Nữ phụ mạt thế được nam chính cưng chiều đến đỏ mặt - Chương 38: Căn cứ phương Bắc

Cập nhật lúc: 2026-06-20 06:55:18
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm , hai thức dậy trong phòng ngủ của gian, quấn quýt bên một lúc lâu mới chịu trở ngoài.

 

Bên ngoài trời sáng rõ, những âm thanh ồn ào náo nhiệt truyền tới. Người thì dọn dẹp đồ đạc, thì ăn sáng, thì trò chuyện rôm rả, mang một cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Lâm Lạc và Tiêu Thần ăn qua loa một chút gì đó, thấy thu dọn xong xuôi liền phát lệnh lên đường.

 

Trải qua ròng rã hai mươi ngày di chuyển, cuối cùng cả đội cũng tới căn cứ phương Bắc. Trên đường , họ từng gặp vòng vây của xác sống, sự truy kích của động vật biến dị những đợt phục kích bất ngờ của thực vật biến dị, nhưng may mắn là tất cả đều vượt qua một cách bình an vô sự.

 

Đi đường dài suốt thời gian qua khiến Lâm Lạc chút mệt mỏi, uể oải, mãi đến khi sắp tới nơi cô mới xốc tinh thần. Cô tò mò xem căn cứ phương Bắc - nơi vốn là trung tâm của đất nước thời mạt thế - hiện tại trông như thế nào. Hiện mắt cô là những bức tường thành sừng sững, uy nghiêm cùng những toán lính trang vũ khí tinh nhuệ đang liên tục tuần tra qua .

 

Khi xe đến cổng chính của căn cứ, một nhóm binh sĩ đợi sẵn từ liền dẫn đường đưa họ bên trong. Lâm Lạc tò mò quan sát cảnh tượng nội khu căn cứ.

 

Tại một đất trống gần cổng chính, những chiếc lều rách nát, tồi tàn dựng lên san sát . Những già, trẻ nhỏ với gương mặt gầy gò, hốc hác vì đói khát, khoác những bộ quần áo rách rưới, ánh mắt họ đờ đẫn và cam chịu, trông giống như những cái xác hồn mất sức sống. Lâm Lạc thấy cảnh liền khỏi nhói lòng, cô khẽ nhíu mày. Căn cứ phương Bắc đầu trong bốn căn cứ lớn, tại những bình thường ở đây sống trong cảnh khốn cùng như thế ? Chẳng bù cho ở căn cứ phương Nam, bình thường dù cuộc sống sung túc như các dị năng giả thì ít nhất họ cũng nhà để ở, công việc để , bao giờ xuất hiện tình trạng tồi tệ như .

 

"Anh ơi..." Lâm Lạc định gì đó nhưng Tiêu Thần hiểu. Anh theo hướng mắt cô, thần sắc bỗng trở nên vô cùng lạnh lẽo.

 

"Ngoan, chuyện sẽ thôi." Tiêu Thần xoa đầu cô, dịu dàng trấn an.

 

"Không Chử đây cảm nghĩ gì ?" Tiêu Thần sang Chử Hiên, lên tiếng dò xét.

 

Chử Hiên lúc cũng nét mặt lạnh lùng kém, cảnh tượng bên ngoài, trong mắt thoáng qua một nét đau lòng, nhưng ngay đó là một luồng sát ý sắc lẹm.

 

"Hừ, xem cha đáng kính của càng ngày càng lú lẫn ." Anh chỉ mới ngoài nhiệm vụ một chuyến mà căn cứ biến thành cái dạng , xem mạng bình thường gì. Trước đây là do quá nhân từ, lúc nào cũng nể tình m.á.u mủ ruột rà, xem tay là nữa .

 

"Không Tiêu đây nhã hứng hợp tác với thêm một nữa ?" Chử Hiên lên tiếng hỏi.

 

Tiêu Thần khẽ híp đôi mắt , chăm chú Chử Hiên như để xác định một điều gì đó, đó đáp: “Tất nhiên , hy vọng Chử sẽ thất vọng.”

 

Chử Hiên đáp bằng một ánh kiên định, hai đàn ông cần nhiều cũng hiểu ý đồ của đối phương.

 

Lâm Lạc ngơ ngác hai họ đ.á.n.h đố qua , thôi bỏ , hiểu thì thôi , cô chỉ hợp một con cá ươn sống an nhàn qua ngày, những chuyện đại sự khác cô lười bận tâm suy nghĩ.

 

Sau khi xe đỗ bãi, Chử Hiên liền nhanh chóng rời . Phía đối diện một nhóm đang tiến gần, đội hình rầm rộ thì đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề đầu lẽ là đầu nơi đây.

 

"Tiêu Thần, em cuối cùng cũng tới ." Người đàn ông đầu - chính là thủ trưởng Chử Tiến - bước tới vỗ vai Tiêu Thần .

 

"Thủ trưởng Chử." Tiêu Thần khẽ gật đầu chào hỏi.

 

“Thế nào, dọc đường thuận lợi chứ? Nhắc mới nhớ, lâu gặp ông nội , sức khỏe cụ vẫn chứ?”

 

“Dọc đường tương đối thuận lợi, ông nội sức khỏe vẫn còn tráng kiện, cảm ơn thủ trưởng quan tâm.”

 

Hai đang bận xã giao thì đột nhiên một giọng hống hách xen ngang đứt quãng.

 

"Ba, ai đây, ba giới thiệu cho con với." Chử Cập tỏ vẻ khó chịu vì hai ngó lơ. quan trọng hơn cả là bên cạnh đàn ông khiến gã đến mức ngứa ngáy trong lòng, gã chiếm đoạt cô , để cô phận của gã thì chắc chắn sẽ tự động sà lòng thôi. Chử Cập đắc ý nghĩ thầm, ánh mắt dâm đãng ngừng đảo qua đảo Lâm Lạc.

 

Lâm Lạc đến mức buồn nôn. Đó là một gã đàn ông béo ị như một quả bóng, bước phù phiếm, quầng thâm mắt đen sì, một cái là ngay hạng phóng túng quá độ. Cô nhíu mày thu hồi tầm mắt, khẽ dịch bước trốn lưng Tiêu Thần để né tránh ánh dơ bẩn .

 

“Ha ha, suýt nữa thì quên giới thiệu, đây là con trai út của , chắc là hai vị đầu gặp mặt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-phu-mat-the-duoc-nam-chinh-cung-chieu-den-do-mat/chuong-38-can-cu-phuong-bac.html.]

 

Tiêu Thần sớm để ý đến ánh mắt khiếm nhã của Chử Cập đặt Lâm Lạc. Anh vờ như vô tình nghiêng chắn tầm của gã, tỏa một luồng khí lạnh thấu xương, lạnh lùng đáp một câu: "Tiêu Thần." Ngoài hai chữ đó , thèm thêm bất kỳ một lời nào nữa.

 

Chử Cập thấy thái độ của Tiêu Thần thì tức tối vô cùng. Gã thầm oán hận trong lòng, tính toán đợi khi lừa về tay, gã nhất định cho tên Tiêu Thần một bài học nhớ đời vì dám coi thường gã. Cứ chờ mà xem.

 

Chử Tiến nhận thấy bầu khí giữa hai bên chút đúng liền vội vàng chuyển chủ đề: “Mọi mới tới chắc hẳn mệt mỏi vì đường xa, sẽ cho đưa các vị nghỉ ngơi . Bữa tiệc tẩy trần tối nay, mong nể mặt tới dự.”

 

“Nhất định.”

 

Sau khi chào tạm biệt Chử Tiến, Tiêu Thần theo lính dẫn đường tiến về phía khu vực nghỉ ngơi. Căn cứ phương Bắc sắp xếp cho họ những căn hộ dạng phòng suite giống như khách sạn, Tiêu Thần và Lâm Lạc ở chung một căn, những còn tự phân chia phòng ốc theo sự sắp xếp.

 

Lâm Lạc mệt đến mức động đậy ngón tay, cô ngã nhào xuống giường, thoải mái lăn qua lăn vài vòng. Tiêu Thần dáng vẻ đáng yêu của cô liền bật thành tiếng, ghé sát ôm lấy eo cô hỏi: “Mệt lắm ?”

 

"Vâng, cả em như từng mảnh ." Lâm Lạc chu môi đáp.

 

Tiêu Thần đặt một nụ hôn lên bờ môi đỏ mọng cuốn hút của cô, bắt tay xoa bóp vai gáy giúp cô giảm bớt mệt mỏi. Lâm Lạc dễ chịu đến mức khẽ nheo mắt tận hưởng, thế nhưng Tiêu Thần xoa bóp một lúc thì động tác bắt đầu đổi hương vị. Bàn tay đang đặt ở eo cô dần dần di chuyển lên phía . Lâm Lạc đang mơ màng sắp ngủ nên kịp nhận điểm bất thường, đến khi phản ứng thì cả cơ thể cô Tiêu Thần khống chế, từng chút một chiếm đoạt sạch sẽ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lâm Lạc rũ rượi giường, tay chân bủn rủn, dùng ánh mắt đầy oán trách nhưng trông đáng thương vô cùng Tiêu Thần. Tiếng trầm thấp cứ thế từng đợt len lỏi từ lồng n.g.ự.c Tiêu Thần, tràn ngập sự vui vẻ và thỏa mãn.

 

“Ngoan, ngủ một giấc , buổi tối dẫn em tham gia tiệc tối.”

 

Lâm Lạc hừ hừ hai tiếng nhắm mắt ngủ . Cô thực sự mệt buồn ngủ, thể chống cự nổi nữa . Tiêu Thần ngắm gương mặt cô bằng ánh mắt tràn đầy nuông chiều, ôm cô lòng cũng nhắm mắt ngủ theo.

 

Buổi tối.

 

Bữa tiệc khá trang trọng. Lâm Lạc và La Nguyệt Nguyệt ở trong phòng cùng sửa soạn, lựa chọn lễ phục. May mà hồi thu thập vật tư mạt thế thấy những bộ váy hội nên cô tích trữ một ít, nếu thì chẳng bộ quần áo nào thích hợp để tham gia .

 

La Nguyệt Nguyệt chọn một chiếc váy cúp n.g.ự.c màu đen, tôn lên vẻ ngoài rạng rỡ của cô. Trong khi đó, Lâm Lạc quyết định diện một chiếc váy đuôi cá màu xanh nhạt. Bộ váy tuy cắt xẻ táo bạo nhưng thiết kế bó sát của dáng đuôi cá phô diễn trọn vẹn vóc dáng chuẩn cần chỉnh của cô, khiến khỏi thổn thức. Điểm thêm một chút lớp trang điểm nhẹ nhàng, cô đến mức khiến nghẹt thở.

 

"Lạc Lạc ơi, quá mất, tớ bắt về nhà nuôi luôn quá." La Nguyệt Nguyệt Lâm Lạc bằng ánh mắt trầm trồ kinh ngạc. Tặc tặc, vóc dáng , nhan sắc , một câu "kinh diễm" cũng ngoa chút nào, thật là hời cho Tiêu Thần mà.

 

Lâm Lạc mỉm bất lực, cô nhéo má La Nguyệt Nguyệt một cái trêu : “Làm gì đến mức phóng đại như chứ. Nguyệt Nguyệt của chúng cũng lắm mà, Lương Xuyên mà thấy thì đảm bảo mắt thẳng luôn cho xem.”

 

La Nguyệt Nguyệt đỏ bừng mặt, nghĩ đến phản ứng thể của Lương Xuyên, trong lòng cô mong đợi thẹn thùng.

 

“Trời ạ! Cậu đừng trêu tớ nữa, đến lúc đó mắt ai thẳng đấy nhé.”

 

"Thời gian còn nhiều nữa, chúng mau ngoài thôi!" Nói xong, Lâm Lạc và La Nguyệt Nguyệt cùng mở cửa bước ngoài.

 

###

Loading...