cục diện đó cũng chẳng thể ngăn nổi những lời đồn đại tiếp tục mọc cánh, nổi lên bốn phía khắp kinh thành. Hơn nữa, câu chuyện càng truyền càng trở nên thái quá, ly kỳ.
Có kẻ rỉ tai rằng, Hoàng hậu nương nương hạ bùa mê t.h.u.ố.c lú cho Hoàng thượng, khiến cho đôi mắt của ngài ngoài nàng thì còn thấy bất kỳ nữ nhân nào khác đời. Lại kẻ khẳng định chắc nịch, Hoàng hậu nương nương tinh thông mị thuật quyến rũ, mới thể khiến Hoàng thượng ma quỷ ám ảnh, mê đến mức như …… Muôn hình vạn trạng, việc gì cũng thể bịa .
Lúc bấy giờ tại hoàng cung, Ninh Hân Thúy Nhi tường thuật những lời đồn đại nhảm nhí ngoài , tức giận đến mức đập mạnh tay xuống bàn một cái chát.
Chén bàn chấn động nghiêng đổ, nước nóng bên trong lập tức b.ắ.n tung tóe ngoài. Thúy Nhi hoảng hốt đang định tiến lên lau dọn, thì một bóng nhanh như cắt lao tới cô một bước.
Lục Vân Giản sải bước dài tiến , nhanh chóng ôm gọn Ninh Hân tránh khỏi vũng nước, tự nhiên từ trong lòng n.g.ự.c rút một chiếc khăn tay, cẩn thận, tỉ mỉ lau cho nàng.
“Nàng đang mang long t.h.a.i đấy, tự nhiên nổi trận lôi đình đến mức cơ chứ?” Hắn lau ôn nhu, nhẹ giọng dỗ dành.
Ninh Hân tức tối đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c một cái, gắt gỏng : “Chẳng tại ! Ngài ở bên ngoài rốt cuộc bậy bạ những cái gì hả? Ai ghen tuông đố kỵ? Ai cho ngài nạp phi hả?”
Lục Vân Giản bộ dạng xù lông của nàng thì khẽ bật : “Nàng ghen thật ? Vậy để mai hạ chỉ triệu vài vị tú nữ tiến cung thị tẩm nhé?”
“Ngài dám!” Ninh Hân lập tức trừng mắt, gầm lên.
Nìn thấy phản ứng , Lục Vân Giản càng lớn hơn đầy đắc ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nuong-nuong-hom-nay-lai-dang-bia-dat/chuong-17.html.]
Hắn từ phía vòng tay ôm chặt lấy Ninh Hân, lòng bàn tay to lớn, ấm áp nhẹ nhàng đặt lên chiếc bụng nhô lên của nàng. Hắn kề sát môi vành tai nàng, chậm rãi, trầm thấp giải thích: “Nếu tung tin như ngoài, các vị đại thần trong triều đà ngày ngày dâng sớ thu xếp chuyện tuyển tú. Dù cũng mới đăng cơ, căn cơ trong triều còn vững, đại cục vẫn trông cậy bọn họ chống đỡ, tiện trực tiếp từ chối thẳng thừng. Ừm…… Thật cũng chẳng sợ đắc tội gì bọn họ , chỉ là chán ghét sự phiền phức mà thôi.”
Nghe giải thích ngọn ngành, sắc mặt Ninh Hân lúc mới chịu dịu xuống, nhưng cái miệng nhỏ vẫn thèm buông tha : “Hừ, hóa là lừa , đem tấm bia đỡ đạn cho đúng !”
Lục Vân Giản siết chặt vòng tay ôm nàng, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên má nàng, sức cọ cọ nũng: “ đó, Hoàng hậu nương nương tôn kính của , nàng nhất định bảo bọc, che chở cho thật đấy nhé.”
Ninh Hân buồn bất lực, vươn tay đẩy cái đầu đang cọ loạn của : “Được , nũng cái gì !”
Vừa đẩy , ánh mắt nàng đột nhiên thu hút bởi chiếc khăn tay đang cầm trong tay . Nàng nhíu mày, cảm thấy chút ngờ ngợ: “Chiếc khăn tay …… trông quen mắt thế nhỉ?”
Nàng tò mò giật lấy cầm lên xem kỹ. Chiếc khăn bằng loại tơ lụa thượng hạng nhất, nhưng bốn góc khăn do ma sát nhiều năm nên bắt đầu sờn cũ, nổi lông biên. Chính giữa chiếc khăn thêu một hình quả đào nhỏ nhắn, thoạt rõ ràng là món đồ chút niên đại, tuổi đời hề nhỏ.
Lục Vân Giản nàng, ánh mắt dịu dàng như chứa cả một bầu trời , khẽ đáp: “Cái chẳng là đồ của nàng năm xưa ?”
Một mảnh ký ức phủ bụi thời gian bất chợt ùa về trong tâm trí. Ninh Hân ngẩn ngơ nhớ năm , gốc cây hoa mai rực rỡ, một tiểu cô nương mặt mũi đỏ bừng vì ngượng ngùng, rụt rè dùng một chiếc khăn tay bọc mấy miếng điểm tâm ngọt mang đến để hướng lí nhí xin .
Năm , nhận lấy và ăn thử một miếng.
Vị của nó, thực sự ngọt. Ngọt thấu tận tâm can.
[HẾT TRUYỆN]