NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 989: Hoàn thành nhiệm vụ

Cập nhật lúc: 2025-12-25 06:46:15
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh cửa vẫn im lìm mở.

Thời T.ử Nhiên chồm hổm mái nhà gần hai nén nhang, rảnh rỗi sinh nông nổi, đành lôi hạt dưa c.ắ.n cho đỡ buồn.

Đợi thêm một lúc nữa, cuối cùng cánh cửa phòng Trần Hữu Phúc cũng kẽo kẹt mở .

Gã bước với dáng điệu uể oải, vươn vai ngáp một cái rõ dài, mắt vẫn còn lim dim ngái ngủ. Hắn vuốt bộ râu quai nón lởm chởm, l.i.ế.m môi khô khốc hướng sân quát lớn: "Người !"

Một gia đinh tức tốc chạy tới: "Lão gia."

"Bữa sáng chuẩn xong ?"

"Dạ xong ạ."

"Mang phòng ."

"Vâng."

Gia đinh vội vã bưng bữa sáng, Trần Hữu Phúc cũng trong phòng, chờ gia đinh mang đồ ăn tới.

Thời T.ử Nhiên vẫn mái nhà quan sát, trong lòng chút ấm ức. Tên ở trong phòng ăn sung mặc sướng, còn thì đây c.ắ.n hạt dưa, hứng gió lạnh, mắt cũng chẳng nghỉ ngơi, thật công bằng chút nào!

nhiệm vụ Kỷ Vân Thư giao phó, dù lên núi đao xuống biển lửa cũng quyết thành.

Chẳng bao lâu , Trần Hữu Phúc ăn uống no say bước , phủi tay áo nghênh ngang cổng.

Thời T.ử Nhiên nhảy xuống khỏi mái nhà, bám theo sát nút. Hắn theo chân Trần Hữu Phúc đến một lâu. Chỉ thấy tên chọn một chỗ sang trọng, gọi vài đĩa bánh điểm tâm, yêu cầu một bài hát, ngắm cô ca nương vẻ ngoài mơn mởn. Đôi mắt híp chằm chằm cô gái, vẻ mặt dâm đãng khiến buồn nôn. Trong lúc cao hứng, còn thưởng cho cô vài đồng bạc lẻ.

!

Chỉ vài đồng bạc lẻ thôi!

Người kẻ tiền thường keo kiệt nhất, quả sai chút nào.

Thời T.ử Nhiên cũng chọn một góc khuất xuống, gọi vài món ngon, ăn giám sát đối tượng.

Ở một diễn biến khác.

Dư Nguy hẹn Vương Triết đến một lâu khác.

Dư Nguy đến , đợi một lát thì Vương Triết mới tới.

"Dư , vội vàng hẹn đây chuyện gì ?" Vương Triết xuống hỏi ngay.

"Không gì, chỉ là dạo cả hai đều bận rộn, ít khi tụ họp, hôm nay rảnh rỗi nên hẹn đây."

Vương Triết là thông minh, dường như đoán Dư Nguy tâm sự, bèn hạ giọng hỏi: "Dư , giữa chúng cần khách sáo, chuyện gì cứ thẳng, ở đây cũng ngoài."

"Haizz..."

"Có vì chuyện của cha ?" Vương Triết thấu tâm can .

Dư Nguy im lặng.

Lúc , tiểu nhị vắt khăn lên vai tới, lau bàn một lượt hỏi: "Hai vị khách quan dùng gì ạ? Quán chúng cái gì cũng , chỉ cần khách quan yêu cầu là ngay!"

Vương Triết : "Một vò Nữ Nhi Hồng."

Dư Nguy vội can: "Thật khéo, thời gian e là uống rượu ." Nói đoạn, kéo tay áo lên, để lộ cánh tay nổi đầy mẩn đỏ.

Vương Triết hiểu ý, bèn bảo tiểu nhị: "Một ấm ngon, thêm vài món thanh đạm là ."

"Được ." Tiểu nhị đáp lời, đon đả giới thiệu: “Món điểm tâm nổi tiếng nhất quán chúng là..."

"Không cần ."

"Vâng ." Tiểu nhị lui xuống.

Vương Triết những nốt mẩn đỏ tay Dư Nguy, : "Sao bệnh của khỏi thì Dư mắc thế ?"

"Vận xui thôi."

"Cũng bệnh gì to tát, chỉ cần nhớ kỹ trong vòng ba tháng tới kiêng rượu là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-989-hoan-thanh-nhiem-vu.html.]

"Đương nhiên ." Dư Nguy thở dài.

Vương Triết: "Sao ? Cha trong lòng vẫn thoải mái ?"

"Cha Hoàng thượng cách chức, tinh thần suy sụp lắm, cộng thêm việc giam trong ngục Hình bộ quá lâu nên sinh bệnh. Giờ thúc phụ của lên chức Đại Lý Tự Khanh, mà cha với thúc phụ vốn hiềm khích từ . Nếu là khác thế thì còn đỡ, đằng là thúc phụ , cha chịu nổi cú sốc chứ!" Dư Nguy than thở.

"Dư đại nhân là một vị quan , tin Hoàng thượng nhất định sẽ trọng dụng ông thôi. Thời gian cứ coi như ở nhà dưỡng bệnh, cũng nên khuyên giải ông nhiều hơn." Vương Triết an ủi.

"Tính tình ông cố chấp, khuyên ? Tối qua ông còn kéo đến phủ Dung Vương một chuyến."

Vương Triết biến sắc: "Đến phủ Dung Vương gì?"

Dư Nguy thẳng thắn: "Còn gì nữa, đương nhiên là vì chuyện quan chức ."

"Vậy Dung Vương ?"

"Hoàng thượng đích chỉ định thúc phụ Đại Lý Tự Khanh, dù là Dung Vương cũng thể can thiệp . Bây giờ chỉ thể đợi vụ án mạng nhà lắng xuống, xem Hoàng thượng cho phép cha triều đình thôi." Dư Nguy ngừng một chút hỏi tiếp: “Vương , Kỷ đại nhân hung thủ g.i.ế.c nha Hoa Linh nhà của Công bộ các , còn bắt giam mười mấy thợ thủ công ngục Hình bộ để thẩm vấn, chuyện là thật ?"

"Kỷ đại nhân đúng là như , cũng bắt ."

"Theo thấy, hung thủ trong đó ?"

Vương Triết nhíu mày: "Khó lắm! Tuy năm đó giám sát việc tu sửa phủ nhà , nhưng cũng thể theo sát họ từng li từng tí , nên hung thủ rốt cuộc là ai, cũng rõ, chỉ đành chờ kết quả thôi."

"Cũng ." Dư Nguy thở dài, chợt nhớ điều gì đó, vẻ bí mật với Vương Triết: “Phải , hôm qua lúc cùng cha đến phủ Dung Vương, vô tình một chuyện."

Hắn khéo léo dẫn dắt câu chuyện chủ đề chính.

Vương Triết tò mò: "Chuyện gì?"

Dư Nguy quanh quất, nhoài về phía , hạ thấp giọng thì thầm: "Ta thấy Kỷ đại nhân sai tín theo dõi một ."

"Người? Ai cơ?"

"Ông chủ Lũng Tú Trang, Trần Hữu Phúc!"

Hả!

Vương Triết biến sắc, nên lời.

Dư Nguy giả vờ thắc mắc: "Huynh xem, tự nhiên cô phái theo dõi một ông chủ tiệm thêu nhỉ? Liệu liên quan gì đến vụ án ?"

"Chuyện ... ?" Đáy mắt Vương Triết tối sầm , bàn tay giấu trong vạt áo siết chặt.

lúc tiểu nhị bưng lên, Vương Triết vội vàng rót một chén, uống cạn để che giấu sự bối rối.

Dư Nguy lầm bầm vài câu bâng quơ, nhưng ánh mắt lén lút quan sát biểu cảm mặt Vương Triết.

Có vẻ gì bất thường!

Vương Triết đặt chén xuống, vẻ mặt áy náy : "Thật khéo Dư , từ Công bộ chạy vội qua đây, trong bộ còn chút việc xử lý xong, thể lâu với ."

Ra vẻ khó xử!

Dư Nguy là hiểu chuyện, giữ khách: "Vậy Vương cứ ."

"Được, chúng tụ họp, đợi khỏi bệnh sẽ mang rượu ngon đến."

"Nhất trí!"

Vương Triết vội vã cáo từ.

Một lát , Dư Nguy từ lầu xuống, thấy Vương Triết phất tay áo rời khỏi lâu. Dáng vẻ nghênh ngang tự đắc.

Dư Nguy thành nhiệm vụ Kỷ Vân Thư giao phó!

Chỉ là hiểu, tại Kỷ Vân Thư tiết lộ những điều cho Vương Triết?

Chẳng lẽ thực sự liên quan đến vụ án mạng ?

nếu liên quan, tại cho Vương Triết ? Vương Triết dính líu gì đến vụ án chăng? Trong đầu bắt đầu hiện lên vô vàn suy đoán hỗn loạn...

 

 

Loading...