Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 16: Benediction - Cách một lớp vải mỏng…

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:44
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa bước xuống máy bay, một chiếc xe Cadillac Escalade màu đen đỗ sẵn ngoài cửa chờ đón. Vị tài xế từng đưa họ sân bay ở Yến Thành cùng, lái chiếc xe là một gương mặt mới.

Ôn Ngôn theo Phó Lan Chước bước xe.

Đây là một mẫu SUV cỡ lớn kiểu Mỹ với ba hàng ghế, còn rộng rãi hơn chiếc Cullinan đó. Khoảng cách giữa các ghế cực kỳ thoải mái, ngay cả hàng ghế thứ ba trông cũng thênh thang chứ hề chật chội.

Ôn Ngôn sang Phó Lan Chước, cất tiếng hỏi: "Lát nữa còn đón ai nữa ?"

"Không cần."

"Chỉ em dự tiệc cùng thôi ?"

"Tất nhiên ."

Balo của Ôn Ngôn đang đặt đùi Phó Lan Chước. Anh vươn tay cất nó băng ghế , dời tầm mắt trở cô. Ôn Ngôn nghiêng đầu, ánh mắt hai vô tình chạm khiến cô thoáng chốc bối rối. Chiếc xe tính riêng tư cao, giữa hàng ghế thứ hai và khoang lái phía vách ngăn, thấy bóng dáng tài xế.

Phó Lan Chước đưa tay tới. Ôn Ngôn cứ tưởng định chạm , nhưng nhiệt độ man mát sượt qua vành tai. Anh khéo léo gỡ lọn tóc đang vướng trong cổ áo cô ngoài, ấm từ các đốt ngón tay lướt qua trong tích tắc.

Ôn Ngôn khẽ túm lấy vạt váy, : "Em cứ mặc thế dự tiệc cùng ?"

Ánh mắt cô lướt qua Phó Lan Chước. Anh diện bộ âu phục đen cắt may vô cùng tinh tế, trong khi cô mang đậm thở nữ sinh, thật thì cách ăn mặc ... trẻ con quá. Hơn nữa, bữa tiệc mà Phó Lan Chước tham dự chắc chắn sẽ trang trọng.

"Chúng đến khu Tiền Than T.ử Viên , đưa em chọn váy.” giọng Phó Lan Chước vô cùng ôn hòa.

"Váy để dự tiệc ạ?" Mắt Ôn Ngôn sáng rỡ.

Phó Lan Chước thích dáng vẻ đôi mắt lấp lánh của cô: "Ừ. Anh bảo chuẩn cho em vài bộ ."

"..."

Vài bộ.

thực tế, là hơn mười bộ.

Tiền Than T.ử Viên là khu biệt thự cao cấp bậc nhất ở vùng ngoại ô phía đông thành phố Minh. Được xây dựng ven sông, quần thể kiến trúc ở đây mang đậm phong cách trang viên châu Âu thuần túy. Biệt thự riêng của Phó Lan Chước ở tòa 7. Chiếc Cadillac Escalade đen chạy thẳng qua cổng lớn, dừng sân rộng.

Lúc xuống xe, Ôn Ngôn vẫn kịp chiêm ngưỡng hết vẻ của căn biệt thự thì khi theo Phó Lan Chước bước trong, cô tủ quần áo tráng lệ hiện mắt cho choáng ngợp.

Những chiếc váy đều tuyệt , đủ phong cách.

"Tủ quần áo đây , mới sai sửa tạm thời nên sơ sài một chút. Chỗ váy cũng đều là hàng may sẵn mua bên ngoài. Lần sẽ gọi đến đo ni đóng giày thiết kế riêng cho em từ sớm."

"Đâu sơ sài... Đẹp lắm ạ, váy cũng xinh.” Ôn Ngôn đầu đáp lời , đầu ngón tay khẽ lướt qua lớp kính trong suốt của tủ đồ.

Phó Lan Chước tiến gần, ngay lưng cô vững chãi như một tấm khiên dày. Vóc dáng rộng gần gấp đôi Ôn Ngôn. Sự chênh lệch thể hình rõ rệt của hai phản chiếu mờ ảo lớp kính bán phản quang mặt.

Ôn Ngôn khẽ hồn, hàng mi rung rung.

Giọng Phó Lan Chước vang lên sát bên tai: "Em cứ từ từ chọn, thử hết . Anh gọi designer hỗ trợ em nhé. Nếu kích cỡ , cô thể giúp em chỉnh sửa ."

Vành tai Ôn Ngôn đỏ lựng lên: "Mấy giờ thì bữa tiệc bắt đầu ạ?"

"Bảy giờ tối, vẫn còn sớm.” Phó Lan Chước đáp.

Lúc xuống xe cô xem giờ, khi đó mới gần bốn giờ chiều, tức là còn tận ba tiếng nữa.

"Dạ... .” Ôn Ngôn ngoan ngoãn gật đầu.

Phó Lan Chước vươn tay, khẽ vuốt ve lọn tóc dài mềm mại lưng cô mới xoay rời .

Bóng khuất khỏi phòng đồ lâu, một cô gái dáng vẻ thanh tú, khí chất nhã nhặn dẫn theo hai dì giúp việc lớn tuổi bước . Cô gái tự giới thiệu họ Lăng, tên Kha Nhụy, là nhà thiết kế Phó Lan Chước mời đến.

Ôn Ngôn vui vẻ bảo thật trùng hợp, tên của chị chữ "Nhụy" giống hệt một cô bạn cùng phòng của cô.

"Thật là duyên quá. Cô Ôn, cô xem những chiếc váy , cô ưng ý bộ nào? Có thể thử hết một lượt cũng ."

"Những bộ đều do chị thiết kế ?" Ôn Ngôn hỏi.

"Không , chỉ ba bộ là tác phẩm của , còn đều do sếp Phó mua từ các thương hiệu lớn."

Mà một mua là hơn chục bộ, còn bắt cô xem ảnh của Ôn Ngôn để hỗ trợ chọn lựa. Cứ như đang chơi trò "Ngôi thời trang" bản đời thực .

rõ ràng Ôn Ngôn tinh tế và hút mắt hơn nhân vật ảo nhiều. Khuôn mặt của cô, dùng AI cũng nặn nổi.

"Vậy em thử đồ chị thiết kế nhé.” Ôn Ngôn .

Lăng Kha Nhụy nhếch khóe môi : "Được chứ, cô thử bộ nào trong ba bộ ?"

Ba chiếc váy do cô thiết kế đều là tác phẩm thiện từ lâu, trong đó hai bộ từng đoạt giải thưởng. Phó Lan Chước mới gọi điện cho cô cách đây ba ngày. Trong chừng thời gian, thể sáng tạo mẫu váy mới , đành dùng đồ may sẵn. Dù , cô vẫn cố tình chuẩn cho Ôn Ngôn ba phong cách khác biệt.

Một bộ mang phong cách nhí nhảnh, linh hoạt hợp với độ tuổi của cô; một bộ váy dài đính kim cương nhân tạo màu vàng kim cực kỳ tôn lên nhan sắc rực rỡ, kiêu sa; và bộ cuối cùng là chiếc váy dài hẹp eo bằng voan đen mang hướng Dark Lolita. Cô thích nhất là bộ cuối cùng , đặc biệt xem khi mặc lên Ôn Ngôn sẽ tạo hiệu ứng tương phản .

Ánh mắt Ôn Ngôn lướt qua một vòng, chỉ chiếc váy đen: "Bộ ạ."

"Cô Ôn thật mắt !" Đôi lông mày của Lăng Kha Nhụy như bay lên. Là một nhà thiết kế, tác phẩm tìm một " mẫu" hảo để phô diễn là điều vô cùng hạnh phúc. Đương nhiên: “ mẫu" cô gặp hôm nay vô cùng danh giá - cô bạn gái nhỏ của vị Chủ tịch Tập đoàn Diệu Hằng.

Hai dì giúp việc cùng mở cánh cửa kính rộng lớn của tủ đồ. Chiếc váy đen tinh xảo lấy , Lăng Kha Nhụy cùng Ôn Ngôn phòng thử đồ để .

Ôn Ngôn thử thử như đang bài tập. Cô bỏ sót bất kỳ bộ lễ phục nào mà thử hết bộ với tinh thần "kính nghiệp" mười phân vẹn mười. Một phần vì phụ công Phó Lan Chước chuẩn nhiều váy như , phần khác là cô chọn bộ nhất, phù hợp nhất để lộng lẫy sánh bước bên đến dự tiệc.

Suốt quá trình thử đồ, những gì cô nhận từ Lăng Kha Nhụy và hai dì giúp việc chỉ là những lời khen ngợi. Bọn họ khen đến mỏi cả miệng, nhưng sự kinh diễm rạng rỡ trong ánh mắt thì là thật.

Vài bộ lễ phục khá rườm rà, lúi húi thử xong thì cũng trôi qua một tiếng rưỡi.

Cuối cùng, bộ khiến Ôn Ngôn ưng ý nhất vẫn là chiếc váy dài màu đen do Lăng Kha Nhụy thiết kế. Đó chắc là bộ phù hợp nhất với cô, nhưng là bộ cô thích nhất. Đứng giữa ranh giới của sự phù hợp và sở thích, cô quyết định theo tiếng gọi của trái tim. Bởi bộ nào cũng xuất sắc, thể phân định cao thấp.

" cũng thấy bộ lộng lẫy nhất, dù cũng là tác phẩm tâm đắc của mà." Lăng Kha Nhụy còn tự hỏi Ôn Ngôn đang nể mặt . Suy cho cùng ở đây nhiều lễ phục hàng hiệu đắt tiền. ngẫm , Ôn Ngôn chẳng cần bận tâm đến suy nghĩ của một nhà thiết kế nhỏ bé như cô, chắc chắn là do cô thực sự thích.

"Vậy, chốt bộ nhé?" Lăng Kha Nhụy xoa xoa tay.

"Vâng." Ôn Ngôn mỉm .

Chọn xong váy thì đến công đoạn trang điểm và tóc. Quá trình cũng chẳng hề đơn giản, Lăng Kha Nhụy đích phụ trách bộ. Cô gom gọn mái tóc dài của Ôn Ngôn búi lên đỉnh đầu, nhưng búi chặt mà cố tình chừa hai lọn tóc hai bên trán, dùng máy uốn tạo độ xoăn sóng nhẹ nhàng rủ xuống.

Hơi thở cung đình châu Âu lập tức hiện lên. Trong chiếc gương trang điểm to bản sáng rực, Ôn Ngôn giống hệt một nàng công chúa kiêu sa sống trong những tòa lâu đài cổ kính.

Và đêm nay, công chúa sẽ xuất cung tuần du.

Trang điểm và tóc xong xuôi, Lăng Kha Nhụy bắt đầu cuống cuồng lục lọi các ngăn kéo. Vẫn còn một món phụ kiện cực kỳ đẳng cấp đeo lên Ôn Ngôn, đó là một sợi dây chuyền.

Cô nhớ rõ Phó Lan Chước từng dặn hầu để nó ngay bàn trang điểm . tìm mãi vẫn chẳng thấy , mà bây giờ là sáu giờ hai mươi tối , thời gian khá gấp gáp.

"Chị đang tìm gì ?" Ôn Ngôn cất tiếng hỏi.

"Dây chuyền sếp Phó mua cho cô, tìm khắp các ngăn kéo đều thấy.” Lăng Kha Nhụy đáp.

Người giúp việc chỗ cất sợi dây chuyền thì chạy vệ sinh, còn trong phòng thì mù tịt.

Ánh mắt Ôn Ngôn chợt lướt qua một chiếc hộp gỗ màu xám đậm cách đó xa, hai chiếc cọ trang điểm đè lên, bên cạnh là hộp phấn tươi CPB đóng nắp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-16-benediction-cach-mot-lop-vai-mong.html.]

Cô vươn tay khẽ gạt chiếc hộp gỗ , phủi nhẹ chút bột má hồng dính đó mở . Một sợi dây chuyền sapphire lấp lánh đập ngay mắt: "Có cái chị?"

Lăng Kha Nhụy khựng : " đúng đúng! Là nó!"

Thật cạn lời, cô tìm bở tai, ai mà ngờ một món trang sức đắt tiền như vứt lăn lóc bàn trang điểm chứ!!! Không bỏ két sắt thì thôi, ít cũng cất ở một nơi an chút. Lỡ may va rơi xuống đất, cô bán mạng cũng đền nổi.

"Đẹp quá.” Ôn Ngôn viên đá quý trong hộp, thốt lên.

Lăng Kha Nhụy thường xuyên lăn lộn trong giới thời trang, tiếp xúc với đủ tầng lớp thượng lưu, danh gia vọng tộc lẫn các ngôi lớn. Cô chiêm ngưỡng bao nhiêu món trang sức lộng lẫy, thậm chí còn hai bạn là nhà thiết kế trang sức. Thế nhưng, khoảnh khắc thấy viên sapphire trong hộp, cô vẫn ánh sáng của nó cho chói mắt.

Nếu cô nhớ nhầm, viên sapphire nặng tới 206.7 carat, bao quanh bởi 66 viên kim cương hồng và 102 viên kim cương trắng. Trị giá của nó lên tới 300 triệu USD, mức giá siêu khủng từng phá vỡ kỷ lục giao dịch của nhà đấu giá Christie's.

Sợi dây chuyền chế tác thế kỷ , tên là "Artis Blue", từng Nữ hoàng Hà Lan và hai vị Vương hậu châu Âu đeo. Mười năm , nó tái xuất tại nhà đấu giá Christie's ở New York nhưng vì giá khởi điểm quá cao nên lưu kho suốt nhiều năm. Mãi đến tháng , nó mới Phó Lan Chước mua .

Lăng Kha Nhụy cẩn thận nâng sợi dây chuyền , đeo lên chiếc cổ thiên nga thon dài trắng ngần của Ôn Ngôn.

Ánh ngọc tôn nhan sắc, sắc biếc điểm nét mày.

Sợi dây chuyền đeo Ôn Ngôn càng trở nên rực rỡ. Người và trang sức giao hòa nổi bật lẫn , khiến Ôn Ngôn tỏa sáng rạng ngời, đến hư ảo.

Viên đá lớn áp phần da hõm cổ mang theo lạnh mơn man. Ôn Ngôn chằm chằm gương trang điểm, giơ tay khẽ chạm nó.

"Chúng chọn khuyên tai nhé.” Lăng Kha Nhụy giục.

"Em lỗ tai... là thôi đeo nữa ạ?" Ôn Ngôn cũng để ý thấy sắp sáu rưỡi, sợ lát nữa muộn giờ, dù Phó Lan Chước vẫn hề lên lầu hối thúc.

"Dây chuyền lộng lẫy thế khuyên tai .” Lăng Kha Nhụy kéo tay Ôn Ngôn dậy, dẫn cô đến tủ trang sức.

Cô liếc nhanh một vòng. Ở đây bảy đôi khuyên tai sapphire, trong đó một đôi cực kỳ ton-sur-ton với sợi Artis Blue cổ Ôn Ngôn. Cô lấy nó : "Đeo đôi ."

Dù Ôn Ngôn lỗ tai, đôi khuyên cũng loại kẹp, nhưng Lăng Kha Nhụy cách riêng của . Cô lấy băng dính trong suốt mang theo trong túi xách, xé hai mẩu nhỏ dán lên dái tai Ôn Ngôn, cắm đuôi khuyên tai lớp băng dính. Nếu thật gần và kỹ thì tuyệt đối thể phát hiện .

Cứ ngỡ là xong, nhưng thực tế vẫn còn chọn túi xách và giày cao gót. Hai dì giúp việc mang đến vài đôi giày. Vì thời gian đang đếm ngược nên Ôn Ngôn chọn nhanh. Cô lấy đôi giày cao gót pha lê mũi nhọn mà thấy ưng mắt và hợp với chiếc váy nhất.

Túi xách thì để Lăng Kha Nhụy chọn giúp. Đó là chiếc túi dáng vương miện Diana của thương hiệu Judith Leiber. Chiếc túi mang hình dáng một chiếc vương miện màu trắng bạc, bề mặt nạm kín những viên pha lê bạc rực rỡ. Ở trung tâm điểm xuyết vài viên ngọc trai màu hồng nhạt đủ kích cỡ, kết hợp với dây xích bạc đeo tay, trông nhỏ nhắn, tinh xảo cực kỳ xa hoa.

Ôn Ngôn kịp ngắm nghía thêm, cô mở khóa túi, thả điện thoại xỏ giày cao gót bước .

Lăng Kha Nhụy tiễn Ôn Ngôn xuống lầu.

Phó Lan Chước đang đợi ở phòng khách tầng một. Cửa thang máy mở, khoảnh khắc Ôn Ngôn bước , ánh mắt lập tức dán chặt cô.

Cô gái nhỏ diện chiếc váy đen với phần chân váy tầng tầng lớp lớp, hệt như một đóa hồng đen bung nở giữa màn đêm. Thắt lưng da móc cài kim loại siết nhẹ ngang hông, tôn lên đường cong mượt mà một cách hảo. Cổ áo ren lật bản to càng nổi bật vùng xương quai xanh trắng đến chói mắt. Viên sapphire xanh thẳm yên lặng giữa hõm cổ, bao quanh là những viên kim cương lấp lánh như ngàn vì .

"Thế nào sếp Phó, ngài định tăng lương cho ?" Lăng Kha Nhụy mở lời.

Phó Lan Chước vẫn đăm đắm Ôn Ngôn đang bước về phía : "Muốn tăng bao nhiêu."

"Cái thì tùy tâm sếp thôi."

Ôn Ngôn đến mặt Phó Lan Chước, giọng khàn : "Được."

Khóe môi Lăng Kha Nhụy khẽ nhếch lên.

"Anh, nãy giờ mất nhiều thời gian quá ?" Ôn Ngôn : “Chúng thôi, kẻo muộn mất."

Phó Lan Chước khẽ đáp: "Không muộn ."

Anh đưa tay , ngửa lòng bàn tay về phía cô. Đôi mắt đen láy của Ôn Ngôn thoáng rung động, hàng mi khẽ chớp. Cô đặt tay lòng bàn tay rộng lớn của , Phó Lan Chước lập tức nắm gọn lấy. Ôn Ngôn đang đeo đôi găng tay Lolita màu đen. Cách một lớp vải mỏng, cô vẫn cảm nhận rõ rệt ấm truyền từ tay .

Vành tai cô đỏ bừng lên.

Phó Lan Chước dắt Ôn Ngôn rời khỏi biệt thự, hướng về chiếc Cadillac Escalade màu đen đỗ ngoài cửa.

Bước xe, tài xế đợi ở cửa định đóng thì Phó Lan Chước cất giọng: "Đợi chút." Động tác của tài xế khựng . Anh thấy sếp vẫy tay gọi một giúp việc đang trực ở cửa. Người vội vàng chạy tới: "Thưa ngài, chuyện gì ạ?"

Phó Lan Chước : "Đi lấy cho cô Ôn một chiếc khăn choàng."

Căn biệt thự từng nữ chủ nhân. Những giúp việc thuê với mức lương hậu hĩnh ở đây phần lớn thời gian chỉ dọn dẹp vệ sinh hoặc tưới cây ngoài vườn, gần như kinh nghiệm chăm sóc phụ nữ. Đến khi Phó Lan Chước chủ động nhắc, họ mới giật nhận sự thiếu sót, vội vã chạy ngược trong.

"Em lạnh .” Ôn Ngôn .

đúng là buổi tối trời se lạnh thật. Đã giữa tháng Chín, tiết trời chớm bước sang thu.

Ánh mắt Phó Lan Chước lướt qua bờ vai trắng ngần để trần của cô, cúi xuống cẩn thận vuốt phẳng phần gấu váy đang phủ lên tận mũi giày da của : "Khoác cho ấm."

Ôn Ngôn gì thêm. Lúc cô mới để ý Phó Lan Chước dường như cũng trang phục. Vẫn là âu phục, nhưng kiểu dáng và màu sắc khác với lúc . Hiện tại, đang mặc một bộ vest nhung đen, toát lên vẻ quyền quý vô cùng.

Người giúp việc nhanh, ôm theo hai chiếc khăn choàng, một mỏng một dày.

Sau khi nhận khăn, chiếc Cadillac Escalade mới từ từ lăn bánh khỏi cổng biệt thự. Trong xe, Phó Lan Chước giũ chiếc khăn mỏng , choàng lên vai Ôn Ngôn.

Chất liệu khăn vô cùng mềm mại. Khoảnh khắc lớp vải chạm vai, nhiệt độ cơ thể cô dường như cũng ấm lên đáng kể.

"Anh, tiệc đông lắm ạ?" Ôn Ngôn kéo kéo chiếc khăn choàng, lên tiếng hỏi.

Phó Lan Chước khẽ vuốt lọn tóc rủ bên má cô: "Bình thường thôi, đây là tiệc tối riêng tư, sẽ quá đông ."

Địa điểm tổ chức tiệc là Trung tâm Triển lãm Minh Thành. Lái xe từ khu Tiền Than T.ử Viên qua đó mất hơn nửa tiếng, kết quả là họ đến muộn. Tuy nhiên, đối với Phó Lan Chước, điều dường như chẳng gì to tát. Vẻ mặt vẫn bình thản, Ôn Ngôn nhận chút gợn sóng nào.

Hai cánh cửa lớn mạ vàng nặng nề của phòng tiệc nhân viên phục vụ từ từ đẩy , phô diễn một thế giới mới lộng lẫy và huy hoàng. Tiếng nhạc giao hưởng du dương trào dâng, hòa quyện cùng ánh sáng rực rỡ từ những chùm đèn pha lê, mở một bữa tiệc tối xa hoa tráng lệ mắt Ôn Ngôn.

Ôn Ngôn khoác tay lên cánh tay gập của Phó Lan Chước, cùng bước sảnh tiệc vô vàn ánh .

Những tiếng trò chuyện rì rầm ở khu vực gần cửa đột ngột im bặt. Sự tĩnh lặng dần dần lan tỏa khắp gian. Phần lớn các quý ông, quý bà đang nâng ly giao lưu đều dồn ánh mắt đ.á.n.h giá lên Ôn Ngôn.

Đây là đầu tiên Phó Lan Chước đưa nữ đồng hành đến một sự kiện giao tế như thế , mà tung bài là "tứ quý c.h.é.m heo".

Cô gái cạnh trông tuổi đời còn trẻ, nhưng ngũ quan xinh đến mức kinh diễm. Khoác chiếc váy dài màu đen chít eo, chất liệu nhung và lụa cao cấp khắc họa hảo vóc dáng yêu kiều của cô. Lớp viền ren ngang n.g.ự.c khéo léo phô bày bờ xương quai xanh thanh mảnh, thẳng tắp và làn da trắng ngần. Đôi bờ vai tròn trịa, nuột nà; nổi bật chiếc cổ thiên nga là viên sapphire xanh thuần khiết, rực rỡ, khiến cả con cô như tỏa sáng lấp lánh. Trên tay cô là chiếc túi xách hình vương miện màu trắng bạc tinh xảo.

"Sếp Phó, ngài đến ." Một phụ nữ diện chiếc váy xẻ sâu cổ chữ V màu tím bước tới. Cô dáng cao ráo, cân đối, khí chất phóng khoáng đoan trang. Ánh lấp lánh từ ly champagne tay cô phản chiếu hảo với đôi khuyên tai tua rua đính kim cương.

Cảm nhận ánh của cô , Ôn Ngôn ngước mắt lên chạm ánh .

Vệ Nguyệt Y khẽ sững , chăm chú quan sát khuôn mặt Ôn Ngôn.

Cô gái nhỏ mắt mang vẻ phần ngây thơ, đôi mắt trong veo, đen láy, chẳng hề vương chút căng thẳng sợ hãi nào. Ngược , cô còn thấy trong đôi mắt ẩn chứa sự mong chờ, háo hức.

Và cả sự can đảm chút sợ hãi.

Những phụ nữ cạnh Phó Lan Chước, ít nhiều đều sẽ để lộ sự rụt rè, e dè và thiếu tự tin, ngay cả bản Vệ Nguyệt Y cũng ngoại lệ. Một đàn ông như Phó Lan Chước, cô từng nghĩ phụ nữ nào đủ sức kìm cương . Thế nhưng cô em gái nhỏ cực kỳ tự nhiên khoác tay , nét bình thản khuôn mặt vượt xa độ tuổi của .

"Đây là Giám đốc Vệ của Tập đoàn Dược phẩm Mộ Vân, cũng là một trong những nhà tổ chức bữa tiệc hôm nay.” Phó Lan Chước giới thiệu với Ôn Ngôn.

"Dạ, chào chị." Ôn Ngôn cất tiếng chào.

"Vị là?" Vệ Nguyệt Y tủm tỉm hỏi, ánh mắt chuyển từ Ôn Ngôn sang Phó Lan Chước.

Trái với dự đoán, giọng trầm ấm của Phó Lan Chước vang lên: "Bạn gái , Ôn Ngôn."

 

Loading...