NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 984: Chỉ là nấc thang danh vọng của nàng ta!

Cập nhật lúc: 2025-12-25 06:25:36
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xa cách gần một năm, cuối cùng cũng gặp !

Khi Thẩm Trường Khâm thấy cô, trong mắt tràn đầy sự nồng nhiệt và xót xa.

Hắn từng bước về phía Kỷ Uyển Hân, nắm chặt lấy bàn tay lạnh giá của cô.

Đó là cái chạm tay mong chờ lâu.

Cũng chân thực cho , Kỷ Uyển Hân thực sự trở về, nỗ lực của uổng phí.

"Uyển Hân, cuối cùng nàng cũng về ."

Một tiếng "Uyển Hân" gọi vô cùng thiết.

Kỷ Uyển Hân cũng cảm thấy khó chịu vì cách xưng hô mật , trong đôi mắt đáng thương thoáng hiện lên vẻ e thẹn và cảm kích, cô khẽ cúi đầu: "Thẩm công t.ử đối với Uyển Hân một tấm chân tình, Uyển Hân lấy gì báo đáp."

"Ta cần nàng báo đáp."

"Thẩm gia danh gia vọng tộc, còn Kỷ gia nay sa sút, Uyển Hân phận thấp kém."

"Ta chê." Thẩm Trường Khâm nắm tay cô chặt hơn, cố gắng khiến lời của chân thành hơn: “Chỉ cần nàng nguyện ý, thể ở bên cạnh nàng mãi mãi, cũng nguyện ý chăm sóc nàng cả đời. Uyển Hân, thật lòng với nàng. Hoàng thượng cũng đồng ý với , đợi qua một thời gian nữa sẽ hạ chỉ ban hôn, nàng cũng cần gánh vác tội danh của Kỷ gia nữa."

Thẩm Trường Khâm từ đầu tiên gặp cô yêu cô say đắm, đời kiếp lấy. Dù Kỷ gia mang tội mưu nghịch, cha cũng luôn phản đối ngăn cản, nhưng vốn là chung tình và cố chấp, một khi nhận định phụ nữ nào, dù nhảy dầu sôi lửa bỏng, đau đớn tột cùng, cũng sẽ buông tay, chỉ để đổi lấy nụ hồng nhan.

Nay, cuối cùng cũng đợi .

Kỷ Uyển Hân vô cùng cảm động những lời của . Với tình cảnh hiện tại của cô, hầu như ai cũng tránh xa, ngay cả những kẻ tham luyến nhan sắc của cô cũng dám mạo hiểm, sợ dính tội danh mưu nghịch. Thẩm Trường Khâm thì khác, bất chấp tất cả chỉ vì cô, sự cố chấp thâm tình và nồng nhiệt thể khiến cô cảm động? Giống như cô ném xuống một cái đầm lạnh đáy, lê lết tấm tàn tạ cố gắng vùng vẫy, khi trải qua hết đến khác tuyệt vọng, bỗng nhiên cầm đuốc từ từ tiến gần, đưa cô khỏi nơi lạnh lẽo đó, cho cô sự ấm áp vô tận.

đó, chính là Thẩm Trường Khâm!

...

Cô hiểu rõ, đàn ông , chỉ là nấc thang danh vọng của cô!

của Thẩm công tử, Uyển Hân xin ghi lòng tạc ." Cô để mặc Thẩm Trường Khâm nắm tay .

Sự " giãy giụa" và " từ chối" của Kỷ Uyển Hân khiến Thẩm Trường Khâm càng thêm táo bạo. Hắn đưa tay chạm tai Kỷ Uyển Hân, vuốt ve mái tóc rủ xuống bên tai cô, cảm giác mềm mại dễ chịu lan tỏa nơi đầu ngón tay, cũng khiến tim đập rộn ràng, nóng bỏng hơn.

Kỷ Uyển Hân đầu , bước cửa, những chậu cây đổ nát và lá cây đầy sân, mắt đỏ hoe, lưng về phía Thẩm Trường Khâm : "Kỷ gia đều thành tội nhân! Hiếm ... còn nhớ đến ."

Thẩm Trường Khâm bước tới, vịn vai gầy của cô, : "Bất kể xảy chuyện gì, cũng sẽ rời xa nàng. Uyển Hân, thật lòng với nàng."

"Ta ."

"Đó của nàng, cũng liên quan đến nàng, là đại ca nàng Diệc Vương lợi dụng mới thành thế . Chuyện quá khứ, hãy để nó qua mãi mãi."

khổ: “ừ" một tiếng.

"Ta đưa nàng cung diện kiến Hoàng thượng , nàng ở trong cung một thời gian, đợi xong việc, sẽ cầu xin Hoàng thượng."

"Được."

Thẩm Trường Khâm thấy cô gật đầu, trong lòng vui sướng thôi, cũng uổng công cố chấp bấy lâu.

Sau đó, Thẩm Trường Khâm đưa cô cung.

Kỷ Uyển Hân thì gửi tiểu nha bên cạnh đến Thẩm gia.

Lần đầu tiên cô cung, trong lòng thấp thỏm, cũng vô cùng tò mò, cẩn thận theo Thẩm Trường Khâm, lén lút quan sát xung quanh.

Cuối cùng cô cũng hiểu tại năm xưa Kỷ Mục Thanh phí hết tâm tư Thái t.ử phi. Đại điện vàng son lộng lẫy , ngói lưu ly vàng óng, cột trụ vàng tím... phô trương sự xa hoa của hoàng cung, còn cả quyền lực địa vị ngay mắt nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-984-chi-la-nac-thang-danh-vong-cua-nang-ta.html.]

Thảo nào đời tiếc hy sinh tính mạng cũng chiếm lấy nơi !

Bởi vì tất cả những thứ , đồng nghĩa với việc ở trung tâm quyền lực, thể tùy ý thực hiện d.ụ.c vọng của .

Thái giám dẫn hai về phía Ngự hoa viên.

Trong vườn, Vệ Dịch mặc y phục gọn nhẹ, tay cầm trường kiếm, dáng luyện tập cùng võ sư mời đến. Cách cầm kiếm của thành thạo, ngay cả lực vung kiếm cũng . Chỉ là học quá muộn nên rốt cuộc vẫn chút vụng về, chỉ vài đường kiếm đơn giản, lên mặt bàn, nhưng may mà đủ nỗ lực, thiên phú đủ thì lấy cần cù bù thông minh.

Lúc , luyện đến mồ hôi nhễ nhại!

Cánh tay cũng sắp nhấc nổi nữa .

Võ sư bên cạnh chỉ dạy, : "Hoàng thượng, là nghỉ ngơi một lát ạ."

"Không ."

"Hoàng thượng, thành công chuyện một sớm một chiều."

Vệ Dịch vung kiếm, mắt chằm chằm mũi kiếm lóe hàn quang, khóe miệng khẽ nhếch: "Cái Trẫm , chính là nhanh!"

Dứt lời, trường kiếm đ.â.m về phía , c.h.é.m đứt một bông hoa bên cạnh.

Bông hoa nhẹ nhàng rơi xuống đất!

Võ sư khen ngợi: "Hoàng thượng tiến bộ lớn."

Hắn !

Lúc ...

Thái giám dẫn hai đến, cúi một bên: "Hoàng thượng, Thẩm đại nhân đến ."

Vệ Dịch trả lời, khóe mắt liếc về phía đó, dừng Kỷ Uyển Hân lưng Thẩm Trường Khâm. Lâu ngày gặp, phụ nữ đó vẫn bộ dạng như xưa, bệnh tật!

Hắn khẽ, tiếp tục luyện kiếm.

Trong vườn vang lên tiếng binh khí vung vút.

Kỷ Uyển Hân từ lúc đến đây vẫn luôn cúi đầu, hai tay giấu trong tay áo xoắn . Nghe tiếng kiếm, cô mới thận trọng ngẩng đầu về phía đó.

Chỉ thấy nam t.ử cầm kiếm múa, hình cường tráng, khuôn mặt tuấn tú đầy mồ hôi toát lên vẻ lạnh lùng góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm tinh ánh lên sắc màu mê ; đôi mày kiếm, sống mũi cao, khóe môi cong lên, phô trương sự cao quý và lạnh lùng, tìm thấy chút ngây ngô non nớt nào.

Đây... còn là đứa trẻ ngốc nghếch đần độn năm nào ?

Còn là kẻ ngốc Kỷ Nguyên Chức bắt nạt mà dám một lời nào ?

Kỷ Uyển Hân bất giác rùng . Trong ấn tượng của cô, Vệ Dịch như thế . Dù giống như bình thường, nhưng ngờ thế .

Khó tránh khỏi chút kinh ngạc.

Trái tim cũng bất giác thắt .

Vệ Dịch để họ đó một lúc lâu mới dừng tay, ném trường kiếm cho võ sư, dặn dò: "Ngươi lui xuống , giờ ngày mai đến."

"Vâng."

Võ sư cáo lui.

Vệ Dịch nhận lấy khăn tay cung nữ đưa tới lau mồ hôi, bước về phía cái đình bên cạnh, đầu cũng ngoảnh : "Thẩm đại nhân qua đây ."

Giọng trầm thấp đầy uy lực! Mang theo mười phần uy hiếp!

 

Loading...