NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 970: Mềm không được thì rắn

Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:19:54
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư Vong c.h.ế.t ?

Lại còn c.h.ế.t ngay ngày hôm khi Hoa Linh mất tích.

Mộc Mộc quỳ đất run cả .

Bí mật giấu kín suốt ba năm, nay , tảng đá trong lòng cũng trút bỏ.

Dư Nguy nhíu mày chất vấn cô : "Ngươi chắc chắn hung thủ là Dư Vong?"

"Nô tỳ... nô tỳ chắc chắn, chính là... chính là ."

Lời tuy khẳng định, nhưng giọng điệu chắc chắn lắm.

Dư Nguy tuy kinh ngạc, nhưng cũng mừng rỡ.

Có nhân chứng, cha thể thả vô tội !

Hắn với Kỷ Vân Thư: "Kỷ đại nhân, nay nhân chứng chứng minh, cha oan, ông g.i.ế.c ." Không giấu sự kích động, sang chất vấn Mộc Mộc: “Cái con nha đầu , ngươi hung thủ là ai, tại sớm?"

"Công tử..."

"Ngươi , ngươi suýt chút nữa hại c.h.ế.t cha ." Dư Nguy giận dữ.

Nắm chặt tay.

Người tính khí đến cũng lúc nhịn đ.á.n.h !

Mộc Mộc thì rạp đất, nước mắt lưng tròng, tủi vô cùng.

Cũng áy náy vô cùng.

Thấy , Kỷ Vân Thư bước lên, xổm xuống bên cạnh cô , ôn tồn : "Ngươi cho , đêm đó rốt cuộc xảy chuyện gì? Ngươi hãy kể hết những gì ngươi , hoặc thấy ."

"Kỷ đại nhân, nô tỳ g.i.ế.c , nô tỳ... nô tỳ chỉ thấy, chỉ thấy thôi..." Cô lặp lặp ngừng.

Nước mắt cũng ngừng rơi.

Nhìn thật khiến đau lòng.

Một lát , tập trung trong sảnh.

Dư Nguy và Kỷ Vân Thư lượt ở vị trí chính giữa bên trái và bên , hai bên là Thời T.ử Nhiên và gia nhân Dư phủ.

Không khí nặng nề nghiêm túc.

Mộc Mộc quỳ mềm nhũn giữa sảnh.

cúi đầu, lau nước mắt, đôi tay lạnh run nắm chặt lấy vạt áo, vò nát nhừ, dường như sắp xé rách đến nơi.

Lúc , cảm xúc của cô dịu nhiều.

Kỷ Vân Thư lên tiếng: "Nói ."

mím môi, tay vò áo càng mạnh hơn, hồi lâu mới khẽ : "Đêm hôm đó khi nô tỳ tỉnh dậy, phát hiện Hoa Linh vẫn về, nên nô tỳ ngoài tìm cô . Nô tỳ nhớ lúc đó... giờ Hợi ba khắc, nô tỳ thấy cô bên bờ ao từ xa, cả như sắp ngã xuống . nô tỳ còn đến gần thì thấy Dư Vong, từ xông , túm lấy Hoa Linh. Nô tỳ vì nguyên nhân gì, họ xảy tranh chấp. Nô tỳ thấy Dư Vong ... nếu Hoa Linh chịu gả cho , sẽ... sẽ g.i.ế.c cô . Hoa Linh chạy, nhưng Dư Vong giữ chặt cô buông, hơn nữa còn tát cô một cái thật mạnh, bóp cổ đè cô xuống đất. Nô tỳ lúc đó sợ hãi, bịt miệng dám qua đó, ... bỏ ."

Giọng run rẩy!

Lời cô , khiến phẫn nộ.

Mấy nha bên cạnh chỉ trỏ, xì xào bàn tán: "Hoa Linh bình thường đối xử với nó như , thế mà nó giấu nhẹm chuyện tày trời ."

"Bình thường dáng con lắm, tưởng tỷ tình thâm, ngờ tâm địa độc ác thế."

"Chứ còn gì nữa!"

"Nên bắt nó nhốt đại lao, đ.á.n.h cho mấy gậy, suýt chút nữa hại lão gia chịu oan ngục."

"Nó trơ mắt Dư Vong g.i.ế.c Hoa Linh mà qua giúp, lòng độc ác, vô tình thế hả?"

...

Tức giận thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-970-mem-khong-duoc-thi-ran.html.]

Mộc Mộc vẫn ngẩng đầu lên, giọng càng lúc càng nhỏ.

"Nô tỳ ... chỉ bấy nhiêu thôi."

Kỷ Vân Thư chằm chằm cô , hỏi: "Ngươi chắc chắn lúc đó là giờ Hợi ba khắc?"

"Nô tỳ chắc chắn."

Dư Nguy bừng tỉnh: "Cha , lúc Hoa Linh rời khỏi phòng ông là đầu giờ Hợi, nhưng giờ Hợi ba khắc cô vẫn còn sống, cha vô tội."

"Dư Tự chính, chớ vội kết luận sớm như ." Kỷ Vân Thư .

"Kỷ đại nhân, bây giờ nhân chứng, hơn nữa thời gian cũng khớp."

" trong chuyện vẫn còn nhiều điểm nghi vấn."

"Cái gì?" Dư Nguy hiểu: “Chẳng rõ ràng ? Hoa Linh khi rời khỏi phòng cha thì Dư Vong g.i.ế.c c.h.ế.t."

Kỷ Vân Thư vẻ mặt nặng nề.

Trong lòng cô xâu chuỗi bộ sự việc.

Cũng xâu chuỗi lời của Mộc Mộc.

Mọi đều dám lên tiếng, ánh mắt đổ dồn hết lên cô.

Muốn xem xem rốt cuộc còn nghi vấn gì.

Sau đó, cô dậy về phía Mộc Mộc, vẻ mặt nghiêm túc.

Mộc Mộc thấy cô đến gần, ánh mắt hạ thấp xuống, thấy đôi quan ủng nữ dừng mặt , cô bất giác rụt phía , vẻ chột .

Tất cả đều lọt mắt Kỷ Vân Thư.

Cảm thấy Mộc Mộc càng kỳ lạ hơn.

"Ta hỏi ngươi, tại lúc đó ? Ba năm cũng ? Cho đến hôm nay bày cái bẫy , ngươi mới chịu ? Nếu ngươi hung thủ, tại dám?"

Hả!

Liên tiếp mấy câu hỏi ném về phía cô .

Trong mắt Mộc Mộc thoáng qua tia hoảng loạn.

Cúi thấp , lòng bàn tay chống lên nền đất lạnh lẽo, : "Bởi vì... bởi vì nô tỳ sợ, nô tỳ sợ lúc đó nếu qua ngăn cản thì Dư Vong cũng sẽ g.i.ế.c nô tỳ, nên nô tỳ bỏ chạy. Ngày hôm Hoa Linh rời khỏi phủ, lúc đó nô tỳ nghĩ, hoặc là Hoa Linh thực sự rời phủ, hoặc là... cô thực sự Dư Vong g.i.ế.c . ngay đó Dư Vong cũng c.h.ế.t mà! Một mạng đền một mạng, nô tỳ thì ích gì? Hung thủ c.h.ế.t , dù đến quan phủ cũng chẳng xử ! Cho nên nô tỳ... nô tỳ mới . Nô tỳ cũng sợ đến lúc đó sẽ nghi ngờ nô tỳ, tưởng nô tỳ là hung thủ g.i.ế.c , hơn nữa, đó cũng chỉ là lời một phía của nô tỳ, các ... chắc tin."

Hoang đường!

Kỷ Vân Thư lập tức quát cô một tiếng: "Ngươi đang dối!"

Hả!

Mộc Mộc sững sờ, ngẩng phắt đầu lên, trừng to mắt Kỷ Vân Thư đang cao xuống , há miệng: "Nô tỳ..."

Không nên lời!

Kỷ Vân Thư ép sát: "Ngươi ngươi dám qua, sợ Dư Vong cũng g.i.ế.c ngươi, nhưng chuyện qua ba năm, Dư Vong cũng c.h.ế.t , tại ngươi cũng chịu sự thật? Ngược để lão gia nhà ngươi chịu oan tù, suýt chút nữa c.h.é.m đầu, đây là điểm thứ nhất. Nguyên nhân cái c.h.ế.t của nạn nhân là do gáy va đập mạnh mà c.h.ế.t, nhưng ngươi là Dư Vong bóp cổ cô c.h.ế.t, khớp, đây là điểm thứ hai. Điểm thứ ba, ngươi thấy Dư Vong g.i.ế.c , lúc đó khi bỏ chạy, tại kịp thời thông báo cho trong phủ? Nói, ngươi rốt cuộc đang che giấu điều gì?"

"Ư..."

"Sự việc đến nước , ngươi vẫn chịu thật?" Kỷ Vân Thư lời lẽ nghiêm khắc, nheo mắt: “Mộc Mộc, nếu ngươi rửa sạch tội danh thì bắt buộc phối hợp, nếu , sẽ bắt ngươi đại lao Hình bộ, thẩm vấn cho lẽ."

Mềm thì rắn.

Rõ ràng, Mộc Mộc thực sự sợ .

Người cô rụt về phía , đôi mắt đầy sợ hãi quanh bốn phía, vô đôi mắt đều đang chằm chằm , cô , thể .

Hồi lâu...

như quả bóng xì , mới : "Được, nô tỳ , nô tỳ hết."

Mọi im lặng chờ đợi.

Loading...