Vệ Dịch lá thư từ quan trong tay, trái tim run rẩy và rỉ máu.
Hắn Kỷ Vân Thư, : "Nàng tránh xa nên mới hạ quyết tâm , đúng ?"
Kỷ Vân Thư vẫn cụp mắt xuống, đáp: "Hoàng thượng hiểu lầm , thần chỉ mệt mỏi thôi, dính dáng đến chuyện triều chính nữa."
"Nàng thể dính dáng!"
Kỷ Vân Thư vẻ mặt kiên quyết: "Cầu xin Hoàng thượng thành ." Cô chắp tay cúi .
Ánh mắt Vệ Dịch trầm xuống. Hắn từ khi nào, giữa và Kỷ Vân Thư trở thành quân thần!
Không khỏi cảm thấy lạnh lòng: "Nàng hà tất như ? Cho dù nàng tránh mặt cũng cần thế." Giọng run run.
"Phải!" Kỷ Vân Thư bỗng ngẩng đầu thẳng ánh mắt u buồn của , trong mắt thoáng qua tia thất vọng: “Ngài sai, là tránh mặt ngài."
"..."
Kỷ Vân Thư rưng rưng : "Hoàng thượng của hiện tại sớm là Hoàng thượng mà quen lúc nữa . Vệ Dịch của hiện tại cũng còn là Vệ Dịch mà từng . Ta đối mặt thế nào? Phải chấp nhận tất cả những điều ? Ngoài trốn tránh, còn lựa chọn nào khác."
"Thư Nhi..."
Kỷ Vân Thư lập tức lùi hai bước: "Sau khi hồi kinh, vẫn luôn sợ gặp ngài, thậm chí ngừng thuyết phục bản rằng chỉ cần nghĩ, quan tâm thì thể coi như chuyện vẫn như xưa. Ta tưởng tượng ngài đổi, chúng cũng đổi. khoảnh khắc mới , những chuyện thể tự lừa dối ."
Nước mắt trào !
Vệ Dịch đau lòng cô, bỗng ôm chặt lấy cô lòng.
"Thư Nhi, đổi, vẫn là Vệ Dịch đó, vẫn là Vệ Dịch nguyện ý tất cả vì nàng."
Kỷ Vân Thư trốn tránh, cũng giãy giụa, giống như một mất tri giác, mặc cho ôm.
Cô chỉ : "Chúng thể nữa ."
"Được mà, mà! Thư Nhi, chỉ nàng!" Hắn gào lên đầy cố chấp, ôm Kỷ Vân Thư chặt hơn: “Vốn dĩ tưởng thể buông tay, thể để nàng ở bên Cảnh Dung, nhưng lừa chính ! Thư Nhi, thể mất nàng, thể để nàng rời khỏi bên nữa!"
Kỷ Vân Thư gì. Cả phản ứng.
Vệ Dịch buông cô , nắm chặt lấy cánh tay cô, kiên định : "Vì nàng, cho dù nhường cả giang sơn cho Cảnh Dung cũng nguyện ý, chỉ cần là thứ nàng , đều thể cho nàng."
"Ta Vệ Dịch của , ngài thể trả cho ?" Giọng cô nhẹ, nhẹ đến mức mang đầy vẻ tuyệt vọng.
Vệ Dịch sững sờ!
Tay Kỷ Vân Thư từ từ rút khỏi lòng bàn tay . Cô rõ, Vệ Dịch mà cô thể trở nữa .
Thế là, cô chắp tay: "Những gì cần hôm nay thần hết , chuyện khác thần cũng nhắc tới, chỉ mong Hoàng thượng sớm ngày tỉnh ngộ."
Nói xong, cô bỏ !
Vệ Dịch chỉ thể chôn chân tại chỗ, trơ mắt cô dần biến mất khỏi tầm mắt . Bàn tay lơ lửng giữa trung từ từ nắm chặt thành quyền.
Nỗi đau tâm can thế nào, lẽ ai hiểu thấu, chỉ . Hắn lảo đảo lùi mấy bước, lớn đầy đau đớn, bước lên hai bậc thềm, vung tay hất tung chiếc bàn.
"Rầm!" Một tiếng động cực lớn vang vọng khắp đại điện.
Chiếc bàn lật tung, tấm bình phong thêu rồng phía cũng đổ xuống. Tiếng loảng xoảng vang lên! Đồ đạc bàn rơi vãi khắp nơi, lăn lóc xuống bậc thềm. Nghiên mực rơi xuống đất vỡ đôi, mực b.ắ.n tung tóe, nhuốm đen cả chồng tấu chương màu vàng son, tạo nên cảnh tượng vô cùng bừa bộn.
Nghe thấy tiếng động, thái giám bên ngoài vội vã chạy , mặt mày hoảng hốt, cúi một bên: "Hoàng thượng?"
"Cút ngoài!"
"Hoàng thượng nếu thấy trong khỏe, nô tài sẽ tuyên thái y."
Vệ Dịch khổ: "Không khỏe? Phải, trẫm khỏe!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-996-chung-ta-da-khong-the-quay-lai.html.]
Thái giám giật : "Nô tài mời thái y ngay đây."
Định thì Vệ Dịch bỗng lớn, cả vô lực phịch xuống bậc thềm. Hắn chằm chằm xuống đất : "Trẫm quả thực bệnh , là tâm bệnh! Ai cũng chữa !"
"Hoàng thượng..."
"Trẫm thể cho nàng tất cả, nhưng thể cho nàng thứ nàng nữa ."
Bi thương! Bất lực!
Tên thái giám là thông minh, theo Vệ Dịch cũng gần một năm, trong lòng Hoàng thượng nhớ thương vị Kỷ đại nhân . Cũng lúc "nàng " trong miệng Hoàng thượng chính là Kỷ . nô tài , dám , giả kẻ ngốc mới thể sống lâu trong cung.
Đêm đó, Vệ Dịch sai lấy mấy vò rượu, đuổi hết ngoài. Hắn vốn thích uống rượu, cũng giỏi uống, vài ly xuống bụng thấy đầu óc cuồng.
"Thư Nhi..."
Hắn cứ gọi mãi tên Kỷ Vân Thư!
Một tay chống đầu, một tay cầm chén rượu, cổ tay dần mất lực, năm ngón tay buông lỏng, chén rượu "keng" một tiếng rơi xuống đất. Rượu đổ tràn lan! Chén cũng nứt !
Khoảnh khắc đó, những chuyện cũ lượt hiện về trong đầu . Năm xưa... Hầu như tất cả ký ức đều liên quan đến Kỷ Vân Thư.
Hắn tưởng say sẽ đau khổ nữa, nhưng khi cơ thể tê liệt vì men rượu thì đầu óc tỉnh táo, tỉnh táo hơn cả lúc say. Cảm giác đau khổ cũng phóng đại vô hạn, giống như từng con d.a.o ngừng cứa da thịt, đau đớn mà bất lực.
Bên ngoài điện.
Lúc là buổi tối, đèn lồng bên ngoài thắp sáng từng chiếc một, những cung điện san sát phía xa đèn đuốc sáng trưng, khiến hoa mắt.
Lúc tại Phường Cẩm Ty, Kỷ Uyển Hân khoác một chiếc áo choàng, xách đèn lồng lặng lẽ , một mạch hướng về phía điện Phụ Dương!
Thời tiết ban đêm lạnh, thể cô vốn yếu ớt, bộ một quãng đường dài từ Phường Cẩm Ty đến điện Phụ Dương nên lạnh run cầm cập.
Đến bên ngoài cửa, thái giám canh gác chặn cô .
"Cung nữ ở đến?"
Cô cúi đầu : "Nô tì đến cầu kiến Hoàng thượng."
"Hoàng thượng đang nghỉ ngơi bên trong."
"Phiền hai vị công công thông cảm cho, nô tì là Hoàng thượng đích hạ chỉ triệu cung đến Phường Cẩm Ty." Cô cố tình nhấn mạnh.
Hai thái giám , trong lòng cân nhắc. Sau đó hỏi: "Ngươi chính là Kỷ cô nương Hoàng thượng truyền triệu cung ?"
Chuyện còn là bí mật!
Cô khẽ nhún : "Vâng."
Lập tức, hai tên đổi sắc mặt, đón tiếp: "Hóa là Kỷ cô nương, cô đợi bên ngoài một lát, nô tài thông báo ngay."
"Đa tạ!"
Tiểu thái giám lập tức đẩy cửa bẩm báo, thấy bên trong đầy vỏ rượu, Hoàng thượng đang chống đầu đó.
"Hoàng thượng?" Khẽ gọi một tiếng.
Không động tĩnh!
"Hoàng thượng?" Gọi thêm nữa.
Hồi lâu , Vệ Dịch mới cử động, vẫn ngẩng đầu : "Nói."
"Kỷ nhị cô nương Hoàng thượng truyền triệu cung đó đang ở bên ngoài cầu kiến."