Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 1: Aurora - Sân bay Yến Thành
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:29
Lượt xem: 9
"Mộc Mộc , cháu kiểm tra hành lý xem quên mang gì ?"
Ôn Ngôn đang nâng niu khung ảnh của trong tay. Nghe tiếng bà nội - gần đây dùng xe lăn do ngã - đang đẩy xe từ ngoài , cô ngẩng đầu lên, cẩn thận đặt khung ảnh về mặt tủ đầu giường.
"Cháu kiểm tra ạ, đủ hết bà ơi.” Ôn Ngôn nhẹ nhàng đáp.
Bên chiếc giường là một chiếc vali màu đen tuyền, phía đặt một chiếc balo xanh lam. Lúc đang là giữa tháng Tám, cái nóng oi ả của mùa hè vẫn tan hết. Ôn Ngôn chuẩn xuất phát sân bay Huệ Thành. Năm nay, cô tham gia kỳ thi đại học và đạt thành tích xuất sắc, giành ngôi thủ khoa khối tự nhiên của thành phố Huệ Thành, thuận lợi bước chân Đại học Yến Thanh - ngôi trường danh giá nhất cả nước.
Ánh mắt bà Ôn Tần Hoa cứ dán chặt cô cháu gái rời. Bà lăn bánh xe tiến lên một chút, nắm lấy đôi bàn tay của Ôn Ngôn. Cảm nhận làn da mềm mại, mịn màng như mỡ đông, bà chợt thoáng thẫn thờ. Con khi xế bóng, kiểu gì cũng hoài niệm về những tháng năm thanh xuân tươi . Bà cũng từng một thời tuổi trẻ rạng rỡ như thế. Hơn nữa, con trai thứ ba và cô con dâu sinh cho bà một đứa cháu gái quá đỗi hảo. Cô bé chỉ thông minh lanh lợi mà còn nhan sắc vô cùng xuất chúng.
Mấy ngày nay, bà liên tục thấy Ôn Ngôn xuất hiện điện thoại. Chuyện là khi đỗ thủ khoa, cô bé nhận lời phỏng vấn của đài truyền hình thành phố. Chỉ vì diện mạo quá xinh , hình ảnh của cô nhanh chóng lan truyền khắp cõi mạng, còn ưu ái gọi cô là "thủ khoa nhất".
Thế nhưng, đứa cháu ngoan của bà đường đời lận đận. Năm cô học tiểu học, bố mất trong một t.a.i n.ạ.n giao thông. Ngay kỳ thi đại học, cô qua đời vì bạo bệnh. Nghĩ đến đây, bà Ôn Tần Hoa khẽ nhíu mày, từ từ buông tay cô : "Đến Yến Thành , cháu cố gắng học hành cho đàng hoàng nhé, ? Trong nhà , cháu là đứa học giỏi nhất, đừng để bà thất vọng."
Ôn Ngôn khẽ "" một tiếng. Đôi mắt trong veo chạm ánh của bà, giọng cô mang theo chút tĩnh lặng: "Cháu sẽ cố gắng ạ, bà yên tâm."
Đôi mắt cô quá mức tĩnh mịch, hầu như chẳng gợn chút sóng lòng nào. Điều khiến bà nội bất chợt nhớ cái ngày t.h.i t.h.ể của Ôn Ngôn đẩy nhà xác. Hôm đó Ôn Ngôn cũng mặt ở bệnh viện, nhưng cô hề rơi một giọt nước mắt nào, chỉ cứ ngây như mất hồn. Cả nhà ai cũng sợ sự của sẽ ảnh hưởng đến tâm lý thi cử của đứa trẻ . Vậy mà nửa tháng , Ôn Ngôn vẫn bình tĩnh bước phòng thi, phát huy hề suy suyển, xuất sắc giành ngôi vị thủ khoa.
"Thôi , sân bay thôi. Mộc Mộc, Lạc Cư của cháu đến lầu , cháu mau xuống .” bà giục.
Ôn Ngôn một tiếng, dậy về phía chiếc vali, đeo chiếc balo xanh lên vai.
Ban đầu, bà nội định sắp xếp để bác hai bớt chút thời gian đưa cô sân bay. thật may, hai hôm nay bác hai công ty điều công tác ở Hàng Thành. Mọi trong nhà đều bận rộn, chỉ họ Ôn Lạc Cư hôm nay rảnh rỗi. Thực , Ôn Ngôn và họ mấy thiết. Anh là con của bác hai, khi nghiệp thì việc ở một thành phố khác trong tỉnh, hai em hiếm khi gặp mặt.
Chào tạm biệt bà nội xong, Ôn Ngôn đeo balo, kéo vali bước khỏi nhà.
Xe của Ôn Lạc Cư đậu ở tầng hầm B1, là một chiếc Audi màu trắng. Trí nhớ giúp cô nhớ biển xe vì từng một , thế nên cô nhanh chóng tìm thấy chỗ đỗ. Lúc cô đến nơi, Ôn Lạc Cư đang định nhắn tin báo vị trí thì thấy cô tìm tới, bèn hạ cửa kính xe xuống.
Trong xe, ngoài họ còn một đàn ông lạ mặt. Ôn Ngôn quen , chỉ liếc một cái sang chào Ôn Lạc Cư.
"Đến ." Ôn Lạc Cư toe toét, mở cửa ghế lái bước xuống, tiến tới xách lấy chiếc vali trong tay cô: "Để cái cốp ."
Ôn Ngôn gật đầu: "Cảm ơn Lạc Cư."
"Em lên xe .” họ bảo.
Ôn Ngôn "" một tiếng, bước tới mở cửa ghế phụ. Cô , một cái đầu thò sang từ băng ghế : "Hi!"
Ôn Ngôn ngoảnh đầu , đập mắt là một gương mặt trắng trẻo. Cậu nhuộm tóc màu hạt dẻ đậm, vuốt keo chải chuốt cẩn thận, khóe miệng ngậm ý , hồ hởi bắt chuyện: "Anh họ em bảo em thi đỗ Đại học Thanh Hoa cơ ? Đỉnh thật đấy! Anh cũng học ở Yến Thành nhưng chỉ là trường dân lập bình thường thôi, sang năm là nghiệp . À quên, là bạn của họ em, tên là Hình Chiêu."
Ôn Ngôn lịch sự mỉm đáp : "Chào , thật trùng hợp."
"Hôm nay cũng Yến Thành ạ?"
"Không, lát nữa với họ em đ.á.n.h bida, tiện đường nên cùng để tiễn em thôi. Dù bọn cũng đang rảnh, mùng 7 tháng 9 mới khai giảng cơ." Trong lúc trả lời, Hình Chiêu gần như kiểm soát ánh mắt, cứ liên tục đ.á.n.h giá gương mặt của Ôn Ngôn.
Gió từ ngoài cửa sổ lùa , mang theo hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng từ cô gái. Gương mặt cô quá đỗi thanh tú, mang một sức sát thương thị giác mạnh mẽ. Đó kiểu nét liễu yếu đào tơ, mà là khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn với ngũ quan rực rỡ sắc nét. Nước da trắng ngần, mịn màng chút tì vết.
Hình Chiêu bất giác nín thở mất một nhịp.
"Dạ, bọn em học quân sự nên sớm. Em cũng chẳng khai giảng sớm thế .” Ôn Ngôn mỉm nhạt.
, sinh viên năm nhất gần như đều nhập học sớm để tham gia kỳ học giáo d.ụ.c quốc phòng.
Hình Chiêu khẽ nuốt nước bọt, nhếch mép : "Tội nghiệp thật đấy. Nhớ bôi kem chống nắng nhé, đừng để đen thui đấy."
Nhắc mới nhớ, cô vẫn mua kem chống nắng. Ôn Ngôn khẽ gật đầu tiếp thu.
Hai kịp thêm mấy câu thì Ôn Lạc Cư cất đồ xong và xe.
Đã lâu Ôn Ngôn xa. Lần cuối cùng cô máy bay là cùng với cả gia đình ba . Khi đó cô còn quá nhỏ, ký ức đọng chỉ là bánh su kem bán ở sân bay ngon. Không ngờ tiếp theo đặt chân đến sân bay là lúc cô nghiệp cấp ba.
Tháng Tám đang là mùa du lịch cao điểm, sân bay đông đúc nhộn nhịp hơn cô tưởng tượng. Đại sảnh thênh thang tấp nập qua . Dù Ôn Lạc Cư quá thiết với cô, nhưng vẫn tròn trách nhiệm của một trai. Đến nơi, dẫn cô thủ tục ký gửi hành lý, đưa cô đến tận cửa an ninh mới rời .
Chiếc vali đen hiện còn ở bên cạnh, Ôn Ngôn giờ chỉ đeo mỗi chiếc balo màu xanh lam. Sân bay bật điều hòa mát rượi. Qua cửa an ninh, cô thui thủi tìm một hàng ghế trống trong sảnh chờ xuống. Còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ soát vé lên máy bay. Đang thì điện thoại báo tin nhắn. Cô mở xem, là Hình Chiêu nhắn tới. Lúc ở xe, lân la xin WeChat của cô.
[Kỷ Lục Anh Hùng Thương Hải]: Yến Thành rành lắm, gì hiểu cứ hỏi nhé.
Ôn Ngôn gửi một nhãn dán "Ok". Nhận đổi tên gợi nhớ, cô tiện tay ấn hình đại diện của Hình Chiêu, trang cá nhân để sửa ghi chú.
Chuyến diễn khá suôn sẻ. Nửa tiếng , cô bước lên chuyến bay tiến về Yến Thành. Đối với Ôn Ngôn, trải nghiệm máy bay mang đến cảm giác vô cùng mới mẻ. Dù , từ nhỏ cô vốn dĩ quen với việc kìm nén cảm xúc, nên sắc mặt bên ngoài trông vẫn bình thản. Suốt hai tiếng bay, cô ngẩn ngơ mất nửa tiếng, thời gian còn thì lôi cuốn sách "Cộng Hòa" trong balo cho đến hết.
Khi máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Thủ đô Yến Thành, đồng hồ điểm hai giờ chiều. Ôn Ngôn hòa dòng tới khu vực lấy hành lý. Giống như ở Huệ Thành, trần nhà ở đây thiết kế hình mái vòm cao vút tưởng chừng như vô tận, hút trọn âm thanh nhộn nhịp từ tiếng bước chân, tiếng rầm rì cho đến những thông báo chuyến bay bằng hai ngôn ngữ đan xen. Có điều, chỉ hai tiếng đồng hồ, mảnh đất chân cô đổi khác.
Khu vực nhận hành lý dần chật cứng . Mọi đều đợi hành lý của trôi từ băng chuyền. Ôn Ngôn cũng kiên nhẫn chờ một lúc. Băng chuyền bắt đầu nhả những kiện hành lý lớn nhỏ, chậm rãi trượt vòng quanh, lướt qua những đôi mắt đang mỏi mòn tìm kiếm. Ôn Ngôn mãi, mãi nhưng vẫn thấy vali của .
Tuy nhiên, cô vốn là điềm đạm, dễ bồn chồn. Phải đến khi băng chuyền gần như nhả hết hành lý, chỉ còn trơ đúng một chiếc vali màu đen chạy vòng quanh hai lượt mà chẳng ai thèm nhận, cô mới cảm thấy điều bất thường.
Chiếc vali đúng là màu đen, nhưng cô chắc chắn đó của , vì kích thước của nó to hơn vali của cô một chút.
Suy nghĩ trong thoáng chốc, Ôn Ngôn đoán lẽ ai đó cầm nhầm. Bởi vì vali của cô và đó đều là màu đen tuyền. Nếu , chiếc vali đang chạy băng chuyền chẳng bỏ như thế.
Không ngờ đầu máy bay một gặp sự cố . Khẽ cau mày, Ôn Ngôn xách chiếc vali đen khỏi băng chuyền, kéo nó chạy bước nhỏ về phía một nhân viên sân bay gần đó.
Trong vali của cô chiếc máy tính xách tay mới tinh bà nội mua cho, cùng với nhiều quần áo quan trọng. Chắc chắn thể để mất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-1-aurora-san-bay-yen-thanh.html.]
Nhân viên hỏi khi cô trình bày suy đoán liền hướng dẫn cô đến quầy Thất lạc Hành lý để hỗ trợ. Ôn Ngôn theo chỉ dẫn và nhanh chóng tìm thấy quầy dịch vụ.
Ở đó ba chuyên viên đang túc trực, hai nữ một nam, tất cả đều mặc đồng phục sân bay. Thấy một cô bé xinh kéo vali bước vội về phía , ánh mắt của họ đều đồng loạt đổ dồn cô.
"Em gái, chuyện gì ?" Ôn Ngôn kịp lên tiếng, nữ chuyên viên bên chủ động hỏi han.
"Hình như lấy nhầm vali của em ạ. Cái của em, nhưng ở khu vực lấy hành lý còn ai cả, vali của em cũng thấy tăm . Vali của em cũng màu đen ạ.” Ôn Ngôn tường thuật mạch lạc.
"Em chắc là cầm nhầm ?" nữ chuyên viên hỏi cho chắc.
Ôn Ngôn quả quyết: "Chắc chắn ạ."
Nữ chuyên viên cô thêm một cái gật đầu: "Được , em đợi chút nhé, để chị gọi điện kiểm tra xem ."
Hai chiếc vali cùng màu sắc, chỉ khác biệt đôi chút về kích thước, khả năng cao là do vô ý cầm nhầm chứ do cố ý trộm cắp. Số lượng hành khách một chuyến bay cũng chỉ ngần . Nói xong với Ôn Ngôn, chị chuyên viên bắt đầu lật danh sách, kiên nhẫn gọi điện xác minh từng một.
Phải đến cuộc gọi thứ mười hai, họ mới tìm đúng .
Sau khi xác nhận với , quả nhiên cầm nhầm. Rắc rối ở chỗ, đó leo lên xe buýt rời , giờ xuống xe giữa chừng để bắt xe đem hành lý .
Cúp điện thoại, nữ chuyên viên sang với Ôn Ngôn: " là cầm nhầm thật em ạ. Anh gửi lời xin em, nhưng từ chỗ đó vòng về đây sẽ mất một chút thời gian. Chắc em đợi một lát ."
Ôn Ngôn vốn vội. Hai ngày nay trường đại học vẫn đang tổ chức đón tân sinh viên, cô đến trường muộn một chút cũng chẳng . Cô khẽ gật đầu: "Vâng, em sẽ đợi ạ."
Thấy cô bé hề tỏ bực dọc than vãn nửa lời, nam chuyên viên cạnh lên tiếng: "Hay thế , tuy đây là sơ suất của hành khách khiến hành lý của em tạm thời thất lạc, nhưng sân bay của bọn việc tâm lý. Để bù đắp cho trải nghiệm vui , sẽ tặng em một vé phòng chờ thương gia. Em thể đó nghỉ ngơi, ăn uống chút gì đó. Lúc nào hành lý đưa tới, sẽ nhờ mang thẳng cho em."
Bụng Ôn Ngôn lúc cũng tình cờ réo lên báo đói. Cô lễ phép tiếng cảm ơn.
"Em khu vực VIP ở ? Thôi , để dẫn em qua đó luôn.” nam chuyên viên nới lỏng chiếc cà vạt cổ, nhiệt tình . "Cái vali cứ để tạm ở đây , em cần bận tâm ."
...
"Em quê ở thế?"
"Dạ, Huệ Thành."
"À, Huệ Thành là một thành phố mát mẻ, oi bức khó chịu như Yến Thành nhỉ."
"Vâng ạ."
"Em đến đây du lịch ? Chắc , du lịch thì ai một ."
"Không ạ, em là sinh viên năm nhất, đến đây để nhập học."
Suốt dọc đường, nam nhân viên hỏi khá nhiều câu, Ôn Ngôn đều nhã nhặn trả lời từng câu một. Nghe xong câu , đ.á.n.h mắt cô một lượt từ xuống : "Đừng với em là sinh viên Học viện Điện ảnh Yến Thành nhé? Nhìn ngoại hình thế thì chắc chắn !"
"... Không ạ, em học Đại học Yến Thanh."
Câu trả lời khiến bật thành tiếng: "Em đang trêu đấy ."
"..."
Ôn Ngôn chọn cách im lặng, buồn thanh minh.
"Không thể nào, đùa , em học Thanh Hoa thật đấy á?"
"Thật thà mà nhé em gái, với nhan sắc của em, thi Điện ảnh Yến Thành cho uổng?" Nhận vô duyên tràng , hắng giọng, tò mò hỏi thêm.
Ôn Ngôn suy nghĩ một lát đáp thẳng: "Vì em năng khiếu diễn xuất."
Làm bài tập và học hành mới là thế mạnh lớn nhất của cô.
Nam chuyên viên nhịn lén cô thêm vài , thầm nghĩ phản ứng của cô nhóc điềm tĩnh quá đỗi. So với cô, một trưởng thành kiêm nhân viên sân bay như trông vẻ xốc nổi, bộp chộp hơn. Anh đành hắng giọng cái nữa để chữa ngượng, hề hề bảo: "Anh thật, cái mặt của em mà dấn showbiz, nổi tiếng mới là lạ!"
Từ nhỏ quen khác khen nên Ôn Ngôn bắt lời nữa. Lúc hai cũng vặn đến khu vực phòng chờ thương gia. Người đàn ông chợt nhận một cuộc điện thoại, vẻ như là việc gấp nên nán tán gẫu thêm, dặn dò cô mấy câu tất tả rời .
Phòng chờ VIP của Sân bay Thủ đô thiết kế vô cùng sang trọng và đẳng cấp. Ánh sáng mang tông màu hổ phách ấm áp rủ xuống từ trần nhà thiết kế dạng lơ lửng. Những dãy sofa bọc da thật màu champagne xếp thành hình bán nguyệt tinh tế. Mặt bàn từ đá hắc diện thạch toát lên vẻ trầm mặc, thi thoảng phản chiếu những vệt sáng lấp lánh dịu nhẹ.
Đưa mắt quanh một vòng, theo tiếng gọi của chiếc bụng đói, Ôn Ngôn thẳng về phía khu vực nhà hàng. Đồ ăn ở đây phong phú. Cô chọn cho một bát mì trộn tương đen đặc sản địa phương, thêm một chén canh sườn ngô ngọt thanh.
Sắp xếp gọn gàng khay đồ ăn bằng inox, lúc cô đang bê mâm định về khu vực ghế thì bất chợt thấy tiếng xì xào bàn tán vọng từ phía .
"Người đàn ông giữa trai dã man! Trời ơi, xin phương thức liên lạc quá."
"Thôi bỏ bà, là Tổng giám đốc của tập đoàn Diệu Hằng đấy. Bà nghĩ cỡ đó cho WeChat một lạ hoắc ? Đừng mơ."
"Tổng giám đốc Diệu Hằng á? Thật đùa đấy? Sếp lớn của Diệu Hằng mà trẻ ?"
"Tui lừa bà gì. Chị họ tui ở Diệu Hằng gửi ảnh sếp cho tui xem , đích thị là đó. Nhờ cái nhan sắc cực phẩm đó mà tui mới nhớ mặt dai thế đấy."
Giọng hai cô gái tuy lớn, nhưng vì ngay cạnh khu vực lấy đồ ăn nên lọt thỏm tai Ôn Ngôn sót chữ nào. Cô bất giác đầu .
Một nhóm đang từ cửa sảnh chờ tiến . Vây quanh vị trí trung tâm là một đàn ông vô cùng nổi bật. Anh vóc dáng cao lớn, khoác bộ ưng phục vest đen may đo cao cấp. Đường nét khuôn mặt sâu thẳm, góc cạnh. Quai hàm siết , toát vẻ lạnh lùng, áp bức khó tả khiến khác dám chối từ. Khí trường của quá mạnh, dường như khiến luồng khí xung quanh cũng đặc quánh vài phần.
Ôn Ngôn sững , ánh mắt vô tình kịp dời thì bất chợt chạm ánh sâu thẳm, đen đặc thấy đáy của đối phương. Ánh mắt thực sự vô cùng thờ ơ, buốt giá như cơn gió lạnh cắt da cắt thịt. Màn chạm mắt kéo dài chừng ba giây, đàn ông là dời tầm mắt .