Nữ phụ mạt thế được nam chính cưng chiều đến đỏ mặt - Chương 42: Gió nổi

Cập nhật lúc: 2026-06-20 06:55:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi tận hưởng hai ngày Tiêu Thần ở bên cạnh chăm sóc vô cùng chu đáo, Tiêu Thần bắt đầu bận rộn trở . Đi sớm về muộn trở thành chuyện cơm bữa. Mỗi ngày Lâm Lạc ngủ Tiêu Thần mới về, đến khi cô còn tỉnh giấc thì mất .

 

Lúc , Lâm Lạc và La Nguyệt Nguyệt đang trong quán sữa.

 

Lâm Lạc ngoài cửa sổ xuất thần, đến tiếng thở dài thứ mười tám thì La Nguyệt Nguyệt nhịn nổi nữa liền đưa tay nhéo má cô.

 

"Lạc Lạc ơi thể thôi , nhớ Tiêu Thần nhà , nhưng ngoài chơi thể tập trung chút , thật là chẳng tiền đồ gì cả." Thật tình, cô bạn của cô Tiêu Thần ăn đến gắt gao , một ngày gặp cứ như lấy mạng mạng , mà cô nổi hết cả da gà.

 

Lâm Lạc La Nguyệt Nguyệt trêu chọc đến đỏ mặt, cô ngượng ngùng lấy lòng bạn bưng ly sữa bàn lên uống.

 

Thực cũng thể trách cô , Tiêu Thần bận rộn liên tục bốn ngày , tương đương với việc Lâm Lạc bốn ngày gặp , cũng đang bận việc gì.

 

Mắt thấy giải đấu đài ngày mai là kết thúc , Lâm Lạc cũng La Nguyệt Nguyệt kể rằng căn cứ phương Nam nhờ thực lực áp đảo luôn vững vàng ở vị trí thứ nhất. Ngày mai nếu gì bất ngờ xảy thì vị trí quán quân của căn cứ phương Nam chắc chắn nắm chắc trong tay.

 

Không hổ danh là căn cứ xếp hạng thứ nhất trong sách, thực lực quả nhiên mạnh mẽ.

 

Trong khi đó, Tiêu Thần — đang Lâm Lạc thầm nhung nhớ trong lòng — lúc đang ở cùng Chử Hiên trong một căn nhà bí mật.

 

"Định khi nào hành động?" Thốt chính là giọng của Tiêu Thần.

 

“Tối nay, thời cơ vặn.”

 

“Được, tùy cơ ứng biến, những việc cần sắp xếp xong xuôi cả , phần còn dựa chính .”

 

Chân mày nghiêm nghị của Chử Hiên bỗng chốc mềm mại chút ít, chân thành : “Đa tạ! nợ một ân tình, bất cứ khi nào việc cần đến , tuyệt đối từ chối.”

 

“Chỉ cần thể giữ vững giới hạn của một quân nhân thì sự giúp đỡ của xứng đáng.”

 

"Yên tâm, giống bọn họ." Chử Hiên trịnh trọng , giống như một lời hứa hẹn.

 

Tiêu Thần khẽ vỗ vai Chử Hiên sải bước ngoài.

 

Chử Hiên lặng lẽ theo bóng lưng Tiêu Thần. Có lẽ hiểu vì Lâm Lạc một lòng một với Tiêu Thần đến thế, khó ai khuất phục một đàn ông như !

 

Hơ~ Ngay từ đầu thua , thật đáng tiếc, đối mặt với những khác còn sức để tranh giành, nhưng đối đầu với Tiêu Thần, cơ hội thắng.

 

Thôi bỏ , chỉ cần cô nhóc hạnh phúc là .

 

Đám Chu Văn canh giữ ở bên ngoài thấy Tiêu Thần rời liền bước trong.

 

Hàng lông mày dịu dàng của Chử Hiên dần dần sự lạnh lùng và sát khí thế, trầm giọng lệnh: "Tối nay hành động." Đã đến lúc cho lẽ .

 

“Rõ.”

 

Tiêu Thần khi rời liền thẳng về chỗ ở. Lúc , Lâm Lạc đang ghế sofa phòng khách xem tivi bằng máy tính bảng. Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô ngước mắt lên thấy là Tiêu Thần liền vui mừng chạy ùa tới nhào lòng .

 

“Anh ơi hôm nay về sớm thế, bận xong ạ?”

 

Tiêu Thần siết chặt vòng tay, hít một thật sâu mùi hương thoang thoảng trong lòng : “Ừm, bận xong , nhớ ?”

 

“Nhớ.”

 

Một chữ duy nhất lập tức Tiêu Thần vui vẻ hẳn lên. Anh bế ngang Lâm Lạc lên trở ghế sofa xuống, giọng trầm thấp dịu dàng vang lên: “Anh cũng nhớ Lạc Lạc.”

 

Cúi đầu xuống tìm kiếm bờ môi đỏ mọng của Lâm Lạc, từng chút từng chút một hôn xuống, môi lưỡi quấn quýt, dịu dàng triền miên. Đại não Lâm Lạc từng chút một gặm nhấm, trở nên trống rỗng , cho đến khi thở hổn hển thì nụ hôn mới kết thúc.

 

Tiêu Thần mang vẻ mặt thỏa mãn ôm chặt Lâm Lạc, cảm nhận nhịp tim và tình yêu của đối phương.

 

Lúc cận kề hoàng hôn, ánh sáng cuối ngày của mặt trời sắp sửa biến mất, màn đêm sắp sửa buông xuống, giống như báo hiệu cho những chuyện sắp xảy tối ngày hôm nay.

 

Lâm Lạc và Tiêu Thần nắm tay ăn tối. Tiêu Thần hiếm khi dịp cùng Lâm Lạc rúc giường xem bộ phim truyền hình cô yêu thích. Nghe thấy tiếng thỉnh thoảng truyền đến của cô, nhịn cũng khẽ nhếch khóe môi, cô nhóc bằng ánh mắt tràn đầy thỏa mãn.

 

Lâm Lạc tắm rửa xong lên giường thẳng thớm liền Tiêu Thần kéo tuột lòng. Nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán, đến mắt, mũi, cuối cùng là bờ môi đỏ mọng. Khẽ hôn một cái, một cái nữa, đó dần dần sâu sắc thêm. Khác hẳn với sự chiếm đoạt như đây, Tiêu Thần của ngày hôm nay dịu dàng vô cùng, khiến Lâm Lạc tự chủ mà chìm đắm trong đó.

 

Nửa đêm, Lâm Lạc mệt lả ngủ say thì đ.á.n.h thức bởi những tiếng động truyền đến. Cô mơ màng mở mắt , phát hiện bên ngoài tiếng la hét lẫn tiếng đ.â.m c.h.é.m loáng thoáng truyền .

 

Lâm Lạc giật , định dậy liền Tiêu Thần dịu dàng ôm lòng, khẽ vỗ về lưng cô.

 

“Anh ơi, bên ngoài xảy chuyện gì thế ạ?”

 

“Ngoan! Không chuyện gì , đừng sợ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-phu-mat-the-duoc-nam-chinh-cung-chieu-den-do-mat/chuong-42-gio-noi.html.]

Thấy Tiêu Thần mang vẻ mặt bình thản như chuyện gì xảy , trái tim đang hoảng loạn của cô cũng bình tĩnh trở . Kể từ khi thì chính là .

 

Không lâu , Lâm Lạc sự dỗ dành nhẹ nhàng của Tiêu Thần ngủ .

 

Ở một góc khác, Chử Hiên giải quyết xong đám lính gác ngoài cửa của Chử Cập. Nghe thấy những tiếng động mập mờ truyền từ bên trong, lạnh một tiếng, khẽ khàng mở cửa phòng .

 

Một nam một nữ giường đang điên loan đảo phụng, hề trong phòng thứ ba bước .

 

“Chà, thật đặc sắc!”

 

Giọng đột ngột vang lên khiến động tác của hai khựng . Nhìn thấy bóng đen đang trong phòng, phụ nữ hét lên một tiếng kinh hãi, nhanh chóng kéo chiếc chăn giường che chắn cơ thể.

 

Cả Chử Cập dọa cho run b.ắ.n lên, gã kinh hãi đến: "Mày là ai? Muốn gì? Người ! Người mau đến đây." Đáng tiếc là gã hét rách cổ họng cũng chẳng ai phản ứng.

 

Chử Hiên thưởng thức sự kinh hoàng gương mặt Chử Cập, chậm rãi tiến gần. Nhìn cơ thể đang ngừng lùi về phía của Chử Cập, khẽ một tiếng, lọt tai gã giống như sứ giả gọi hồn .

 

“Em trai ngoan của , đến cả trai mày mà mày cũng nhận ?”

 

"Anh cả?" lúc , ánh trăng vặn rọi trong, chiếu lên gương mặt tuấn tú của Chử Hiên, cũng cho Chử Cập tới. Gã cố tỏ bình tĩnh, gương mặt nặn một nụ gượng gạo, mang vẻ mặt nịnh nọt

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

“Anh cả, về từ bao giờ thế, thông báo cho em một tiếng để em còn đón chứ!”

 

"Hơ~ Thông báo cho mày, để mày tiện phái tới g.i.ế.c ?" Chử Hiên lạnh. Đến nông nỗi mà đứa em trai ngoan của vẫn còn mưu toan giãy giụa, thật là nực .

 

Chử Hiên rút một con d.a.o găm áp lên mặt Chử Cập, chậm rãi thưởng thức sự giãy giụa hấp hối của con mồi.

 

“Đừng g.i.ế.c , thể g.i.ế.c ! Nếu bố chuyện sẽ tha cho , đừng quên mới là đứa con trai bố yêu thương nhất.”

 

Đáy mắt Chử Hiên thoáng qua một tia đau đớn, nhưng ngay đó liền trở trạng thái bình lặng. Đã chẳng còn gì để bận tâm nữa . Trong lòng bố , luôn là sự tồn tại cũng cũng chẳng . Cho dù xuất sắc đến thì vĩnh viễn cũng bằng đứa con trai do ả tiểu tam sinh , đúng ? Đến cả yêu thương nhất cũng là một tay họ bức c.h.ế.t.

 

Chử Hiên nhảm nữa, cổ tay xoay một vòng, lưỡi d.a.o găm liền cắt đứt cuống họng của Chử Cập. Dòng m.á.u đỏ tươi phun b.ắ.n , nhuộm đầy cả chiếc giường. Mà phụ nữ bên cạnh khi thấy cảnh tượng như tu la sống thì thuận lợi ngất lịm .

 

Chử Hiên liếc phụ nữ ngất xỉu, thèm để ý nữa mà bước ngoài. Đã đến lúc gặp bố danh nghĩa của .

 

"Cậu Hiên." Chu Văn ở cửa Chử Hiên đang tới.

 

“Người ?”

 

“Ở bên trong ạ.”

 

Chử Hiên gật đầu, mở cửa bước .

 

Chử Tiến đang lưng về phía Chử Hiên ở bên trong, thấy tiếng động, ông với vẻ mặt giận dữ và gầm lên: “Nghịch tử! Mày g.i.ế.c bố mày đấy ?”

 

Trong lòng Chử Hiên một gợn sóng, bình thản : “ sẽ g.i.ế.c ông, ông cứ ngoan ngoãn ở chỗ cả đời .”

 

“Ông yên tâm, sẽ tìm chăm sóc ông suốt hai mươi tư giờ một ngày.”

 

Chử Tiến kinh hãi Chử Hiên, giống như đầu tiên nhận thức đứa con trai : “Mày giam lỏng tao? Đừng quên tao là bố mày!”

 

“Hơ~ bố như ông. vốn tưởng ông chỉ là yêu , nhưng ông hãy những bình thường ở bên ngoài xem. Họ ăn đủ no, mặc đủ ấm, ngày nào cũng c.h.ế.t đói, mệt c.h.ế.t, hoặc tang thi c.ắ.n c.h.ế.t.”

 

“Còn ông thì ? Ông chỉ hưởng lạc, vơ vét quyền lực, dung túng cho đứa con trai rớt của ông ngày ngày ở trong căn cứ ức h.i.ế.p đàn ông, bá chiếm đàn bà. Có bao nhiêu mạng vô tội c.h.ế.t tay nó, ông ?”

 

“Thì chứ! Bây giờ là thời mạt thế, là thiên hạ của kẻ mạnh, bình thường bản lĩnh thì c.h.ế.t cũng đáng đời.”

 

Chử Hiên bố đến tận bây giờ vẫn hối cải, tia sáng cuối cùng trong đáy mắt vụt tắt. Anh thất vọng lắc đầu, thèm tranh luận nữa. Anh bước phía cửa, ngó lơ những tiếng c.h.ử.i rủa ngừng truyền từ phía .

 

Mọi chuyện kết thúc . Bắt đầu từ ngày mai, căn cứ sẽ đón nhận một cuộc sống mới. Anh sẽ luôn giữ vững tâm nguyện ban đầu, vĩnh viễn bao giờ sa ngã thành loại như bố .

 

###

Loading...