NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 975: Vệ Dịch như vậy, thật đáng thương!
Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:49:14
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung chỉ cảm thấy sai!
Mà còn vô cùng hối hận.
Nếu giao ngôi vị Hoàng đế cho Vệ Dịch, Vệ Dịch lẽ sẽ biến thành như bây giờ.
Nói cho cùng, mới là kẻ đầu sỏ gây họa!
Vệ Dịch xong những lời cảm thán của , bước chân loạng choạng vài cái, : "Cho nên, vẫn cho rằng cái c.h.ế.t của Tần đại nhân là do Trẫm hạ lệnh?"
Cảnh Dung đau lòng, đồng thời trong mắt cũng dâng lên một tia lạnh lẽo, nghiêm túc : "Hoàng thượng thể , vùng ven kinh thành từng sơn tặc xuất hiện, cho dù , cũng ai dám g.i.ế.c Tần đại nhân! Tần đại nhân xuất võ tướng, chinh chiến sa trường bao năm, Đại Lâm ai , đám sơn tặc đó đừng g.i.ế.c , ngay cả xe ngựa của ông cũng dám gần. Trừ phi hạ lệnh, cố tình bày mê trận, lấy danh nghĩa sơn tặc g.i.ế.c . Mà dám hạ lệnh g.i.ế.c Tần đại nhân, thần thể nghĩ tới, cũng chỉ Hoàng thượng."
Chắc chắn!
Vệ Dịch chống một tay lên bàn, đỡ lấy cơ thể, đáy mắt trầm xuống một mảng tối tăm: "Cảnh Dung, thể nghi ngờ là Trẫm hạ lệnh g.i.ế.c Tần đại nhân? Trẫm là thế nào, và Thư Nhi rõ hơn ai hết."
Ha ha.
Cảnh Dung: "Trên đường hồi kinh, luôn hy vọng là do nghĩ nhiều, nhưng những chuyện xảy trong triều đình, khiến thể nghi ngờ ngài!"
"..."
"Phàm là thăng chức quan viên triều, nhất định sẽ sai Lại bộ và Hộ bộ tra rõ hồ sơ và nhân phẩm xử thế của quan viên đó trong sạch . Đã tra xét kỹ càng như thì ngài những quan viên ngài đề bạt lên vấn đề? Đã vấn đề, tại còn dùng? Còn những quan viên ngài lượt bãi miễn, họ đều quan trong triều mấy chục năm, cúc cung tận tụy, những việc họ , từng chuyện từng chuyện đều thể đem bàn luận công khai! Sao thể lợi dụng chức quyền tham ô trái pháp luật? Lén lút mưu cầu quan chức? Những tội danh thật đó gần như chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi đổ hết lên đầu họ, chuyện quá trùng hợp ?
Còn vụ án của Dư đại nhân, tuy tất cả bằng chứng đều chỉ ông là hung thủ, nhưng trong đó đầy rẫy điểm nghi vấn, còn nhiều chỗ rõ ràng. Những cái gọi là bằng chứng đó đủ để định tội ông . Lệ đại nhân đột ngột hạ lệnh nhanh chóng kết án. Nếu Vân Thư, Dư đại nhân bây giờ c.h.ế.t , vụ án cũng sẽ sáng tỏ! Mà hành động của Lệ đại nhân, tác phong của ông , cũng tác phong của cả Hình bộ. Trừ phi, là ngầm hạ lệnh, yêu cầu ông lập tức kết án, từ đó định tội g.i.ế.c cho Dư đại nhân. Mà thể sai khiến Lệ đại nhân kết án trong triều, cũng chỉ !"
Khí thế Cảnh Dung lẫm liệt, bức Vệ Dịch.
Vệ Dịch lúc , giống như lột da, giấu chút gì. mặt và trong mắt thấy nửa phần căng thẳng chột , ngược là bộ dạng quân t.ử lạc. Chỉ là giữa hai lông mày, thêm một tia âm ngoan khó nhận thấy.
Hắn : "Huynh , chỉ riêng những lời , đủ để rước họa sát ."
Nhắc nhở!
Cảnh Dung sợ hãi, trong mắt ánh lên vẻ lạnh lùng, tiếp tục : "Ngài là thiên t.ử Đại Lâm, cả thiên hạ đều là của ngài, thậm chí một câu của ngài, bèn khiến hoàng mệnh khó trái! hôm nay, ngài giống như bức chữ ngài , rõ ràng là một bài từ , cứ thêm đó vài nét, khiến thiện thành ác, cũng thành ."
"..."
"Vệ Dịch, rốt cuộc... tại ngài biến thành như bây giờ?"
Đau lòng nhức óc.
Khi xong chữ cuối cùng, Vệ Dịch cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Như trút bỏ gánh nặng ngàn cân.
Và lớp da ngụy trang cuối cùng cũng thể lột bỏ, cần sống lớp vỏ giả tạo đó nữa, tiếp tục một kẻ ngốc trong mắt !
Hắn khẽ nhếch môi, trong mắt b.ắ.n một tia lạnh lẽo âm u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-975-ve-dich-nhu-vay-that-dang-thuong.html.]
Đó chỉ là khao khát quyền lực.
Còn hận.
Còn sự cam tâm tận đáy lòng.
Hắn một tiếng, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập vẻ tàn nhẫn.
Hoàn khác biệt với con nãy.
Lúc , tấm bình phong tráng men màu tím sẫm lưng , chạm khắc ba con rồng sống động như thật! Đôi mắt rồng sắc bén như đang chằm chằm , những móng vuốt sắc nhọn cũng như vồ lấy .
Hồi lâu, giọng lạnh lùng của vang lên: "Huynh hết , Trẫm dùng lời lẽ giả dối để biện bạch với cũng chẳng ý nghĩa gì."
Thần sắc Cảnh Dung khựng .
"Có lẽ, cảm thấy Trẫm tàn nhẫn, nhưng thực sự tàn nhẫn, Trẫm, mà là !" Vệ Dịch quát lớn.
Hai !
Mỗi bên đều mang theo một luồng kình lực ngầm.
Vệ Dịch vòng qua chiếc bàn dài mặt, đến mặt Cảnh Dung, nheo mắt sâu hiểm: "Từ khi Trẫm đăng cơ đến nay, triều thần vì phận của Trẫm mà bàn tán , đều Trẫm là một kẻ ngốc, là một kẻ ngốc đến nóng lạnh cũng . Huynh tuy phò tá Trẫm định căn cơ, nhưng cũng kìm kẹp Trẫm! Ai cũng là Nhiếp chính vương đầu tiên của Đại Lâm, Trẫm chỉ là một con rối vô dụng. Sáu tháng, tròn sáu tháng trời, Trẫm chiếc long ỷ đó, gọi là Hoàng đế, trong tay cầm ngọc tỷ cai quản thiên hạ, cao cao tại thượng. đám triều thần dựa dẫm bao giờ Trẫm một lời? Hoàng đế như Trẫm chỉ là hư danh, cho đến tận bây giờ, Trẫm cũng thể thoát khỏi sự kìm kẹp của , mãi mãi giậm chân tại chỗ, sống cái bóng của ."
Hóa , trong lòng vẫn luôn tích tụ oán hận.
Cảnh Dung lạnh lùng mở miệng: "Ngài bãi miễn những quan viên đó, g.i.ế.c Tần đại nhân, g.i.ế.c Dư đại nhân, tất cả mục đích đều là để kiềm chế ."
"Không !" Lông mày Vệ Dịch nhướng lên: “Lúc khi Ngự Quốc Công dẫn quân bao vây Tiên hoàng, từng hứa với Trẫm, đến lúc đó... sẽ tha cho ông một mạng! Cảnh Dung, tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ông . Là cầm kiếm, tự tay đ.â.m n.g.ự.c ông . Dù ông ngàn sai vạn sai, nhưng rốt cuộc, ông vẫn là cha của Trẫm!"
Giọng run rẩy.
Hóa , còn vì báo thù.
Cảnh Dung cuối cùng cũng chợt hiểu , : "Hóa trong lòng ngài từ đầu đến cuối vẫn từng buông bỏ! Cho nên, ngài cũng từng buông bỏ Vân Thư, đúng ?"
Nhắc đến Kỷ Vân Thư, ánh mắt tàn nhẫn của Vệ Dịch dịu đôi chút, vẻ mặt bi thương, thẳng thắn thừa nhận: "Phải, trong lòng Trẫm, dù là bây giờ tương lai, đều từng buông bỏ nàng ! Vốn dĩ ở Cẩm Giang, Trẫm hôn ước với Thư Nhi, cưới nàng lẽ là Trẫm. Vì nàng , Trẫm thậm chí thể từ bỏ cả giang sơn. trong lòng nàng chỉ , dù Trẫm đối với nàng thế nào, nàng cũng chỉ coi Trẫm như ."
Hắn khổ: “Người ? Hai chữ trở thành trở ngại lớn nhất giữa Trẫm và nàng , định sẵn kiếp thể vượt qua. Từ ngày đưa nàng rời khỏi kinh thành, Trẫm kiếp mất nàng . Và thứ Trẫm còn , cũng chỉ giang sơn !"
Vệ Dịch như , thật đáng thương!
Thật xa lạ!
Cũng thật cô độc!
Hắn đang chịu đựng nỗi đau mất tất cả, cũng chịu đựng nỗi bi ai to lớn trong tâm hồn.
Và cách duy nhất để bù đắp... là dốc lực, đoạt !