Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 15: Benediction - Chiếm đoạt giường của anh
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:43
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Bé cưng: [?]
Giang Lộc Nhi tường thuật tường tận sự việc tình cờ chạm mặt Phó Lan Chước ở cổng trường, còn cố tình thêm thắt vài từ ngữ miêu tả nét mặt hồng hào, phơi phới của cho thêm phần kịch tính.
Đại Bé cưng: [Nếu đang trong xe của , thì chi bằng hỏi thẳng mặt luôn .]
Giang Lộc Nhi: [Tớ dám.]
Đại Bé cưng: [Cho mượn lá gan đấy.]
Giang Lộc Nhi: [Tớ hỏi thì chịu hé răng chắc? Cậu út tớ á, bình thường còn bận rộn hơn cả tớ, lúc nào cũng như rồng thần chỉ thấy đầu thấy đuôi, thoắt ẩn thoắt hiện bí ẩn lắm. Cậu chắc chắn ưa gì chuyện tớ soi mói .]
Giang Lộc Nhi: [Thôi bỏ , tớ quyết định sẽ tự điều tra! Tớ cho nhẽ xem cô giáo nào trường cao tay ấn đến thế.]
Gửi tin nhắn cho Cận Dạng xong, Giang Lộc Nhi ngoắt sang hỏi Phó Lan Chước: "Cậu út ơi, ăn thịt nướng ở quán nào ?"
"Gợi ý cho cháu vài quán với? Dạo cháu cũng đang thèm thịt nướng."
"Vô Nhân.” điềm nhiên đáp.
"Cậu út ăn một ạ?" Giang Lộc Nhi tò mò hỏi dò.
"Đi cùng bạn gái.” thẳng thắn thừa nhận.
"B-Bạn..." Cô nàng xém chút nữa thì lạc giọng, kinh ngạc đến mức sặc cả nước bọt: “Khụ khụ khụ!"
Ho sặc sụa một trận xong, cô nàng vỗ vỗ ngực, nghển cổ hỏi: "Cậu út... yêu á? Đây là đầu tiên cháu đấy, ai ? Bạn gái của ... cháu quen ? Đừng bảo là giáo viên trường cháu nhé?"
Giang Lộc Nhi hầu như mù tịt về đời sống tình cảm của . Trong ấn tượng của cô nàng, là một con sâu cuồng công việc, xung quanh hiếm khi xuất hiện bóng dáng bóng hồng nào. Cách đây lâu, cô nàng còn loáng thoáng ông bà ngoại phàn nàn chuyện ép xem mắt.
Anh đặt hai tay lên vô lăng, giữ im lặng một lời.
Phong cách việc của xưa nay ưa che giấu.
với cái tính tò mò của Giang Lộc Nhi, nếu bạn gái của là đàn em khóa , còn là thành viên nhỏ nhoi trong Hội sinh viên, chắc chắn cô nàng sẽ chạy vặn vẹo Ôn Ngôn đủ thứ chuyện đời. Hai họ mới xác định quan hệ bao lâu, tình cảm bền chặt, cô phiền nhiễu. Anh trầm ngâm vài giây mới đáp: "Không giáo viên."
"Vậy là chị ở gần Đại học Thanh Hoa ? Có xinh ? Chị nghề gì ? Chị ..."
"Đừng hỏi nữa." Anh ngắt lời cô nàng. "Đợi một thời gian nữa, sẽ dẫn cô về nhà mắt ."
Xì, gì mà giấu giếm kỹ thế!
Sự né tránh của càng khơi dậy sự tò mò tột độ trong lòng Giang Lộc Nhi. sắc mặt của khá lạnh nhạt, rõ ràng là dằn mặt cô cháu gái xía mũi chuyện của lớn. Cô nàng cũng điều, cố kìm nén ngọn lửa hóng hớt đang bùng cháy phừng phực trong lòng, đành ngậm bồ hòn ngọt, cầm điện thoại lên nhắn tin điên cuồng cho Cận Dạng.
...
Kết thúc tiết Tư tưởng Chính trị đầu tiên, lúc giải lao giữa giờ, Ôn Ngôn mới lấy điện thoại trả lời tin nhắn của Phó Lan Chước.
Chiết Mộc w: [Anh ơi, cứ yên tâm , dĩ nhiên là em sẽ trách nhiệm với . tiền , em thực sự cần tới .]
Chắc hẳn về đến nhà , nên tin nhắn trả lời gửi nhanh: [Em cần, nhưng vẫn chu cấp, đó là trách nhiệm của một bạn trai.]
[Nếu , sẽ luôn cảm giác em thể lời chia tay với bất cứ lúc nào.]
"..."
Cô là loại vô tâm thế .
[Làm bạn trai bắt buộc nghĩa vụ chu cấp tiền bạc. Số tiền thực sự là quá lớn ạ.] Cô nài nỉ.
Uyên Ngưng: [Có nghĩa vụ chứ.]
Uyên Ngưng: [Em chịu nhận tiền, chứng tỏ em thực sự coi là bạn trai của em.]
"..."
Sao tự nhiên trở nên độc đoán, ngang ngược thế .
Uyên Ngưng: [Em cứ yên tâm , tiền là tự nguyện cho em. Cho dù một ngày, giống như em , em đường ai nấy với , thì cũng tuyệt đối đòi tiền .]
"..."
Cái gì mà cô đường ai nấy với chứ...
Nếu cứ kiên quyết từ chối nhận tiền, thì vẻ như cô đang giở thói giá. Cô thừa đối với , tiền bạc là thứ thiếu nhất. Hơn nữa, cô cũng nhận một điều, nếu chuyển khoản cho cô, trong thâm tâm dường như sẽ bứt rứt, khó chịu yên.
[Được ạ. Vậy từ nay về , em sẽ bao ăn cơm nhé.] Cô đành thỏa hiệp.
Lần , bên gửi một đoạn ghi âm, chỉ vỏn vẹn hai giây.
Cô cắm tai để .
Giọng cất lên một tiếng "Được", mang theo một âm điệu khẽ khàng.
Cô khẽ mím môi.
Uyên Ngưng: [Đang giờ giải lao em?]
Chiết Mộc w: [Dạ ạ.]
Chiết Mộc w: [Anh về đến nhà ?]
Uyên Ngưng: [Vừa mới tới nơi.]
Trong lúc cô đang mải mê nhắn tin với , Tiêu Tâm Nhuỵ vệ sinh về, khều nhẹ tay áo cô. Cô vội tháo tai : "Tiểu Ngôn, đang tỉ tê tâm sự với sếp Phó đấy ?" Tiêu Tâm Nhuỵ hào hứng hỏi.
Cô bẽn lẽn thừa nhận: "Ừm."
"Ôi cái mùi tình yêu chua loét ... Chừng nào mới tới lượt đây."
Hai đang chuyện rôm rả thì bỗng thấy tiếng vọng từ phía : "Bạn học ơi, đổi chỗ một lát ? Cảm ơn nhé!"
Nửa phút , lưng cô ai đó chọc chọc. Cô đầu .
Tiêu Tâm Nhuỵ cũng ngó đầu .
Không ngờ đó là Thiệu Đình Dục. Cậu nhuộm tóc màu xám bạc, cổ đeo một sợi dây chuyền hình ngôi , diện mạo tuấn lãng, toát lên vẻ khí bức .
"Chào đàn em Ôn Ngôn, trùng hợp ghê, ngờ học chung một lớp đấy."
Thầy Nghiêm Hạo phụ trách môn Tư tưởng Chính trị nổi tiếng là khắt khe, nhưng cái bao giờ điểm danh sinh viên. Tuần cúp cua trọn vẹn, nếu sự xuất hiện của Ôn Ngôn trong lớp, chắc chắn bỏ lỡ buổi học tuần .
"Vâng, trùng hợp thật ạ.” cô nhếch mép gượng đáp .
Cô chỉ mỉm một cái thật nhẹ, dù nụ phần hời hợt, nhưng cũng đủ khiến Thiệu Đình Dục sảng khoái như tu cạn một ngụm nước ngọt ga mát lạnh.
Hôm nay cô xõa tóc mà buộc gọn gàng phía , kho để lộ vầng trán thanh tú, đầy đặn. Vì đang , suối tóc đen nhánh vắt hờ hững qua tai , thả dài xuống khuôn n.g.ự.c đẫy đà. Đôi mắt trong veo, xa cách nhưng vô tội đến lạ kỳ.
"Tặng cái ." Thiệu Đình Dục lấy từ trong cặp một chiếc hộp gỗ nhỏ cỡ lòng bàn tay đưa cho cô: “Hương vị ngon lắm đấy."
Tối nay học, chẳng thèm mang theo sách vở bút thước gì sất, chỉ xách theo chút đồ ăn vặt. Mải mê cày game ở căn hộ ngoài trường cả buổi chiều, quên luôn cả ăn tối, lúc vội vã vơ bừa hai hộp sô cô la tủ đồ nhét cặp.
Đơn giản là chỉ chia sẻ đồ ăn ngon với Ôn Ngôn.
"Cái gì thế ạ?" Cô nhận thứ đồ đựng trong hộp gỗ nhỏ đó, nhưng đôi mắt của Tiêu Tâm Nhuỵ bên cạnh thì mở to tròn xoe.
"Sô cô la.” đáp gọn lỏn.
"Em cảm ơn ạ, nhưng em hảo ngọt cho lắm.” cô từ chối khéo.
"À, ừ, ." Cậu dứt lời, một nữ sinh tới ở lối chen ngang: "Đàn Thiệu, phiền nhường đường một chút , chỗ của em ở tít bên trong."
Thiệu Đình Dục mới chuyển xuống ở ghế ngoài cùng, cô gái chắc vệ sinh về.
Cậu gật đầu, dậy nhường đường cho cô gái lách trong. lúc đó, chiếc điện thoại trong túi quần rung lên. Cậu liếc cô một cái thò tay lấy điện thoại .
Cô và Tiêu Tâm Nhuỵ lên phía . Tiêu Tâm Nhuỵ chồm tới thì thầm to nhỏ: "Cậu quen Thiệu Đình Dục từ bao giờ thế? Tiểu Ngôn, rốt cuộc còn quen bao nhiêu nhân vật m.á.u mặt nữa !"
"Anh cũng là thành viên trong Hội sinh viên, Trưởng ban Đối ngoại."
"À nhớ , cùng hội cùng thuyền với Giang Lộc Nhi và Cận Dạng trong Hội sinh viên."
"Anh nổi tiếng trong trường lắm ?" Cô thắc mắc hỏi.
Nhìn biểu cảm của Tiêu Tâm Nhuỵ, chắc hẳn là .
"Chứ còn gì nữa, nhà siêu cấp giàu . Cái hộp sô cô la hồi nãy định tặng là của thương hiệu To'ak đấy, đắt xắt miếng, mỗi năm chỉ sản xuất với lượng giới hạn. Cái hộp bé tẹo tèo teo tay chắc bét nhất cũng tầm năm ngàn tệ.”
Sô cô la giá năm ngàn tệ cơ á.
Cô xong mà ngỡ ngàng.
Tiêu Tâm Nhuỵ tiếp tục bổ sung thông tin: "Anh là thanh mai trúc mã lớn lên cùng Giang Lộc Nhi và Cận Dạng. Ở Thanh Hoa ba nam thần nổi đình nổi đám: Một là Cận Dạng - Đại ma vương cao ngạo lạnh lùng; hai là Vệ Đinh - Thiếu gia ăn chơi trác táng; và ba là - Hoàng t.ử tình ca. Anh hát siêu , từng tung cả album lên mạng nữa đấy."
"Đặc biệt nha, là đông đảo nữ sinh trường mê mẩn nhất, vì lạnh lùng như Cận Dạng, chẳng hư hỏng như Vệ Đinh."
Điện thoại rung lên hai tiếng. Cô chẳng còn tâm trạng mà tiếp, ậm ừ: "Ừm, cũng khá trai."
Tiêu Tâm Nhuỵ cứ len lén nghiêng khuôn mặt cô. Đẹp đến nao lòng. Cô nàng thầm cảm thấy quả là may mắn khi ở chung phòng với nữ thần vạn mê của trường. Gương mặt mỹ ngày nào cô nàng cũng chiêm ngưỡng, thậm chí còn ngắm lúc cô tắm xong. Đến cả sếp Phó còn diễm phúc nhé.
Cơ mà, trong lòng Tiêu Tâm Nhuỵ vẫn len lỏi một chút, chỉ một chút xíu xiu ghen tị.
Cô xinh , thông minh, tính tình hòa nhã. Cho dù sự xuất hiện của sếp Phó thì vẫn đầy rẫy những công t.ử bột nhà giàu như Thiệu Đình Dục tự động dâng hiến ân cần. Ái chà chà!! Ông trời quả là thiên vị mà!!
...
Thứ Tư và thứ Năm, buổi chiều cũng ghé trường đón cô ăn tối. Còn thứ Sáu thì đến buổi trưa. Do ăn trưa với cô xong, tức tốc bay sang Anh Quốc cho chuyến công tác kéo dài sáu ngày.
Trong suốt sáu ngày xa cách, cô và duy trì liên lạc qua WeChat. Bất kể công việc bù đầu đến mức nào, mỗi ngày đều dành một tiếng đồng hồ trò chuyện cùng cô. Anh đang ở London, múi giờ chênh lệch 8 tiếng so với Yến Thành. Vào tầm tám, chín giờ tối ở Yến Thành là đúng giữa trưa ở London - giờ nghỉ ngơi của . Cô tỉ mỉ tường thuật hoạt động trong ngày, ba bữa ăn thưởng thức những món gì cho . Anh luôn kiên nhẫn lắng , thỉnh thoảng chia sẻ về cuộc sống của tại Anh Quốc.
Sáng thứ Sáu, chuyến bay của đáp xuống Yến Thành. Cô kín lịch học buổi sáng, mãi đến khi kết thúc tiết cuối cùng, xe của mới tiến khuôn viên Thanh Hoa.
Trái ngược với thói quen tự cầm lái, xe thêm một tài xế tuổi trung niên. Chiếc xe đón cô cũng bằng một chiếc SUV mang biểu tượng logo hai chữ R lồng , từng xuất hiện đây.
Đối với , việc đổi siêu xe dường như diễn thường xuyên chẳng khác nào quần áo .
Sự hiện diện của thứ ba khiến cô cảm thấy e dè khi bước trong xe.
"Chiều nay em rảnh rỗi ?" Vừa đỡ cô lên xe, vẫn nán ngoài cửa, một tay tì lên mép cửa cúi hỏi thăm.
Cô ngước lên , ánh mắt chạm : "Vâng, thứ Sáu em chỉ tiết buổi sáng thôi ạ."
"Vậy cùng dự một bữa tiệc ở Minh Thành nhé?"
"Tiệc gì ?"
"Một bữa tiệc riêng tư."
Chiều thứ Sáu cô vốn dĩ cũng chẳng bận rộn gì, việc khó cô. Cô vui vẻ nhận lời: "Vâng ạ."
Anh nhoẻn miệng , đóng cửa xe , rảo bước sang phía bên .
Điện thoại của cô báo rung. Mở lên xem, đó là thông báo bưu kiện đến trạm giao nhận. Vừa xong tin nhắn, yên vị trong xe. Cô nhanh chóng thu ánh mắt, sang .
"Giờ thẳng sân bay nhé, trưa nay ăn tạm máy bay. Em đói ?" Vừa đóng sập cửa xe, ân cần hỏi.
Cô khẽ lắc đầu.
Dù cô trả lời là đói, nhưng vẫn chồm mở chiếc hộp màu đen tích hợp phía bệ tỳ tay trung tâm. Hóa đó là một chiếc tủ lạnh mini. Vừa mở nắp, một luồng khí lạnh phả . Bên trong hai chai rượu và một hộp sữa chua.
Anh lấy hộp sữa chua đưa cho cô: "Em uống tạm lót ."
Vị dâu tằm, đúng là món cô thích.
Cô cũng đang khát nước, liền lời đưa tay đón lấy.
Anh tài xế phía tuy bản lĩnh vững vàng nhưng cũng chẳng thể giữ sự tập trung tuyệt đối việc lái xe. Lần thứ hai liếc qua gương chiếu hậu, thấy cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn đang ở hàng ghế chật vật mãi mở nổi nắp hộp sữa chua. Bỗng giọng vốn dĩ luôn lạnh lùng, nghiêm nghị của ông chủ lớn nhà vang lên: "Để mở cho." Ông chủ đoạt lấy hộp sữa, dễ dàng vặn mở trao tận tay cô gái.
Cô cúi đầu nhấp một ngụm, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Vị sữa chua chua ngọt ngọt, xen lẫn vài miếng mứt trái cây dẻo dẻo, ngon tuyệt cú mèo.
Cô cứ ngỡ điểm đến sẽ là Sân bay Thủ đô Sân bay Đại Hưng. một tiếng đồng hồ di chuyển, chiếc xe dừng bánh một bãi đỗ chuyên dụng dành cho phi cơ cá nhân.
Nơi đây hiện diện ba chiếc trực thăng và sáu chiếc máy bay phản lực, mỗi cánh đều in logo kiêu hãnh của Diệu Hằng.
Chiếc Cullinan màu đen lao vút đường băng trung tâm, từ từ dừng một chiếc máy bay phản lực màu trắng tinh khôi tựa cánh chim ưng.
Xuyên qua cửa kính, cô thấy cửa khoang máy bay mở sẵn. Dưới chân thang lên máy bay, tám thành viên phi hành đoàn dàn hàng đợi sẵn. Nam phi công vóc dáng oai phong, nữ tiếp viên thì duyên dáng thanh lịch, tất cả đều khoác bộ đồng phục may đo chỉn chu. Khuôn mặt họ nở nụ niềm nở, chuyên nghiệp, phong thái vô cùng chuẩn mực.
Cô kịp định thần thì bước xuống xe, vòng sang mở cửa cho cô.
Cô chớp mắt, ôm balo bước xuống.
Vừa khỏi xe, chiếc balo tay cô "nẫng tay ", xách tỏng teo tay.
Cơ trưởng bước tới, khẽ cúi chào hai : "Chào sếp Phó, chào cô Ôn, hoan nghênh hai vị lên máy bay." Giọng trầm ấm, dõng dạc: "Đường bay và tình hình thời tiết kiểm tra kỹ lưỡng, chúng thể cất cánh bất cứ lúc nào."
Anh dẫn cô lên máy bay.
Bước qua cánh cửa khoang, cô choáng ngợp sự xa hoa của gian nội thất. Sàn nhà trải t.h.ả.m lông cừu màu xanh dương đậm chạy dài tận sâu bên trong. Càng tiến , tầm càng mở rộng. Hai bên vách khoang thiết kế những ô cửa sổ lớn. Cạnh cửa sổ kê hai chiếc ghế sofa bọc da cao cấp cùng bốn chiếc ghế tựa. Ngăn cách giữa các ghế là những chiếc bàn từ gỗ mun sẫm màu.
"Nói chính xác thì chuyến bay chỉ hai hành khách là chúng thôi đúng ?"
Đôi mắt cô mải miết chiêm ngưỡng ngóc ngách trong máy bay, kìm sự tò mò lên tiếng hỏi.
Anh bật : " ."
"Đây là chuyên cơ phục vụ công việc của Diệu Hằng."
Cô sực nhớ đến đầu tiên chạm trán là ở phòng chờ VIP của sân bay Thủ đô, bèn thắc mắc: "Thế những lúc lịch trình công tác thì ạ? Có sử dụng ?"
"Bình thường thì lúc nào cũng , miễn là thời tiết thuận lợi. Hơn nữa, bữa tiệc tối nay tuy là việc công, nhưng thực sự thể vắng mặt." Anh , tay nghịch nghịch chú gấu bông lủng lẳng chiếc balo của cô.
"Vậy tại hôm đó ở sân bay Thủ đô chuyên cơ riêng ạ?" Cô tiếp tục hỏi.
"Hôm đó là một sự cố ngoài ý . Anh đáp chuyến bay từ Thụy Sĩ về nước, phi cơ riêng gặp trục trặc kỹ thuật, vượt qua vòng kiểm tra an nên đành đổi sang chuyến bay thương mại."
Nói , đó quả là một sự trùng hợp vi diệu.
Và đó, phá lệ nhận lời ăn cùng cô cháu gái Giang Lộc Nhi, giải quyết xong cuộc họp chớp nhoáng ở sân bay mới di chuyển đến trường Thanh Hoa.
Đôi mắt cô sáng lấp lánh. Cô thầm nghĩ, giá như hôm đó phi cơ riêng của gặp sự cố, thì lẽ hai chẳng cơ hội gặp .
Một vật thể tròn vo từ từ lăn đến mặt. Ban đầu cô cứ đinh ninh đó là quả bóng, nhưng vật thể bỗng chốc mọc tứ chi, từ từ thẳng dậy. Chiều cao của nó xấp xỉ một đứa trẻ năm tuổi, chỉ ngang hông cô.
Cô nhận ngay, đó là một con rô-bốt.
Mở đầu bằng một tràng tiếng Đức, nhưng nó nhanh chóng ngắt lời, lệnh "Chuyển sang tiếng Trung". Con rô-bốt "Ồ" lên một tiếng, giọng điện t.ử chuyển đổi mượt mà sang tiếng Trung: "Xin chào chị xinh gái, em là Amy, năm nay em sáu tuổi, hân hạnh quen với chị."
Nó giả giọng con nít vô cùng dễ thương và ngoan ngoãn. Thấy cưng quá, cô vươn tay xoa xoa cái đầu rô-bốt. Lớp vỏ ngoài cứng cáp, mang cảm giác mát lạnh.
"Wow, tay chị mềm quá mất." Màn hình điện t.ử khuôn mặt rô-bốt hiện lên đôi mắt hình vầng trăng khuyết và đôi môi chúm chím. Nửa giây , đôi mắt biến thành hai hình trái tim màu đỏ nhảy nhót liên hồi.
"..." Cô cảm giác như đang con rô-bốt nhí tán tỉnh .
Cô rút tay , con rô-bốt liền nũng nịu: "Chị ơi, chị xoa đầu em thêm cái nữa ."
Anh gõ nhẹ đầu nó: "Tắt máy ."
"Dạ, thưa chủ."
Màn hình điện t.ử nhấp nháy vụt tắt ngúm, con rô-bốt c.h.ế.t trân tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-15-benediction-chiem-doat-giuong-cua-anh.html.]
Cô mỉm : "Nó dễ thương thật đấy."
Anh thả balo xuống, đưa tay chạm một khu vực đỉnh đầu rô-bốt. Tức thì, nó thu thành một quả bóng tròn trịa. Anh nâng quả bóng lên tay, vỗ nhẹ hai cái, giới thiệu với cô: "Đây là mẫu rô-bốt đời mới nhất do công ty nghiên cứu và phát triển. Vẫn còn ngờ nghệch, độ linh hoạt cao lắm."
"Anh cho em chơi thử một lát ?" Cô chẳng hề chê bai mà trái còn tỏ vô cùng hiếu kỳ.
Anh cô, trao quả bóng rô-bốt cho cô.
"Nếu em 'đánh thức' nó, chỉ cần gọi tên nó là ."
"Amy?" Cô thử cất giọng gọi.
"Em đây chị ơi, chị gọi em việc gì ?" Quả bóng lập tức phát giọng trẻ con nũng nịu.
"Con rô-bốt những việc gì thế ?" Cô sang hỏi , nhưng con rô-bốt nhanh nhảu tranh đáp: "Chị ơi, em khối việc luôn á! Chỉ cần chị lệnh một tiếng, em lập tức thành nhiệm vụ cái rụp!"
Hiện tại cô nghĩ việc gì để sai bảo nó, liền gõ nhẹ lên bề mặt mát lạnh của quả bóng: "Đợi khi nào chị nghĩ sẽ nhờ em giúp nhé."
"Vâng ạ, chị tính quá mất."
Cô phát hiện con rô-bốt dẻo miệng cực kỳ.
Một nữ tiếp viên hàng tới. Ánh mắt cô lướt qua cô trong tích tắc hướng về phía , lễ phép hỏi: "Sếp Phó, xin phép hỏi máy bay thể cất cánh ạ?"
"Ừm.” gật đầu.
"Dạ , mời Sếp Phó và cô Ôn về chỗ và cài dây an ạ."
Anh cô: "Đi thôi em."
Cô gật đầu, ôm quả bóng rô-bốt cùng tiến về phía hàng ghế cạnh cửa sổ bên .
Cô móc điện thoại định chuyển sang chế độ máy bay, nữ tiếp viên cạnh liền nhắc nhở: "Cô Ôn cần chuyển sang chế độ máy bay ạ, trong quá trình cất cánh cô vẫn thể sử dụng điện thoại bình thường. Chuyến bay của chúng cung cấp wifi, cô cần hỗ trợ kết nối ạ?"
Cô thoáng khựng : "Vâng, chị giúp em với."
"Để cho." Anh lên tiếng.
Cô ngẩng đầu . Thấy chìa tay , cô ngoan ngoãn giao điện thoại cho .
Con rô-bốt quả là một đứa trẻ lanh lợi, vanh vách mật khẩu wifi: "Ồ, mật khẩu wifi của máy bay em nè, chị ơi, mật khẩu là YH600003."
Cô và cùng bật .
Khi , khuôn mặt cô càng tỏa sáng rực rỡ, lộng lẫy tựa viên ngọc quý. Hàng mi dài cong vút khẽ rung rinh, hắt xuống đôi má một lớp bóng mờ nhạt.
Nữ tiếp viên bưng đĩa khăn nóng tới cũng hớp hồn trong giây lát. Đi tới chỗ đồng nghiệp, thấy cô vẫn còn đang đờ đẫn, cô bèn hắng giọng một tiếng khẽ.
Nữ tiếp viên giật bừng tỉnh, vội vàng lấy chiếc khăn màu hồng từ trong đĩa đưa cho cô: "Cô Ôn, khăn của cô đây ạ."
"Cô dùng khăn để lau tay nhé. Đợi lát nữa máy bay cất cánh, bay vùng khí định, chúng sẽ phục vụ bữa trưa cho cô và sếp Phó. Bữa trưa hiện đang chuẩn ạ."
Cô khẽ "" một tiếng, đón lấy chiếc khăn nóng.
Trong lúc lau tay, đối diện nhập xong mật khẩu wifi điện thoại cho cô, ngẩng lên cô.
Lau tay xong, cô định bụng đòi điện thoại.
"Khăn dùng xong phiền cô đưa cho nhé.” nữ tiếp viên bên cạnh .
Cô đầu . Thiết nghĩ đưa ngay chiếc khăn sử dụng cho thì vẻ lịch sự cho lắm. Ý định của cô là đợi dùng xong khăn mới để chung chiếc đĩa . Cô đáp: "Đợi một chút nhé."
"Dạ ."
Chiếc điện thoại tay khẽ rung lên, cô đưa mắt : "Có tin nhắn hả ?"
Anh vô tình liếc màn hình, gật đầu đưa trả điện thoại cho cô.
Đó là tin nhắn của Tiêu Tâm Nhuỵ rủ cô chiều nay mua sắm quần áo ở trung tâm thương mại Thánh Thụy cùng với Chung Hữu Hữu.
[Chiều nay bận , hai cứ nhé.] Nhận điện thoại, cô gõ phím trả lời.
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Cậu chuẩn hẹn hò với sếp Phó đấy phỏng?!]
Cô lúng túng, ngẫm nghĩ một chút phản hồi: [Cũng hẳn, dự tiệc cùng thôi, tính là hẹn hò .]
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Ối dào, thế thì cũng khác gì hẹn hò , lãng mạn quá mất. Gâu gâu gâu... hai con cẩu độc bọn đành lủi thủi dắt díu mua sắm .]
[Hôm nào rảnh hẹn chung nhé.]
Trong lúc cô cúi đầu nhắn tin, thong thả dùng khăn nóng lau tay, ánh mắt vẫn rời khỏi cô.
Nhắn tin xong, thấy lau xong tay và vứt toẹt chiếc khăn đĩa, cô cũng theo, nhưng quên gấp chiếc khăn màu hồng của thành một khối vuông vức, gọn gàng, trông nề nếp hơn hẳn cách quăng bừa bãi.
Hai nữ tiếp viên khuất.
Khi máy bay từ từ cất cánh, vút lên bầu trời cao xanh thẳm, rẽ mây lướt nhẹ nhàng giữa biển mây mênh mông, hai nam tiếp viên điển trai đẩy xe thức ăn tới phục vụ bữa trưa chuẩn sẵn bếp.
Thực đơn khai vị gồm ba món: Pate gan ngỗng, súp cá Bouillabaisse và tuyến ức bò nướng.
Nam tiếp viên hỏi xem cô dùng đồ uống gì, cô gọi nước ép lựu, còn thì gọi một ly sâm panh Dom Pérignon Rosé niên vụ '96.
Ba món khai vị đều vô cùng hấp dẫn, nhưng mỗi tội khẩu phần quá ít ỏi. Đang lúc bụng đói cồn cào, cô loáng cái chén sạch sành sanh. Nam tiếp viên tiếp tục dọn món chính lên bàn: Cá tuyết áp chảo và mì Ý nhum biển.
Không ngoài dự đoán, thức ăn phi cơ riêng của là của ngon vật lạ, vô cùng đắt đỏ. Tuy nhiên, cô mới ăn nửa đĩa mì Ý no căng bụng, tài nào nhét thêm nữa.
Dạ dày của sức chứa lớn hơn cô, tốc độ ăn cũng nhanh hơn hẳn. Hai phần ăn giống hệt giải quyết gọn gàng, giờ chỉ còn lẳng lặng cô ăn.
"Em ăn nổi nữa." Cô đặt nĩa xuống.
"Thức ăn hợp khẩu vị em ?" Anh quan tâm hỏi.
"Không ạ..." Cô phân trần: "Món nào cũng ngon tuyệt cú mèo, chắc để em nghỉ xíu ăn tiếp."
Anh điệu bộ của cô chọc : "No thật thì thôi đừng ăn cố gì."
Cô : "Vâng ạ."
Anh gọi nam tiếp viên đến thu dọn bát đĩa. Đợi nhân viên đẩy xe khuất, cô mới dậy: "Anh ơi, em vệ sinh một lát."
"Ừm, em."
"Khu vệ sinh ở hướng đúng ?" cô chỉ tay hỏi.
"Ừm."
Cô rảo bước thẳng về phía khu vực vệ sinh. Tuy nhiên, gian trong máy bay quá rộng lớn, cô tìm thấy bất kỳ bảng chỉ dẫn nào. Khu vực đến mấy cánh cửa, khiến cô hoa mắt là nhà vệ sinh. Đang loay hoay tìm kiếm, cô tình cờ thấy cuộc trò chuyện của hai nữ tiếp viên phát từ một cánh cửa gần đó.
"Hôm nay tao sốc văn hóa mày ạ."
"Sốc chuyện gì cơ?"
Căn phòng đó là khu vực bếp của máy bay. Hai nữ tiếp viên đang rửa bát đĩa mà cô và sử dụng. Một trong hai kìm lôi chủ đề buôn chuyện.
"Từ đến giờ tao cứ ngỡ sếp Phó... tuyệt đối loại đàn ông thấy sắc nảy lòng tham, mày hiểu ý tao chứ? Hành động hôm nay chẳng giống phong cách của sếp tí nào."
"Mày ăn bé bé cái mồm thôi, dám gán tội cho sếp Phó như , sếp chắc chắn loại đó."
"Cơ mà máy bay hôm nay, ánh mắt sếp lúc nào cũng dán chặt con bé đó."
"Người là bạn gái của sếp, sếp bạn gái chẳng nhẽ mày."
"Đương nhiên là tao mong sếp tao , ý tao là hành động đó ngược với tác phong thường ngày của sếp."
"Ui dào, đàn ông đời thằng nào chả giống thằng nào. Mày tưởng con bé đó chỉ cái mác xinh xắn thôi ? Tao thấy nó hồn nhiên, lương thiện, còn cư xử chừng mực nữa. Tất nhiên là nó cũng vớ bở mới lọt mắt xanh của sếp, chứ nếu tao là sếp, chắc tao cũng đổ đứ đừ nó thôi."
"Tuổi tác chênh lệch thế , tao thà tin sếp chỉ nhận nó em gái kết nghĩa còn hơn."
"Cái đó thì mày cứ mơ tiếp ."
Cô thêm nữa, định lùi mấy bước. gót chân vấp một vật cứng, cả cơ thể lảo đảo chực ngã, may một bàn tay rắn chắc đỡ lấy bờ vai.
"Anh." Cô đầu , chút ngỡ ngàng.
Không lưng cô từ lúc nào, nét mặt vô cùng điềm tĩnh. Anh chỉ tay : "Nhà vệ sinh ở tận cùng lối ."
"À ..."
"Để đưa em ." Nói đoạn, nắm lấy cổ tay cô.
Lòng bàn tay lành lạnh, nhưng trái tim cô như một dòng nước ấm chảy qua. Anh cứ thế kéo tay cô tới cửa nhà vệ sinh ở cuối dãy hành lang.
Trước khi cô bước , đẩy cánh cửa mạ vàng bên hành lang , giới thiệu: "Trong là phòng ngủ, thể chợp mắt . Lát nữa nếu buồn ngủ, em cứ đây ngủ một giấc nhé."
Máy bay cả phòng ngủ cơ đấy.
Cô tò mò bước tới ngó trong chiêm ngưỡng một lát hỏi: "Thế còn thì ? Anh ngủ trưa ?"
"Anh cần, lát nữa còn bận xử lý vài cái email."
Cô lo ngại nếu cũng nghỉ trưa, cô thì chẳng khác nào chiếm đoạt giường của mất.
"À ạ."
"Vậy em vệ sinh xong sẽ đó nghỉ."
"Ừm."
Bên , cánh cửa phòng bếp bật mở. Một nữ tiếp viên bước , chạm mặt cô và đang cách đó xa thì sắc mặt liền biến sắc, đôi chân sững như trời trồng.
"Sếp Phó, cô Ôn.” cô khúm núm cúi chào.
Cô nở một nụ hiền hậu.
Nụ dường như xua tan sự căng thẳng của cô nhân viên.
Không thêm gì, cô lưng bước nhà vệ sinh.
Khi cánh cửa khép , cô thấy lớn tiếng dặn dò nữ tiếp viên : "Eden, lát nữa cô Ôn sẽ nghỉ trưa, cô lấy thêm chăn nhé."
Nữ tiếp viên lời, lật đật chạy phòng ngủ nhiệm vụ.
Cửa phòng bếp vẫn mở toang, những lời dặn dò của tất nhiên lọt tai nữ tiếp viên còn , khiến cô ả sợ xanh mặt.
Bước khỏi nhà vệ sinh, nghĩ rằng còn bận rộn công việc nên cô phiền, vả phòng ngủ cũng ngay sát đó nên cô quyết định rẽ luôn phòng ngủ. Cô rút điện thoại từ túi áo nhắn tin cho .
[Anh ơi, em chợp mắt một lát nhé.]
[Ừm.]
[Em cần gì cứ bấm chuông gọi tiếp viên nhé.] Một tin nhắn mới bay tới.
Cô đáp bằng chiếc nhãn dán mèo con gật đầu lia lịa.
Nói thật là cô chẳng chút buồn ngủ nào. Đây là đầu tiên cô vi vu chuyên cơ riêng, đúng hơn là đầu tiên chơi xa cùng trong mộng, tâm trí cô đang lâng lâng trong trạng thái phấn khích.
Cô rảo bước tham quan một vòng quanh phòng ngủ, phát hiện bên trong còn cả phòng tắm riêng biệt, một chiếc máy phát đĩa than cổ điển cùng một tủ đĩa than đồ sộ.
Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ. Cô mở cửa, thì là con rô-bốt Amy đang chực ngoài cửa.
"Chị ơi, chủ cử em đến tìm chị. Cậu hỏi chị cần ru ngủ , bộ nhớ của em chứa cả kho tàng bí kíp ru ngủ đấy nhé." Amy ngóc cái đầu vuông vức lên, đôi mắt to tròn phong cách anime chớp chớp cô.
Cô liếc mắt khoang hành khách. Anh vẫn đang lưng , cắm cúi gõ máy tính việc. Cô mím môi , nhường đường cho con rô-bốt tiến , bế bổng nó lên giường.
"Chị truyện tiểu thuyết trộm mộ.” cô yêu cầu.
"Dạ, tiểu thuyết trộm mộ ạ, chị đợi em xíu." Amy uốn éo cơ thể, bắt đầu tuôn một loạt tên truyện.
Mấy cuốn cô cày nát bét , bèn hỏi: "Còn cuốn nào khác ?"
Hồi học cấp hai cô từng đam mê thể loại trộm mộ đến độ ngấu nghiến hầu hết các tác phẩm nổi tiếng trong nước.
Amy tuôn thêm một tràng dài.
Vẫn là những cuốn cô qua: "Còn nữa ?"
"Trời ạ, cuốn nào chị cũng qua ! Chị còn siêu hơn cả em nữa cơ." Mặc dù mồm mép tép nhảy ngừng nhưng Amy bỗng dưng đơ máy vì cạn kiệt vốn liếng tiểu thuyết trộm mộ.
"Chị đợi em một xíu xiu nữa nhé, não bộ của em đang load dữ liệu."
Đôi mắt rô-bốt cuộn tròn thành hình xoắn ốc một lúc, cuối cùng cũng tìm vài cuốn tiểu thuyết trộm mộ mới tinh, là truyện nước ngoài. Có một cuốn tựa đề là Bí ẩn lăng mộ Pharaoh. Cô chốt luôn cuốn , vơ lấy chiếc gối ôm ngoan ngoãn xuống giường.
"Chị giọng ru ngủ kiểu gì ạ? Em thể biến đổi giọng tùy theo sở thích của chị nhé.” Amy lém lỉnh hỏi.
Cô ôm chặt chiếc gối ôm lòng: "Em bắt chước giọng của chủ em ?"
"Dạ chứ ạ."
nghĩ nghĩ , nhỡ đang mà cô tiếp viên nào tình cờ bước , lỡ vô tình thấy thì ngượng chín mặt mất. Cô đành từ chối: "Thôi bỏ , cứ dùng giọng gốc của em là , giọng em dễ thương lắm."
"Chị khen em sướng rơn cả , ok chốt luôn! Em bắt đầu truyện ru chị ngủ đây!" Giọng Amy vẻ hớn hở lắm.
Cô cong môi tít mắt: "Ừm."
Tuy lúc đầu chẳng lấy một tia buồn ngủ, nhưng giọng truyền cảm của Amy, cô cũng dần chìm giấc nồng. Khi tỉnh giấc, bên tai cô vang lên một tiếng rít inh ỏi chói tai, máy bay đang hạ cánh. Cô bật dậy, hướng mắt ngoài ô cửa sổ.
Thời tiết ở Minh Thành vẻ , mặt trời vàng ươm treo lơ lửng nơi chân trời, những đám mây nhuộm một màu hùng vĩ, bao la. Nhìn xuống là những tòa nhà chọc trời san sát .
Độ cao tiếp tục hạ thấp, nhịp điệu của thành phố càng hiện rõ mồn một. Phía xa xa là một đường băng riêng biệt bao bọc bởi một t.h.ả.m cỏ xanh mướt, cắt tỉa gọn gàng.
Cô bước xuống giường, thu dọn chăn gối cho vuông vức. Dấu ấn từ kỳ học quân sự vẫn còn phai, cô gấp chăn vuông vức, thẳng tắp như miếng đậu phụ.
Trước khi rời khỏi phòng, cô phòng tắm vuốt ve mái tóc. Nằm ngủ khiến vài lọn tóc rối xù, cô lấy lược chải cho mượt.
Nhìn trong gương, cô tự nhận thấy khuôn mặt quả thực quá đỗi diễm lệ.
cô cũng quen thuộc với nhan sắc của chính từ bé. Chợt nhớ đến lời bàn tán của hai cô tiếp viên ban nãy, hàng mi cô khẽ rung lên.
Mặc kệ, đó chỉ là suy nghĩ của ngoài, cô chẳng bận tâm gì.
Bỏ chiếc lược xuống, cô thong thả rời khỏi phòng.
Ở khoang hành khách, đổi chỗ . Lúc đang tựa lưng chiếc ghế sofa kê sát cửa sổ bên trái, vắt chéo đôi chân dài miên man, đùi đặt một chiếc máy tính bảng. Thấy cô , ngước mắt lên .
"Tỉnh .” cất tiếng khi cô tiến đến mặt.
Cô gật đầu: "Sắp đến Minh Thành đúng ."
"Ừm."
Anh đặt chiếc máy tính bảng sang một bên, dậy khỏi sofa. "Máy bay hạ cánh sẽ xóc đấy, chúng ghế thắt dây an thôi."
"Vâng." Cô theo sang hàng ghế đối diện.
Hai cô tiếp viên về phía họ. Một cô nhanh tay cất gọn chiếc máy tính bảng của , cô còn tiến tới định nhắc nhở thắt dây an . bắt gặp cảnh đang cúi rạp tự tay cài dây an cho cô, cô nhân viên khựng . Anh sở hữu dáng cao gầy, bóng lưng tỏa sự lạnh lùng, uy nghiêm áp đảo khác. khoảnh khắc , nét mặt ánh lên sự nghiêm túc tột độ, thậm chí còn tập trung hơn cả lúc giải quyết công việc. Cài xong, còn cẩn thận kiểm tra một lượt.
Thấy , hai cô tiếp viên dám bén mảng tới phiền, lẳng lặng rút lui.
Tiếng xé gió rít gào bên tai kéo dài chừng mười phút, cuối cùng bộ bánh đáp của máy bay cũng chạm đất an . Cô hướng ánh ngoài cửa sổ, Minh Thành ở ngay mắt.
(Tác giả lời : Sếp Phó quả là một ông chồng cuồng vợ).