Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 11: Aurora - Tiếng động lớn
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:39
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Bịch —]
Trong phòng ký túc xá.
Ôn Ngôn chằm chằm hộp cơm màu trắng bàn một lúc mới đưa tay mở . Nói chính xác thì đây là một chiếc hộp giữ nhiệt. Vừa mở nắp, một luồng sương trắng xóa, nghi ngút lập tức ùa , phả nhẹ lên gò má và hàng mi của cô. Ngay đó, một mùi thơm thanh tao, đậm đà xộc thẳng mũi.
Hơi nóng vấn vít bay lên, hương thơm tỏa ngập gian chiếc bàn học nhỏ bé.
Nước canh trong hộp mang một màu vàng nhạt trong vắt. Vài miếng thịt đùi gà lọc da, trắng ngần và săn chắc, lặng lẽ đáy. Điểm xuyết trong canh còn nấm trúc tuyết trắng muốt, nấm bụng dê, những lát nấm tùng nhung thái mỏng, cùng vài hạt kỷ t.ử và táo đỏ căng mọng.
Trên nắp hộp in biểu tượng bộ đồ ăn. Ôn Ngôn cạy mở ngăn nhỏ đó , bên trong sẵn một đôi đũa và chiếc thìa bạc. Cô lấy chúng , cúi đầu múc thử một thìa nước dùng.
Canh vẫn còn nóng, cô thổi nhẹ vài cái mới đưa lên miệng.
Hương vị vô cùng tươi ngon, đậm đà vặn. Ôn Ngôn gắp một miếng nấm trúc lên ăn thử, cảm giác giòn sần sật và thanh mát; phần dày dê cũng hầm mềm nhừ tan trong miệng.
Ánh mắt lướt qua chiếc điện thoại, cô đặt thìa xuống, cầm máy lên và nhắn tin cho Phó Lan Chước.
[Anh ơi, canh gà ngon lắm ạ.]
[Em cảm ơn nhé.]
Khi bấm gửi hai tin nhắn , vành tai Ôn Ngôn bất giác ửng lên một vầng hồng nhạt.
Uyên Ngưng: [Ngon lắm ?]
Cô khen ngon xong mà...
Chắc là xác nhận thôi.
Ôn Ngôn bèn gửi một nhãn dán chim cánh cụt gật đầu lia lịa.
Thực tình, cô cảm ơn Phó Lan Chước thế nào cho . Cô chiều nay mời ăn một bữa, nhưng chắc thời gian.
Nghĩ , cô đành dập tắt ý định đó.
lúc , khung chat nhảy tin nhắn mới.
Uyên Ngưng: [Tầng của hộp cơm còn bánh ngọt đấy, em nếm thử xem.]
Đọc dòng tin của , Ôn Ngôn đặt điện thoại xuống, đưa mắt chiếc hộp giữ nhiệt màu trắng. Cô xoay xoay nghiên cứu một chút vặn thử phần hộp. Quả nhiên, bên vẫn còn một ngăn nữa.
Trong ngăn bày hai loại bánh ngọt trông cực kỳ ngon mắt. Ôn Ngôn tên chúng là gì, bèn dùng đũa gắp một miếng lên.
Cắn một miếng, lớp vỏ bên ngoài giòn rụm, phần nhân bên trong mềm dẻo, mang theo vị chua ngọt thanh thanh của sơn tra.
Vì bánh quá ngon nên chỉ hai miếng là cô ăn sạch.
[Anh ơi, hai loại bánh tên là gì ? Lần đầu tiên em ăn, hương vị ngon tuyệt.] Cô nhắn tin hỏi .
Uyên Ngưng: [Một loại là do dì giúp việc ở nhà tự , nhân sơn tra và phô mai. Loại còn là bánh bột ngõa nhào đường hoa quế.]
Ôn Ngôn đưa mắt , dùng đũa gắp miếng bánh thứ hai mà nhắc tới. Miếng bánh dẻo trơn, mang một lớp vỏ trong suốt mờ ảo, khi nhai, hương hoa quế thoang thoảng lan tỏa khắp khoang miệng.
Cả hai loại bánh đều ngon đến mức Ôn Ngôn vô thức ăn hết một nửa bánh mới nhớ húp canh gà. Có điều, hai phần bánh giúp cô tiết kiệm tiền ăn sáng mất .
Sợ uống hết canh, cô cố tình chừa hai miếng bánh ăn nữa. Vừa húp canh, cô nhẩn nha ăn hết phần thịt gà và dày dê bên trong, đến khi cái bụng nhỏ no căng tròn.
Lúc , cơn đau âm ỉ ở vùng bụng cũng biến mất tăm.
[Anh ơi, em ăn hết sạch .] Thực vẫn còn dư hai miếng bánh, nhưng cô nghĩ sẽ phụ lòng của . Viết xong dòng tin, cô ấn nút gửi.
Hai giây , tin nhắn trả lời đến: [Ừm.]
Uyên Ngưng: [Chú ý nghỉ ngơi nhé.]
Chắc giờ Phó Lan Chước đang bận việc . Ôn Ngôn phiền thêm, chỉ gửi một nhãn dán bé thỏ gật đầu nhắn gì nữa.
Cô dậy, rút cuốn giáo trình Luật Dân sự từ giá sách nhét balo, đó bỏ thêm vài miếng b.ăn.g v.ệ si.nh ngăn nhỏ.
Bụng hết đau, cô quyết định thư viện.
Ba giờ rưỡi chiều, Thư viện Đại học Thanh Hoa.
Ánh nắng bên ngoài rực rỡ và trong vắt, xuyên qua những ô cửa kính cao rộng của thư viện, hắt thành từng vệt nắng dài mặt sàn. Những hạt bụi li ti lơ lửng trong trung, hiện lên rõ nét ánh sáng, tựa như rắc thêm một lớp bụi vàng.
Ôn Ngôn ở vị trí sát cửa sổ, đắm trong vầng sáng ấm áp . Cô một nửa cuốn Đồi Gió Hú, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ qua mép giấy.
Không gian xung quanh vô cùng tĩnh lặng. Mọi hầu như đều đang vùi đầu sách vở hoặc miệt mài gõ luận văn, ai nấy đều tập trung thế giới riêng của .
Sự nhàn rỗi khiến Ôn Ngôn chút quen. Suốt ba năm cấp ba, cô quen với nhịp sống áp lực cao, mỗi ngày ngoài giờ học lớp thì thời gian rảnh rỗi đều dành để cày đề, hiếm khi hoạt động giải trí nào khác.
Đợi đến khi xong cuốn Đồi Gió Hú, Ôn Ngôn gập sách , kéo chiếc laptop bên cạnh mở . Cô tìm một công việc thêm mạng để cuối tuần.
Có nhiều loại công việc bán thời gian trực tuyến. Lướt xem một vòng, cô quyết định chọn gia sư. Có một học sinh tiểu học đang tìm giáo viên dạy Toán, mức lương tính theo giờ khá , hơn nữa địa điểm ở trung tâm thành phố. Đôi tay thon thả gõ nhanh bàn phím, cô nhấn gửi hồ sơ ứng tuyển.
Tìm xong việc thì trời cũng gần năm giờ chiều. Ánh mắt Ôn Ngôn lướt qua chiếc túi vải đặt bên mặt bàn, phần nắp cong vành vạnh của chiếc hộp giữ nhiệt màu trắng lấp ló lộ .
Cô chần chừ một lát, cầm điện thoại lên nhắn cho Phó Lan Chước: [Anh ơi, để em mang hộp cơm qua trả cho nhé. Anh gửi địa chỉ nhà cho em , đỡ phiền chạy đến trường một chuyến. Chiều nay em rảnh lắm, nhiều thời gian.]
Một lúc đầu dây bên mới trả lời: [Không cần , để qua trường lấy.]
"..."
Nếu khăng khăng như , cô cũng tiện thêm. Có lẽ Phó Lan Chước tùy tiện tiết lộ địa chỉ nhà riêng của .
[Vâng, đành phiền .] Ôn Ngôn gõ chữ.
Uyên Ngưng: [Không phiền.]
Hàng mi Ôn Ngôn khẽ rung lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-11-aurora-tieng-dong-lon.html.]
Những tia nắng vàng ươm hắt từ cửa sổ bắt đầu rút dần khỏi chiếc bàn dài, từ từ biến mất khung cửa. Những âm thanh vụn vặt trong thư viện bắt đầu vang lên nhiều hơn; tiếng kéo ghế ma sát với mặt sàn tạo thành những tiếng động ngắn. Ôn Ngôn xem giờ, cũng chuẩn thu dọn đồ đạc để căng tin ăn tối.
Ánh mắt cô một nữa hướng về chiếc túi vải bên .
Đột nhiên điện thoại rung lên, là tin nhắn từ Phó Lan Chước: [Anh đến cổng trường . Em ở ký túc xá ?]
Cô vội đáp: [Không ạ, em đang ở thư viện.]
Uyên Ngưng: [Được, qua đó ngay.]
Ôn Ngôn dậy bắt đầu thu dọn đồ, nhét bình nước và hộp bút trong, chỉ để cuốn Đồi Gió Hú bàn. Sau đó, cô đeo balo lên vai, xách theo chiếc túi vải, cầm cuốn sách thủ tục trả .
Ánh hoàng hôn buông xuống dịu dàng. Tòa nhà thư viện xây bằng gạch đỏ nhuốm màu thời gian như đang say ngủ ánh nắng xế chiều. Đang là giờ cơm, khá nhiều sinh viên lũ lượt bước từ thư viện để ăn.
Khi bước đến cửa, Ôn Ngôn đưa mắt tìm kiếm giữa dòng , rõ Phó Lan Chước đến . Chợt tiếng gọi cô từ phía : "Ôn Ngôn."
Cô . Phó Lan Chước với dáng cao lớn, thẳng tắp đang cạnh bức tượng sư t.ử đá bên cổng chính thư viện. Anh đút một tay túi quần, đôi mắt sâu thẳm phẳng lặng, tĩnh lặng cô.
Bàn tay đang xách túi của Ôn Ngôn khẽ siết chặt .
Phó Lan Chước sải bước tới mặt cô.
"Anh cũng tới ạ?" Cô cất tiếng hỏi.
"Ừm.” khẽ đáp.
Cô ngước , ma xui quỷ khiến thế nào thốt một câu: "Em mời ăn bữa tối nhé, ?"
Dù thì cũng mất công tới trường , chắc đến nỗi tiếc nửa tiếng đồng hồ nán ăn bữa cơm.
Phó Lan Chước thẳng đôi mắt đen láy, sáng ngời của cô, đường quai hàm siết , đáp: "Được."
Mặc dù lời , nhưng Ôn Ngôn vẫn nghĩ nên mời ăn gì. Trong lúc cô còn đang suy tính, Phó Lan Chước lên tiếng : "Ra căng tin , lâu lắm ăn cơm căng tin Thanh Hoa."
Như liệu đơn giản quá ?
cô vẫn gật đầu đồng ý: "Vâng ạ."
"Đến căng tin Hy Lan , thư viện qua đó là gần nhất.” gợi ý.
"Vâng."
Trên đường cùng tới căng tin Hy Lan, Phó Lan Chước đưa tay về phía cô: "Đưa túi cho xách."
"À, cái hộp em rửa sạch sẽ , cảm ơn nhé!" Ôn Ngôn ngoan ngoãn đưa chiếc túi đựng hộp cơm cho .
Anh nhận lấy, hỏi: "Sao về ký túc xá nghỉ ngơi?"
"Cuối tuần em ở thư viện thôi. Với chuyện đó .” cô đáp. Cô chỉ là đến kỳ kinh nguyệt chứ ốm đau bệnh tật gì . Không đau bụng kinh thì cô vẫn sinh hoạt như bình thường.
"Bụng đau nữa chứ?"
"Vâng..."
Đại học Thanh Hoa tổng cộng mười bảy căng tin. Căng tin Hy Lan là tòa nhà cao nhất với sáu tầng. Tuy nhiên, hai tầng cùng chỉ mở cửa những dịp đặc biệt, phần lớn là phục vụ lãnh đạo nhà trường đến dùng bữa. Bốn tầng thì mở cửa phục vụ bộ các ngày trong tuần, riêng cuối tuần chỉ mở tầng một và tầng hai.
Từ thư viện bộ sang đó chỉ mất chừng năm phút.
Ánh tà dương rọi xuống bãi đất trống cửa căng tin tạo thành một t.h.ả.m vàng rực rỡ. Khác với sự ồn ào vội vã của ngày thường, khí căng tin cuối tuần mang vẻ lười biếng, thư thả. Trong gió, ngoài mùi nắng còn thoang thoảng hương thơm đồ ăn len lỏi truyền .
Khi Ôn Ngôn và Phó Lan Chước cùng bước , vô ánh mắt đổ dồn về phía họ. Cô quen với điều . Dù là ở căng tin, đường trong thư viện, lúc nào cũng chú ý đến cô.
"Ở trường, vẻ em hoan nghênh nhỉ?" Chợt Phó Lan Chước cất lời.
Ôn Ngôn ngập ngừng thừa nhận: "Cũng... một chút ạ."
Huống hồ hôm nay bên cạnh cô thêm một khác giới nổi bật thế .
Ánh mắt Phó Lan Chước nhạt : "Lên lầu , đưa em lên tầng sáu ăn."
"Tầng sáu ư... tầng sáu mở cửa phục vụ sinh viên?" Cô kinh ngạc sang .
"Có mở. Anh gọi điện dặn ."
Cô khựng . Cũng , phận của Phó Lan Chước thường. Chắc cũng quen việc ăn giữa bao nhiêu ánh mắt soi mói thế .
"À ..." Cô ngoan ngoãn đáp.
đáp xong cô thấy gì đó sai sai. Suốt dọc đường từ thư viện tới đây, cô thấy lấy điện thoại gọi cho ai nhắn tin cho ai .
Thế mà bảo dặn ...
"Đi thôi." Thấy cô chần chừ, cất tiếng gọi.
Ôn Ngôn lững thững bước theo về phía thang máy.
Ding.
Thang máy nhanh chóng dừng ở tầng sáu.
Ở phía bên hành lang là lối sảnh ăn. Ôn Ngôn thấy hai đàn ông mặc đồ đen đang gác song song ở đó, dáng vẻ như đợi sẵn từ lâu. Cô vô thức túm chặt lấy quai balo.
"Họ là vệ sĩ của , em cứ coi như họ tồn tại là .” Phó Lan Chước lên tiếng giải thích.
Sau Ôn Ngôn mới , bình thường thích vệ sĩ lẽo đẽo theo , nhưng vì phận đặc thù, nhiều lúc buộc tháp tùng.
Cô gật đầu, tiếp tục cùng bước về phía lối .
[Xoảng —]
Một tiếng động chát chúa, đinh tai nhức óc đột ngột nổ tung trong khí.