NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 941: Không thể giữ lại

Cập nhật lúc: 2025-12-25 04:59:59
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung với Bạch Âm: "Nếu ngươi quyết định , thể giúp ngươi."

Hửm?

Bạch Âm hỏi: "Ngươi ý gì?"

"Hô Hòa Hạo coi ngươi là ? Và ngươi rốt cuộc nên chọn giúp ? Thử một ngay. Có điều... việc thể sẽ mạo hiểm một chút, thế nào?"

Giống như đang thực hiện một cuộc giao dịch .

Bạch Âm cân nhắc, do dự.

Ngờ vực.

Biết nỗi lo lắng trong lòng , Cảnh Dung tiếp: "Lúc đây, ngươi thể chọn tin tưởng ."

Ngươi dù cũng là vợ của mà!

Ta lừa ngươi gì?

Hồi lâu...

"Được!"

Bạch Âm đồng ý.

Ngày hôm .

Tam gia và Tái Hòa dẫn theo binh mã tập kết hội họp với Mộc Trát Nhĩ.

Còn Cảnh Dung, Mạc Nhược thì mang theo Bạch Âm, cùng Ô Lực Hãn và những khác bí mật đến doanh trại Việt Đan.

Đến nơi, Bạch Âm một đến bên ngoài doanh trại Việt Đan!

Người Việt Đan bên ngoài từ xa thấy thì đều kinh ngạc, một bên chạy đón, một bên báo cho Hô Hòa Hạo.

Bạch Âm doanh trại, đưa lều để bôi t.h.u.ố.c lên lưng.

Lúc , Hô Hòa Hạo vội vã chạy tới.

"Bạch Âm."

Chưa thấy , tiếng.

Hô Hòa Hạo vén rèm, xông .

Giọng điệu lo lắng căng thẳng.

Người bôi t.h.u.ố.c cho Bạch Âm lui sang một bên, thu dọn đồ đạc ngoài.

Hắn mặc quần áo , Hô Hòa Hạo bước .

Chỉ thấy vẻ mặt Hô Hòa Hạo đầy lo lắng.

"Bạch Âm, ngươi chứ?" Hắn nắm chặt hai cánh tay Bạch Âm.

Bạch Âm : "Ta , c.h.ế.t ."

"Đám bắt ngươi rốt cuộc là ai?"

"Người Hầu Liêu."

"Mẹ kiếp! Ông đây nhất định thịt bọn chúng." Hắn giận dữ, hỏi: “ mà, ngươi về đây?"

Nghi hoặc!

Bạch Âm thẳng: "Bọn họ thả ."

Hửm?

Tay Hô Hòa Hạo từ từ buông lỏng khỏi cánh tay Bạch Âm, hỏi: "Tại bọn họ thả ngươi?"

Nghi ngờ xen lẫn cảnh giác.

Đôi mắt sắc bén quan sát Bạch Âm từ đầu đến chân.

Bạch Âm chẳng bận tâm đến ánh mắt của , mặc quần áo che vết thương lưng, : "Có thể là cảm thấy giá trị lợi dụng gì, nên mới thả ."

"Thật sự là ?"

"Ngài tin ?" Ánh mắt Bạch Âm tối sầm .

Hô Hòa Hạo : "Sao thể chứ? Bạch Âm, coi ngươi là , ngươi thể trở về, vui hơn ai hết."

Bạch Âm nhếch mép: "Ngài coi , tại bắt , ngài đến cứu ?"

Cái ...

Ánh mắt Hô Hòa Hạo thoáng khựng , nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường, : "Đương nhiên phái tìm ngươi, nhưng ngươi cũng đấy, của chúng từ thảo nguyên phía Tây đến, quen thuộc nơi , hơn nữa gần Hầu Liêu, khi viện binh đến, chúng thể hành động thiếu suy nghĩ."

Giải thích cũng hợp lý.

Bạch Âm biểu lộ cảm xúc gì, là tin tin.

rốt cuộc cũng gì thêm.

Hô Hòa Hạo vỗ vai : "Tóm ngươi trở về là , ngươi là của , đến lúc khai chiến với Hầu Liêu, còn cần ngươi giúp một tay."

"Ta chắc chắn sẽ giúp ngài."

"Cái cần chính là câu của ngươi. Vậy ngươi nghỉ ngơi cho khỏe, dưỡng thương cho , mối thù của ngươi, sẽ báo ngươi."

Thật là trượng nghĩa bao!

Nói xong, Hô Hòa Hạo ngoài.

Sắc mặt Bạch Âm lạnh tanh, đ.á.n.h cược một phen, cược xem Hô Hòa Hạo rốt cuộc còn chút lương tri nào ?

Sau khi ngoài, Hô Hòa Hạo bèn triệu tập tâm phúc A Mộc Lang và vài tín lâu năm.

"Các ngươi xem... tại đám Hầu Liêu đó thả Bạch Âm về?" Hắn yên tâm.

Cảm thấy trong chuyện gian trá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-941-khong-the-giu-lai.html.]

Ba Đồ : "Chuyện chắc chắn vấn đề lớn, thấy Bạch Âm bọn chúng mua chuộc , nếu bọn chúng thể thả về."

A Mộc Lang: "Ta cũng thấy chuyện bình thường."

"Vậy ý các ngươi là?"

A Mộc Lang mặt đầy sát khí : "Tuy năm xưa Bạch Âm cứu ngài, nhưng để Đề phòng bất trắc, ... thể giữ ."

Không thể giữ !

Hô Hòa Hạo dường như quyết định.

Hắn nắm chặt tay, đ.ấ.m mạnh xuống bàn một cái "bộp".

Bên cạnh núi đá cách doanh trại Việt Đan xa, một đống lửa đang cháy, nhóm Cảnh Dung, Mạc Nhược vây quanh đống lửa.

"Các ngươi xem, Hô Hòa Hạo thực sự nhẫn tâm g.i.ế.c Bạch Âm ?" Ô Lực Hãn hỏi.

Cảnh Dung về phía doanh trại Việt Đan xa xa, nheo mắt , tay cầm một cành cây, chọc chọc đống lửa.

Tàn lửa bay tứ tung.

Không trả lời câu hỏi của Ô Lực Hãn.

Một lúc ...

Hắn : "Xem thời gian cũng sắp đến , chúng nên thôi."

Mạc Nhược: "Nhanh ? Có cần đợi thêm chút nữa ?"

"Không đợi nữa, thà nhanh còn hơn chậm."

Ném cành cây đống lửa!

Đứng dậy chuẩn .

Mọi dập tắt đống lửa, đeo cung tên lên lưng, tiến về phía doanh trại Việt Đan.

Lúc , trong lều của Bạch Âm.

A Mộc Lang bưng một bát t.h.u.ố.c .

Hỏi thăm: "Bạch Âm, vết thương của ngươi đỡ hơn ?"

Hắn bát t.h.u.ố.c trong tay A Mộc Lang, trong lòng đại khái đoán .

"Đỡ nhiều ."

"Thủ lĩnh bảo mang cho ngươi bát thuốc, chúng mấy ngày gặp, cũng chuyện của ngươi ở Hầu Liêu, ngươi kể xem nào."

A Mộc Lang đặt bát t.h.u.ố.c mặt , xuống đối diện.

Bạch Âm hỏi: "Bát ... là Hô Hòa Hạo cho ?"

"Phải! Tốt cho vết thương của ngươi đấy."

Vừa , đẩy bát t.h.u.ố.c về phía Bạch Âm.

"Uống ."

Bạch Âm bưng lên, ánh mắt chăm chú của A Mộc Lang, từ từ đưa bát t.h.u.ố.c lên miệng.

Uống !

Uống !

Ngươi uống chứ!

Ngay khoảnh khắc bát t.h.u.ố.c sắp chạm môi...

Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào hỗn loạn.

Tiếp theo là ánh lửa bùng lên.

A Mộc Lang lập tức đầu , nhưng cách một tấm rèm nên chẳng thấy gì.

Đến khi đầu , Bạch Âm dậy, bất ngờ bóp chặt hai má , đổ bát t.h.u.ố.c miệng .

"Ư ư ư..."

A Mộc Lang phản kháng, nhưng cùng lúc đó, t.h.u.ố.c trôi xuống cổ họng .

Độc tính cực mạnh hầu như cho chút thời gian nào để giảm xóc.

Cả ngã vật xuống đất, co giật, hai tay cào cấu điên cuồng cổ , mắt trợn trừng, miệng sùi bọt mép.

"A..."

Bạch Âm ném cái bát trong tay xuống đất.

Vỡ tan tành.

Hắn từ cao xuống A Mộc Lang đang bất lực, ánh mắt tối sầm .

"Không ngờ, quả nhiên c.h.ế.t."

Thất vọng tột cùng!

Độc tính phát tác cướp sinh mạng A Mộc Lang chỉ trong vòng nửa phút, cứng đờ mặt đất, mắt mở trừng trừng nhắm.

Bạch Âm lấy thanh đao ngắn theo nhiều năm giá treo bên cạnh xuống, bước qua t.h.i t.h.ể A Mộc Lang, khỏi lều.

Bên ngoài loạn thành một đoàn!

Ánh lửa bốc lên từ hướng kho lương thảo của doanh trại Việt Đan.

Quả nhiên, nhóm Cảnh Dung đến kịp thời.

Nhân lúc hỗn loạn, cũng vội vàng bỏ trốn.

Đợi đến khi của Hô Hòa Hạo phản ứng , lương thảo thiêu rụi một nửa. Khi vội vã đến lều của Bạch Âm xem xét, chỉ thấy A Mộc Lang c.h.ế.t mặt đất.

 

Loading...