Trần Hữu Phúc quả là một kẻ nhàn rỗi, lỳ trong lâu như thể m.ô.n.g dính keo, mãi chẳng chịu dậy.
Thời T.ử Nhiên bám theo , cũng chôn chân ở lâu đến tận trưa.
Tên ăn thì uống, trong lúc đó còn yêu cầu hát mấy bài khúc, mắt lim dim vẻ hưởng thụ, thỉnh thoảng gà gật, tay cầm đũa gõ nhịp xuống chén sứ theo điệu nhạc, khổ nỗi nhịp phách sai bét nhè, chói tai đến mức đ.ấ.m cho một trận.
Trên sân khấu, cô bé tết hai b.í.m tóc vẫn đang miệt mài hát, giọng ca trong trẻo vang vọng khắp lâu.
Ngay cả Thời T.ử Nhiên cũng thấy mê mẩn.
Một lát , Trần Hữu Phúc ngoài, lẽ thấy thời gian cũng tàm tạm , bèn phủi áo dậy, ném vài đồng bạc vụn lên bàn, nhấc m.ô.n.g bỏ .
Thời T.ử Nhiên vội vàng bám theo.
Ra khỏi lâu, Trần Hữu Phúc lẩn đám đông. Phố xá tấp nập, xe ngựa như nước, cũng thấy là , Thời T.ử Nhiên tập trung cao độ, sợ mất dấu mục tiêu.
Còn Trần Hữu Phúc thì lang thang dạo phố, ngó nghiêng đông tây như gã nhà quê mới lên tỉnh.
Có vẻ bộ mệt , cuối cùng rẽ một kỹ viện.
Kỹ viện?
Cái ...
Thời T.ử Nhiên từng đặt chân đến chốn bao giờ, tần ngần ngoài cửa một lúc, cân nhắc xem nên .
Nghĩ đến việc Kỷ cô nương giao phó, dám hỏng việc, đành c.ắ.n răng bước . Vừa thò nửa cửa mùi son phấn nồng nặc xộc lên mũi, khiến hắt xì liên tục mấy cái, cả nổi da gà, khó chịu vô cùng.
Hắn day day mũi trong, bên trong quả thực là Ngọa Hổ Tạng Long, một thế giới khác!
Tầng một đông nghịt , nam nữ ôm ấp , kẻ uống rượu, nhảy múa, uốn éo... đủ hình thái, khiến hoa cả mắt.
Bỗng nhiên...
"Công tử!" Một giọng nũng nịu vang lên.
Hắn kịp định thần thì thấy mấy cô nương yến oanh lả lướt uốn éo như rắn nước lao về phía , mặt đầy vẻ khao khát d.ụ.c vọng, như sói đói vồ mồi, khiến rợn tóc gáy.
Thời T.ử Nhiên theo bản năng lùi vài bước.
"Ái chà, vị gia đầu đến đây ?" Mấy cô nương xúm vây quanh .
"Tránh , tránh ." Hắn chán ghét phất tay áo.
Khổ nỗi xung quanh các cô nương bao vây kín mít, cũng khó.
"Công t.ử ngại ngùng gì chứ? Đến đây đều là để giải sầu mà, để tỷ chúng tiếp rượu ngài cho vui."
"Nhìn cách ăn mặc của công tử, chắc là kiếm khách nhỉ? Trông oai phong thật đấy."
"Nào nào nào, mau xuống đây."
Mấy cô nương lôi kéo, sờ soạng lung tung , hận thể lột sạch quần áo ngay lập tức, đồng thời ấn xuống một cái bàn.
"Các cô định gì?"
"Đương nhiên là hầu hạ công t.ử !"
"Ta cần các cô hầu hạ, tránh , tránh ."
Hắn định dậy thì một cô nương mặc áo đỏ sà lòng , lên đùi, đôi tay mảnh khảnh quàng ngay lấy cổ, ấn dính chặt ghế thể cử động.
"..." Hắn hoảng loạn thực sự.
Đây là đầu tiên trong đời tiếp xúc mật với phụ nữ như thế , một thì còn đỡ, đằng là mấy cùng lúc. Là trai tân chút thẳng tính, lúng túng , mười ngón tay cứng đờ dám cử động, càng dám chạm cô nương .
Làm đây?
Phải bây giờ?
Vương gia cứu mạng!
Mặt méo xệch.
Cô nương bỗng nâng mặt lên, chằm chằm đôi mắt kinh hãi của , : "Công t.ử trông tuấn tú quá, nô gia thích ngài lắm."
Nói sờ soạng mặt một cái rõ mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-990-phu-nu-that-dang-so.html.]
Ặc!
Thời T.ử Nhiên c.h.ế.t lặng, hoảng loạn tột độ, đầu óc trống rỗng, lúc đúng là gọi trời thấu, gọi đất .
Mấy cô nương càng lúc càng sấn tới, rót rượu ép uống liên tục.
"Nào, uống ..."
"Công tử, là... chúng lên lầu tâm sự chút nhé?" Một cô nương gợi ý.
Hắn run rẩy : "Các cô... đừng vây quanh nữa, đến tìm kỹ nữ."
Các cô nương che miệng khúc khích.
Cô nương áo xanh bên cạnh phất khăn tay qua mặt , : "Các công t.ử đến đây ai cũng thế cả, nhưng uống rượu xong thì..."
Hề hề.
Cái quái gì thế !
Thời T.ử Nhiên bỗng ngẩng đầu lên tầng hai, thấy Trần Hữu Phúc một gian phòng bao. Đầu óc lập tức tỉnh táo , bật dậy, đẩy mạnh cô nương đang đùi , chẳng màng đến thương hoa tiếc ngọc, mặt đen sì, xua tay: "Tránh , tránh hết , thích loại son phấn rẻ tiền các ."
Lời chẳng chút khách khí.
Sắc mặt mấy cô nương biến đổi hẳn.
"Công t.ử thế là đúng , dù chúng là phấn son rẻ tiền thì cũng là hoa mà! Ngài xem..." Nói định nhào tới.
"Còn gần nữa tống cổ các ngươi ngục đấy!" Hắn quát lớn.
"Ớ." Mấy cô nương giật , ôm n.g.ự.c thất kinh, đợi hồn thì thấy mất hứng, nguýt mấy cái: " là bệnh!"
"Chứ còn gì nữa?"
Rồi tản hết.
Thời T.ử Nhiên giải thoát, vội vàng rũ áo, cố gắng xua tan mùi son phấn nồng nặc , vỗ vỗ n.g.ự.c trấn an.
Quả nhiên, phụ nữ thật đáng sợ.
Vẫn là độc hơn!
Hắn tìm một góc khuất quan sát, tránh để đám kỹ nữ quấy rầy, vị trí khéo thể thấy gian phòng bao mà Trần Hữu Phúc .
Cùng lúc đó.
Khi Vương Triết rời cuộc gặp với Dư Nguy, hề rằng hai đang âm thầm bám theo phía .
Một là Cảnh Dung.
Một là Kỷ Vân Thư.
Hai lẫn đám đông, ăn mặc giản dị, gây chú ý, chẳng ai nhận .
Cảnh Dung nghiêng đầu hỏi cô: "Nàng phái T.ử Nhiên theo dõi Trần Hữu Phúc, giờ kéo theo dõi Vương Triết, rốt cuộc là trong hồ lô bán t.h.u.ố.c gì thế? Thần thần bí bí."
Kỷ Vân Thư nhẹ, theo bóng lưng Vương Triết, : "Tóm sẽ thất vọng ."
"..."
"Mau theo sát , kẻo mất dấu bây giờ."
Hai bám theo Vương Triết đến một con phố vắng vẻ, cuối cùng rẽ một con hẻm nhỏ.
Vương Triết dừng một cánh cửa, ngó nghiêng xung quanh một hồi.
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung vội nấp góc tường, đợi Vương Triết lơ là cảnh giác mới đẩy cửa bước .
Cái sân đó cũ nát vô cùng, trông như nhà nông dân bình thường, nhưng cửa chất đầy đồ đạc lộn xộn, giống nơi ở. Hơn nữa sân sâu trong cùng con hẻm, nếu tận nơi thì chẳng ai bên trong còn một sân kín đáo như .
Vương Triết đến đây gì?
Gặp ? Vậy lén lút thế? Đây chắc chắn nhà riêng của ở bên ngoài, dù đường đường là Lang trung Công bộ, gì đến mức túng thiếu thế ?