NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 97: Vụ án khởi đầu
Cập nhật lúc: 2025-12-06 12:16:34
Lượt xem: 338
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bức thư đến, tất nhiên cũng xác thực những nghi ngờ trong lòng Cảnh Dung.
Cảnh Dịch ơi là Cảnh Dịch, ngươi quả nhiên vì tranh đoạt ngôi vị mà đến tình thủ túc cũng buông tha!
Lang Bạc : "Không ngờ Dịch Vương cố tình ngăn cản Vương gia hồi kinh, nay còn hạ sát thủ."
Phân tích sai chút nào!
Cảnh Dung chỉ nheo đôi mắt lạnh lẽo, chằm chằm những giọt nước đọng mái hiên, trầm giọng : "Mười bốn năm , vụ án Ngự Quốc Công phủ là do Tần đại nhân dâng sớ lật , khoanh vùng ba điểm nghi vấn, còn quỳ gối bên ngoài cửa Nam Triết suốt ba ngày ba đêm mới khiến phụ hoàng hạ lệnh triệt tra. Phụ hoàng giao vụ án cho . Tuy ngôi vị Thái t.ử thuộc về Cảnh Hoa, nhưng Cảnh Dịch kiêng dè ngôi vị cũng chẳng chuyện ngày một ngày hai. Nếu Bổn vương tra chân tướng vụ án , tự khắc sẽ lập công lớn ban thưởng. Sau , một khi Thái t.ử thất thế, Cảnh Dịch lên vị trí đó thì Bổn vương là cái gai trong mắt buộc nhổ bỏ."
"Thế nhưng hiện tại Dịch Vương chỉ g.i.ế.c ngài, mà ngay cả Kỷ cô nương cũng buông tha. Kế sách hiện giờ chỉ thể là nhanh chóng đưa Kỷ cô nương về kinh. Dù ở trong kinh thành, Dịch Vương cũng dám càn, bên cạnh Kỷ cô nương Vương gia bảo vệ."
Nghe đến đây, Cảnh Dung nhíu mày.
"Cảnh Dịch chắc chắn lo sợ Bổn vương cố ý đưa Vân Thư về kinh để mượn tay cô tra rõ vụ án . Mà nhổ cỏ nhổ tận gốc, đó xưa nay vẫn là phong cách hành xử của ."
Lang Bạc trầm ngâm giây lát hiến kế: "Vương gia, Dịch Vương dăm ba ngăn cản ngài hồi kinh, còn ngăn cản ngài triệt tra vụ án Ngự Quốc Công phủ. Chi bằng bẩm báo với Hoàng thượng, cho Dịch Vương nếm chút mùi đau khổ."
"Nói với phụ hoàng ư?" Cảnh Dung giơ nắm giấy trong tay lên: "Chỉ dựa cái ?"
"Vương gia, Lộ Giang trong thư rõ ràng, Dịch Vương quả thực âm thầm phái một toán t.ử sĩ rời kinh. Hơn nữa, cây Bắc Câu T.ử dùng để chế độc Thạch Ban là do một tên Nghiêm Duy Di trồng, kẻ lén lút qua cấu kết với Dịch Vương. Những bằng chứng chẳng lẽ còn đủ ?"
Đủ ư? Cảnh Dung nhạt.
"Phụ hoàng vốn tính đa nghi. Nếu Bổn vương chứng cứ xác thực mười mươi mà vội vàng cáo trạng Dịch Vương, đến lúc đó, phụ hoàng nhất định sẽ cho rằng bịa đặt, ý tranh đoạt ngôi vị Thái tử."
Kỳ Trinh Đế đa nghi ghen ghét, chỉ một chút gió thổi cỏ lay cũng đủ khiến ông cảnh giác! Thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót, đây cũng là căn bệnh chung của bậc đế vương từ xưa đến nay. Điểm , trong các hoàng tử, lẽ Tam hoàng t.ử Cảnh Dịch là giống ông nhất.
Đêm khuya dần lạnh, sương mù dày đặc. Đêm nay dường như lạnh lẽo một cách bất thường, và lòng cũng mỗi một vẻ.
Hôm .
Vệ lão gia và Vệ phu nhân hồi phủ. Mới sáng sớm tinh mơ, Vệ Dịch cổng đón, Kỷ Vân Thư cũng dậy sớm để sang thỉnh an.
Trong đại sảnh, Kỷ Vân Thư chuẩn hành lễ thì Vệ phu nhân đỡ lấy, kéo cô xuống bên cạnh . Bà vỗ nhẹ lên tay cô vài cái, ân cần hỏi: "Vân Thư, sức khỏe của con thế nào ? Còn chỗ nào khó chịu ?"
"Đa tạ Vệ bá mẫu quan tâm, con đỡ hơn nhiều ."
"Vậy thì , và Vệ bá phụ của con đường cứ lo lắng mãi. Giờ thấy sắc mặt con hồng hào hơn nhiều, chúng cũng yên tâm."
Kỷ Vân Thư mà đáp. Sự quan tâm chân thành quả thực khiến trong lòng cô vô cùng cảm động.
Lúc , Vệ lão gia sang hỏi Vệ Dịch: "Dịch Nhi, hai ngày nay con gây chuyện gì đấy?"
Vệ Dịch lắc đầu xua tay: "Cha, con gây chuyện, con lời cha, chăm sóc cho Thư Nhi."
"Con lời là , con đối xử với Vân Thư hơn nữa, hiểu ?"
"Cha, Thư Nhi sẽ là nương t.ử của con ?"
Câu hỏi ngây ngô khiến Vệ lão gia và Vệ phu nhân chút hổ. Kỷ Vân Thư dở dở , nhưng trong lòng trầm tư suy nghĩ. Xem nhanh chóng tìm cơ hội rõ chuyện.
Vệ phu nhân dường như sực nhớ điều gì, bèn với Kỷ Vân Thư: " , tối nay chúng mở tiệc tại Vệ phủ, cho sang Kỷ gia mời cha con và lão phu nhân qua đây. Lần ép buộc đưa con tới đây, và Vệ bá phụ của con nghĩ thấy thực sự thỏa đáng. Dù chúng cũng là một nhà, vẫn nên hòa khí. Vì thế tối nay coi như là một bữa tiệc gia đình."
Tiệc gia đình?
Kỷ Vân Thư vội : "Vệ bá mẫu, thật cần phiền phức như , hơn nữa..."
"Đã quyết định , cũng phái sang Kỷ phủ. Tối nay con cứ yên tâm nhập tiệc. Ta thấy cha con và tổ mẫu con mấy ngày nay chắc chắn đang nghĩ cách đón con về phủ, nhưng ngại mất mặt nên tiện đến. Hôm nay coi như cho họ một bậc thang để xuống, con cứ theo họ về là ."
Vị Vệ phu nhân quả là một thông minh! Kỷ Vân Thư đành gật đầu đồng ý.
Bước khỏi sảnh, lòng Kỷ Vân Thư nặng trĩu tâm sự. Vệ Dịch từ chui , nhảy phắt đến mặt cô.
"Vân Thư, hôm nay cô về ? Có thể về ?"
Tay Vệ Dịch cẩn thận kéo lấy tay áo cô. Kỷ Vân Thư suy nghĩ một chút, quyết tâm gạt tay , nghiêm túc : "Vệ Dịch, thật cho ngươi , sẽ gả cho ngươi, cũng sẽ nương t.ử của ngươi."
"Thư Nhi, cô... cô gì ?"
"Ngươi chắc chắn rõ đúng ? Vệ Dịch, ngươi đối với , cha ngươi cũng với , nhưng thể ích kỷ như . Ta lừa dối ngươi, thể nào gả cho ngươi ."
Nghe những lời , sắc mặt Vệ Dịch dần trầm xuống, lo lắng hỏi: "Tại ? Tại Thư Nhi thể gả cho ? Nương , cô là nương t.ử của mà."
"Ta ." Kỷ Vân Thư nhấn mạnh từng chữ.
"Thư Nhi..."
Kỷ Vân Thư nắm lấy cánh tay , giải thích: "Vệ Dịch, coi ngươi như ruột của , ngươi hiểu ?"
Cô cố gắng giải thích, hy vọng thể hiểu ý nghĩa trong đó. Vệ Dịch vô cùng đau lòng, trong đôi mắt đẽ dần tràn nước mắt. Hắn cúi đầu, mím môi, hồi lâu mới hỏi: "Có Thư Nhi cảm thấy... là một kẻ ngốc ?"
Kỷ Vân Thư thoáng chốc run lên, trái tim như ai bóp nghẹn đau đớn. Cô lắc đầu: "Không , Vệ Dịch, như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-97-vu-an-khoi-dau.html.]
Vệ Dịch khẽ nấc lên, đẩy cô , lùi hai bước: "Ta , Thư Nhi là chê ngốc."
Nói xong, ba chân bốn cẳng chạy vụt .
"Vệ Dịch!"
Cô gọi mấy tiếng, đuổi theo vài bước nhưng chân Vệ Dịch như gió, nhoáng cái chạy xa và biến mất. Giờ phút , cô kìm đỏ hoe đôi mắt, c.ắ.n môi, chẳng cho .
Tối hôm đó, của Kỷ gia, ngoại trừ Kỷ Linh Chi, đều mặt đông đủ.
Trên bàn tiệc, Vệ Dịch xuất hiện. Vệ lão gia cho tìm một chuyến, báo rằng Vệ Dịch đang một ở hậu viện, nhất quyết chịu qua, gọi hai cũng nên đành thôi.
Kỷ Vân Thư từ lúc nhập tiệc cứ như đống lửa, tâm trí đặt ở đây.
Kỷ Uyển Hân xuống bên cạnh cô, nghiêng thì thầm: "Vân Thư, hai ngày nay ở Vệ gia ?"
Cô gật đầu: "Rất ."
"Chuyện Mục Thanh rơi xuống nước, cha phạt con bé Linh Chi quỳ một đêm, còn bắt chép phạt kinh thư, chuyện coi như qua. Tối nay về nhà , , cha và tổ mẫu hai ngày nay cứ giận mãi đấy."
Giận là , tức c.h.ế.t mới !
Kỷ Vân Thư nhạt giọng: "Nhị tỷ yên tâm, tối nay sẽ về."
"Vậy thì , chung quy đều là một nhà, gì hận thù qua đêm!"
"Đại tỷ ." Kỷ Vân Thư đáp cho qua chuyện, tâm trí lơ đễnh. Thật cô cũng lười tranh cãi. Tâm tính của Kỷ Uyển Hân, đôi khi khiến Kỷ Vân Thư cũng thể thấu. Người phụ nữ bề ngoài nhu mì yếu đuối, tưởng như gió thổi là bay, nhưng cảm giác mang cho cô luôn chút hương vị hề đơn giản.
Cảnh hai "thì thầm to nhỏ" đều lọt mắt Kỷ Mục Thanh đối diện.
"Hừ, ngưu tầm ngưu mã tầm mã." Cô hừ một tiếng, khuôn mặt trang điểm tinh xảo nhăn đầy vẻ ghét bỏ.
Lúc , hạ nhân dâng bát đĩa, lượt bưng thức ăn lên. Tên hạ lưu Kỷ Nguyên Chức cũng tiệc lúc , bưng rượu lên uống, còn quên liếc xéo Kỷ Vân Thư một cái. Tứ yêu quý nhất của oan uổng, còn Kỷ Vân Thư tát một cái, ca ca trong lòng tất nhiên tức điên lên, đối với Kỷ Vân Thư càng sắc mặt .
Tiệc rượu bắt đầu, Vệ lão gia nâng chén, hướng về phía Kỷ Thư Hàn: "Kỷ lão gia, chuyện là việc thiếu suy nghĩ, mong ông bỏ qua cho."
Kỷ Thư Hàn nhạt: "Đâu , còn phiền ông bà chăm sóc Vân Thư giúp ."
Hai nhà hàn huyên vài câu, lái chủ đề từ chuyện Kỷ Mục Thanh rơi xuống nước sang chuyện hôn sự. Từ đầu đến cuối, Kỷ Vân Thư hề mở miệng một lời.
Kết thúc tiệc rượu, Kỷ Vân Thư lẽ cùng Kỷ gia hồi phủ, nhưng cô việc, sẽ về . Sắc mặt Kỷ Thư Hàn và Kỷ lão phu nhân tối sầm , nhưng cũng tiện lôi kéo, đành miễn cưỡng đồng ý.
Đợi Kỷ gia lên xe ngựa rời , Kỷ Vân Thư bèn kéo Vệ lão gia và Vệ phu nhân phòng trắc. Vừa trong, cô bèn rót hai chén , kính dâng lên Vệ lão gia và lão phu nhân.
Đây là con dâu dâng ? Hai vị trưởng bối vui vẻ uống cạn.
Nào ngờ, Kỷ Vân Thư đột nhiên quỳ xuống. Hành động dọa Vệ phu nhân giật .
"Vân Thư, con gì ?"
"Vệ bá phụ, Vệ bá mẫu, con xin ."
Lời khiến Vệ lão gia và Vệ phu nhân thót tim, sang hỏi: "Vân Thư, con những lời là ý gì?"
Cô giữ vẻ mặt nghiêm túc, : "Không giấu gì hai , tuy hôn nhân đại sự của nữ nhi vốn là lệnh cha , lời mối mai, Vân Thư là thứ nữ càng tư cách kén chọn. Vân Thư giấu diếm hai , thực trong lòng Vân Thư vẫn luôn một . Hai năm qua con vẫn luôn đợi , trong tim sớm còn chỗ cho khác."
"..."
Vệ lão gia và Vệ phu nhân kinh hãi. Kỷ Vân Thư cúi dập đầu, ánh mắt càng thêm kiên định: "Xin , Vân Thư thể trái lòng . Hai vị đối xử với con, con xin ghi lòng tạc , nhưng con thật sự thể gả cho Vệ Dịch."
Vệ phu nhân vẻ mặt đau buồn thất vọng: "Con thật sự... chấp nhận gả cho Dịch Nhi?"
"Vâng."
Vệ lão gia thở dài một tiếng, hỏi cô: "Nếu như Dịch Nhi ngốc thì ?"
Kỷ Vân Thư lập tức đáp: "Vệ bá phụ, con tuyệt đối ý chê bai, chỉ là lòng chủ, thực sự còn cách nào dung chứa khác. Vệ Dịch , con cũng lừa dối . Con tin rằng nhất định sẽ một thật lòng yêu thương xuất hiện."
"Con..."
"Phụt ... "
Vệ phu nhân kịp hết câu, đột nhiên ôm ngực, phun một ngụm m.á.u tươi.
"Vệ bá mẫu?" Kỷ Vân Thư kinh hãi.
Ngay đó, Vệ lão gia cũng thổ huyết, từ ghế ngã nhào xuống đất, tay nắm chặt vạt áo ngực, sắc mặt tím tái, trừng trừng hai mắt, há miệng nhưng nên lời.
Cùng lúc đó, Vệ phu nhân cũng ngã gục xuống sàn.
...