Nữ phụ mạt thế được nam chính cưng chiều đến đỏ mặt - Chương 40: Đấu đài
Cập nhật lúc: 2026-06-20 06:55:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Lâm Lạc ngủ đến gần trưa mới thức dậy. Cô chống đỡ cơ thể mỏi nhừ dậy, thấy bộ lễ phục Tiêu Thần xé rách ở cuối giường, nghĩ đến cảnh Tiêu Thần tối qua như một con sói đói, vội vã dịu dàng, mặt cô đỏ bừng lên tận mang tai.
Buổi sáng trong cơn mơ màng, cô Tiêu Thần hôm nay chính thức khai mạc đại hội kháng cự mạt thế, lẽ cả ngày sẽ ở trong phòng họp. Lâm Lạc ngủ dậy, ăn chút gì đó tìm La Nguyệt Nguyệt.
La Nguyệt Nguyệt ở ngay tầng của cô. Đi đến cửa phòng, Lâm Lạc gõ cửa, mở cửa là Lam Khả Hân, hai thấy đều thoáng khựng một chút.
Lâm Lạc là hồn : “ tìm Nguyệt Nguyệt.”
La Nguyệt Nguyệt thấy tiếng của Lâm Lạc liền hào hứng lao ngoài, kéo tuột cô trong phòng đóng sầm cửa , để một Lam Khả Hân đang trầm tư suy nghĩ. Cô cánh cửa phòng đóng chặt một cái cũng trở về phòng của .
“Lạc Lạc ơi, qua đây thế? Tớ đang tính tìm .”
“Thì tại tớ nhớ nên mới qua đây chứ .”
La Nguyệt Nguyệt liếc xéo Lâm Lạc bằng ánh mắt trêu chọc, kéo dài giọng điệu đầy ẩn ý: “Thật thế á~”
Lâm Lạc La Nguyệt Nguyệt đến mức chút tự nhiên, cô chột đáp : “Tất nhiên ! Tớ lừa bao giờ .”
"Được , tạm thời tin ." Nói xong, La Nguyệt Nguyệt bắt đầu hào hứng: “Hay là chúng ngoài dạo phố ! Nghe phố thương mại ở đây vẫn giữ dáng vẻ như mạt thế đấy.”
Lâm Lạc suy nghĩ một chút, dù cũng đang rảnh rỗi, dạo một lát cũng . Thế là hai liền chuẩn sửa soạn cửa. La Nguyệt Nguyệt còn kéo theo cả Lương Xuyên phía hộ hoa sứ giả cho hai cô nàng.
La Nguyệt Nguyệt ngó lơ ánh mắt oán niệm của bạn trai , triệt để bỏ rơi sang một bên để cùng Lâm Lạc hăng hái dạo hết cửa hàng đến cửa hàng khác. Mặc dù ghé qua nhiều tiệm nhưng thực tế họ chẳng mua món gì cả. Giá cả ở đây đắt đỏ đến đáng sợ, một bộ quần áo hết sức bình thường cũng giá lên tới ba trăm tinh hạch. Dù họ cũng thiếu những thứ nên chẳng dại gì mà tiêu tiền oan, mục đích chính của họ suy cho cùng cũng chỉ là để thỏa mãn cơn thèm dạo phố mà thôi.
Sau khi ăn uống no say thì trời cũng tối, ba Lâm Lạc trở về. Tiêu Thần vẫn về nhà. Lâm Lạc tắm rửa xong xuôi cũng nhanh chóng chìm giấc ngủ.
Khi Tiêu Thần trở về thì là nửa đêm. Thấy Lâm Lạc đang ngủ ngon, nỡ đ.á.n.h thức cô nên khẽ khàng bước phòng tắm. Sau khi sửa soạn xong xuôi, ôm lấy cô chìm giấc ngủ sâu.
Sáng sớm hôm khi Lâm Lạc tỉnh dậy, Tiêu Thần vẫn đang ngủ say. Nhìn thấy quầng thâm nhạt mắt , lòng cô dâng lên niềm xót xa. Cô khẽ ghé sát hôn lên môi , đó lặng lẽ trong lòng , lấy một cuốn sách để .
Tiêu Thần tỉnh dậy thấy Lâm Lạc đang yên lặng sách bèn bạn bên cạnh , trái tim bỗng chốc trở nên mềm mại vô cùng. Anh khẽ thở một tiếng đầy mãn nguyện dụi dụi đầu hõm cổ cô. Lâm Lạc nhột liền bật khúc khích, cô đẩy Tiêu Thần xoay đối mặt với .
“Anh tỉnh !”
Tiêu Thần hôn lên khóe môi cô, khẽ "ừm" một tiếng đáp : “Có xem đấu đài ?”
Lâm Lạc liền hào hứng hẳn lên, cô tò mò hỏi: “Hôm nay bắt đầu ?”
“Ừm, diễn liên tục trong bảy ngày, cao thủ của các căn cứ đều tham gia.”
“Vậy em !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-phu-mat-the-duoc-nam-chinh-cung-chieu-den-do-mat/chuong-40-dau-dai.html.]
Tiêu Thần nuông chiều xoa xoa đỉnh đầu cô: “Được.”
Sau khi cả hai vệ sinh cá nhân và ăn sáng xong, Tiêu Thần dẫn Lâm Lạc đến địa điểm diễn trận đấu đài. Ban đầu Lâm Lạc định rủ cả La Nguyệt Nguyệt cùng, ai ngờ đến phòng gõ cửa mãi mà phản ứng, đoán chừng cô nàng chạy cổ vũ cho bạn trai từ sớm .
Vũ đài dựng lên một đất trống, làn gió đầu thu thổi qua khiến cảm thấy vô cùng dễ chịu. Khu vực khán đài bố trí xa vũ đài một chút để đảm bảo an .
Nhân viên phục vụ thấy Tiêu Thần liền cung kính dẫn đến hàng ghế đầu tiên của khu vực VIP. Lâm Lạc nhờ mà cũng vinh hạnh ở ngay hàng ghế đầu. Phía ghế còn bày sẵn bàn, mặt bàn bày biện đầy ắp hoa quả, đồ ăn vặt và nước. Lâm Lạc đảo mắt quanh một lượt thì phát hiện chỉ ba hàng ghế đầu mới đãi ngộ , những hàng phía chỗ là lắm , còn phần lớn đều để xem.
Trên vũ đài đang diễn một trận đấu vô cùng kịch liệt giữa của các căn cứ khác mà Lâm Lạc quen . Đó là một cao và một thấp; cao sử dụng dị năng hệ Thổ, còn thấp là dị năng hệ Mộc. Trên sàn đấu, bụi đất bay mù mịt, những dây leo múa lên vun vút tạo thành những tiếng gió rít đầy uy lực. Thực lực của hai ngang ngửa , đ.á.n.h một hồi lâu vẫn phân thắng bại, cuối cùng đành kết thúc với kết quả hòa.
Lâm Lạc giống như một chú chuột hamster nhỏ, chăm chú xem nhấm nháp đồ ăn vặt bàn. Trên đài đổi mấy lượt đấu nhưng là lạ nên cô chút nhàm chán. Cho đến khi một cặp đấu nữa kết thúc, cô mới thấy Lương Xuyên chậm rãi bước lên vũ đài.
Nhìn thấy , Lâm Lạc lập tức thẳng dậy, hứng thú tăng cao. Thấy đối thủ của Lương Xuyên là một gã đàn ông vạm vỡ với cơ bắp cuồn cuộn, cô tò mò hỏi Tiêu Thần: “Anh ơi, đấu với Lương Xuyên là của căn cứ nào ?”
Tiêu Thần liếc mắt một cái bình thản đáp: “Căn cứ phương Đông.”
“Vậy nghĩ ai sẽ thắng?”
Tiêu Thần quan sát cuộc chiến đài. Những lưỡi đao gió của Lương Xuyên đang tấn công gã cơ bắp từ góc độ mà một kẽ hở. Dù dị năng hệ Kim của gã mạnh nhưng vẫn thể phòng thủ , những chỗ sơ hở c.h.é.m đến mức m.á.u tươi đầm đìa. Gã vạm vỡ đ.á.n.h trả nhưng cũng kịp trở tay, chỉ thể động chịu đòn. Hơn nữa, rõ ràng là đẳng cấp dị năng của Lương Xuyên cao hơn một bậc.
Lần chẳng cần Tiêu Thần trả lời, Lâm Lạc tự cũng kết quả. Cô phấn khích cổ vũ cho Lương Xuyên. Khi chứng kiến Lương Xuyên giành chiến thắng áp đảo cuối trận đấu, cô liền hào hứng bật dậy.
Tiêu Thần thấy dáng vẻ phấn khích của cô liền khẽ : “Vui đến thế cơ ?”
Lâm Lạc chỗ, sự phấn khích trong mắt vẫn hề vơi giảm: “Tất nhiên ! Bạn trai của Nguyệt Nguyệt thắng thì em đương nhiên vui chứ, hơn nữa thực lực của Lương Xuyên cũng đại diện cho căn cứ của chúng mà!”
Tiêu Thần buồn xoa xoa mái tóc mềm mại của cô, bàn tay với những khớp xương rõ ràng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô đặt lòng bàn tay mà vuốt ve, mân mê. Ánh mắt tuy lên vũ đài nhưng tâm trí thực sự đang đặt ở thì chẳng ai .
Trong lúc Lâm Lạc đang tập trung xem thi đấu thì một giọng dịu dàng nũng nịu bỗng vang lên.
"Thần thiếu, thật khéo quá, cũng đến xem thi đấu ." Đứng bên cạnh Tiêu Thần là một phụ nữ với mái tóc xoăn sóng lớn xõa ngực, diện một chiếc váy bó sát tôn lên hình chữ S vô cùng nóng bỏng. Gương mặt cô tinh tế mang nét quyến rũ, là một phụ nữ gợi cảm và xinh .
Tiêu Thần khẽ gật đầu chào hỏi đến. Lý Tiêu Tiêu thấy thái độ lạnh nhạt của cũng hề tức giận, cô khẽ vén lọn tóc ngực, tiếp tục bắt chuyện: “Không tiện cho ở đây ?”
Tiêu Thần hiệu bảo cô tùy ý. Lý Tiêu Tiêu cũng khách sáo, liền xuống phía bên tay của .
Lâm Lạc xuống bên cạnh , bất mãn cào nhẹ lòng bàn tay Tiêu Thần một cái. Đáy mắt Tiêu Thần tràn ngập ý , cô gái nhỏ đang ghen, liền âu yếm nhấc tay cô lên đặt bên môi hôn một cái, ý trong mắt như tràn ngoài.
Lý Tiêu Tiêu từ lúc xuống vẫn luôn âm thầm quan sát Tiêu Thần, thấy sự tương tác của hai thì trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu. Đến khi sang thấy gương mặt tuyệt mỹ của phụ nữ bên cạnh, sự khó chịu thoáng qua lập tức biến thành lòng đố kỵ. Cô khéo léo che giấu cảm xúc của , giả vờ vô tình hỏi: “Thần thiếu, cô bé là em gái ? Trông xinh thật đấy.”
Lâm Lạc thấy câu thì cạn lời . Bất cứ ai mắt hai họ thì đều thể nghĩ cô là em gái của Tiêu Thần . Cái kiểu ba phút ôm một cái, năm phút hôn một cái đầy dính dính như thế thì ai mà chẳng họ là một đôi tình nhân cơ chứ. Người phụ nữ nếu mù thì chính là đang giả vờ. Haiz, thêm một phụ nữ nữa nhòm ngó nhà . Anh yêu đúng là quá cách thu hút ong bướm mà, xem cho một chút hình phạt mới .
Tiêu Thần thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt cô lấy một cái, lạnh lùng đáp: “Đây là vợ .”
Lý Tiêu Tiêu chấn động, nụ mặt suýt chút nữa là giữ nổi. Từ khi mạt thế nổ đến nay, cô dựa nhan sắc của để qua với nhiều đàn ông thực lực. Cô chứng kiến nhiều kẻ vì cậy mạnh mà năm thê bảy , coi vợ tào khang gì, hiếm đàn ông nào chịu công khai thừa nhận vợ ở bên ngoài như .
Đây là đầu tiên Lý Tiêu Tiêu thấy một đàn ông thực lực mạnh mẽ địa vị cao như Tiêu Thần mà chung tình đến thế, ngó lơ sự lấy lòng của cô . Cô khỏi ghen tị với phụ nữ bên cạnh khi sự thiên vị của một đàn ông xuất sắc đến . Biết cơ hội, tuy chút nuối tiếc nhưng lòng tự trọng cũng cho phép cô trò đeo bám dai dẳng. Cô liền dậy cáo từ vội vàng rời .
###