NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 951: Xưa nay đế vương đều như vậy

Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:09
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Phủ.

Một chiếc xe ngựa dừng bên ngoài. Xe còn dừng hẳn, một cái đầu nhỏ nhắn thò . Đứa bé tì khuỷu tay lên sàn xe, duỗi đôi chân ngắn cũn cỡn, từ từ trượt xuống cho đến khi mũi chân chạm đất. Vừa tiếp đất, cả nó co , như con ngựa hoang đứt cương chạy thẳng trong phủ.

Hai gác cổng ngơ ngác .

Đứa trẻ nhà ai chạy đến đây thế ?

Trông cũng đáng yêu đấy chứ.

"Này , nhóc con nhà ai đấy? Sao chạy đây?" Người gác cổng chặn đứa bé , cho .

"Thả cháu , cháu trong."

"Không ."

"Thả ."

Đứa bé đạp đạp đôi chân ngắn, cố sức xông trong, nhưng hình bé nhỏ tóm chặt cứng.

Người gác cổng giữ nhẹ cánh tay nhỏ bé của nó: "Đây là Tần phủ, phận sự miễn . Cháu là con cái nhà ai? Sao chạy đến đây? Người lớn ? Người lớn ?"

Vừa dứt lời...

"Ôi chao, tiểu công t.ử ơi! Sao ngài chạy xuống nhanh thế?" Phu xe hớt hải chạy tới, kéo công t.ử nhà về phía , nhẹ giọng nhắc nhở: “Tiểu công tử, chúng phép tắc, xông bừa."

Thằng bé bĩu môi, đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo , vẻ mặt oan ức.

Nó cúi đầu lí nhí: "Cháu xông bừa, đây là phủ của Tần bá phụ, cha cháu bảo Tần bá phụ là nhà, nên cháu mới..."

Chưa hết câu...

Một giọng nghiêm khắc vang lên từ trong xe ngựa.

"Im miệng, bậy."

Nhìn theo hướng âm thanh, thấy Tề đại nhân của Thông Chính Ti bước xuống xe, sải bước đến kéo đứa bé về phía , dạy dỗ: "Cha dạy con ăn hàm hồ lúc nào? Bình thường ở nhà thì thôi, hôm nay ngoài còn ăn giữ mồm giữ miệng, là chê ăn đòn đủ ?"

Thằng bé mếu máo, nước mắt rưng rưng: "Cha, con sai ."

Giọng non nớt.

"Nhớ kỹ, bậy nữa."

"Dạ." Thằng bé gật đầu lia lịa.

Vị Tề đại nhân vô cùng cẩn trọng. Quan qua với kỵ nhất là kết bè kết phái. Nếu để lọt ngoài chuyện ông và Tần Sĩ Dư là một nhà, đến tai đại thần nào đó, đến tai Hoàng thượng, e rằng ông sẽ gặp ít rắc rối.

Sau đó, ông với hai gác cổng: "Trẻ con hiểu chuyện, những lời các ngươi truyền ngoài."

Hai gác cổng vội đáp: "Vâng, lão gia cũng dặn dò, năng lung tung."

"Ừ."

"Tề đại nhân đến tìm lão gia nhà ạ? Lão gia đang ở thư phòng, mời đại nhân trong."

"Làm phiền."

Người gác cổng dẫn đường, Tề đại nhân dắt con trai theo , đại sảnh chờ.

Trà dâng lên.

"Đại nhân đợi một lát, tiểu nhân bẩm báo một tiếng."

"Không vội."

Người gác cổng đến bên ngoài thư phòng, bẩm báo trong: "Lão gia, Tề đại nhân đến ạ."

Bên trong, Tần Sĩ Dư đang chép Đại Lâm luật pháp. Đã chép lâu , chẳng bao nhiêu bản, coi như là luyện chữ .

Nghe tin Tề đại nhân đến, ông dừng bút.

"Tề đại nhân nào?"

"Tề đại nhân của Thông Chính Ti ạ."

"Bảo ông đợi thêm một lát."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-951-xua-nay-de-vuong-deu-nhu-vay.html.]

"Vâng."

Người gác cổng .

Tần Sĩ Dư nhanh chậm, chép nốt mấy dòng luật pháp còn mới đặt bút xuống. Trên bàn chất đầy những bản chép tay chi chít chữ, cũng lười đếm xem bao nhiêu tờ, ông dứt khoát gom hết , cất sang một bên.

Sau đó lấy một tờ giấy tấu chương, trải lên mặt bàn.

Cầm bút lên đó.

Rất nhanh, tờ giấy trắng kín đặc những nét chữ thanh tú mà mạnh mẽ. Viết xong chữ cuối cùng, ông gấp tờ tấu chương , cất tay áo, mới rời khỏi thư phòng đại sảnh.

Chưa đến nơi thấy tiếng trẻ con đùa vui vẻ vọng từ bên trong.

Thanh thoát, rộn ràng.

Tần Sĩ Dư đến nơi, thấy Tề đại nhân uống ngay ngắn, còn con trai ông là Tề Lập thì chạy nhảy khắp đại sảnh, đang nghịch ngợm cái gì. Đôi chân ngắn cũn cỡn chạy nhanh, thấy ông đến bèn lao tới ôm chầm lấy chân ông.

Ngẩng đầu lên, gọi một tiếng: "Tần bá phụ."

Lão Tần tuổi ngoài năm mươi, gọi ông thì đúng hơn, nhưng Tề đại nhân dạy con gọi là bá phụ, bảo là vai vế thể loạn.

Tần Sĩ Dư cúi đầu hiền từ, xoa đầu thằng bé, hỏi: "Lập Nhi ngoan ?"

"Lập Nhi ngoan lắm, dạo Tần bá phụ đến thăm Lập Nhi, nên hôm nay cha đưa cháu đến thăm bá phụ, nhưng gác cổng nhận cháu."

"Vậy bảo cha cháu đưa cháu đến chơi nhiều hơn nhé."

"Dạ."

"Lần bá phụ hứa với cháu, nếu cháu ngoan sẽ tặng cháu cái ống bút nhỏ mà cháu thích, đương nhiên sẽ giữ lời. Vừa khéo hôm nay một cái ống bút trong suốt như pha lê, lát nữa cháu về sẽ cho bỏ hộp tặng cháu."

"Cảm ơn Tần bá phụ."

Tề Lập vui sướng nhảy cẫng lên.

Trẻ con thật , chẳng phiền não gì!

Sau đó, Tề đại nhân cho đưa bảo bối của xuống.

"Muộn thế còn đến phiền Tần đại nhân, mong ngài để bụng."

Tần Sĩ Dư xuống, thở dài: "Đâu gì là phiền, lúc ai nấy đều tránh xa , hiếm Tề đại nhân tị hiềm, còn dẫn cả Lập Nhi đến cùng."

"Lần xảy chuyện lớn như , Tần đại nhân quả thực sơ suất ."

"Trách lơ là."

Tề đại nhân cau mày : "Hiện nay triều đình máu, Hoàng thượng để ý, chúng chỉ thể cẩn thận từng li từng tí, sơ sẩy một chút là ngọn lửa thể cháy lan đến đầu chúng ."

Tần Sĩ Dư lo lắng: "Cho nên Tề đại nhân hết sức cẩn thận, dù ngài cũng là do Dung Vương đề cử Thông Chính Ti, danh nghĩa, ngài là của Dung Vương."

"Chính vì thế, mới hành sự thận trọng. May mà sai chuyện gì, Hoàng thượng bắt bẻ , cái ghế Thông Chính Sứ tạm thời vẫn vững. Cùng lắm thì giáng chức về quê, một huyện quan an phận thủ thường cũng ." Tề đại nhân tỏ vẻ thấu sự, thở dài: “Chỉ tội nghiệp cho Dư Đại Nhân, tự dưng đào một bộ xương trắng trong tường nhà ông chứ? Tội danh lớn lắm, ba ngày trôi qua, ông vẫn nhất quyết nhận tội, cũng tại bộ xương trắng ở trong tường nhà . Xưa nay xương cứng thì chịu khổ nhiều, e là ông chịu ít cực hình trong ngục ."

Tay Tần Sĩ Dư đặt bàn , từ từ nắm chặt thành quyền, : "Bất kể Dư Đại Nhân nhận , chỉ riêng mối quan hệ giữa ông và Dung Vương, Hoàng thượng cũng sẽ tha cho ông . Dù vững ngai vàng thì cho phép triều thần dị tâm, xưa nay đế vương đều như ."

"Vậy Tần đại nhân thật sự can thiệp chuyện của Dư Đại Nhân ?"

"Đêm nay ngài đến đây, chắc là hỏi ý kiến của ?"

"Không giấu ngài." Tề đại nhân thẳng vấn đề: “Hoàng thượng liên tiếp bãi miễn quan khiến nhiều bất mãn. Tuy giữ những quan viên tin tưởng bên cạnh là sai, nhưng vật cực tất phản! Triều cương rung chuyển, thể yên thiên hạ? Hiện nay thể đôi lời, cũng chỉ Tần đại nhân ngài thôi. Nếu Tần đại nhân thể khuyên giải vài câu, lẽ Hoàng thượng sẽ ."

Tần Sĩ Dư lắc đầu: "Hoàng đế bây giờ còn là Hoàng đế nữa, ngài chỉ tin chính , thể ?" Ngừng một chút, ông tiếp: “Tề đại nhân, thể giúp một việc ?"

"Chỉ cần ."

Tần Sĩ Dư dậy, lấy tờ tấu chương trong thư phòng từ tay áo đưa cho ông.

Tề đại nhân: "..."

"Hoàng thượng đa nghi, , việc thể là khiến Hoàng thượng yên tâm."

Hả!

Tề đại nhân kinh ngạc, cầm tờ tấu chương trong tay. "Tần đại nhân ..."

 

Loading...