NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 953: Chúng ta... thành thân đi
Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:11
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hầu Liêu.
Sau trận chiến , thảo nguyên cuối cùng cũng trở bình yên.
Việt Đan tiêu diệt, các bộ lạc khác cũng lượt gửi thư cầu hòa đến Hầu Liêu, cam kết tuyệt đối gây chiến. Từ nay về , thảo nguyên còn khói lửa chiến tranh.
Trên thảo nguyên mênh m.ô.n.g bát ngát, trời xanh một gợn mây, phóng ngựa rong ruổi mấy dặm đường, lòng sảng khoái.
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung bãi cỏ, cô tựa lồng n.g.ự.c rắn chắc của , nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mùi hương tỏa từ đàn ông khiến cô cảm thấy yên tâm, vững .
Chỉ cần ở bên cạnh , dường như thứ đều còn quan trọng nữa.
Cảnh Dung ôm chặt lấy cô.
Thỉnh thoảng vén những lọn tóc đen gió thổi bay của cô tai, động tác vô cùng nhẹ nhàng.
Kỷ Vân Thư cũng dần chìm giấc ngủ trong sự vuốt ve dịu dàng của .
Tận hưởng niềm hạnh phúc an yên lúc .
Không qua bao lâu...
Cơ thể gầy yếu của Kỷ Vân Thư khẽ động đậy, rúc sâu hơn lòng Cảnh Dung, đầu cọ cọ n.g.ự.c như một chú mèo con ngoan ngoãn nũng.
Đáng yêu vô cùng!
Cảnh Dung cô cọ đến mức n.g.ự.c tê dại, tim như tan chảy!
Bất giác đưa tay xoa đầu cô.
Mái tóc xanh mượt trượt qua kẽ tay, mềm mại, thoang thoảng hương thơm.
Khóe miệng khẽ nhếch lên, cúi đầu hôn một cái lên trán cô, dường như vẫn thỏa mãn, hôn thêm một cái nữa.
Tham lam vô cùng!
Kỷ Vân Thư mở đôi mắt lên, bắt gặp ánh mắt của . Tức thì, cô cũng đưa ngón tay trắng ngần chạm khuôn mặt tuấn tú của , đầu ngón tay từng chút một lướt qua làn da lạnh vì gió của , từ cằm di chuyển đến khóe môi, chóp mũi, má, đuôi mắt...
Tràn đầy sự tò mò.
Khi ngón tay cô chạm đôi mày kiếm sắc bén của Cảnh Dung, năm ngón tay bỗng tóm lấy.
Cô rụt như đứa trẻ chuyện bắt quả tang!
Co rúm .
Cảnh Dung nắm lấy tay cô, khóe môi nhếch lên nụ xa: "Nếu nàng sờ, sẽ cho nàng sờ đủ thì thôi."
"..."
Vừa , ấn năm ngón tay đang tóm chặt của Kỷ Vân Thư lên n.g.ự.c , đó, từ từ luồn trong vạt áo.
"Chàng..." Kỷ Vân Thư co ro năm ngón tay, rút về.
giữ chặt cứng.
Đành để mặc Cảnh Dung đưa tay trong áo , áp chặt lên lồng n.g.ự.c rắn chắc đó.
Hơi ấm từ n.g.ự.c đàn ông truyền đến đầu ngón tay cô, khiến cô rùng một cái.
Lại khiến Cảnh Dung bật .
Ghé sát cô.
Nói: "Hay là x.é to.ạc áo , cho nàng sờ thêm chút nữa?"
"Đồ vô ."
"Thế gọi là vô ? Rõ ràng còn thứ vô hơn nữa." Cảnh Dung tà.
Kỷ Vân Thư nhíu mày, dùng sức rút tay khỏi áo , lập tức giấu trong tay áo , rời khỏi lòng , định .
Nào ngờ...
Người còn kịp dịch chuyển, eo Cảnh Dung ôm chặt. Hắn dùng sức, nhấc bổng cơ thể nhẹ bẫng, nhỏ bé của cô đặt lên đùi .
Trong nháy mắt đè xuống.
Kỷ Vân Thư kịp phản ứng, ép ngả . May mà một bàn tay to lớn đỡ lấy lưng, mới thể trụ vững. Cô hết bàng hoàng, mở to mắt, khuôn mặt tuấn tú hảo tì vết của Cảnh Dung phóng đại ngay mắt.
Hai gần trong gang tấc.
Khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ mỏng như tờ giấy.
Mặt cô đỏ bừng.
"Chàng..."
Cảnh Dung nheo đôi mắt đào hoa, giọng điệu tà mị: "Hôm nay thời tiết , nơi vắng vẻ , hai ở đây tâm tình cũng ai , chi bằng..."
"Đừng hòng."
"Không do nàng quyết định."
"Đừng đùa nữa."
"Ta đùa với nàng bao giờ? Lần ... là nghiêm túc đấy."
Dứt lời!
Hắn đè cô xuống .
Bàn tay đỡ lưng Kỷ Vân Thư rút , cô ngã thẳng xuống t.h.ả.m cỏ mềm mại, đồng t.ử co , hai tay theo bản năng chống ngực, đối diện với ánh mắt tà ác của Cảnh Dung.
Con sói , thật kiêng nể gì cả.
Cô vội : "Đã bảo đừng đùa mà, ngại nhưng ngại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-953-chung-ta-thanh-than-di.html.]
"Sợ cái gì? Trên nàng chỗ nào mà qua, sờ qua."
"Chàng..." Cô cứng họng.
Không còn từ nào để diễn tả nữa.
Cô tuy là hiện đại, nhưng chuyện đó giữa thanh thiên bạch nhật thế , ít nhiều cũng thấy hổ. Nhỡ chăn gia súc qua thấy, chắc cô tìm cái lỗ chui xuống đất mất.
Cảnh Dung ngũ quan tinh tế và khuôn mặt đỏ ửng của cô, nhất thời phản ứng sinh lý, hormone tăng vọt, tà khí nơi khóe miệng càng thêm nồng đậm. Hắn đưa tay nâng cằm Kỷ Vân Thư lên, : "Nàng đang quyến rũ đấy."
"..."
Ngay đó, từ từ cúi xuống hôn cô.
Còn cô, tim thắt , bất giác nhắm chặt hai mắt.
Mặc "xử lý".
Ngay khoảnh khắc môi hai sắp chạm ...
Cảnh Dung bỗng bật , tiến hành động tác "xâm lược" tiếp theo.
Hắn phụ nữ đang căng thẳng mặt, nhất thời nhịn .
Kỷ Vân Thư cau mày, đợi mãi thấy Cảnh Dung "động thủ", mở mắt bèn thấy bộ dạng xa của , lập tức cảm thấy đàn ông trêu đùa, c.ắ.n môi , mặt đỏ bừng.
"Xem thất vọng ." Cảnh Dung .
"Ta thấy là nhàm chán thì ."
"Ồ?"
"Chàng buông ."
Cảnh Dung nhất quyết buông, ngược còn nhướng mày, đôi môi áp xuống nữa.
Thấy , Kỷ Vân Thư lập tức đầu .
Môi Cảnh Dung rơi xuống bên tai cô. Trong khoảnh khắc đó, thì thầm một câu.
"Chúng ... thành ."
Chúng thành !
Năm chữ lọt tai Kỷ Vân Thư rõ mồn một.
Đến quá bất ngờ.
Cô t.h.ả.m cỏ mềm mại, lưng cứng đờ, đôi mắt khẽ run, cả ngẩn , hai tay bất giác nắm chặt lấy áo Cảnh Dung.
Cảnh Dung tiếp tục ghé sát tai cô : "Vân Thư, nghĩ thể đợi thêm nữa. Ngay thảo nguyên , cưới nàng vợ."
Cô đầu đàn ông đang vô cùng nghiêm túc mặt.
Sự hoảng loạn và căng thẳng ban nãy đều tan biến sạch sẽ.
Hốc mắt ươn ướt!
"Cảnh Dung?"
"Lấy núi sông chứng, lấy trời đất mối, Cảnh Dung sẽ cưới nàng Kỷ Vân Thư vợ, đời đời kiếp kiếp, rời bỏ. Vân Thư, nàng nguyện ý ?" Hắn chân thành hỏi cô.
Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt Kỷ Vân Thư.
Cô mím môi.
Gật đầu.
"Ta đồng ý."
Cảnh Dung vui sướng như một đứa trẻ.
Đang định cúi xuống hôn cô nữa thì...
Xa xa truyền đến tiếng ngựa hí.
Nhìn , thấy Lang Bạc cưỡi ngựa chạy tới, phá vỡ sự "quấn quýt" của hai lúc .
Cái bóng đèn đúng là đến sáng đến đó!
Sắp đuổi kịp cực quang !
Cảnh Dung nhíu mày, vẻ mặt vui.
Hai dậy khỏi bãi cỏ, chỉnh đốn y phục.
Lang Bạc vội vã chạy tới, nhảy xuống ngựa, cũng chẳng màng đến việc phiền Vương gia và Kỷ cô nương , tiến lên bẩm báo: "Vương gia, thư từ kinh thành."
"Ai gửi?"
"Lộ Giang."
Vô cùng nghiêm trọng.
Dâng thư lên.
Cảnh Dung nhíu mày, nhận lấy thư. Bên ngoài phong bì vàng đúng là nét chữ của Lộ Giang!
chữ bên trong là của Tần Sĩ Dư.
Đọc xong.
Sắc mặt nặng nề.
Kỷ Vân Thư tò mò, cầm lấy xem.
Tay run lên. Bức thư suýt rơi xuống đất.