NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 952: Ngựa già nhớ đường
Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:10
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tần đại nhân ... cáo quan về quê?"
Tần Sĩ Dư thở dài: "Để Hoàng thượng yên tâm, đây là con đường duy nhất thể , còn lựa chọn nào khác. Tề đại nhân là Thông Chính Sứ, tấu chương xin phiền ngài ."
"Hay là suy nghĩ xem?"
"Tâm ý quyết, Tề đại nhân đừng khuyên nữa."
"Đã thì , tấu chương ngày mai sẽ dâng lên." Tề đại nhân chút nỡ, kéo tay áo ông: “Vậy Tần đại nhân định khi nào ?"
Tần Sĩ Dư chắp tay lưng đến cửa sảnh, chiếc đèn lồng treo nơi góc hiên, dừng vài giây chuyển ánh mắt sang bầu trời đêm đen kịt, trầm ngâm một lát .
"Chắc cũng trong mấy ngày tới thôi."
"Tần đại nhân chuyến , đến năm nào tháng nào mới gặp ."
Ông , nghiêng : "Ta cũng lớn tuổi , nhân dịp về quê là thích hợp nhất. Chỉ là Tề đại nhân ở kinh thành, cẩn thận bề đấy!"
Tề đại nhân gật đầu: "Tự nhiên là hiểu." Vừa , ông đến bên cạnh Tần Sĩ Dư, lo lắng : “ mà, những việc Hoàng thượng trong triều hiện nay, e là sẽ sớm truyền đến tai Dung Vương. Với tính cách của Dung Vương, nhất định sẽ hồi kinh. Đến lúc đó triều đình chắc chắn sẽ nổi lên một trận sóng gió lớn. Tần đại nhân ở đây, cục diện lúc đó sẽ xoay chuyển thế nào?"
Lo lắng!
...
Tần đại nhân cau mày : "Thực , phái đến phủ Dung Vương, thông báo cho Lộ Giang gửi thư rời kinh, nhắn Dung Vương cần trở về."
"Ồ?"
"Hoàng đế tuy thanh trừng triều đình nhưng ít nhất hại vô tội. Những quan viên mới tuyển triều cũng đều là hiền lương, gian thần tham quan. Sau chỉ cần khéo léo sử dụng, tự khắc sẽ là rường cột nước nhà. Người thường , một đời vua một đời thần, Tiên hoàng băng hà, Tân đế lên ngôi, việc đổi quan trong triều là điều thể tránh khỏi. Dung Vương tất nhiên cũng hiểu đạo lý , nếu ngài vì chuyện mà nhập kinh, hậu quả sẽ khó lường."
Tề đại nhân gật đầu, bừng tỉnh đại ngộ: "Vẫn là Tần đại nhân suy nghĩ chu ."
Hiện nay, tuy phe cánh của Dung Vương đều thế, nhưng Vệ Dịch vẫn còn lương tri, minh quân, nên dùng gian thần, lấy phẩm đức tiêu chí đề bạt quan để sử dụng. Chỉ là trong lòng sinh đa nghi, thích triều thần hai lòng, nên việc thế từng một cũng là hợp lý. Nếu Cảnh Dung vì những quan viên ủng hộ thế mà chọn cách hồi kinh tranh luận, ngược sẽ thành "lạy ông ở bụi ", khẳng định việc quả thực ý đồ thao túng triều chính, biến Hoàng thượng thành con rối.
Lúc đó, dù Cảnh Dung vô tâm, Vệ Dịch cũng sẽ nghĩ như .
Cho nên đó Dư Đại Nhân đúng, Cảnh Dung hồi kinh chẳng khác nào chỗ c.h.ế.t.
Không hồi kinh, mới là lựa chọn sáng suốt.
Tần Sĩ Dư trầm giọng : "Muốn an lòng , chỉ cách tránh xa, đó mới là thượng sách."
Đêm khuya, trời đổ mưa nhỏ.
Tề đại nhân ở lâu, tránh để đàm tiếu. Sau khi cáo biệt, ông bế Tề Lập chơi mệt ngủ say về phủ.
Ngày hôm , ông dâng tấu chương Tần Sĩ Dư giao cho lên mặt Hoàng thượng.
Vệ Dịch lật xem thư từ quan tay, chữ chi chít, trong đó nêu ba lý do từ quan.
Thứ nhất, Tần Sĩ Dư cảm thấy vô cùng về việc điều chuyển quan , thực sự còn mặt mũi nào đảm nhận chức vụ nữa!
Thứ hai, tuổi cao sức yếu, về quê an hưởng tuổi già!
Thứ ba, còn tâm trí lo liệu việc triều chính, hậu bối tài giỏi, lý nên nhường !
Ba điểm rõ ràng, rành mạch.
Giống hệt như ba điểm nghi vấn ông liệt kê khi lật bản án cho Ngự Quốc Công năm xưa, lý cứ, khiến Tiên hoàng thể bác bỏ.
Ba điểm hôm nay, cũng lý cứ, Tân đế cũng thể bác bỏ.
Vệ Dịch xem xong, hốc mắt ươn ướt, cuối cùng hạ bút phê một chữ "Chuẩn", đồng thời bên cạnh còn đề thêm một câu... Ngựa già nhớ đường!
Ngựa già nhớ đường!
Gập tấu chương , giao cho Tề đại nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-952-ngua-gia-nho-duong.html.]
"Ngày Tần đại nhân rời kinh, khanh hãy Trẫm tiễn ông ."
Tề đại nhân: "Thần tuân chỉ."
Vệ Dịch tiếc nuối : "Bao năm qua, Tần đại nhân vì triều đình cúc cung tận tụy. Lần về quê, Trẫm tuy nỡ, nhưng cũng thể bác bỏ tâm ý của ông . Trẫm Tần đại nhân xưa nay thích hoa cỏ lạ, mấy hôm Trẫm một chậu Thông Tâm Lan, lát nữa khanh xuất cung, Trẫm chuyển giao cho ông ."
"Vâng." Tề đại nhân ôm tấu chương chắp tay: “Vậy thần xin cáo lui."
Ông lùi về , định rời ...
"Khoan !"
Vệ Dịch gọi giật .
Tề đại nhân mặt đổi sắc, yên tại chỗ, cúi đầu, nhưng bàn tay trong tay áo bất giác siết chặt vạt áo. Khoảnh khắc , ông hy vọng Hoàng thượng cũng giáng chức , đó đưa con trai về quê huyện quan, vui vẻ tự tại.
mà...
Vệ Dịch mỉm : "Tề đại nhân triều cũng hơn nửa năm nhỉ. Thông Chính Ti sự cai quản của khanh việc đấy, tấu chương dâng lên cũng lộn xộn, cũng lọc bỏ cái giữ cái , đủ thấy công lao của Tề đại nhân! Có khanh ở bên chia sẻ nỗi lo với Trẫm, Trẫm yên tâm. Hy vọng Tề đại nhân thể tiếp tục cống hiến cho triều đình, Trẫm cũng sẽ bạc đãi khanh."
Hết lời khen ngợi!
Nghe , trong lòng Tề đại nhân ngược như đè nặng bởi một tảng đá.
Người cứ mắng đ.á.n.h !
Người cứ sa thải !
Khen ngợi thế là ý gì?
Tề đại nhân cũng chỉ đành nhận lấy, cúi : "Thần nguyện dốc hết sức chia sẻ nỗi lo với Hoàng thượng."
"Có câu của Tề đại nhân, Trẫm yên tâm ."
Ra khỏi hoàng cung, tay Tề đại nhân ôm một chậu Thông Tâm Lan mọc sum suê. Loài hoa màu đỏ tươi, trông giống hoa hồng, chỉ là cánh hoa mỏng manh mà dày mọng nước, từng lớp từng lớp xếp chồng lên . loài hoa tuy chút mùi hương nào, ngược những chiếc lá to xanh mướt khi gió thổi qua tỏa mùi thơm thoang thoảng, giống như mùi sữa hòa quyện với mật ong, xộc mũi, thấm ruột gan.
Ông đích đưa tấu chương phê chuẩn và chậu Thông Tâm Lan đến Tần Phủ mà sai mang .
Hai ngày , Tần Sĩ Dư rời khỏi kinh thành.
Ông trong xe ngựa, bên cạnh đặt chậu Thông Tâm Lan ban thưởng.
Lần cởi bỏ quan bào mặc mấy chục năm, rời chốn quan trường, danh lợi còn, từ nay trở về với cuộc sống bình dị, nhưng suy cho cùng bỏ mới , cần cảm thán.
Xe ngựa khỏi thành, hôm nay thời tiết , gió hiu hiu thổi.
Ông vén rèm cửa sổ, ánh sáng bên ngoài chiếu , ấm áp dễ chịu.
Ngửa đầu bầu trời xanh thẳm, ông hít một thật sâu.
Gương mặt mỉm .
Vô cùng thư thái.
Thốt lên một câu: "Ngựa già nhớ đường, ngựa già nhớ đường."
Đột nhiên...
"Rầm!"
Bánh xe ngựa dường như đ.â.m một tảng đá lớn, rung lắc dữ dội, dừng khựng .
Người Tần Sĩ Dư bất ngờ đập mạnh , lưng đau điếng, chúi về phía , suýt nữa thì ngã nhào khỏi xe ngựa.
Cùng lúc đó...
Chậu Thông Tâm Lan đặt bên tay ông đổ xuống, “choang" một tiếng, vỡ tan tành. Một đóa hoa gãy cành, chỏng chơ sàn xe, lẫn trong bùn đất, ánh sáng bên ngoài chiếu càng thêm đỏ rực. Chói mắt như m.á.u tươi...