Nữ phụ mạt thế được nam chính cưng chiều đến đỏ mặt - Chương 23: 变异1 (Biến dị 1)
Cập nhật lúc: 2026-06-20 06:31:22
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trò hề kết thúc, La Nguyệt Nguyệt nhịn mà c.h.ử.i đổng: “Cái loại gì , hở một câu hợp là động thủ, Tiểu Lạc Lạc chứ?”
Lâm Lạc thấy ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng của thì trong lòng dâng lên một luồng ấm áp, mỉm hiệu .
Tiêu Thần một lời, nắm c.h.ặ.t lấy tay Lâm Lạc đưa về phòng. Vừa đến cửa, cô ôm c.h.ặ.t lấy, ép sát cánh cửa.
Cảm nhận sự bất an của Tiêu Thần, Lâm Lạc dịu dàng vỗ vỗ lên lưng : “Anh ơi, em , đừng lo lắng quá.”
Tiêu Thần siết c.h.ặ.t vòng tay quanh eo cô, từ từ bình sự hoảng hốt trong lòng. Là đại ý, đ.á.n.h giá thấp lòng đố kỵ của phụ nữ, suýt chút nữa khiến bảo bối của chịu tổn thương.
Ba giờ sáng, tiếng mưa rơi tí tách rải rác. Tiêu Thần nhẹ nhàng buông cánh tay đang ôm eo Lâm Lạc , cưng chiều cô một cái, khẽ hôn lên trán cô thức dậy đổi ca trực đêm.
La Quân Trạch đang cảnh giới động tĩnh xung quanh. Ngoại trừ tiếng gầm rú thỉnh thoảng của tang thi và tiếng mưa rơi, thứ khác chung vẫn bình thường.
Tiêu Thần hiệu cho La Quân Trạch nghỉ ngơi, còn bước đến bên cửa sổ kiểm tra. Cơn mưa mỗi lúc một lớn, màn đêm dày đặc che lấp những hiểm nguy xung quanh. Sau khi xác định trong tầm mắt mối nguy hại nào, Tiêu Thần sofa xuống.
Trên tầng hai, Lê Ưu đau nhức, ngủ an . Cô chú ý đến việc sàn nhà những sinh vật đen kịt như mực đang từ từ bò lên .
“Á...!”
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc đêm đen yên tĩnh, thức tỉnh những đang chìm trong giấc ngủ.
Lâm Lạc tiếng hét cho giật tỉnh giấc, phát hiện Tiêu Thần bên cạnh. Chưa kịp phản ứng thì cửa phòng đẩy , Tiêu Thần với gương mặt đầy căng thẳng nhanh ch.óng lao đến mặt cô. Sau khi thấy cô bình an vô sự, mới thở phào một nhẹ nhõm.
“Anh ơi, chuyện gì thế?”
"Tầng hai xảy chuyện , chúng lên xem ." Nói xong, đợi cô kịp đáp lời, dắt tay cô lên tầng hai.
Lâm Lạc và Tiêu Thần còn kịp tiếp cận tầng hai phát hiện mặt đất thứ gì đó đang di chuyển vô cùng nhanh ch.óng. Lâm Lạc bật đèn pin lên soi, chỉ thấy những con gián khổng lồ, dày đặc đang bò lổm ngổm về phía hai .
Lâm Lạc sợ hãi đến mức suýt chút nữa vứt luôn chiếc đèn pin tay. Tiêu Thần trấn an ôm lấy cô, chắn cô ở phía , đồng thời dị năng lôi điện cường đại ngay lập tức bao phủ lấy đàn gián. Ánh sáng do dị năng phát giúp nhóm La Quân Trạch chạy lên rõ mớ gián biến dị to lớn một cách tưởng .
"Mẹ kiếp, cái thứ quỷ quái gì thế , to xác thế!" Vương Minh kinh hãi đống xác gián điện giật c.h.ế.t đất.
"Cái chắc là gián nhỉ?" Tôn Hướng chắc chắn .
Tiêu Thần cau c.h.ặ.t mày. Sau khi dùng dị năng tinh thần dò thám thấy tầng hai tạm thời vẫn thể chống đỡ , mới lên tiếng giải đáp thắc mắc của : “Động vật bắt đầu biến dị .”
Nghe , mấy họ đều thể tin nổi mà đội trưởng nhà . Động vật biến dị nghĩa là gì? Có nghĩa là mối nguy hiểm con đối mặt chỉ tang thi, mà còn sự đe dọa từ các sinh vật khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-phu-mat-the-duoc-nam-chinh-cung-chieu-den-do-mat/chuong-23-1-bien-di-1.html.]
Không để thời gian suy nghĩ thêm, càng nhiều gián biến dị tiếp tục lao đến, Tiêu Thần dứt khoát hạ lệnh: “Quân Trạch dùng lửa, Trần Đồng khống chế hướng gió để mở rộng phạm vi thiêu đốt. Những con lọt lưới còn giao cho Ngụy Long và Tôn Hướng. Nguyệt Nguyệt, em sang bên cạnh thông báo cho hai đội cẩn thận.”
Mấy nhận lệnh lập tức bắt tay vị trí của . Tiêu Thần bao bọc một lớp cách tuyệt tinh thần lên và Lâm Lạc, ôm lấy cô né tránh đàn gián biến dị nhanh ch.óng vọt lên tầng hai.
Lam Khả Hân khi tiếng hét thất thanh phi tốc lao đến phòng của Lê Ưu. Khi thấy những thứ đang bao phủ Lê Ưu, đồng t.ử cô co rụt . Dị năng hệ Băng lập tức bao phủ, đóng băng bộ căn phòng, tạm thời hạn chế hành động của đàn gián.
Việc sử dụng dị năng quá độ khiến sắc mặt Lam Khả Hân bắt đầu trắng bệch. May mắn là các đồng đội khác kịp thời chạy đến giúp đỡ, chuyển Lê Ưu sang một căn phòng an hơn.
Lam Khả Hân theo sát phía đóng c.h.ặ.t cửa . Cô âm thầm lấy một chai nước linh tuyền uống vài ngụm, cơ thể mệt mỏi liền xoa dịu, dị năng cũng đang chậm rãi hồi phục.
Còn Lê Ưu lúc đang phát những tiếng rên rỉ đau đớn. Cô gián biến dị c.ắ.n khắp là vết thương, ngay cả mặt cũng gặm hai phát, m.á.u me đầm đìa trông vô cùng đáng sợ.
Lam Khả Hân lấy hộp y tế tiêm cho cô một mũi tiêu viêm, bảo Ngô Giai giúp khử trùng và băng bó vết thương. Đợi đến khi thứ xong xuôi thì Lê Ưu đau đớn đến mức ngất .
Mà lúc , đàn gián biến dị bên ngoài sớm phá vỡ lớp băng mỏng, đang cố gắng gặm nhấm cánh phòng cửa. Chẳng mấy chốc, cửa xuất hiện một cái lỗ lớn.
Từng con gián theo lỗ hổng rầm rập bò , Lam Khả Hân hiệu cho đồng đội chuẩn chiến đấu.
Lâm Lạc và Tiêu Thần khi lên tới tầng hai liền tầng tầng lớp lớp gián biến dị chặn đến mức chỗ đặt chân. Tiêu Thần một tay ôm Lâm Lạc, một tay liên tục dọn dẹp đàn gián đất. Lôi điện qua con liền truyền sang con khác, biến chúng thành tro bụi, nhanh dọn sạch một đất trống lớn.
Lâm Lạc từ cảm giác sợ hãi ban đầu dần chuyển sang hưng phấn. Nhìn góc nghiêng quyến rũ của Tiêu Thần và cảm nhận sự mạnh mẽ của , cô tự hào từ tận đáy lòng.
"Anh ơi, giỏi quá!"
Tiếng trầm thấp duyệt tai của Tiêu Thần tràn từ cổ họng, siết c.h.ặ.t thêm cánh tay đang ôm quanh eo Lâm Lạc.
"Giỏi chỗ nào?" Giọng từ tính pha lẫn chút mập mờ.
Lâm Lạc nhận , thành thật trả lời: "Dị năng của giỏi lắm."
Tiêu Thần khẽ c.ắ.n vành tai Lâm Lạc, đổi là vành tai đỏ bừng và cơ thể khẽ run rẩy của cô.
"Hửm? Chỉ dị năng thôi ? Em là còn chỗ khác giỏi hơn, thể khiến em lóc xin tha đấy."
Mặt Lâm Lạc đỏ bừng, cô chậm chạp đến mấy cũng Tiêu Thần đang chỉ điều gì, cái đồ xa, lưu manh .
"Anh... hạ lưu."
"Anh chỉ hạ lưu với một em."
Tiêu Thần thấy Lâm Lạc vì hổ vùi đầu n.g.ự.c , phần gáy lộ đều biến thành màu hồng phấn, khiến thở nghẹn . Anh phụ nữ nhỏ n.g.ự.c đầy tiếc nuối, cúi xuống hôn mạnh một cái gáy cô mới chịu thôi. Sau đó, bế phụ nữ nhỏ đang thẹn thùng trong lòng về phía căn phòng cuối hành lang.
Nhóm Lam Khả Hân vây quanh Lê Ưu, nỗ lực chống trả lượng gián ngày càng nhiều. Trên mấy họ ít nhiều đều thương, tuy mất mạng nhưng lượng quá nhiều, c.ắ.n đau.
Bắp chân Lam Khả Hân cũng c.ắ.n mấy phát, cô tức giận phóng những chiếc băng gai tay về phía đàn gián như thể tốn tiền. C.h.ế.t một đợt, đợt khác lao lên hết lớp đến lớp khác, vô tận.
Các đồng đội bên cạnh cô ai nấy sắc mặt nhợt nhạt, mồ hôi lạnh vã , đều sắp chống đỡ nổi. Thấy họ sắp kiệt sức, cô đang do dự nên lấy nước linh tuyền cho mấy uống thì Tiêu Thần bế Lâm Lạc xuất hiện ở cửa phòng.
Dưới sự bao phủ của lưới điện, phần lớn gián biến thành tro bụi, ít còn cuối cùng cũng nhóm Lam Khả Hân tiêu diệt .
Bảy cuối cùng cũng trút gánh nặng, mệt nhoài bệt xuống đất thở dốc.
Lam Khả Hân thấy Tiêu Thần bế Lâm Lạc đầy mật, vết đỏ phần gáy trắng ngần của cô vô cùng chướng mắt, cần nghĩ cũng đó là kiệt tác của ai. Cô che giấu cảm xúc trong mắt, đến mặt Tiêu Thần khẽ lời cảm ơn.
Tiêu Thần gật đầu, thấy còn nguy hiểm gì liền xuống lầu.
Trận chiến lầu kết thúc, khắp nơi đều là dấu vết cuộc chiến. La Nguyệt Nguyệt cũng dẫn của hai đội đến đây. May mắn là căn nhà cấp bốn bên cạnh xuất hiện động vật biến dị.
Toàn bộ nhân viên tập trung ở đây khiến tầng một trở nên chật chội vô cùng. Lúc mưa tạnh, phía chân trời lộ màu trắng bạc, một hồi hỗn loạn thì trời cũng gần sáng.
###