Nữ phụ mạt thế được nam chính cưng chiều đến đỏ mặt - Chương 52: Tái chiến

Cập nhật lúc: 2026-06-20 06:55:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nửa tháng , đoàn của Tiêu Thần và Lâm Lạc thuận lợi đặt chân đến căn cứ Đông Phương. Người đàn ông trung niên đầu — cũng chính là chưởng quản căn cứ Đông Phương, Tạ Chí Thành — nhiệt tình bước lên nghênh đón.

 

“Thần thiếu, ngưỡng mộ lâu, vô cùng cảm ơn đến giúp đỡ căn cứ của chúng .”

 

“Tạ thủ trưởng khách sáo , giúp đỡ lẫn thôi.”

 

Tiêu Thần chỉ tay mười mấy thùng t.h.u.ố.c khôi phục dị năng chất thùng xe : “Đây là t.h.u.ố.c khôi phục dị năng mang từ căn cứ tới, nếu cần thì cứ đem dùng .”

 

Tạ Chí Thành thì ánh mắt giấu nổi vẻ kinh hỉ. Ông kích động bước tới, lượng t.h.u.ố.c khôi phục lớn như thì vui mừng khôn xiết, liên tục cảm kích Tiêu Thần: “Thần thiếu, thực sự quá cảm ơn . Nói thật với , nhân viên nghiên cứu bên của chúng công thức nhưng thiếu thốn nhiều thứ, thực sự phối chế bao nhiêu.”

 

“Những thứ mang tới đúng là giải quyết đại nạn của chúng !”

 

“Cậu yên tâm, đợi qua trận nguy cơ , tinh hạch tang thi chỉ lấy ba phần, còn cứ mang hết, cả các loại vật tư nữa, tuyệt đối sẽ để các chịu thiệt.”

 

Tiêu Thần gật đầu: “Vậy thì xin tạ thủ trưởng.”

 

Tạ Chí Thành ha ha lớn hai tiếng, sảng khoái vỗ vỗ vai Tiêu Thần: “Tới tới tới, đường vất vả , đưa nghỉ ngơi .”

 

Sau khi đến khách sạn nơi lưu trú, Tiêu Thần mở lời hỏi thăm tình hình hiện tại: “Không bao lâu nữa thì tang thi sẽ vây thành?”

 

Tạ Chí Thành vẻ mặt nghiêm trọng đáp: “Còn năm ngày nữa.”

 

Tiêu Thần bình tĩnh gật đầu. Hai họ cùng thảo luận lâu về các sự vụ phòng thủ thành trì. Đến tối, Tạ Chí Thành dẫn họ tới một nhà hàng nổi tiếng để chiêu đãi một bữa no nê.

 

Lâm Lạc ăn đến mức thỏa mãn tâm ý, cảm thấy bản quả thực quá hạnh phúc. Sau khi ăn no uống say, Tạ Chí Thành tiễn họ về khách sạn để nghỉ ngơi thật .

 

Thời gian thấm thoát thoi đưa, năm ngày trôi qua trong chớp mắt. Mấy ngày Tiêu Thần ngày nào cũng bận rộn giúp căn cứ Đông Phương bố trí tác chiến, thời gian ở bên cô. Lâm Lạc hằng ngày đều ở trong khách sạn cả, chỉ cày phim, tiểu thuyết, vô cùng nhàn nhã, trái ngược với bầu khí căng thẳng đến nghẹt thở bên ngoài căn cứ.

 

Buổi chiều, Lâm Lạc đang tiểu thuyết thì Tiêu Thần đột nhiên trở về. Anh thẳng đến chỗ cô, bế thốc cô lên về phía phòng đồ.

 

Nhìn thấy sự căng thẳng Tiêu Thần, Lâm Lạc nhận điều gì đó liền hỏi: “Anh ơi, tang thi tới ?”

 

Tiêu Thần khẽ "ừm" một tiếng, động tác tay hề dừng , tự tay tìm quần áo thích hợp cho cô.

 

Thay xong, Tiêu Thần hít sâu một , trán tựa trán Lâm Lạc hỏi: “Có sợ em?”

 

Lâm Lạc khẽ mở bờ môi đỏ mọng, giả vờ thoải mái đáp: “Em sợ , hơn nữa em ở tuyến mà, nguy hiểm gì. Ngược đó, nhất định cẩn thận, ngàn vạn đừng để thương, nếu em sẽ đau lòng lắm.”

 

Tiêu Thần khẽ , cúi hôn nhẹ lên môi cô một cái, vui vẻ : “Được, lời Lạc Lạc.”

 

Lâm Lạc chu môi, nũng nịu cảnh cáo: “Anh hứa đó nhé, nếu em sẽ phạt .”

 

Ý trong mắt Tiêu Thần như tràn ngoài, thanh âm trầm thấp quyến rũ đến cực điểm: “Phạt thế nào đây, hửm? Giống như ?”

 

Lâm Lạc mặt liền đỏ bừng như gấc chín. Nghĩ gan to bằng trời trêu chọc đến mức Tiêu Thần mất khống chế, đó cô suýt chút nữa thì "tiêu đời", nghĩ mà tim gan vẫn còn run rẩy.

 

Cái đó mà gọi là hình phạt ? Rõ ràng là trừng phạt chính cô thì !

 

Tiêu Thần thấy cô nhóc đỏ mặt im lặng lời nào, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ xa, cố ý trêu ghẹo: “Lạc Lạc gì tức là đồng ý nhé, ngoan, Lạc Lạc cứ như mà phạt , ?”

 

Lâm Lạc như chú đà điểu vùi đầu lòng Tiêu Thần, cả hổ đến cực điểm, chỉ thốt lên một câu nũng nịu: “Anh xa.”

 

Tiếng vui vẻ từng đợt truyền từ lồng n.g.ự.c Tiêu Thần. Thấy cô gái nhỏ của trêu chọc đến giới hạn, mới nắm tay kéo cô ngoài.

 

Tiêu Thần đưa Lâm Lạc đến phòng y tế tạm thời dựng lên ngay chân tường thành, dặn dò Vương Minh bảo vệ cho cô, đó xoay bước lên phía tường thành.

 

Ở vị trí , Lâm Lạc thể thấy tình hình bên ngoài thành, cô bước phòng y tế của , lẳng lặng chờ đợi.

 

Trên tường thành, phía xa xa là một mảnh đen kịt nghẹt thở. Căn cứ Đông Phương cũng bắt chước cách của căn cứ Phương Nam, thiết lập các bẫy rập từ xa khiến vô tang thi ngã nhào xuống các hố sâu, đó phóng hỏa thiêu rụi, bước đầu tiên diễn khá thuận lợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-phu-mat-the-duoc-nam-chinh-cung-chieu-den-do-mat/chuong-52-tai-chien.html.]

 

Tiếp theo là phòng tuyến thứ hai, và cuối cùng là lúc tang thi áp sát chân thành. Tiếng dị năng và tiếng s.ú.n.g đạn đan xen , hòa cùng tiếng gầm rú t.h.ả.m thiết của tang thi vang dội thấu trời, Lâm Lạc dù ở phía thành cũng thể thấy vô cùng rõ ràng.

 

Lúc tường thành, những dị năng giả xung quanh Tiêu Thần đều đồng loạt trợn mắt há mồm . Một mạng lưới lôi điện quét qua, trong bầy tang thi lập tức xuất hiện một trống khổng lồ, tất cả đều đ.á.n.h tới mức biến thành tro bụi.

 

 

 

 

 

 

 

Họ âm thầm nuốt nước bọt, trong lòng kính phục xen lẫn chút sợ hãi kẻ mạnh. Đây nó còn là nữa , đẳng cấp dị năng ít nhất cũng từ cấp tám trở lên chứ?

 

Nhìn dị năng trong tay , phổ biến mới chỉ ở cấp ba, cấp bốn, mạnh nhất căn cứ của họ cũng mới đạt cấp sáu, cửa so sánh. Mọi đả kích đến mức trong lòng thầm.

 

Trận chiến tường thành vẫn tiếp diễn, thương cũng ngày một nhiều lên. Lâm Lạc bảo Vương Minh khiêng những trọng thương phòng y tế, tự tay chữa trị cho từng một. Những dị năng giả cứu chữa đều kinh ngạc dị năng của Lâm Lạc. Họ định mở miệng hỏi thăm vài câu, nhưng khi thấy vẻ mặt như sát thần cùng áp lực uy nghiêm từ một bậc cường giả của Vương Minh, tất cả đều im bặt, vội vàng lời cảm ơn Lâm Lạc hoảng hốt chạy mất.

 

Lâm Lạc sờ sờ mặt , hiểu hỏi Vương Minh: “Mặt dính gì ?”

 

Vương Minh gương mặt tuyệt mỹ như cũ của Lâm Lạc, lắc đầu, nịnh nọt : “Chị dâu hôm nay vẫn rạng rỡ như thường.”

 

“Vậy họ cứ như gặp ma mà chạy trối c.h.ế.t thế ?”

 

Vương Minh mặt đỏ, tim đập mà dối trắng trợn: “Chắc là họ vội vã g.i.ế.c tang thi mà.”

 

Sự thật là họ dọa chạy, sẽ đời nào cho chị dâu . Hì hì, xem khi về thể hướng lão đại tranh công .

 

Lâm Lạc tuy vẫn cảm thấy chút kỳ lạ nhưng cũng tin lời giải thích . Thấy bệnh nhân mới đưa tới, cô tiếp tục công việc cứu chữa.

 

Cả một buổi chiều trôi qua, màn đêm buông xuống. Lâm Lạc và Vương Minh đang tranh thủ ăn cơm do căn cứ Đông Phương gửi tới, tuy tính là quá ngon nhưng ăn cũng tạm .

 

Bên ngoài, tiếng gầm rú của tang thi hề giảm chút nào. Lâm Lạc và Vương Minh tranh thủ thời gian rảnh rỗi hiếm hoi để nghỉ ngơi. Trận chiến khi nào mới kết thúc, họ đều duy trì trạng thái nhất để sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào.

 

Đêm qua ngày tới, trong vòng một ngày đó, thỉnh thoảng Tiêu Thần sẽ ghé qua ăn cùng Lâm Lạc một bữa cơm, ăn xong ngừng nghỉ mà chiến đấu.

 

Lâm Lạc xót xa cho sự vất vả của trai nhưng cũng bất lực, cô chỉ thể nỗ lực chữa trị thêm cho một thương để giúp Tiêu Thần san sẻ phần nào gánh nặng.

 

Trận chiến cứ thế tiếp diễn một ngày, hai ngày, mãi đến mười ngày mới kết thúc. Tường thành phá hủy mất hai đạo, cuối cùng họ cũng hiểm nghèo giữ vững căn cứ ở đạo tường thành cuối cùng.

 

Sự cảm kích của Tạ Chí Thành dành cho Tiêu Thần đạt đến đỉnh điểm. Nếu t.h.u.ố.c khôi phục dị năng mà Tiêu Thần mang tới cùng sự trợ giúp của các dị năng giả cao giai cùng, căn cứ của họ sớm hủy diệt, căn bản thể kiên trì lâu như .

 

Sau khi nghỉ ngơi, chỉnh đốn ba ngày, Tạ Chí Thành mang theo vô tinh hạch và vật tư tới tận nơi ở của Tiêu Thần để đăng môn tạ và cảm ơn.

 

Tạ Chí Thành bao nhiêu lời cảm ơn, cuối cùng vành mắt đỏ lên, tựa như thề thốt mà : “Cậu yên tâm, chỉ cần chỗ nào cần đến Tạ mưu , tuyệt đối từ chối, lên núi đao xuống biển lửa cũng chối từ, .”

 

Qua hoạn nạn , Tạ Chí Thành và Tiêu Thần nghiễm nhiên xưng gọi . Trước khi , hai còn uống một trận rượu, Tiêu Thần thậm chí còn say khướt đến mức dìu về.

 

Lâm Lạc đón lấy Tiêu Thần từ tay binh sĩ, khó khăn chống đỡ trọng lượng cơ thể đang đè nặng lên cô. Sau khi cảm ơn đưa về, cô từng bước một chậm rãi đỡ Tiêu Thần về phòng ngủ.

 

Tiêu Thần say khướt chịu buông tay, cứ thế dính chặt lấy Lâm Lạc. Lâm Lạc chống đỡ sự quấy rối lúc lúc của , chật vật giúp tắm rửa, quần áo. Mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, cô mới thành công đưa Tiêu Thần lên giường xuống.

 

Tiêu Thần khi say rượu rũ bỏ vẻ lạnh lùng ngày thường, nũng đòi Lâm Lạc hôn môi, đòi còn hờn dỗi phát cá tính. Lâm Lạc thấy một Tiêu Thần như thì cảm thấy mới mẻ vô cùng, đồng thời trong lòng mềm nhũn thành một bãi nước, đối với yêu cầu của Tiêu Thần đều đáp ứng vô điều kiện.

 

"Lạc Lạc, hôn hôn." Tiêu Thần khẽ chu môi, dáng vẻ đáng yêu cực kỳ.

 

Lâm Lạc bật , ghé sát Tiêu Thần hôn lên môi một cái, định lùi thì liền Tiêu Thần giam giữ, công thành chiếm đất. Tuy say rượu nhưng bản tính bá đạo của vẫn hề đổi, hôn đến mức khiến chân Lâm Lạc bủn rủn.

 

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng mê , những âm thanh ngượng ngùng gió thổi tan màn đêm, đến cả vầng trăng cũng thẹn thùng trốn tầng mây, dám nhiều cảnh xuân sắc ngập tràn trong phòng.

 

###

Loading...