NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 96: Nụ hôn rối bời

Cập nhật lúc: 2025-12-06 09:07:42
Lượt xem: 328

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xung quanh quá ồn ào dường như át lời của Cảnh Dung.

Kỷ Vân Thư vẫn rõ mồn một!

Cái gì gọi là đối với cô thế nào? Cái gì gọi là cô thật sự ?

Hai câu hỏi như dầu sôi tạt cô.

Ánh mắt cô khẽ run, chút hoảng loạn!

Đành im lặng!

Đôi mắt giận dữ của Cảnh Dung lúc hiện lên vẻ thâm tình.

Hắn : "Ngươi , đầu tiên gặp ngươi, bổn vương đoán ngươi là nữ nhi, năm bảy lượt trêu chọc ngươi, trêu đến mức tâm trí bổn vương rối bời, ngày nhớ đêm mong, ăn ngon ngủ yên, thậm chí mấy giật quan khấu đầu ngươi xuống để chứng thực suy đoán của . Ngươi , khi chứng thực suy đoán đó, tâm tư rối như tơ vò, ngứa ngáy khó chịu, cũng chỉ ngươi mới khiến như !"

Lần Kỷ Vân Thư .

Tên đang tỏ tình với cô!

Này , Vương gia, ngài tỉnh , chúng thể nào !

"Vương gia, ... ngài đang gì, ngài buông ." Cô vùng vẫy cánh tay, cố lách sang bên cạnh.

Cảnh Dung chặn cô kín mít.

Hắn nhấn mạnh nữa: "Ngươi hiểu, , bổn vương nữa. Song ngư phụ thủy nhi hoan, đơn sô bồ hành nhi kết, trang nữ mộng, bàn thạch như kiên."

(Cá liền đôi vui vầy nước, chim non lẻ loi kết bạn mà , giấc mộng cô Trang, vững như bàn thạch - Ý chỉ tình yêu kiên định)

Bùm...

Lời dứt, pháo hoa rợp trời nổ tung.

Trên bầu trời đêm, những đốm lửa rực rỡ sắc màu chói mắt xem!

Xung quanh, tiếng hò reo vang lên từng đợt!

Kỷ Vân Thư đôi mắt kiên định của Cảnh Dung, bất động.

Bốn mắt , dính chặt lấy !

Cô mím môi, cụp mắt.

Dùng giọng điệu từ chối khéo : "Vương gia, song ngư vui vầy gặp hạn hán thì c.h.ế.t, chim non kết bạn gặp mưa thì tan, tình cảm của Vương gia, hợp với ."

Tiếng pháo hoa nổ át giọng nhỏ nhẹ của cô.

Cảnh Dung vẫn thấy.

Đôi lông mày thâm tình, đôi mắt hẹp dài từ từ trùng xuống, bàn tay nắm lấy tay Kỷ Vân Thư cũng như chiếc cúc áo lỏng chỉ, buông lơi.

Thất vọng!

Vẫn là thất vọng!

"Được, bổn vương hiểu !"

Gọng kìm giải trừ, Kỷ Vân Thư ôm lấy cánh tay, vẻ mặt hoảng hốt xen lẫn cảm xúc khó tả, lùi hai bước, thoát khỏi vòng tay Cảnh Dung.

Hai lưng , một tâm tư thất vọng ê chề, một căng thẳng đến toát mồ hôi tay.

lúc , Kỷ Vân Thư ngước mắt lên, thấy Kỷ Mộ Thanh.

Một y phục đỏ rực, khoác áo choàng xanh trắng, tóc búi cao kiểu Bích Loa, trâm vàng cài tóc, trang sức bạc vòng vàng thiếu thứ gì. Tay xách chiếc đèn lồng bốn góc viền vàng khung tre đỏ, treo tua rua hạt bạc đồng tâm.

Phía còn bốn nha theo!

Phô trương thế chẳng kém gì nương nương xuất cung!

Mắt thấy sắp về phía , Kỷ Vân Thư đang phân vân nên "đụng" mặt tránh ?

Vừa khéo ánh mắt Kỷ Mộ Thanh về hướng cô.

Và trong tích tắc 0.01 giây, Kỷ Vân Thư một đôi tay lớn xoay mạnh .

Để cho Kỷ Mộ Thanh đằng xa một bóng lưng hoa lệ!

Ngay khi xoay , Kỷ Vân Thư một nữa ép tường, chiếc cằm nhọn ngón tay thon dài của Cảnh Dung bóp chặt, nâng nhẹ lên.

Thân hình nhỏ bé hình cao lớn của che khuất.

Cùng lúc cằm nâng lên, cô cũng buộc đôi mắt đỏ ngầu của Cảnh Dung, mang theo sự cam tâm, mang theo chút tức giận!

"Xin Vương gia buông ."

"Vân Thư."

Hắn gọi khẽ tên cô.

Giây lát, cúi đầu xuống, nâng cằm Kỷ Vân Thư lên chút nữa, một tay ôm eo cô, lòng bàn tay ấn mạnh, đôi môi mỏng lạnh lùng hôn lên đôi môi đỏ mọng nhỏ nhắn của Kỷ Vân Thư.

Môi chạm môi, hòa cùng pháo hoa rực rỡ đầy trời!

Quả là một cảnh !

Kỷ Vân Thư nụ hôn bất ngờ cho tê dại , mắt mở to, hô hấp như ngừng .

Ngay cả Kỷ Bùi cũng từng mật với cô như !

Khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư thực sự rối bời!

Rối đến mức , tê dại đến mức quên cả phản kháng.

Còn Cảnh Dung thì hôn cuồng nhiệt như lửa.

Kỷ Vân Thư đưa ngón tay trắng nõn lên chạm môi , khẽ lau, đỏ mặt Cảnh Dung thể tin nổi.

Và ngay khoảnh khắc ngẩn ngơ đó, cô xoay bỏ chạy thục mạng.

"Vân Thư..."

Cảnh Dung gọi cô, thậm chí kịp kéo cô thì cô lao đám đông.

Dòng qua tấp nập lập tức che khuất bóng dáng cô. Cảnh Dung chỉ liều mạng rẽ đám đông, cố gắng tìm kiếm bóng hình .

Kỷ Vân Thư như bốc khỏi thế gian, mất tăm mất tích.

Nhóc con chạy nhanh thật đấy!

Hắn tại chỗ, mặc cho dòng va vai .

Hồi lâu, khóe môi cong lên nụ , ngón tay lạnh lẽo chạm môi .

Dư hương thoang thoảng dường như vẫn còn đó!

quả thực chút tham lam!

Thoát khỏi Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư như mất hồn, một mạch về Vệ phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-96-nu-hon-roi-boi.html.]

Vừa viện của thấy Vệ Dịch xách chiếc đèn lồng hoa mai tắt ngấm, bậc thềm ngoài cửa, đầu cúi thấp, vẻ mặt vô cùng thất vọng.

Nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên thấy Kỷ Vân Thư về, ba chân bốn cẳng chạy tới.

"Thư nhi."

"Ngươi tự về ?" Cô hỏi .

Hắn lắc đầu: "Không , là Loan Nhi tỷ tỷ và ca ca đen thùi lùi đưa về."

Ca ca đen thùi lùi, chắc là Lang Bạc .

Cô gật đầu, gì.

Vệ Dịch thấy sắc mặt cô , nghiêng đầu hỏi: "Thư nhi, cô vui ?"

Vẻ vui của cô rõ ràng thế ?

gượng gạo, lắc đầu: "Ta vui. Vệ Dịch, muộn lắm , ngươi về nghỉ sớm ."

" mà..."

"Sao thế?"

Hắn giơ chiếc đèn lồng trong tay lên: "Thư nhi, đèn lồng của còn treo mà."

Lễ hội đèn lồng, vốn dĩ đèn lồng treo càng cao càng may mắn.

Nhìn ánh mắt tiếc nuối của Vệ Dịch, Kỷ Vân Thư đành lòng. đèn của cô tên khốn Cảnh Dung rơi mất .

cô thực sự Vệ Dịch mất hứng.

Nghĩ ngợi một lát, mắt cô bỗng sáng lên.

Cười : "Vệ Dịch, chúng treo đèn lồng nữa, chúng thả đèn Khổng Minh ?"

"Đèn Khổng Minh?"

", là đèn Khổng Minh."

"Được, thả đèn Khổng Minh, thả đèn Khổng Minh."

Vệ Dịch vui sướng vô cùng.

Sau đó, Kỷ Vân Thư gọi Loan Nhi, bảo cô tìm hai chiếc đèn Khổng Minh trong phủ.

Kỷ Vân Thư lấy bút mực , đặt đèn Khổng Minh lên bàn nhỏ.

Cầm bút lên với Vệ Dịch: "Vệ Dịch, đèn Khổng Minh thể bay cao cao, nhiều dùng để cầu nguyện đấy, ngươi ước nguyện gì thì thể lên đó."

"Thật ?"

"Tất nhiên, ngươi ước nguyện gì?"

Vệ Dịch ngẫm nghĩ, cầm bút bắt đầu lên đèn lồng của .

Kỷ Vân Thư gì, cô cũng bắt đầu .

Trên chiếc đèn lồng trắng tinh, nhanh chóng hiện một dòng chữ thanh tú.

Nguyện lòng vướng bụi trần, c.h.ế.t yên !

Điều ước của Kỷ Vân Thư đúng là khác !

Loan Nhi thấy, hiểu hỏi: "Tiểu thư bình thường sức khỏe dồi dào gì đó, cái ?"

Đặt bút xuống, cô giải thích: "Sống toan tính, c.h.ế.t an yên, đó mới là điều nhất giữa sự sống và cái c.h.ế.t, cũng là sự khỏe mạnh về tâm hồn."

"Hả? Ồ." Loan Nhi lờ mờ hiểu.

Lúc Vệ Dịch cũng xong, cầm bút : "Thư nhi, cô xem, xong ."

Đến xem thử, thấy đèn lồng của Vệ Dịch vẽ mấy tí hon xiêu vẹo.

Có cao thấp, béo gầy, tổng cộng bốn .

Vệ Dịch chỉ cao cao: "Đây là ."

Chỉ béo béo: "Đây là cha."

Chỉ béo: "Đây là ."

Rồi chỉ gầy nhỏ: "Đây là Thư nhi."

Trên khuôn mặt sạch sẽ của Vệ Dịch tràn ngập niềm hạnh phúc nồng đậm, rạng rỡ vô cùng!

Trong lòng Kỷ Vân Thư trào dâng cảm động xen lẫn áy náy, cảm giác đó dâng lên khiến nước mắt cô suýt trào .

Điều chỉnh tâm trạng, cô dịu dàng : "Được Vệ Dịch, chúng châm lửa thả đèn Khổng Minh lên trời nào."

"Được."

Hai chiếc đèn Khổng Minh châm lửa, từ từ bay lên trời...

Dưới bầu trời đêm đen kịt, tỏa ánh sáng màu cam đỏ rực rỡ thu hút ánh , càng bay càng xa, càng bay càng cao...

Vệ Dịch nhảy nhót, ngửa đầu liến thoắng.

Kỷ Vân Thư một câu cũng lọt tai, ngước đôi mắt u buồn hai chiếc đèn lồng, tâm sự nặng nề!

Đó là nụ hôn đầu của cô đấy!

Đời một , một đàn ông trêu ghẹo vô .

Cảm giác đó giống như đ.á.n.h trống trong lòng, co giãn , gõ cho cô đến giờ tim vẫn còn run rẩy.

...

Lúc tại viện Quảng Cừ.

Cảnh Dung mái hiên, chắp tay lưng, tà áo đen gió lạnh thổi bay.

Hắn ngẩng đầu hai chiếc đèn Khổng Minh bay xa bầu trời, khóe miệng từ từ nở nụ nhạt.

Trong đầu hiện lên cảnh tượng hôn Kỷ Vân Thư.

Quả thực dư vị vẫn còn đó, tan chảy tận tâm can.

Lúc , Lang Bạc từ xa tới, bước chân vội vã.

Đến bên cạnh Cảnh Dung, : "Vương gia, kinh thành thư."

Nói xong, dâng thư lên.

Cảnh Dung cũng lập tức thu nụ , vẻ mặt nghiêm trọng nhận thư, mở xem.

Lướt qua nội dung trong thư, lá thư vo tròn trong tay, nhăn nhúm.

Trong mắt bỗng lóe lên hàn quang: "Xem nước cờ của Cảnh Diệc tính toán từ sớm ."

Cảnh Diệc, Tam hoàng t.ử Đại Lâm, phong hiệu Diệc Vương!

Loading...