Nữ phụ mạt thế được nam chính cưng chiều đến đỏ mặt - Chương 3: Lần đầu gặp gỡ

Cập nhật lúc: 2026-06-20 06:31:07
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tại sân bay, Lâm Lạc bất lực cái ôm siết c.h.ặ.t của cô bạn .

 

"Lạc Lạc ơi, tớ nhớ c.h.ế.t mất!" Nguyệt Nguyệt diện chiếc váy trắng, tóc b.úi cao vô cùng đáng yêu như cô em gái nhà bên.

 

"Được Nguyệt Nguyệt, buông bạn . Người đường xa cũng mệt , về nhà tiếp." Người đàn ông lên tiếng vóc dáng cao ráo, khí chất ôn hòa như ngọc. Nhìn cô gái nhỏ đang khẽ nhíu mày vì em gái ôm c.h.ặ.t, khỏi thoáng qua một chút kinh ngạc vì vẻ của cô. Cô gái sở hữu gương mặt tuyệt mỹ, dù chỉ yên một chỗ cũng khiến khác khó lòng rời mắt.

 

" đúng, Lạc Lạc thôi, về nhà tớ." Nguyệt Nguyệt kéo tay Lâm Lạc bãi đỗ xe.

 

Qua lời giới thiệu đường , Lâm Lạc đàn ông trai của Nguyệt Nguyệt, tên là La Quân Trạch. Biểu cảm của cô lúc đó vô cùng phức tạp. Cô nhớ trong sách, ông nội của nam chính là tổng chỉ huy quân khu, mạt thế là đầu căn cứ phía Nam. Nam chính từ nhỏ rèn luyện trong quân đội, là đội trưởng của một đội đặc nhiệm, còn đội phó chính là La Quân Trạch.

 

Chẳng lẽ trùng hợp như ? Cô dây dưa gì với nam chính những xung quanh . Lâm Lạc cảm thấy vô cùng lo lắng và hoang mang.

 

La Quân Trạch thấy cô gái nhỏ lộ vẻ mặt như gặp ma khi tên thì khẽ sờ mũi, tự hỏi trông đáng sợ đến thế ?

 

Xe từ từ tiến khu biệt thự ngoại ô thành phố S. Nơi đây phong cảnh hữu tình, thưa thớt dân cư và gần một căn cứ quân sự nên độ an ninh cực kỳ cao. Nhà Nguyệt Nguyệt là căn biệt thự ba tầng rộng lớn, nội thất xa hoa, lộng lẫy hơn cả biệt thự của nguyên chủ.

 

"Lạc Lạc, cứ tự nhiên như ở nhà nhé, cần gì cứ bảo , khách sáo ." La Quân Trạch cố gắng dịu giọng nhất thể vì sợ cô gái nhỏ giật .

 

" đó, cứ coi tớ như trai mà sai bảo." Nguyệt Nguyệt điệu bộ dịu dàng của trai thì thầm trêu chọc.

 

"Vâng, em , cảm ơn Quân Trạch." Lâm Lạc mỉm ngoan ngoãn.

 

Cả hai nghỉ ngơi một buổi chiều, ăn tối xong thì Nguyệt Nguyệt kéo cô dạo phố trung tâm. Nhìn cảnh tượng phồn hoa, dòng tấp nập mắt, Lâm Lạc chạnh lòng nghĩ chỉ vài ngày nữa thôi, tất cả những thứ sẽ biến mất. Thành phố sẽ tê liệt, tang thi hoành hành, môi trường sống trở nên vô cùng khắc nghiệt. Cô cảm thấy m.ô.n.g lung, thể bình an sống sót .

 

"Lạc Lạc, quán kem ngon lắm, tụi ăn ." Nguyệt Nguyệt kéo cô chạy . Nhìn cô bạn tràn đầy năng lượng, Lâm Lạc bỗng thông suốt. Hiện tại chuyện đến nỗi tệ, ít nhất cô còn Nguyệt Nguyệt. Cô tin chỉ cần hai cùng cố gắng thì sẽ sống sót trong mạt thế.

 

Những ngày đó, hai cô gái khắp các ngõ ngách, thưởng thức món ngon ở thành phố S, và thời khắc mạt thế cũng cận kề. Theo đúng nguyên tác, ngày mai thế giới sẽ bao phủ bởi một trận sương mù dày đặc chứa virus bí ẩn. Người hít sẽ hôn mê, khi tỉnh hoặc là biến thành tang thi, hoặc là vẫn là bình thường, chỉ một ít thức tỉnh dị năng.

 

Buổi tối, khi Lâm Lạc và Nguyệt Nguyệt đang xem tivi ở phòng khách thì cửa tiếng động.

 

"Anh, về giờ ?" Nguyệt Nguyệt ngạc nhiên trai bước .

 

Lâm Lạc theo, phát hiện bên cạnh La Quân Trạch là một đàn ông lạ mặt. Anh cao 1m85, vóc dáng chuẩn chỉnh, gương mặt tuấn tú như tạc tượng, sống mũi cao, đôi môi mỏng mím nhẹ và đôi mắt đen sâu thẳm toát lên vẻ lạnh lùng, cao ngạo.

 

"Anh về nghỉ ngơi hai ngày. Đây là đội trưởng của , Tiêu Thần." La Quân Trạch giới thiệu. "Còn đây là Nguyệt Nguyệt em gái , và đây là Lâm Lạc, bạn học của em ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-phu-mat-the-duoc-nam-chinh-cung-chieu-den-do-mat/chuong-3-lan-dau-gap-go.html.]

 

Khi ba chào hỏi , Lâm Lạc c.h.ế.t trân tại chỗ. Nam... nam chính ở đây? Cô thực sự thành tiếng, chẳng lẽ phận nữ phụ luôn xung khắc với nam chính ? Cô chứ!

 

Tiêu Thần lướt mắt qua hai cô gái dừng ở Lâm Lạc. Đôi mắt khẽ lóe lên một tia sáng. Cô gái nhỏ mặc bộ đồ ngủ hình thỏ màu hồng ngốc nghếch đáng yêu, làn da trắng mịn màng và nhan sắc xinh đến lay động lòng .

 

"Lạc Lạc ở đây quen em?" La Quân Trạch ôn tồn hỏi. Mấy ngày gặp, thấy cô gái càng thêm xinh .

 

"Dạ quen ạ, em và Nguyệt Nguyệt chơi vui." Lâm Lạc mỉm đáp lịch sự.

 

"Quen là , hai ngày tới thời tiết thể sẽ cực đoan, hai đứa tạm thời đừng ngoài nhé." Sắc mặt La Quân Trạch chút nghiêm trọng.

 

"Thời tiết cực đoan gì thế ?" Nguyệt Nguyệt tò mò.

 

"Một trận sương mù dày đặc từng , tầm bằng ."

 

"Ồ, hai ngày ở nhà suốt ạ?"

 

"Ừm, và đội trưởng sẽ ở đây."

 

 

 

 

 

Cuộc trò chuyện của hai em họ, Lâm Lạc chẳng lọt tai chữ nào. Cô nhận ánh mắt của Tiêu Thần từ lúc bước cửa vẫn từng rời khỏi cô. Sự chú ý đó khiến cô bồn chồn, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi hột. Anh đang nghĩ cách xử lý cô ?

 

 

 

Tiêu Thần bộ dạng lo lắng như chú thỏ non của cô thì đáy mắt thoáng hiện lên một tia nhẹ. Quả thực đáng yêu.

 

 

 

Sau mười giờ đêm, giải tán về phòng nghỉ ngơi. Lâm Lạc giường lo lắng trần nhà, chìm giấc ngủ lúc nào cùng nỗi bất an về tương lai.

 

 

 

 

Loading...