Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 13: Benediction - Dưới sự đụng chạm của anh
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:41
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những tòa nhà giảng đường của Đại học Thanh Hoa như gột rửa sạch bong màn mưa. Lá ngô đồng trong khuôn viên reo lên những tiếng xào xạc thanh thúy khi những hạt mưa rơi trúng.
Dưới sự che chở của tán ô, Phó Lan Chước đưa Ôn Ngôn đến tận cửa thư viện.
Dưới tán ô, đôi gò má, vành tai cho đến chiếc cổ thiên nga tuyệt của Ôn Ngôn đều ửng lên một tầng hồng nhạt, khiến cô trở nên rạng rỡ lạ thường. Làn da ánh sáng dịu nhẹ của ngày mưa càng thêm bóng bẩy, mịn màng như khối ngọc sứ mới lò. Dưới vầng trán thanh tú là đôi lông mày sắc nét vút cao, đôi mắt đen nhánh lấp lánh như hai viên hắc diện thạch, phần đuôi mắt cong lên một cách tự nhiên.
Rè rè... Khi bước lên bậc thềm, một tiếng rung điện thoại vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô thấy lấy điện thoại từ túi quần.
Vô tình liếc qua, cô thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ "Sếp Trần".
Tuy nhiên, lập tức bấm nút từ chối.
"Lâu lắm đến thư viện Thanh Hoa, cùng em nhé.” với cô.
Biết là bận rộn, cô khéo léo từ chối: "Anh đưa em đến cửa là ạ, em tự trong một cũng ."
Ánh mắt vẫn dán chặt gò má cô: "Hôm nay là cuối tuần, cũng chẳng việc gì , để tự học cùng em."
Cô chớp mắt hoài nghi: "Anh chắc chắn là bận chứ?"
"Ừm."
Hóa chỉ suông mà còn thực sự cùng cô bước trong. Thư viện Thanh Hoa yêu cầu quẹt thẻ sinh viên mới qua cửa, mà thì nghiệp từ đời nào, thẻ sinh viên chắc giờ đang phủ bụi ở xó xỉnh nào đó trong nhà . Anh bèn gọi một cuộc điện thoại cho phòng giáo vụ của trường, từ đó nối máy thẳng xuống phòng bảo vệ thư viện, nhờ mới đưa cô trong thành công.
Tuy là khách VIP danh dự xuất hiện trong đêm hội tân sinh viên của trường cách đây lâu, nhưng đó ăn mặc khiêm tốn, phô trương ống kính, suốt thời gian chỉ trầm lặng ở hàng ghế khán giả, nên nhân viên bảo vệ thư viện nhận để mà cho qua cửa bằng "quẹt mặt".
Vào cuối tuần, thư viện Thanh Hoa luôn đông đúc và giành chỗ khốc liệt hơn ngày thường nhiều, dù là buổi tối thì các khu tự học ở tầng một và tầng hai cũng chật kín . Khi bước thang máy, cô theo thói quen bấm nút tầng 6. Một phần vì cô thích con , phần khác là vì gian tự học tầng 6 rộng rãi nhất, dễ tìm chỗ hơn.
Trong thang máy khá đông . Mãi đến khi bước ngoài, cô mới lên tiếng hỏi : "Anh ơi, ngày xưa lúc còn học ở đây, lên thư viện ?"
"Rất ít. Hồi đó ở nội trú.” đáp.
"À ..."
"Khoan , qua chọn chỗ .” thấy định thẳng khu tự học, cô vội gọi giật .
Anh khựng , khẽ "ừ" một tiếng sang bước theo cô đến chỗ chiếc máy chọn chỗ tự động.
Ở trường, mức độ thu hút sự chú ý của cô chẳng hề kém cạnh một minh tinh đang lên. Hồi học quân sự, những đoạn video lén cô lan truyền rầm rộ mạng, từ đó danh xưng "hoa khôi" nghiễm nhiên gắn liền với cô. Bởi , ngay lúc , khi bên cạnh cô thêm một đàn ông với dáng vóc cao ráo, khuôn mặt tuấn tú xuất chúng cùng khí chất trưởng thành, cao ngạo, ít ánh đổ dồn về phía họ, thậm chí còn lén lút giơ điện thoại lên chụp ảnh.
Một vô ý quên tắt đèn flash, ánh chớp lóe lên khiến cô chú ý. Ngón tay đang lướt chọn chỗ màn hình điện t.ử bất giác khựng .
Phó Lan Chước ngay phía cô, một tay đút túi quần, góc nghiêng khuôn mặt lạnh nhạt vô cảm. Cô nhận thấy tình huống , dĩ nhiên cũng .
Anh một lời, lẳng lặng rút điện thoại bấm gửi hai tin nhắn.
Cô loay hoay lướt màn hình một lúc lâu mới tìm một khu vực khá vắng vẻ, liền chọn hai chỗ liền .
Ban đầu cô còn lo thẻ sinh viên thì thể quẹt thẻ lấy chỗ , nhưng vẻ Thanh Hoa tâm lý, tính đến trường hợp các cặp đôi tự học cùng , nên một thẻ sinh viên thể chọn hai chỗ. Thế là cô đặt chỗ thành công.
"Đi thôi , em chọn xong chỗ ." Cô sang với .
"Ừm.” đáp gọn.
Cô dẫn về phía khu tự học ở cánh Tây. Do khu vực cửa sổ, trang bàn ghế kém hơn nên lượng thưa thớt hơn hẳn.
Cô chọn hai ghế ở hàng áp chót, phía và phía đều trống trơn. Đi đến nơi, cô tháo chiếc balo lưng xuống.
Trên balo của cô móc một chiếc móc khóa hình gấu bông nhỏ, cứ đung đưa qua . Anh kìm đưa tay chạm nhẹ nó, bảo với cô: "Anh mượn cuốn sách, sẽ ngay."
"Vâng." Cô gật đầu .
Anh khẽ véo tai chú gấu bông một cái nữa mới gót rời .
Cô cất gọn balo, kéo ghế xuống, lôi giáo trình Luật Dân sự cùng một cuốn luật chuyên ngành.
Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua góc trang giấy, cảm nhận một cơn nhói xót nhè nhẹ. Lát , cô thấy trở .
Sải bước của vững chãi, vóc cao lớn sừng sững, mang theo khí trường lạnh lùng, sắc bén. Trên tay là một cuốn sách bìa màu đen.
Cô ngước tiến đến bên cạnh.
"Anh mượn cuốn ." Đôi mắt cô quá đỗi trong trẻo, đen láy như hắc ín, và cô cũng chẳng hề rằng cái đăm đắm thể tan chảy cả tâm can đối diện. Giọng trầm xuống khi kéo chiếc ghế trống bên cô .
Cô liếc tựa sách. Đó là cuốn Ancillary Justice của Ann Leckie.
"Cuốn em .” cô .
Mỗi kỳ nghỉ đông nghỉ hè, cô đều ru rú ở nhà sách gần nhà, đủ thể loại: tiểu thuyết, tiểu sử, tản văn, thơ ca... Cuốn cô cày xong kỳ nghỉ đông năm lớp 11.
"Vậy , em thấy thế nào?" Bờ vai rộng hơn cô gấp đôi, đôi chân dài ngoằng. Khi xuống chiếc bàn gỗ thịt, chiếc bàn chuyên dụng ở thư viện Thanh Hoa dường như bỗng chốc trở nên chật chội lạ thường. Anh chật vật mới nhét đôi chân dài gầm bàn, đầu gối chỉ cách những nếp gấp xòe chiếc váy liền của cô chừng nửa tấc.
"Hồi đó em bản gốc tiếng Anh, cày cày tận hai mới nắm bắt cốt truyện."
Ancillary Justice là một tiểu thuyết khoa học viễn tưởng từng càn quét các giải thưởng danh giá như Nebula, Arthur C. Clarke và Hugo. Cô say sưa bàn luận với về nội dung cuốn sách, nhưng tiết lộ quá nhiều tình tiết, rốt cuộc cô đành kiềm chế để tự khám phá.
Đôi chân dài gầm bàn của dang một cách uể oải, đế giày da lộn màu nâu sẫm đạp vững vàng nền gạch sáng bóng. Trò chuyện xong, bàn tay với những đốt ngón tay rõ nét của lật giở cuốn Ancillary Justice, bắt đầu chú tâm sách.
Cô cũng rút một cây bút nước màu trắng từ hộp bút, cúi đầu chăm chú ôn tập bài vở môn Luật Dân sự.
Khu vực tự học tuy thưa nhưng gian thư viện vốn dĩ tĩnh mịch. Theo luật bất thành văn, bất cứ ai bước đây đều chuyện ồn ào. Hai cũng theo đó mà tiếp tục trò chuyện nữa.
Tầm nửa tiếng , một đàn ông mặc đồ vest đen tới bàn của hai . Trên tay cầm một chiếc cặp da màu đen cùng hai tập tài liệu, cẩn thận đặt tất cả lên mặt bàn ngay mặt Phó Lan Chước.
"Sếp Phó, còn đây nữa, thẻ từ IC mở cửa phòng họp C tầng sáu thư viện ạ."
Cô ngước mắt lên.
Phó Lan Chước khẽ đáp một tiếng, cầm lấy tệp hồ sơ cùng. Người mặc vest đen rút một cây bút máy đưa cho , đón lấy, thoăn thoắt ký tên hồ sơ.
Ký xong tệp thứ nhất, tiếp tục ký tệp thứ hai.
Hoàn tất xong, đàn ông gom hai tệp hồ sơ tay: "Vậy xin phép , thưa sếp."
"Ừm.” Phó Lan Chước gật đầu.
Đợi khi bóng khuất, sang bắt gặp ánh mắt của cô, bèn đề nghị: "Môi trường ở đây cho lắm, để đưa em phòng họp học. Từ nay về , em cứ đó mà học."
Lúc nãy cô rõ lời đàn ông , cũng kịp thoáng qua chiếc thẻ IC.
Cô im lặng đáp.
Anh cũng ép uổng, dịu giọng: "Nếu em thì thôi, chúng cứ đây cũng ."
Có chỗ học tập hơn, dĩ nhiên cô chẳng lý do gì để từ chối. Cô đưa mắt chiếc cặp da đen , phỏng đoán bên trong là laptop, lẽ vẫn còn công việc cần giải quyết. Anh chịu dành thời gian cùng cô lên thư viện tự học là một sự chân thành đáng quý lắm . Nếu chuyển phòng họp giúp việc thoải mái hơn, cô sẵn sàng đồng ý.
"Đến phòng họp mà ạ, em cũng .” cô lên tiếng.
Anh cô một cái, khẽ ừm: "Ừm."
Cô cất gọn bút hộp, ôm đống sách lòng.
Vừa định lên, xách chiếc balo của cô lên tay, tay thì hững hờ cầm chiếc cặp da đen: "Đi thôi."
Cô lời, ôm sách và hộp bút rời khỏi chỗ .
Phòng họp C ở tầng sáu ở phía bên trái hành lang ngay bên ngoài khu vực tự học. Dãy tất cả ba phòng họp, gian quá lớn nhưng môi trường thì vượt trội so với bên ngoài. Trong phòng trang sẵn máy pha cà phê và cây nước nóng lạnh. Đặc biệt, vì là gian riêng tư nên ở đây yên tĩnh hơn hẳn.
Phó Lan Chước hai tay đều xách đồ, chiếc thẻ IC nhét trong túi quần bên trái. Cô rảnh tay hơn , khẽ chớp mắt, cúi xuống rút chiếc thẻ từ túi quần , áp lên ô cảm biến cửa. Cửa kêu bíp một tiếng.
Đường quai hàm của khẽ siết chặt.
Chiếc bàn trong phòng họp là một chiếc bàn dài sơn mài màu trắng mờ, sức chứa tám . Cô lên , chọn ở vị trí ghế thứ hai. Anh bước tới, đặt balo và cặp da lên bàn, kéo ghế cho cô cũng kéo luôn chiếc ghế bên cạnh cho .
Cửa sổ phòng họp đóng kín, vẫn còn hé một khe nhỏ. Trời bên ngoài mưa to, một cơn gió lạnh lướt qua thổi tung mái tóc dài của cô. Đuôi tóc vờn bay, sượt nhẹ qua má .
Kéo theo đó là một mùi hương trái cây thanh tao, ngọt dịu.
Đợi cô xuống yên vị, mới tiến tới đẩy cửa sổ đóng chặt .
Căn phòng kín mít, gian càng trở nên tĩnh mịch, pha chút ái . Giờ đây chỉ hai , chuyện cũng chẳng sợ phiền khác. Chờ xuống bên cạnh, cô nhịn sang : "Lúc nãy thấy mải miết ký giấy tờ, vẻ như vẫn còn nhiều việc cần giải quyết. Nếu bận rộn quá thì cần thiết ở đây cùng em ."
"Anh lo liệu xong xuôi cả , chỉ còn vài việc lặt vặt giải quyết nốt ở đây là . Chuyện em cần bận tâm.” trả lời, đồng thời kéo khóa chiếc cặp da đen, lôi một chiếc laptop.
"Vậy lo việc ạ, em học bài đây." Cô gián đoạn công việc của nên cũng kéo khóa hộp bút .
Anh cô, khẽ ừ một tiếng trầm đục: "Ừm."
Sáng mai Diệu Hằng sẽ diễn một cuộc họp Đại hội đồng cổ đông về chuyên đề trí tuệ nhân tạo và hạ tầng điện toán đám mây. Anh xem bộ hồ sơ thêm một nữa. Ngoài , cuộc trao đổi với Trần Duệ cũng chuyển sang hình thức trực tuyến.
Bầu khí trong phòng họp chìm tĩnh lặng. Anh bên cạnh chăm chú gõ máy tính xử lý công việc. Mặc dù trao đổi với nhiều, nhưng cô bỗng cảm nhận một luồng cảm giác an vững chãi. Ngoài trời đang đổ mưa, cảm giác càng trở nên chân thực và mãnh liệt.
Mọi chuyện diễn quá nhanh, nhanh đến mức cô cảm thấy đôi chút thật.
Trước đây cô từng mảy may suy tính đến chuyện yêu đương ngay từ năm nhất đại học. Thực tế, cô mù tịt về chuyện tình cảm. Sự xuất hiện của như một mảnh ghép lấp đầy trống .
Trời bên ngoài tối đen như mực. Cơn mưa lúc to lúc nhỏ, dường như dấu hiệu tạnh. Thoáng chốc tám giờ tối. Cô ôn tập xong bài vở, cũng chán, bèn với tay lấy cuốn Ancillary Justice mà kịp xong để ôn nội dung cốt truyện. Anh dời mắt khỏi màn hình máy tính, hướng về phía cô.
"Em học xong ?" lên tiếng hỏi.
"Vâng." Cô gật đầu: “Em thử cuốn sách mượn nhé."
"Không em ?"
"Em từ hồi năm lớp 11 , nên quên bẵng mất một vài tình tiết."
Anh đưa mắt ngoài cửa sổ, trời vẻ ngớt mưa, liền sang hỏi: "Khi nào em định về ký túc xá?"
"Thế xong việc ?" Cô liếc màn hình máy tính của .
"Cũngòm ọp ."
"Bây giờ vẫn còn sớm mà... Tầm chín giờ em mới về.” cô đáp.
Thực tình cô nán bên thêm một chút, dù mạnh ai nấy lo việc của cũng . Bình thường cô cũng chín giờ mới về ký túc xá.
"Thế ngoài chơi ? Mưa tạnh đấy."
Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Thôi ạ, ngoài cũng chẳng chơi bao lâu."
Cái là cô cảm thấy chẳng thời gian rảnh rỗi nhường . Hơn một tiếng trôi qua, ngoài việc cắm mặt những tập tài liệu chi chít tiếng Anh máy tính, còn tiếp đến ba cuộc gọi. Chắc hẳn sáng mai một cuộc họp quan trọng.
"Hồi cấp ba em cũng như ? Rảnh rỗi là lao đầu học?" Anh hỏi.
"Cũng gần như thế ạ. Do chương trình học cấp ba khá nặng nề, với em cũng ít bạn bè nên chẳng mặn mà gì với việc ngoài la cà."
Bề ngoài cô luôn tỏ là một dễ gần, ai tiếp xúc cũng thấy cô hiền lành, dễ tính. thực chất các mối quan hệ của cô chỉ dừng ở mức "bình thường". Sâu thẳm trong thâm tâm cô luôn tồn tại một bức tường ngăn cách, hiếm khi cô mở lòng với khác, chuyện gì cô cũng giữ thái độ dửng dưng, nhạt nhòa.
"Em sống hòa hợp với các bạn cùng phòng chứ?" hỏi thăm.
"Dạ hòa hợp lắm ạ. Ba bạn cùng phòng của em ai cũng bụng cả." Trong lúc , ánh mắt cô vô tình lướt qua hàng mi của . Vì hai đang sát cạnh , cô nhận mi mắt của , đen rậm và dài, tôn lên đôi mắt sâu thẳm cuốn hút.
Sự sâu thẳm mang theo một vẻ dịu dàng khó tả.
"Đừng bằng ánh mắt đó.” chợt lên tiếng.
Cô giật .
Anh nhếch mép : "Thôi bỏ , em bao nhiêu thì cứ ."
Câu của khiến hai má cô nóng ran. Cô quyết định ngoài tìm cuốn sách khác để : "Em ngoài một lát nhé , tiện thể vệ sinh luôn."
"Ừm."
Cô đặt cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng xuống bàn, rời khỏi chỗ .
Anh nhận vành tai cô đang phiếm hồng lên, khẽ cong khóe môi , tiện tay nhặt cuốn sách cô đặt xuống lên tiếp.
Đi vệ sinh xong, cô tiến về khu vực kệ sách để chọn lựa.
Khu vực lẽ lúc nãy lượn qua, bởi vì bộ sách kệ đều thuộc thể loại khoa học viễn tưởng. Cô nhắm trúng cuốn Nếu Chúng Ta Không Thể Di Chuyển Với Tốc Độ Ánh Sáng của tác giả Kim Cho-yeop, kiễng chân rút nó khỏi giá.
Khi cô phòng họp, vẫn giữ nguyên tư thế cũ, chăm chú giải quyết công việc màn hình máy tính. Không ồn, cô khép nhẹ cửa phòng, nhẹ nhàng về chỗ cũ.
"Em về ." Anh sang cất lời.
Cô gật đầu nhẹ, giơ cuốn sách tay lên khoe: "Cuốn bao giờ ?"
"Chưa."
"Vậy cứ việc tiếp nhé, em sách đây." Cô ôm cuốn sách xuống.
Anh nhận thấy cô sợ phiền . Tính cách nhu mì, ngoan ngoãn của cô quả thực đúng với hình ảnh một cô học trò ngoan ngoãn độ tuổi mười tám.
"Ôn Ngôn." Nghe gọi tên, cô rời mắt khỏi trang sách, ánh mắt đen láy trong veo chạm ánh của .
"Dạ?"
Anh chỉ đơn thuần gọi tên cô.
Và đôi mắt đen láy long lanh thôi thúc dừng ở việc chỉ gọi tên. Im lặng chừng nửa giây, hỏi: "Ngoài giờ học, em sở thích gì khác ?"
"Ngoài sách ư?"
Hình như đang nỗ lực tìm hiểu thêm về cô.
"Em thích vẽ tranh, xem phim, nhạc... Còn thì ?"
"Anh ?"
"Cũng nhiều lắm. Cưỡi ngựa, leo núi nhân tạo, leo núi dã ngoại..."
Anh kịp liệt kê hết thì chiếc điện thoại đặt cạnh laptop bỗng đổ chuông. Anh cầm máy lên vẫy vẫy về phía cô: "Anh điện thoại cái ."
"Vâng."
Cuộc gọi kéo dài hơn những cuộc gọi , kéo dài cỡ mười mấy phút. Hai giao tiếp bằng tiếng Đức. Dù từng xem qua vài bộ phim tiếng Đức, cô cũng chỉ bập bõm hiểu dăm ba từ thông dụng, phần còn thì mù tịt. Lực chú ý của cô dồn cả cuốn sách đang dở tay.
Kết thúc cuộc gọi, kiểm tra nốt hai bức email máy tính mới tiếp tục trò chuyện cùng cô.
Cả hai bắt đầu chia sẻ về tuổi tác của .
"Em sinh năm 2003 đúng ?"
"Dạ , em sinh năm 2004.” cô đính chính. " chứng minh thư thì ghi là 2003, là do bà nội em đổi năm sinh... Hồi bé bà thấy em vẻ lanh lợi nên em học sớm một năm."
Hàng chân mày của nhíu , biên độ nhỏ, nhỏ đến mức nếu cô chằm chằm thì chẳng thể nào nhận . Anh ngờ năm sinh chứng minh thư của cô sai lệnh.
"Thế sinh nhật chính xác của em là ngày nào?" hỏi.
Cô đáp: "Ngày 23 tháng 6 ạ."
Dường như nhận sự đổi nhỏ nét mặt , cô mỉm trấn an: "Anh yên tâm , em đủ tuổi vị thành niên ."
Anh chăm chú cô: "Vậy em đoán thử xem bao nhiêu tuổi?"
Thực tình mà , trông trẻ. Nếu khoác lên những bộ vest chỉnh tề và toát khí chất trưởng thành, lạnh lùng, thì khi cạnh một nam sinh viên đại học, lẽ sẽ tưởng hai trạc tuổi . Cô ngẫm nghĩ một lát đưa đáp án: "Tầm 24 tuổi ạ."
Anh nhếch mép : "Em đ.á.n.h giá trẻ quá đấy."
"Không đúng ạ?"
"Không."
"Thế bao nhiêu tuổi?"
"Đoán tiếp ."
Có vẻ như mặn mà gì với việc tiết lộ tuổi thật.
đây là sự thật phũ phàng mà hai buộc đối diện.
"Ừm... Vậy là ngoài 30 ?" Đôi mắt đen láy của cô quét một vòng quan sát .
"Cũng đến mức già lão như ."
"26 ạ?"
Không đ.á.n.h đố cô thêm, đáp thẳng: "Anh sinh năm 94, năm nay 28 tuổi."
Hóa hơn cô chừng chục tuổi.
Cô khẽ chớp mắt.
"Có để tâm ?" Giọng trầm xuống.
Cô lắc đầu: "Khoảng cách tuổi tác thành vấn đề ạ."
Cô từng khẳng định rằng quan tâm đến sự chênh lệch tuổi tác.
Trong đôi mắt cô ẩn chứa sự ngây thơ, sự nghiêm túc và cả sự điềm tĩnh vượt xa lứa tuổi. Điều từng thấy ở bất kỳ ai, kể cả những lớn tuổi hơn cô nhiều.
Vậy mà cô bé mới chỉ mười tám tuổi.
Anh thêm lời nào, chỉ là bàn tay kìm chế mà vươn vuốt ve gò má cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-13-benediction-duoi-su-dung-cham-cua-anh.html.]
Lần ấm truyền từ tay rõ ràng hơn, còn lạnh lẽo như . Bàn tay to rộng, ấm áp của chạm khiến hai gò má cô nóng bừng lên.
Đêm về khuya, đồng hồ điểm chín giờ tối.
Trong phòng họp, hai trò chuyện thêm nữa. Cả hai thu dọn đồ đạc rời khỏi thư viện. Anh lái xe đưa cô về tận ký túc xá.
Khi cô bước phòng, Khâu Tuyết vắng, chỉ Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu đang mải miết buôn chuyện về buổi hẹn hò của Tiêu Tâm Nhuỵ và Chu Cẩm Vũ hôm nay.
"Tụi chính thức quen , chỉ mới xem phim thôi. Hết phim là đường ai nấy về phòng. mà!! Que kem là do bao đấy, còn bảo tuần sẽ rủ chơi tiếp hahaha. Anh tuần bộ phim 'Hành lang trong mộng' của Tiêu Vân Hoài rạp, mong chờ lắm!" Tiêu Tâm Nhuỵ tay cầm que kem ốc quế rắc đầy kẹo cốm bảy màu, l.i.ế.m lia lịa. Vừa thấy cô bước , Tiêu Tâm Nhuỵ liền chạy tới kéo tay cô: "Tiểu Ngôn, về ."
Nhìn là Tiêu Tâm Nhuỵ đang vui như bắt vàng. Mới ở chung phòng hơn nửa tháng, cô phát hiện hễ lúc nào vui sướng là Tiêu Tâm Nhuỵ thói quen táy máy tay chân với , ôm chầm lấy ai đó hoặc khoác vai bá cổ. Cô khẽ "ừm" một tiếng, hỏi bạn: "Cậu cũng mới về hả?"
Vì Tiêu Tâm Nhuỵ vẫn tháo chiếc túi đeo chéo , chân cũng vẫn giày thể thao chứ dép trong nhà.
" , xem phim với Chu Cẩm Vũ xong."
Cô mỉm : "Buổi hẹn hò suôn sẻ chứ?"
"Ôi dào, cũng tính là hẹn hò, chỉ xem phim thôi. Thực cũng tính tỏ tình, nhưng thấy... thời cơ chín muồi. Cứ tìm hiểu thêm một thời gian nữa . Mình cũng chắc Chu Cẩm Vũ thích . Nhỡ tình cảm với thì lúc đó mà ê mặt, đến bạn cũng khó." Tiêu Tâm Nhuỵ l.i.ế.m thêm một miếng kem.
Hôm nay là một ngày bận rộn nhưng cực kỳ mãn nguyện với cô nàng. Sáng thì tham gia sự kiện của Hội Thanh niên tình nguyện, chiều ăn chung với các thành viên trong câu lạc bộ, ăn xong rủ Chu Cẩm Vũ xem phim.
Chung Hữu Hữu xoa cằm phân tích tình hình: "Người đồng ý xem phim chung , tuần còn rủ tiếp, rõ ràng là hứng thú với ."
Nghe lời phân tích , Tiêu Tâm Nhuỵ nổi hết cả da gà, nhưng tài nào giấu vẻ phấn khích: "Cuối cùng cũng một câu mát lòng mát đấy Hữu Hữu!"
Nghe hai bạn rôm rả, cô tháo balo treo lên lưng ghế. Ngẫm thì, chuyện giữa cô và Phó Lan Chước vẻ tiến triển quá nhanh.
Chưa quen bao lâu, hai thậm chí còn học chung trường, bằng tuổi, cách về mặt cũng quá lớn. Vậy mà họ nhanh chóng trở thành một cặp.
Mới chiều nay, ở tầng 6 căng tin Hy Lan, ngỏ lời tỏ tình với cô.
Trên bàn học vẫn chỏng chơ cuốn Bầy chim lạc. Cô nén sự tò mò, cầm cuốn sách lên, lật giở ngẫu nhiên một trang và chăm chú những dòng chữ trang giấy:
Mạng sống là do Thượng đế ban tặng
Chúng cho
Mới thể nhận
Chiếc điện thoại cất trong balo bỗng rung lên. Cô ngoảnh lấy điện thoại , là tin nhắn từ .
Uyên Ngưng: [132xx907]
Uyên Ngưng: [Đây là điện thoại của bác Ngụy Tương, bếp trưởng tầng 6 căng tin Hy Lan. Từ nay em cứ lên tầng 6 nhé, ăn món gì thì báo với bác , bác sẽ nấu cho em.]
Hành động chớp mắt của cô thoáng chậm một nhịp, khẽ mím môi.
Có vẻ như hưởng vô đặc quyền trong trường, gì nấy một cách quá đỗi dễ dàng.
Cô gõ phím trả lời: [Không , ở các tầng khác cũng đầy rẫy món ngon mà.]
Uyên Ngưng: [Nếu em lên tầng sáu thì cứ qua đó, chỗ đó yên tĩnh.]
Biết lòng , cô ngoan ngoãn đồng ý: [Vâng ạ.]
[Anh vẫn về đến nhà ?]
Anh thể nào lái xe nhắn tin cho cô .
Uyên Ngưng: [Anh ghé cửa hàng tiện lợi mua bao t.h.u.ố.c lá, giờ đang đường về.]
Chiết Mộc w: [Anh đường cẩn thận nhé.]
Uyên Ngưng: [Ừm.]
Uyên Ngưng: [Đến nhà báo.]
Cô gửi một nhãn dán mèo con gật đầu.
...
Tắm gội, sấy tóc xong xuôi thì đồng hồ điểm mười giờ tối. Cô cầm điện thoại và cuốn Nếu Chúng Ta Không Thể Di Chuyển Với Tốc Độ Ánh Sáng mới mượn ở thư viện trèo lên giường.
Lúc ở thư viện cô mới chỉ lật vài trang cuốn sách .
Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu lúc cũng yên vị giường. Ký túc xá tĩnh mịch. Cô một chiếc đèn bàn nhỏ màu trắng gắn ở đầu giường. Bật đèn lên, cô sấp sải lười chuẩn sách một lát mới ngủ.
khi lật sách, thói quen đưa đẩy cô mở điện thoại .
Trống rỗng, hề gửi thêm tin nhắn nào cho cô.
Tối hôm qua, trong lúc cô tắm rửa xong sấy tóc thì về đến nhà. Thế mà tối nay vẻ muộn.
Hàng mi rủ xuống, cô chủ động nhắn tin hỏi: [Anh vẫn về đến nhà hả .]
Tin nhắn hồi âm đến ngay tắp lự.
Uyên Ngưng: [Anh tới.]
Uyên Ngưng: [Đang định nhắn tin cho em.]
Chiết Mộc w: [Thật tình cờ nha.]
Uyên Ngưng: [Ừm.]
Uyên Ngưng: [Em đang gì đấy.]
Suối tóc dài đen nhánh, bông xù và suôn mượt cô mới sấy khô buông xõa ngực. Vì sấp nên lọn tóc rủ dài xuống khuôn n.g.ự.c căng tròn. Dưới ánh sáng phát từ màn hình điện thoại, đôi gò má cô trắng trẻo ửng hồng. Những ngón tay thon dài lướt nhanh bàn phím: [Em mới tắm xong, đang sách ạ.]
Uyên Ngưng: [Em sấy khô tóc ?]
Không ngờ quan tâm đến những điều nhỏ nhặt , cô đáp : [Sấy khô ạ, khô xong em mới lên giường.]
Uyên Ngưng: [Đang ở giường ?]
Chiết Mộc w: [Vâng.]
Uyên Ngưng: [Ngủ giường ký túc xá quen ?]
Chiết Mộc w: [Em lạ giường nên cũng bình thường ạ.]
Hai bạn cùng phòng của cô là Khâu Tuyết và Chung Hữu Hữu mắc chứng lạ giường nặng, suốt tuần đầu tiên dọn ký túc xá đêm nào cũng trằn trọc chợp mắt .
Mục đích ban đầu là sách, nhưng rốt cuộc cô mải mê trò chuyện với . Chủ đề trò chuyện là những điều giản dị thường ngày chứ điều gì to tát, sâu xa. Hai thậm chí còn bàn luận về món trứng xào cà chua vị ngọt lợ ở căng tin Tân Trúc mà cô ăn hôm khiến cô nuốt trôi, từ đó mở rộng sang sự khác biệt về ẩm thực giữa Huệ Thành và Yến Thành.
Qua WeChat, tỏ vô cùng kiên nhẫn, gỡ bỏ hình ảnh vị giám đốc xa cách. Tuy nhiên, đôi lúc cách chuyện của giống hệt một vị trưởng bối ân cần quan tâm, chứ giống... một bạn trai.
Mải mê tán gẫu, chẳng mấy chốc đồng hồ chỉ mười rưỡi.
Uyên Ngưng: [Đến giờ ngủ ?]
Uyên Ngưng: [Muộn đấy.]
Lúc cô ngả lưng đàng hoàng giường, cuốn sách vốn định thì vứt chỏng chơ gối. Cô co hai gối lên: [Vâng, cũng ngủ sớm nhé.]
Điện thoại rung lên một nhịp.
Uyên Ngưng: [Gửi cho xem thời khóa biểu của em .]
Hai gò má cô chợt ửng hồng hơn . Cô đoán chắc lịch trình học tập mỗi ngày của cô . Theo ý , cô mở ứng dụng thời khóa biểu chuyên dụng, chụp màn hình gửi sang cho .
Nhận thời khóa biểu, nhắn : [Trưa mai lịch tiếp khách, lẽ sẽ ghé qua trường thăm em , đợi đến chiều mới rảnh. Khi nào em tan học sẽ đến đón, cùng ăn tối nhé.]
Cô thoáng sững .
Lúc kể rằng bận rộn, cô từng dám mơ mộng đến những chuyện của ngày mai. Khóe môi cô cong lên, ngoan ngoãn nhắn một chữ "".
Thứ Hai trời rả rích mưa từ sáng sớm, mãi đến chiều mới hửng nắng. Tiết học cuối cùng buổi chiều của cô là môn Hiến pháp, diễn tại giảng đường bậc thang tòa nhà 5. Cô và ba cô bạn cùng phòng sát cạnh ở cùng một dãy.
Chỉ còn mười phút nữa là hết giờ. Vị giảng viên bục giảng là một giáo sư luống tuổi với mái tóc xoăn hoa râm và hàm răng giả mạ bạc. Tuy nhiên, giọng của thầy vô cùng dõng dạc, tràn đầy cảm xúc và sức sống, hề chút dấu hiệu già nua nào của tuổi tác.
Cô đang tập trung giảng, tay hí hoáy ghi chép bài, thì chợt thấy Tiêu Tâm Nhuỵ và Khâu Tuyết bên xì xầm to nhỏ: "Chiếc Maybach đỗ ngoài ngầu bá cháy, là xe của vị lãnh đạo nào trong trường nhỉ."
Khâu Tuyết đế thêm: "Biết là của thiếu gia nhà giàu nào đó cũng nên."
"Chắc , chỉ xe của lãnh đạo hoặc giảng viên mới phép chạy trong khuôn viên trường thôi."
Cô vô thức đưa mắt ngoài cửa sổ, ánh mắt chợt đóng băng.
Chiếc xe đỗ ngoài quen mắt quá.
Điện thoại đặt cạnh chồng sách bỗng rung lên. Cô cầm máy lên xem, là tin nhắn từ : [Anh tới .]
Nửa tiếng , hỏi cô đang học ở tòa giảng đường nào. Cô liếc ngoài cửa sổ thêm nữa, nhắn : [Em thấy xe của .]
[ còn mười phút nữa mới hết giờ cơ ạ.]
Uyên Ngưng: [Ừm, tới sớm. Không , đợi em.]
Hai má cô bỗng nóng ran lên, gửi một nhãn dán cánh cụt ok.
Thời gian dường như trôi chậm . Bên ngoài tòa giảng đường 5, chiếc Maybach màu đen im lìm. Những đường cong mượt mà của xe ẩn khuất một nửa bóng râm của hàng cây cổ thụ, nửa còn tắm trong ánh tà dương, lớp sơn phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.
Chuông tan học vang lên, nán trong xe nữa mà mở cửa bước xuống, một tay đút túi quần phong trần.
Anh khoác lên bộ vest tối màu cắt may vô cùng tỉ mỉ, dáng thẳng tắp, ngũ quan tuấn lãng. Sự xuất hiện của bên cạnh chiếc Maybach siêu sang càng thu hút vô ánh của xung quanh.
Vào giờ tan tầm, sinh viên lũ lượt tuôn từ tòa giảng đường như một dòng nước chảy xiết.
Cô đeo balo lẫn trong đám đông, bên cạnh là ba cô bạn cùng phòng. Cô ngoài cùng, phía bên là Khâu Tuyết.
Tiêu Tâm Nhuỵ là cặp mắt tinh tường nhất. Vừa bước khỏi cửa là cô nàng tia ngay thấy bóng dáng Phó Lan Chước. Đôi đồng t.ử khẽ mở to, cô nàng thúc cùi chỏ mạn sườn Chung Hữu Hữu:
"Kia chẳng là Phó Lan Chước ? Trời ạ, hóa chiếc Maybach đó là của tổng giám đốc đây!"
Khâu Tuyết cũng thấy, lập tức hướng mắt sang, kiềm sự cảm thán: "Đẹp trai quá mất, trẻ trung thật đấy."
Chung Hữu Hữu cũng phụ họa: "Đẹp trai thì trai thật, cơ mà hôm nay mò đến trường nhỉ? Trông bộ dạng vẻ là đang đợi ai đó."
Cô túm chặt quai balo, đắn đo do dự một hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng: "Anh đến đón đấy."
Câu của cô cả ba bạn sững sờ.
Ba cặp mắt đồng loạt phắt cô trân trân.
Chung Hữu Hữu là đầu tiên bật phá vỡ sự im lặng: "Tiểu Ngôn, đùa vui thật đấy."
Khâu Tuyết cũng hùa theo: "Hahaha, Tiểu Ngôn, mà giỡn thì cũng hài hước phết đấy."
Chỉ riêng Tiêu Tâm Nhuỵ là im thin thít, ánh mắt liên tục đảo lia lịa giữa cô và đàn ông đang ở phía xa.
Cô đang định thanh minh "Mình đùa", nhưng lúc cả nhóm bước xuống đến bậc thang cuối cùng. Cô nhận thấy ánh mắt của đang hướng về phía . Nếu rẽ căng tin Tĩnh Đường ăn tối, cô theo ba bạn rẽ sang bên . Tình thế quá gấp gáp, cô kịp giải thích thêm gì, chỉ đành vội: "Chuyện để sẽ giải thích với các nhé, hôm nay... ăn cùng , sang đó đây."
Bước chân của ba bạn đồng loạt khựng , mắt chữ O miệng chữ A cô bước từng bước tiến về phía Phó Lan Chước.
Không chỉ ba bạn, nhiều ánh mắt khác cũng đang đổ dồn về phía họ. Ở trường đại học, cô luôn là trung tâm của sự chú ý. Cô mang vẻ thuần khiết, yếu ớt của "bông hoa sương mai", mà sở hữu vóc dáng eo thon chân dài, đường cong quyến rũ, một mỹ nhân mang nét sắc sảo, kiều diễm vô cùng. Mái tóc dài đen nhánh, mềm mại tự nhiên buông xõa hệt như dải lụa đen trượt dài những đường cong cơ thể, càng nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh xảo như búp bê Barbie, rực rỡ đến mức khiến chỉ cần liếc mắt là thể rời .
Vô ánh mắt dõi theo từng bước của cô cho đến khi cô dừng mặt Phó Lan Chước.
Với bao nhiêu ánh mắt soi mói bủa vây, tất nhiên thể nhận . Khi cô mặt, ánh mắt sâu thẳm, sáng rỡ của từ từ hạ xuống, dừng khuôn mặt cô.
Cô là lên tiếng , khẽ gọi một tiếng: "Anh ơi."
Giọng của cô mang đậm vẻ ngọt ngào, trong trẻo đặc trưng của lứa tuổi mười tám. Cô rằng mỗi tiếng gọi "Anh" cất lên khiến tự hoài nghi bản thêm một .
Anh dịu dàng "ừm" một tiếng, vòng qua mở cửa ghế phụ: "Lên xe em."
Cô siết chặt quai balo, ngoan ngoãn chui trong xe.
Cửa chiếc Maybach đóng từ bên ngoài, ngăn cách ánh mắt soi mói. Người chỉ còn thấy bóng dáng góc nghiêng yêu kiều của cô in hằn lớp kính xe khép hờ.
Anh mang vóc dáng thẳng tắp, bờ vai rộng rãi, khí chất lãnh đạm, sắc bén. Bỏ ngoài tai ánh mắt tò mò xung quanh, sải bước dài vòng qua đầu xe, tiến về phía cửa ghế lái.
...
"Mẹ kiếp, tự vả mặt , vị tổng giám đốc thực sự đến đón Tiểu Ngôn kìa! Hai họ... là họ hàng của ?! Sao Tiểu Ngôn quen một nhân vật tầm cỡ như Phó Lan Chước mà chẳng thèm hé răng nửa lời với tụi !" Chung Hữu Hữu vẫn hết bàng hoàng.
Khâu Tuyết tiếp lời: "Bình thường Tiểu Ngôn ăn mặc giản dị thế, cũng chẳng mường tượng là con nhà trâm thế phiệt. À, hèn chi trong bữa tiệc phá băng của hội sinh viên hôm , Giang Lộc Nhi quan tâm đến đặc biệt như . Tiểu Ngôn quả là giấu giếm giỏi!"
Chung Hữu Hữu xuýt xoa: "Vậy là tụi đang ở chung phòng với họ hàng của ông chủ tập đoàn Diệu Hằng ?! Chà chà, Tiểu Ngôn sống khiêm tốn quá mức cho phép đấy!"
Khâu Tuyết phân bua: "Chắc Tiểu Ngôn cũng chỉ đơn thuần tụi về mối quan hệ họ hàng của thôi. Dân trong giới thượng lưu thường thích giữ bí mật phận mà, là dân Yến Thành chính gốc nên rành mấy vụ lắm."
Hai cô nàng cứ thi m.ổ x.ẻ vấn đề mà trật lất trọng tâm. Tiêu Tâm Nhuỵ thèm để ý đến hai , móc điện thoại , hì hục nhắn tin cho cô bạn.
...
Điện thoại rung liên tục mấy hồi, cô kéo khóa balo lấy máy xem.
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [???]
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [A a a a a]
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Không như những gì đang nghĩ đúng Tiểu Ngôn! Giữa và Phó Lan Chước đang xảy chuyện gì ?!]
Lúc bước xe, thấy cô đang cúi gằm mặt, tay lăm lăm chiếc điện thoại vẻ như đang nhắn tin với ai đó. Nhận thấy những ánh mắt tò mò dòm ngó từ bên ngoài quá mức trắng trợn, ngón tay thon dài của liền thao tác bấm nút, nâng hai tấm kính cửa sổ hàng ghế lên, che kín bộ.
Cô vẫn đang hì hục gõ phím.
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Đang hẹn hò á??]
Chiết Mộc w: [ .]
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Sốc.jpg Sốc.jpg Sốc.jpg]
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Cậu cừ thật đấy Tiểu Ngôn! mà, nhưng mà, Phó Lan Chước đó tuổi tác lớn lắm ??]
Tuy ngoại hình trẻ trung thật đấy, nhưng để chiếc ghế Tổng giám đốc của Diệu Hằng, chắc chắn thể nào còn trẻ trung gì .
Chiết Mộc w: [Anh hơn 10 tuổi.]
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [À... thế, thế thì cũng .]
Cô nàng còn tưởng cách mười mấy, hai chục tuổi cơ.
Thời buổi , nhiều ông chú lớn tuổi bảo dưỡng nhan sắc kỹ lắm, đặc biệt là mấy ông chú lắm tiền nhiều của.
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Cơ mà, tốc độ phát triển của hai tên lửa quá đấy!]
"Ôn Ngôn.” khẽ gọi. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt liếc qua màn hình điện thoại chạm mắt .
"À, em đang nhắn tin cho bạn cùng phòng... Cậu ... tò mò về chuyện của chúng ..." cô lí nhí giải thích.
Anh phóng tầm mắt bên ngoài. Dưới chân bậc thang của tòa nhà giảng đường phía đối diện, ba cô bạn cùng phòng của cô vẫn đang hướng mắt về phía , hình như đang xì xầm bàn tán gì đó. Ngay từ đầu để ý thấy cô sóng bước cùng họ khỏi giảng đường.
"Họ tò mò chuyện gì?" hỏi.
"Tò mò về mối quan hệ của chúng ạ.” cô thẳng .
"Thế em trả lời thế nào?"
"Em bảo chúng đang hẹn hò."
Đôi mắt khẽ cong lên thành một nụ : "Ừm, hôm nào dịp, hãy chính thức giới thiệu với các bạn nhé."
Cô gật đầu, tay siết chặt chiếc điện thoại.
Bên ngoài, ngoài ba cô bạn cùng phòng, còn hàng tá những ánh mắt khác đang hướng về phía chiếc xe. Kể từ khi cửa xe đóng , những ánh soi mói càng trở nên trắng trợn, thèm che đậy.
Cô lẳng lặng ngoài.
Anh cũng hướng mắt ngoài, giọng điệu điềm tĩnh, ấm áp: "Như thế phô trương quá ?"
"Phô trương ạ?" Cô sang .
"Anh e là sẽ thu hút nhiều sự chú ý.” cô: “Và khiến nhiều xì xầm bàn tán về em."
Cô khẽ nở nụ nhạt: "Em bận tâm ạ..."
"Chắc em quen với việc . Từ hồi học mẫu giáo, những lời bàn tán xung quanh em lúc nào cũng tồn tại."
"Từ bé em là tâm điểm của sự chú ý ?"
"Vâng."
Ngày bé cô cũng từng những lời đàm tiếu phiền muộn, nhưng cô từng dặn rằng: Đừng bao giờ sống dựa ánh của khác.
Thế giới vốn dĩ quá ồn ào, chỉ cần tâm tĩnh lặng là sẽ tự do.
Anh cô đăm đắm, lời nào.
Quả thực, cô chẳng mảy may bận tâm đến ánh mắt của đời. Cô chủ động hỏi : "Anh ơi, vẫn lên tầng 6 căng tin Hy Lan ăn tối ạ?"
Anh nhấn nút khởi động, động cơ xe gầm lên một tiếng rền rĩ trầm đục, mạnh mẽ: "Hôm nay đưa em ngoài ăn."