Nữ Thiếu Khanh Đại Lý Tự - Chương 2: Tranh Chấp Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-01-08 00:32:44
Lượt xem: 118
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mái hiên chạm trổ in bóng mặt trời, cột vẽ rồng bay phượng múa, bên ngoài lầu Hoa Gian náo nhiệt bao nhiêu thì bên trong càng phú quý bấy nhiêu. Những cột trụ dát vàng chạm khắc thú lạ sừng sững, cầu thang gỗ nam mộc điêu khắc rỗng uốn lượn dẫn lên , ánh nắng vàng rực rỡ len lỏi qua song cửa sổ chạm hoa.
Có ca nữ xinh ôm đàn tỳ bà phượng cảnh khẽ hát, hương rượu thanh khiết hòa quyện với mùi đàn hương thoang thoảng tiếng đàn càng thêm ai oán động lòng , quả là vô cùng tao nhã.
Dù giờ còn sớm nhưng trong lầu đông vui, còn một chỗ trống.
Tuyết Trà tặc lưỡi cảm thán: "Không hổ là nhất tửu lầu của kinh thành, quả nhiên danh bất hư truyền!"
Lâm Thanh Như chọn một chỗ trong góc đại sảnh, dòng tấp nập và tiểu nhị chạy chạy như con thoi giữa đám đông.
"Tiểu nhị! Cho một bình rượu nếp và một đĩa lạc rang."
Tiểu nhị sởi lởi đáp một tiếng nhưng bước chân hề dừng , đúng là cảnh tượng ăn phát đạt bận rộn.
Tuyết Trà bĩu môi: "Khó khăn lắm mới đến lầu Hoa Gian một , mà chúng chỉ gọi mỗi đĩa lạc thôi ."
Lâm Thanh Như khẽ vỗ đầu cô: "Ta chỉ mấy đồng bổng lộc ít ỏi thôi, đủ cho mấy khoản chi tiêu xa xỉ đó."
"Đại nhân gì thiếu tiền tiêu. Chỉ riêng mấy cửa tiệm phu nhân để cũng ăn cả đời hết . Chẳng qua là đem giúp đỡ dân nghèo hết cả thôi."
Lâm Thanh Như cô: "Muội suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn thôi!"
Tuyết Trà xị mặt: "Đã đến thì..."
Tiểu nhị mang rượu đặt lên bàn thì trong sảnh bỗng vang lên tiếng ồn ào ngớt, khiến ai nấy đều tò mò nghểng cổ xem. Hóa là một đôi nam nữ đang giằng co thôi.
Gã đàn ông tướng mạo gian xảo như chuột, quần áo rách rưới, đang lôi kéo một cô gái trong sảnh, miệng c.h.ử.i bới những lời khó : "Đồ tiện nhân ! Ta ở ngoài lụng vất vả, còn ngươi ở đây phong lưu uống rượu! Đi! Theo về nhà!"
Cô gái ăn mặc sang trọng, dung mạo kiều diễm nhưng trông vẻ yếu đuối rụt rè, mong manh như liễu rủ gió. Cô trợn tròn mắt hiểu chuyện gì xảy , gã đàn ông lôi mạnh một cái, gương mặt xinh lộ rõ vẻ hoang mang sợ hãi, vội vã hất tay : "Ngươi là ai chứ! Ta quen ngươi!"
Bị hất tay, gã đàn ông càng thêm hung hăng, lao tới dùng sức mạnh hơn bóp chặt lấy cổ tay cô: "Con cái ở nhà đến cơm nóng cũng mà ăn! Ngươi còn ở đây giả vờ giả vịt với ? Mau theo về!"
Cổ tay cô gái nắm chặt lộ làn da trắng như ngó sen, gã đàn ông chỉ chiếc vòng ngọc phỉ thúy nước tay cô quát: "Ta lụng cực khổ mua cho ngươi đồ thế , ngươi chê quê mùa, dám quen ?"
Cô gái cố sức giãy giụa nhưng thoát , chỉ hoảng loạn kêu lên: "Ngươi đang cái gì ! Ta quen ngươi!"
Lâm Thanh Như nhíu mày: "Tiểu nhị! Chuyện trong quán các , các quản ?"
Tiểu nhị vẻ mặt lúng túng: "Cái ... là chuyện nhà , chúng tiện xen ..."
Thấy cô gái hoảng sợ tột độ, chắc chắn điều bất thường. Lâm Thanh Như kịp nghĩ nhiều, thì thầm với Tuyết Trà: "Mau đến Hình bộ báo cho bộ khoái đến bắt ! Đi nhanh về nhanh!"
Nói đoạn, cô đưa lệnh bài bên hông cho Tuyết Trà: "Bộ khoái trong kinh thành đa phần lười biếng, một em e khó gọi họ. Cầm lấy lệnh bài của ! Tuyệt đối chậm trễ!"
Tuyết Trà thấy cô nghiêm trọng, sự việc cấp bách nên dám chần chừ, lao khỏi lầu Hoa Gian.
Giữa lúc xô đẩy, khách khứa đa phần chỉ vây xem náo nhiệt, chẳng một ai chịu bước lên can ngăn. Mắt thấy cô gái sắp gã đàn ông lôi , Lâm Thanh Như kìm quát lớn: "Dừng tay!"
Gã đàn ông thấy cản đường bèn trừng mắt hung dữ: "Dừng tay cái gì? Chuyện nhà đến lượt ngoài chỉ trỏ ?"
Lâm Thanh Như bước nhanh tới, chắn cô gái lưng, lạnh một tiếng: "Ta , chẳng giống chuyện nhà ngươi chút nào."
Cô gái cứu như vớ cọc, túm chặt lấy tay áo Lâm Thanh Như. Tóc cô rối vì xô đẩy, thút thít bằng giọng địa phương mềm mại: "Ta thật sự quen ."
Gã đàn ông thì trợn mắt, định vòng qua Lâm Thanh Như để lôi kéo cô gái: "Đồ tiện nhân, nuôi ngươi ăn, nuôi ngươi uống, giờ nhân tình thì rũ bỏ cha con ?"
Lời thốt , đám đông vây xem bắt đầu xì xào bàn tán, những ánh mắt soi mói đầy ác ý như d.a.o cứa cô gái.
Có kẻ rõ sự tình còn khuyên Lâm Thanh Như: "Cô nương! Quan thanh liêm còn khó phân xử việc nhà! Cô nhất đừng nên xen thì hơn!"
Lâm Thanh Như quét ánh mắt lạnh lẽo qua đám đông: "Vị cô nương quen , lấy chuyện việc nhà? Chi bằng báo quan phủ! Tra hộ tịch một cái là rõ ngay thôi!"
Vừa đến báo quan, đôi mắt tam giác xếch ngược của gã lộ chút lo lắng: "Chuyện nhà ! Báo quan gì!"
Hắn bất chấp tất cả lao định giật lấy tay cô gái: "Đừng tưởng , hai tỷ các ngươi bàn bạc kỹ ! Ngươi tỷ dạy điều lẽ , còn dẫn nó khắp nơi tìm đàn ông hoang đàng hủ bại hả?"
Hắn vu vạ luôn cho Lâm Thanh Như, tay thì giằng co chịu buông tha. Những lời lẽ khiến đám đông ồ lên, qua đường vốn dĩ thích xem náo nhiệt, lúc bắt đầu chỉ trỏ bàn tán về Lâm Thanh Như và cô gái với ánh mắt trêu chọc và thiếu thiện chí.
Cô gái lúc luống cuống tay chân, mếu máo : "Ta quen ngươi! Nhà là Diệp gia ở ngay đầu phố !"
Nghe đến Diệp gia, gã đàn ông dường như khựng một chút, nhưng đợi phản ứng thì một kẻ khác từ trong đám đông bất ngờ lao . Nhìn cách ăn mặc thì cùng một giuộc với gã , cũng lao tới túm lấy tay Lâm Thanh Như: "Nương tử! Chuyện nhà chúng nhất đừng nên xen !"
Cái gì mà nương t.ử với ? Lâm Thanh Như nắm lấy tay, trong lòng dâng lên cảm giác ghê tởm, cô hất mạnh tay . hai gã cứ như t.h.u.ố.c cao bôi da ch.ó dính chặt lấy, nhất thời bọn chúng còn đồng bọn nào nữa .
Cô theo phản xạ sờ tay xuống thắt lưng định lấy lệnh bài để lộ rõ phận, nhưng sờ mới nhớ lệnh bài đưa cho Tuyết Trà .
Thấy bọn chúng lôi kéo buông, trong lúc tình thế cấp bách, Lâm Thanh Như vớ lấy bình rượu của bàn bên cạnh, ném mạnh xuống đất để trấn áp hai kẻ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-thieu-khanh-dai-ly-tu/chuong-2-tranh-chap-bat-ngo.html.]
"Xoảng!"
Tiếng vỡ chói tai vang lên, mảnh sứ văng tung tóe, mùi rượu nồng nặc lan tỏa khắp nơi.
Người khách bàn bên giận dữ trừng mắt: "Này! Rượu mới gọi!"
Tiểu nhị cũng cuống quýt lên: "Đó là bình gốm lò quan nung đấy!"
Thừa dịp phân tán sự chú ý, gã đàn ông lôi cô gái định bỏ chạy, nhưng tiểu nhị và vị khách chặn đường cả ba : "Đền tiền!"
Lâm Thanh Như thấy nảy ý định, cô dứt khoát tung chân mang đôi giày da đen nhỏ đá phăng chiếc bàn Bát Tiên chạm trổ gỗ cánh gà mặt.
Cô gái cũng thông minh. Thấy Lâm Thanh Như , dù nước mắt khô nhưng cũng hùa theo đập phá bát đĩa, ném vỡ tất cả những gì trong tầm tay.
Phút chốc tiếng loảng xoảng vang lên liên hồi, còn náo nhiệt và vang dội hơn cả tiếng pháo ban nãy.
Tiểu nhị gấp đến đỏ cả mắt, vò đầu bứt tai , đành gọi mấy gia đinh to cao vây kín mấy bọn họ .
Giữa lúc các bên đang giằng co, bỗng từ lầu truyền xuống một giọng trong trẻo, lạnh lùng như nước suối: "Mấy vị hôm nay đại náo lầu Hoa Gian của thế , thực sự là nể mặt Dung mỗ ."
Lâm Thanh Như lên, đang chậm rãi bước xuống cầu thang là chưởng quầy lầu Hoa Gian, Dung Sóc.
Cô khẽ nhướng mày liễu: "Tại lầu Hoa Gian suýt chút nữa kẻ cưỡng ép dân nữ, Dung công t.ử quản thì tại hạ đành quản ."
Dung Sóc dùng đôi mắt hẹp dài quét qua đám đông, ánh mắt dừng ở bàn tay gã đàn ông đang nắm chặt lấy cô gái, giả vờ sầu não: " bọn họ là một nhà."
"Lời một phía, thể tin ngay?"
Lâm Thanh Như sang gã đàn ông đang vu vạ : "Ngươi là nương t.ử của ngươi, ngươi xem tên họ là gì? Nhà ở ? Làm nghề gì?"
Nói cô sang gã đang lôi kéo cô gái : "Ngươi cũng cho rõ ràng xem!"
Hai gã ánh mắt lảng tránh, há miệng nhưng nên lời, quanh quất định tìm đường tẩu thoát qua kẽ hở đám đông.
Tình hình quá rõ ràng.
Dung Sóc chỉ rũ mắt hiệu nhẹ, gia đinh lập tức chặn đường lui của hai kẻ , chờ đợi xử lý.
Hắn cong đôi mắt hoa đào như Lâm Thanh Như: "Vậy thì, đa tạ cô nương trượng nghĩa tay."
Đôi mắt long lanh xinh , chỉ cần một cũng đủ khiến khó lòng quên .
Lâm Thanh Như sang chỗ khác, khẽ gật đầu: "Chuyện nhỏ nhặt thôi."
"Cô nương quả là nữ trung hào kiệt. Có điều..." Ánh mắt Dung Sóc quét qua đống hỗn độn khắp phòng, giọng điệu mang theo chút trêu chọc tinh quái: “Cả phòng đầy những món ngon vật lạ, chén ngọc bình sứ , tính cho ai đây?"
Lâm Thanh Như thì ngẩn . Dung Sóc phong thần tuấn lãng, trông như công t.ử thế gia, ngờ bên trong mang đậm tác phong con buôn, phần keo kiệt.
Đó là ấn tượng thứ hai của cô về .
Ấn tượng đầu tiên là: Dung Sóc .
Cô gái cướp lúc mới hồn, rụt rè lên tiếng bên cạnh: "Tính cho ."
Cô tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy nước trong vắt cổ tay đưa cho Dung Sóc, vệt nước mắt vẫn còn vương má: "Xin dùng chiếc vòng để đền bù tổn thất cho công t.ử ."
Dung Sóc khẽ , nhận lấy chiếc vòng: "Ta chỉ đùa một chút thôi. Cô nương cần để bụng."
Cô gái rụt rè đeo vòng tay, đôi mắt ngấn nước Lâm Thanh Như: "Hôm nay đa tạ ơn cứu mạng của cô nương. Ta là Diệp Thủy Nhu Cô Tô, lên kinh thành thăm ông nội, ngờ gặp tai bay vạ gió , nhất định sẽ hậu tạ cô nương. Chỉ là cô nương tên họ là chi?"
Lâm Thanh Như xua tay, lúc cô lộ phận nên tùy tiện đáp: "Nhà nghèo cửa nhỏ, đáng nhắc tới."
Nhìn dáng vẻ yếu đuối của Diệp Thủy Nhu, cô ôn tồn hỏi: "Sao cô nương ngoài mang theo cùng, thật quá nguy hiểm."
"Vốn dĩ sai hầu về lấy chút đồ, ai ngờ trị an kinh thành hỗn loạn đến thế, thật chẳng thể rời nửa bước."
Nói , Diệp Thủy Nhu lấy từ thắt lưng một miếng ngọc bội trắng đưa cho Lâm Thanh Như, trịnh trọng : "Hôm nay chịu ơn lớn của cô nương, miếng ngọc coi như chút quà tạ lễ. Cửa tiệm nhà ở ngay đầu phố , mong cô nương thường xuyên ghé chơi."
Chỉ một lát , hầu của Diệp gia đến lầu Hoa Gian. Nhìn thấy cảnh tượng bừa bộn và kể chuyện kinh tâm động phách , ai nấy đều sợ đến xanh mặt.
Họ rối rít cảm tạ Lâm Thanh Như mới hộ tống Diệp Thủy Nhu rời .
Ánh mắt Dung Sóc dừng Lâm Thanh Như: "Hôm nay đa tạ cô nương hành hiệp trượng nghĩa. Đại sảnh lộn xộn cần dọn dẹp, nếu cô nương rảnh rỗi, chi bằng lên nhã gian lầu một lát?"
Lâm Thanh Như , vặn chạm đôi mắt xinh . Con ngươi đen láy sáng ngời như chứa cả dải ngân hà vỡ vụn, mang theo sức hút và sự bí ẩn lạ kỳ khiến khám phá. Tim cô đập thịch một cái, bất động thanh sắc dời mắt chỗ khác.
Cô gật đầu.
Cô nghĩ cũng , thể ở đây đợi Tuyết Trà .