NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 998: Tang Lan?

Cập nhật lúc: 2025-12-25 06:46:24
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nô tài tội đáng muôn c.h.ế.t, xin Hoàng thượng tha mạng." Hai thái giám rạp đất, run rẩy .

Vệ Dịch trừng mắt, vớ lấy bình rượu ném tới. Bình rượu trúng một thái giám rơi xuống đất, vỡ tan tành!

Tên thái giám dám động đậy, cúi đầu, hai tay run run chống xuống đất.

"Nô tài sai , cầu xin Hoàng thượng tha tội."

Vệ Dịch sầm mặt: "Các ngươi cho kỹ, Kỷ nhị cô nương nếu còn đến nữa thì trực tiếp tống khứ đến Ti Thừng Giáo, để nó học cho kỹ cách nô tài!"

Ti Thừng Giáo là nơi chuyên dạy dỗ nô tài trong cung, danh nghĩa là dạy dỗ nhưng thực chất chẳng khác nào địa ngục trần gian. Bất cứ nô tài nào đó, c.h.ế.t ở trong thì lúc cũng đầy thương tích. Trong miệng đám nô tài trong cung, Ti Thừng Giáo gọi là lãnh cung và nhà lao!

Vệ Dịch thể những lời , chứng tỏ Kỷ Uyển Hân trong mắt quả thực rẻ rúng như cỏ rác, cũng cũng chẳng .

Hai thái giám đồng thanh: "Vâng!"

"Cút xuống."

Hai hốt hoảng lui .

Vệ Dịch t.h.ả.m mềm, hồi lâu mới chống tay dậy, bước loạng choạng đến giữa đại điện, ánh mắt thất thần. Bỗng lớn vài tiếng, với lấy thanh bảo kiếm giá gần đó.

Rút kiếm!

Hắn múa kiếm loạn xạ trong điện.

Có lẽ chỉ cách mới thể trút bỏ nỗi phẫn nộ và nỗi đau khó thành lời trong lòng.

Kỷ Uyển Hân khi rời khỏi điện Phụ Dương thì lập tức về Phường Cẩm Ty.

Người lòng tự trọng cao như cô chịu đựng sự sỉ nhục của Vệ Dịch? Điều đó giống như vô mũi d.a.o đ.â.m , mà cô thể kêu đau, chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng.

Lúc , cô cứ lang thang như ruồi mất đầu dọc hành lang trong hoàng cung. Mãi đến khi kiệt sức mới dừng .

thể vốn yếu ớt, cô dựa lưng bức tường cao phía , hai tay ôm n.g.ự.c thở hổn hển, từ từ trượt xuống đất.

"Hộc hộc..."

Không qua bao lâu mới bình tĩnh . Cứ nghĩ đến chuyện xảy trong đại điện là cô hận tủi , nước mắt kìm trào . Giống như một đứa trẻ ai quan tâm!

Lúc , từ xa vang lên tiếng bước chân đều đặn, ánh đuốc dần dần chiếu tới. Cô như bừng tỉnh, lau khô nước mắt, vội vàng dậy. Nhìn ngó xung quanh, tường đỏ ngói xanh, đang ở ? Nhất thời chút luống cuống.

Một tốp thái giám tuần đêm xách đèn lồng tới, cũng thấy cô đang hốt hoảng. Bảy tám tên thái giám dừng .

Tên cầm đầu hỏi: "Muộn thế , ngươi là cung nữ cung nào? Sao ở đây? Lại còn lén lén lút lút!"

Vừa , tên thái giám tới mặt cô , giơ đèn lồng lên soi.

Hai tay Kỷ Uyển Hân xoắn đầy căng thẳng, cúi đầu : "Nô tì là... là..."

"Hửm?"

thể ở Phường Cẩm Ty, nếu ma ma ở đó chắc chắn sẽ tra hỏi, vì muộn thế mới về còn lén lút ngoài thì chắc chắn sẽ gây nghi ngờ.

nghĩ mãi trả lời thế nào. Cung nào? Ty nào? Cô còn nắm rõ, gì đến chuyện cung nữ ở thì phép ngoài ban nãy.

Tên thái giám càng thêm nghi ngờ. Nheo mắt đ.á.n.h giá cô : "Rốt cuộc ngươi là cung nữ cung nào? Muộn thế ở đây gì? Nói!"

"..."

"Còn ?"

nhắm mắt , đang định mở miệng thì...

Phía truyền đến một giọng : "Ái chà, Liên Hương, em ở đây? Vừa nãy tìm em mãi, thật là!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-998-tang-lan.html.]

Nhìn theo hướng tiếng , thấy một cung nữ vội vã tới, tay bưng một cái khay, bên là mấy bộ y phục xếp gọn gàng.

Cung nữ đến bên cạnh Kỷ Uyển Hân, trừng mắt một cái, giọng trách móc dạy dỗ: "Bảo em đưa đồ thôi mà lâu thế, lề mề cái gì chứ? Đã bảo em mới cung đừng chạy lung tung, đưa xong thì về theo đường cũ, hại tìm em c.h.ế.t."

Hả?

Kỷ Uyển Hân hiểu gì, trố mắt , nhưng phản ứng ngay, đáp: "Là của em, dám nữa."

"Biết thế là ."

Cung nữ sang với tên thái giám: "Công công, nó tên là Liên Hương, mới cung ở Hoán Tẩy Viện. Chúng đưa y phục cho các cung, ngờ con bé lạc đường."

"Thật ?" Thái giám ngờ vực.

"Dĩ nhiên là thật, nếu công công tin thì cứ hỏi thử."

Nô tài trong cung bình thường việc mệt c.h.ế.t , mà vì một cung nữ chạy đến Hoán Tẩy Viện kiểm tra? Tốn thời gian, thà để thời gian đó nghỉ ngơi còn hơn.

Thế là... "Thôi thôi, xong việc thì mau về , đừng lảng vảng trong cung nữa."

"Vâng."

Công công dẫn khuất! Đợi xa, Kỷ Uyển Hân mới thở phào nhẹ nhõm.

"Vừa đa tạ cô."

Cung nữ , nhạt: "Không gì."

"Cô là?"

"Ta tên là Tang Lan."

Tang Lan? Đây chẳng là cung nữ cận bên cạnh Tiêu phi nương nương ? Tiên hoàng hỏi tội g.i.ế.c cô ?

Tang Lan từ xuống : "Cô là nhị tiểu thư Kỷ gia mới cung?"

"Cô ?"

"Người đồn cô như tiên, giữa trán nốt ruồi son, nên nhận ngay."

Hóa . Kỷ Uyển Hân mặt mày e thẹn, giả vờ ngại ngùng: "Bây giờ cũng chỉ là một cung nữ thôi."

Đáng thương ! Dù mấy chuyện của Kỷ gia ai mà !

Tang Lan , bưng đồ xoay : "Đi theo , đưa cô về Phường Cẩm Ty."

Kỷ Uyển Hân vội vàng theo. Hai dọc theo hành lang trong cung.

Kỷ Uyển Hân hỏi: "Cô ở Hoán Tẩy Viện?" Dường như xác nhận .

Tang Lan gật đầu, vẻ mặt hờ hững liếc , hỏi: "Cô ngạc nhiên lắm ?"

"Không !"

"Thực cô ngạc nhiên cũng bình thường, dù cung nữ ở Hoán Tẩy Viện đều là phạm ."

"... Cô?"

"Ta chính vì phạm mới phạt đó." Tang Lan giấu giếm, ngược còn với cô : “Ta khuyên cô một câu, đừng chạy loạn nữa. Đây là hoàng cung chứ bên ngoài, nếu lỡ nơi nên đến, thấy việc nên thấy thì chịu thiệt thòi phạt chính là cô. Nếu nghiêm trọng khi còn mất mạng, đây dọa cô ."

Kỷ Uyển Hân khiêm tốn tiếp thu: "Ta ."

"Có điều..." Tang Lan nghiêng đầu : “Muộn thế cô ở đây gì? Đây đường về Phường Cẩm Ty."

"Ta thực sự lạc đường."

"Ồ!" Tang Lan hỏi tới cùng nữa.

 

Loading...