NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 949: Hoàng đế có tâm, triều thần tất tử
Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:07
Lượt xem: 100
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Âm cúi đầu cái đầu lâu đẫm m.á.u của Hô Hòa Hạo chân, đôi mắt mở trừng trừng vẫn đang chằm chằm . C.h.ế.t nhắm mắt! Như đang oán hận . Oán hận "vô tình" đến thế.
Bao năm sinh tử, thủ túc, đến cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng nam kha. Sự thật một nữa chứng minh cho thấy, quyền lực và địa vị thực sự thể ăn mòn lòng , che mờ đôi mắt.
Trận chiến cuối cùng cũng kết thúc. Thảo nguyên Tây Tắc trở bình yên, những bộ lạc nhỏ bé thảo nguyên cũng còn nơm nớp lo sợ Việt Đan thôn tính nữa. Khối u ác tính Việt Đan cuối cùng loại bỏ.
Tàn quân Việt Đan kẻ c.h.ế.t thương, nhưng Mộc Trát Nhĩ đuổi cùng g.i.ế.c tận mà giữ để chăn thả gia súc cho . Nuôi bò, cừu, ngựa.
Về phần A Lạp Thiện, cuối cùng lưu đày đến thảo nguyên phía Bắc. Mộc Trát Nhĩ còn cấp cho một mảnh đất, vài hầu để chăn thả gia súc sống qua ngày. Những công đều ban thưởng hậu hĩnh!
Chiến thắng Hầu Liêu ăn mừng suốt năm ngày năm đêm. Cả thảo nguyên Tây Tắc chìm trong khí hân hoan!
...
Lúc tại kinh thành.
Trong ngục tối Hình bộ. Nơi thấy ánh mặt trời, chỉ ngọn đèn dầu leo lét cửa phòng giam hắt chút ánh sáng yếu ớt.
Trong một gian phòng giam, chiếc chiếu rách nát một đàn ông đang . Bộ quần áo tù nhân rách bươm vì những trận roi vọt, vết m.á.u loang lổ ngang dọc, mà rợn , vô cùng thê thảm. Hắn xếp bằng, hai tay buông thõng đầu gối, tóc tai rối bù lẫn lộn với rơm rạ. dù sa cơ lỡ vận đến thế, lưng vẫn thẳng tắp, giữ vững khí tiết.
Mới chỉ hai ngày mà râu ria mọc lởm chởm, hốc mắt sâu hoắm, má hóp , trông thật tiều tụy. Nếu còn tra tấn thêm nữa, e là trụ nổi.
Bỗng nhiên...
"Cộp cộp cộp..."
Tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn vọng từ xa trong gian tĩnh mịch của nhà lao.
Người đến bước nhanh tới phòng giam của , tay nắm chặt song gỗ, vẻ mặt đầy lo lắng gọi trong: "Cha!"
Nghe tiếng gọi, Dư Đại Lý mới khẽ động đậy, từ từ ngẩng đầu lên con trai Dư Nguy ngoài song sắt.
Dư Nguy giữ chức Tự chính ở Đại Lý Tự, luôn theo cha việc. Tính tình trọng, chính trực, nhưng thiếu sự khôn khéo, linh hoạt của Dư Đại Lý.
"Cha, cha thế nào ? Còn chịu đựng ?"
"Sao con tới đây?"
"Con cầu xin Hình bộ Thượng thư, ông mới đồng ý cho con lén gặp cha một . Mấy ngày nay con lo phát điên lên ." Dư Nguy nắm chặt song gỗ, mắt ngấn lệ.
Dư Đại Lý đau nhức như rã rời, thở dốc con trai: "Nguy nhi, cha e là khó thoát c.h.ế.t. Nếu cha c.h.ế.t, Hoàng thượng cũng sẽ buông tha cho con . Con nhất định tìm cơ hội rời khỏi kinh thành, hiểu ?"
"Cha..."
"Nhớ kỹ lời cha , tuyệt đối ở kinh thành."
"Sao con thể trơ mắt cha nông nỗi mà chỉ lo cho bản ?"
Dư Đại Lý ho khan vài tiếng, tay túm chặt vạt áo nhăn nhúm: "Ván đóng thuyền, con hà tất chỗ c.h.ế.t?"
Dư Nguy lắc đầu quầy quậy: "Tóm con tuyệt đối một . Ngày mai con sẽ cung diện kiến Hoàng thượng, cầu xin tha cho cha."
"Nghiệt tử, nghiệt tử!" Dư Đại Lý bỗng kích động mắng lớn, run rẩy, giọng khàn đặc: “Hoàng thượng quyết tâm cha c.h.ế.t thì thể tha? Con cung cầu xin chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t. Ta là cha con, con lời . Ta bảo con thì con , nếu , coi như đứa con trai ."
Hự!
Môi Dư Nguy run rẩy, nén nước mắt quỳ xuống. Tiếng gọi "Cha" xé lòng. Hắn kẻ vô tình, nỡ bỏ một ?
Hồi lâu , Dư Đại Lý mới gượng dậy, nén đau đớn lê bước đến bên song sắt, xổm xuống nắm c.h.ặ.t t.a.y Dư Nguy, dặn dò: "Nguy nhi, con nhất định cung. Hoàng đế bây giờ còn là vị hoàng đế ngây thơ ngày xưa nữa. Triều thần liên quan đến Dung Vương đều lượt bãi miễn, giờ đến lượt cũng là lẽ tất nhiên. Con nhất định rời kinh thành khi xảy chuyện. Dư gia chỉ còn con nối dõi tông đường, tuyệt đối thể xảy chuyện."
" cha ơi, con thể trơ mắt cha gặp nạn. Cha vì triều đình cúc cung tận tụy bao nhiêu năm, nhiều đại nhân trong triều sẽ cầu xin cho cha. Còn Tần đại nhân, ông phân rõ thiện ác, đúng sai. Tối nay con sẽ gặp ông , cầu xin ông , ông thể thấy c.h.ế.t mà cứu, để mặc Hoàng thượng g.i.ế.c cha."
"Vô ích thôi, vô ích thôi! Trên triều đình đều bằng của Hoàng thượng, ai cứu . Tần đại nhân cũng ốc còn mang nổi ốc, con đừng khó ông , kẻo kéo ông xuống nước." Dư Đại Lý ngăn cản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-949-hoang-de-co-tam-trieu-than-tat-tu.html.]
Lúc , ông còn chút hy vọng sống sót nào.
Dư Nguy cùng đường bí lối. Chợt nghĩ : "Còn một , còn một thể cứu cha. Hay là..."
Chưa hết câu cắt ngang.
"Câm miệng."
"Cha!"
"Con tuyệt đối báo cho Dung Vương."
" bây giờ chỉ Dung Vương mới cứu cha, chỉ cần ngài trở về, chuyện vẫn còn thể xoay chuyển."
"Hoàng thượng thanh trừng vây cánh của Dung Vương chính là để kìm hãm thế lực. Nếu Dung Vương trở về, Hoàng thượng sẽ tha cho ngài . Về kinh chính là chỗ c.h.ế.t."
"Sẽ , Hoàng thượng đối với Dung Vương sẽ tàn nhẫn như . Hơn nữa còn Kỷ đại nhân, nể mặt Kỷ đại nhân, Hoàng thượng nhất định sẽ tha cho cha một mạng."
Con trai ngốc của ơi! Con thật quá ngây thơ !
Dư Đại Lý thở dài: "Hoàng đế tâm diệt trừ , gán tội cho thì dù Dung Vương và Kỷ đại nhân về cũng gì? Một khi Hoàng đế , triều thần ắt c.h.ế.t."
Bất lực.
Dư Nguy ròng! Không .
Cai ngục đến giục Dư Nguy ngay.
Trước khi , Dư Đại Lý nắm tay con dặn dò cuối: "Nguy nhi, lời cha, rời khỏi kinh thành."
...
Hoàng cung.
Đêm khuya, bầu trời đen kịt điểm xuyết ngàn lấp lánh. Vệ Dịch lầu Đăng Nguyệt, chắp tay lưng, đôi mắt lạnh lùng xuống hoàng cung đèn đuốc sáng trưng, mặt chút biểu cảm.
Có đến lưng.
"Hoàng thượng." Là giọng Thẩm Trường Khâm.
Một lúc , Vệ Dịch hỏi: "Thế nào ?"
"Đã thanh trừng gần xong ạ."
"Ừ."
"Hoàng thượng còn gì căn dặn ạ?"
Vệ Dịch nghiêng Thẩm Trường Khâm đang cung kính cúi đầu, đôi lông mày thanh tú khẽ nhướng lên: "Dung Vương thế nào ?"
"Bẩm Hoàng thượng, Dung Vương đến Hầu Liêu hai tháng. Hầu Liêu và Việt Đan khai chiến, thủ lĩnh Việt Đan Hô Hòa Hạo c.h.é.m đầu."
"Hầu Liêu, Hầu Liêu..." Vệ Dịch lẩm bẩm cái tên đó bỗng bật , khuôn mặt tuấn tú toát lên vẻ lạnh lẽo: “Khá cho một Hầu Liêu, đến cả Việt Đan cũng diệt . Đường của trẫm quả nhiên là một nhân vật phong vân."
"Hoàng thượng?"
"Hầu Liêu càng lớn mạnh thì càng là mối đe dọa với Đại Lâm . Bá chủ thảo nguyên Tây Tắc cũng đến lúc đổi chủ ." Ánh mắt trầm xuống.
Thẩm Trường Khâm hỏi: "Hoàng thượng ..."
"Không vội, vội."