Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 18: Benediction - Như một nụ hoa đẫm ánh sáng…
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:46
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở Tiền Than T.ử Viên, hai dì giúp việc trong biệt thự tận tình giúp Ôn Ngôn bộ váy đen, đồng thời tháo khuyên tai và dây chuyền.
Cô tẩy trang vì lớp makeup do Lăng Kha Nhụy họa lên quá đậm, định bụng về trường tẩy . Vừa đồ xong, cô liền thẳng xuống lầu.
Vì bước quá vội vã, cô chỉ kịp chào tạm biệt hai dì một tiếng. Một trong hai mới đặt sợi dây chuyền trong hộp, ngẩng lên định gọi thì cô khuất.
Phó Lan Chước đang đợi nhà. Anh nhàn nhã sô pha phòng khách tầng một, thưởng thức ly nóng.
Nhìn thấy Ôn Ngôn bước khỏi thang máy, cô bộ váy liền màu xanh lam nhã nhặn quen thuộc.
Khoảng trống cổ và dái tai còn sự lấp lánh của trang sức, nhưng trông cô vẫn toát lên vẻ rạng ngời, tinh khôi khó tả.
"Anh ơi, chúng thôi." Ôn Ngôn bước tới chỗ sô pha để lấy balo.
Phó Lan Chước đặt tách xuống, từ từ lên.
Anh bước gần cô, ánh mắt dừng nơi cần cổ trống trải.
Ôn Ngôn chuẩn khoác balo lên vai thì Phó Lan Chước nhanh tay cầm lấy: "Để xách cho."
Lúc mới đến cũng thế, luôn thích xách balo cho cô. Nhìn theo bàn tay thon dài, đẽ của , Ôn Ngôn ngoan ngoãn để cầm.
"Em tháo dây chuyền ?" Phó Lan Chước xách chiếc balo hỏi.
"Vâng ạ, sợi đó đeo nặng quá." Ôn Ngôn thật. Đeo suốt một buổi tối khiến cổ cô mỏi nhừ.
"Dù nó ."
Câu dứt, Ôn Ngôn thấy cửa thang máy đằng mở . Dì giúp việc họ Triệu bước nhanh ngoài, tay cầm theo chiếc hộp gỗ màu xám đậm.
"Cô Ôn, món đồ của cô đây." Bà liếc Phó Lan Chước một cái bước tới mặt Ôn Ngôn, đưa chiếc hộp cho cô.
Ôn Ngôn chắc chắn bên trong là sợi dây chuyền sapphire nên nhất định chịu đưa tay nhận.
"Em cứ cầm lấy .” Phó Lan Chước lên tiếng: “Anh đặc biệt mua tặng em đấy."
"..."
Lần Phó Lan Chước chuyển hẳn hai triệu tệ thẻ của cô , nay tặng thêm trang sức. Hơn nữa sợi sapphire giá trị chắc chắn hề nhỏ.
"Thôi ạ, món đồ quý giá quá." Ôn Ngôn ngập ngừng từ chối.
"Em xứng đáng nhận tất cả những thứ quý giá nhất đời ."
"..."
Trong lúc Ôn Ngôn còn đang trầm mặc, Phó Lan Chước đặt chiếc balo của cô lên bàn , kéo khóa . Sau đó, nhận lấy chiếc hộp từ tay dì Triệu, định nhét balo. Ôn Ngôn vội bước tới níu chặt cổ tay : "Anh ... là thế , em gửi sợi dây chuyền ở chỗ , nhờ giữ hộ... ? Mang về trường, em sợ an ."
Với , cô là sinh viên, thể đeo sợi dây chuyền khoa trương và phô trương như học chứ.
"Ở ký túc xá đại học Thanh Hoa chắc két sắt chứ." Phó Lan Chước .
là ...
Nhân lúc Ôn Ngôn còn đang phân vân, Phó Lan Chước nhanh tay cất chiếc hộp trong balo của cô.
"Những món khác thể giữ hộ em, nhưng sợi dây chuyền , vẫn em mang theo bên ." Kéo khóa xong, Phó Lan Chước dùng giọng điệu trầm ấm, thẳng mắt Ôn Ngôn.
Nghĩ đến hàng tá váy vóc, túi xách trong phòng để đồ...
"Anh mua cho em nhiều quá... Thật , em nhận lời yêu , là vì em thích con ." Khi câu , Ôn Ngôn thẳng đôi mắt đen thẳm của Phó Lan Chước, tim đập rộn rã.
Phó Lan Chước sững . Anh lặng lẽ ngắm cô một lúc vươn tay vuốt ve gò má cô.
Mặt Ôn Ngôn nóng ran.
Dì Triệu đột nhiên nhận sự mặt của lúc vô duyên. lúc lưng rời , do vội vàng hấp tấp nên bà va lưng ghế sô pha, thốt lên một tiếng "Ối!".
Hàng mi Ôn Ngôn khẽ rung rinh.
Phó Lan Chước chỉ khẽ véo má cô một cái buông tay.
"Xin ngài! Xin cô Ôn!" Vừa dứt lời, dì Triệu vội vã xoa lưng chạy biến, cảm thấy tội vì phá hỏng bầu khí lãng mạn của đôi trẻ.
Ôn Ngôn thầm thương cảm cho dì Triệu, rõ ràng cô và Phó Lan Chước gì mờ ám ...
"Chúng thôi.” giọng Phó Lan Chước vang lên.
"Vâng!"
Bóng đêm tựa như một tấm lụa xanh đen khổng lồ, từ từ trải rộng khắp đường chân trời. Quần thể nhà chọc trời của thành phố Minh rực sáng như một biển ánh sáng. Những đỉnh tháp cao vút đ.â.m toạc những tầng mây thấp. Tòa tháp Kim Mậu với những đường viền sắc sảo như một tháp Babel phát sáng huyền bí, còn Trung tâm Tài chính Thế giới phóng những luồng sáng màu đỏ tía chói lóa.
Chiếc máy bay từ từ xuyên thủng tầng mây bay lên cao. Ôn Ngôn chiếc giường trong phòng ngủ của máy bay, bó gối say sưa ngắm cảnh đêm lung linh bên .
Thành phố Minh, với tư cách là "ma đô", rực rỡ và lộng lẫy hơn hẳn trung tâm kinh tế Yến Thành, xứng danh là một thành phố ngủ.
Say sưa ngắm cảnh một lúc, Ôn Ngôn chợt cảm thấy men bắt đầu dâng lên. Đầu óc lâng lâng, cồn cào buồn nôn. Bữa tiệc lúc nãy cô uống một ly rưỡi rượu, nhưng lúc đó tỉnh táo, chẳng cảm giác gì.
Nghĩ rằng xuống sẽ dễ chịu hơn, Ôn Ngôn liền kéo tấm chăn mỏng đắp lên ngả lưng xuống giường.
Đã mười rưỡi đêm, giờ ở ký túc xá thường đều tắt đèn ngủ. Ôn Ngôn bao lâu, cơn buồn ngủ bắt đầu ập tới. Cộng thêm cảm giác choáng váng vì men rượu, cô dần dần chìm sâu giấc ngủ.
Bên ngoài khoang khách, Phó Lan Chước đang tựa lưng sô pha, đặt chiếc laptop đùi. Anh đang chú tâm và ghi chú một tệp tài liệu bằng tiếng Đức.
Bên ghế sô pha là chiếc balo màu be và một con robot nhỏ.
Màn hình vuông mặt con robot nhấp nháy một đường gợn sóng, một giọng ngọt ngào vang lên: "Nhịp tim 55, vẻ như cô ngủ say."
Phó Lan Chước ngước mắt lên.
Robot Amy cài đặt một chương trình cảm biến, khả năng theo dõi nhịp tim của những nó tiếp xúc gần đây trong phạm vi 9 mét. Phát hiện nhịp tim của Ôn Ngôn đang giảm dần và trở nên định, nó chủ động thông báo cho Phó Lan Chước .
Phó Lan Chước day day xương mày, hướng ánh mắt ngoài cửa sổ.
Vầng trăng sáng vằng vặc đang ẩn hiện những đám mây đen đặc, khoe một nửa dung nhan bàng bạc.
...
Giấc ngủ của Ôn Ngôn vô cùng say sưa. Cô dường như coi căn phòng ngủ máy bay như chiếc giường êm ái ở ký túc xá, ngủ một mạch trời trăng mây đất gì. Máy bay hạ cánh xuống Yến Thành, tiếng gõ cửa của nữ tiếp viên cũng thể đ.á.n.h thức cô. Thấy , Phó Lan Chước bảo tiếp viên cần gọi nữa. Anh bước phòng ngủ, bế cô khỏi giường, để nữ tiếp viên đắp thêm một lớp chăn mỏng lên cô.
Trời về khuya, bầu trời Yến Thành tối đen như mực.
Chiếc chuyên cơ của tập đoàn Diệu Hằng đậu yên tĩnh đường băng, đèn đêm leo lắt. Một ảnh cao lớn, bế gọn một cô gái bước từ cửa khoang, từng bước vững chãi và chậm rãi xuống cầu thang.
Chiếc Alphard màu đen đỗ sẵn bên chờ đợi. Tài xế túc trực sẵn ở cửa .
Khi Ôn Ngôn giật tỉnh giấc, cô nhận đang trong xe chứ máy bay nữa. Trên đắp một lớp chăn, ấm từ máy sưởi trong xe tỏa dễ chịu.
Cô sang bên cạnh. Phó Lan Chước đang ở đó. Anh ngửa đầu tựa lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe thấy tiếng cô dậy, khẽ mở mắt.
"Anh ơi." Ôn Ngôn thu gọn hai đầu gối, vò rối mái tóc.
Nhìn bên ngoài, những hàng cây ven đường vút qua vun vút. Quả thực cô đang ở xe. Ban nãy cô còn ngỡ đang mơ màng.
Ánh sáng trong xe lờ mờ, khuôn mặt Ôn Ngôn giấc ngủ say rõ nét. hương hoa dành dành dịu nhẹ tỏa từ cơ thể cô thì vẫn chân thật và rõ ràng như . Trong tối mờ mịt, Phó Lan Chước cô: "Thấy em ngủ say quá nên gọi."
"Em say rượu mất ..." Ôn Ngôn đưa tay xoa xoa trán: “Lúc nãy đầu óc em cứ lâng lâng."
"Giờ thì ."
"Dạ hết đau , đỡ nhiều lắm ạ."
"Ừ."
Không ánh mắt Phó Lan Chước vẫn đang dán chặt lên , Ôn Ngôn cúi xuống quờ quạng tìm nút bấm bên hông ghế để nâng lưng ghế lên. Dò dẫm một lúc cũng tìm thấy, cô ngả lưng nệm ghế êm ái. Ôn Ngôn nhận chiếc ghế ấm áp, hình như trang hệ thống sưởi.
Cô thẳng thớm , cẩn thận gấp gọn chiếc chăn tay.
Thấy cô gấp gáp tỉ mỉ như , Phó Lan Chước bật : "Được đấy."
"Em mắc chứng bệnh sạch sẽ ám ảnh cưỡng chế." Ôn Ngôn mím môi. Chiếc chăn gấp vuông vức, cô đặt nó lên hàng ghế .
"Giờ là mấy giờ ?" Ôn Ngôn đeo đồng hồ, điện thoại cất trong balo, nên cô sang hỏi Phó Lan Chước.
"Một giờ hai phút."
"Muộn thế ạ." Ôn Ngôn ngước ngoài cửa sổ, đúng lúc chiếc xe rẽ cổng Đông Nam của đại học Thanh Hoa. Buồng bảo vệ luôn trực 24/24 nhấc barie cho xe của Phó Lan Chước qua. Dù quá nửa đêm, qua cả giờ giới nghiêm, việc xe khuôn viên Thanh Hoa vẫn dễ như trở bàn tay.
Nếu thì về muộn thế , cô đành lang thang ở ngoài trường mất.
Ôn Ngôn cúi xuống tìm giày nhưng thấy . Nhận điều đó, Phó Lan Chước vươn tay lấy đôi giày da màu đen của cô từ băng ghế : "Ở đây."
"À ..."
Ôn Ngôn định đưa tay nhận lấy để xỏ thì Phó Lan Chước đặt đôi giày xuống sàn xe ngay chân cô: "Để mang cho em.” .
Ôn Ngôn khựng , định bảo cần, nhưng Phó Lan Chước nắm lấy cổ chân cô, luồn đôi giày da chân cô.
Những cột đèn đường trong khuôn viên trường nghiêm trang xếp hàng, nhưng quầng sáng vàng vọt len lỏi qua lớp kính xe dán màng tối màu. Trong thứ ánh sáng nhờ nhợ mờ ảo, những ngón chân Ôn Ngôn vô thức co rúm . Bàn tay Phó Lan Chước to, các khớp ngón tay rắn rỏi, gân guốc. Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền qua lớp da se lạnh nơi cổ chân cô, lan tỏa một cảm giác kỳ lạ. Cơ bắp bắp chân Ôn Ngôn căng cứng, thở cô nghẹn .
Chỉ đến khi Phó Lan Chước xỏ xong cả hai chiếc giày và cài xong khóa chiếc giày cuối cùng, Ôn Ngôn mới thở phào nhẹ nhõm.
"Em cảm ơn ." Cô ngắm sống mũi cao vút của Phó Lan Chước khi cúi .
Phó Lan Chước gì thêm, chỉ "ừ" nhẹ một tiếng.
Chiếc xe Alphard đen nhánh từ từ rẽ khu chung cư Lam Huyên. Lúc một giờ sáng, các tòa ký túc xá chìm trong tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ lác đác vài ô cửa sổ còn leo lét ánh đèn.
Trên đường vắng lặng một bóng .
Xe dừng hẳn tòa nhà 13. Phó Lan Chước với tay ghế xách balo đưa cho Ôn Ngôn.
Ôn Ngôn khoác balo lên vai.
"Hôm nay bắt em thức khuya ." Phó Lan Chước cô trìu mến.
Ôn Ngôn nở nụ : "Không ạ, dự tiệc cùng em vui lắm."
"Vui thật ?"
"Thật ạ, hơn nữa... em còn trải nghiệm cảm giác máy bay riêng nữa." Ôn Ngôn siết chặt quai balo.
Lúc ngủ máy bay, cô gỡ búi tóc . Mái tóc dài xoăn nhẹ buông xõa n.g.ự.c và vắt qua cánh tay. Một lọn tóc cẩn thận kẹp quai balo khiến cô thấy vướng víu, liền cúi xuống kéo nó .
Phó Lan Chước tinh ý nhận , liền vươn tay giúp cô gỡ lọn tóc. Động tác khiến cách giữa hai thu hẹp đáng kể. Hơi thở của vấn vít quanh cô, vành tai Ôn Ngôn bắt đầu nóng ran.
Lúc , lạnh của màn đêm lùa trong xe do tài xế mở cửa. Cả hai cùng khựng một nhịp.
"Em lên phòng , hẹn gặp em ngày mai." Giọng Phó Lan Chước trầm ấm.
"Dạ..."
Trên đường từ thành phố Minh sân bay, cô kể với về lịch dạy gia sư sáng mai. Anh liền bảo sáng mai rảnh rỗi, thể đưa cô . Dù cô khuyên can thế nào, bảo rằng tàu điện ngầm tiện, nhưng vẫn nhất quyết đưa cô .
Nghĩ đến việc ngày mai gặp , trong lòng Ôn Ngôn khấp khởi niềm vui.
"Tạm biệt ." Dứt lời, Ôn Ngôn khoác balo bước xuống xe.
Phó Lan Chước cũng bước khỏi xe. Anh lặng cô gái nhỏ tiến về phía cổng ký túc xá, lục lọi tìm thẻ sinh viên trong balo.
"Anh về nhanh nhé." Nhận đang , Ôn Ngôn vẫy tay chào.
Phó Lan Chước mỉm gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-18-benediction-nhu-mot-nu-hoa-dam-anh-sang.html.]
Một tiếng "bíp" vang lên, Ôn Ngôn quẹt thẻ mở cửa khuất bóng cánh cửa ký túc xá.
Người tài xế cạnh chứng kiến cảnh Ôn Ngôn với vóc dáng cao ráo khuất dần dãy hành lang, đ.á.n.h mắt sang vị đại boss Phó Lan Chước.
Anh thầm nghĩ, chuyện thật khó tin nhưng cũng ngọt ngào đến lịm tim. Cảm giác kỳ diệu cứ luẩn quẩn trong tâm trí .
Phó Lan Chước lên xe ngay. Anh sai tài xế lấy cho một điếu xì gà từ trong tủ chứa đồ của xe.
" hút xong điếu mới ." Phó Lan Chước .
Làm tài xế cho Phó Lan Chước nhiều năm, sếp chỉ hút t.h.u.ố.c trong hai trường hợp: tâm trạng cực tồi hoặc tâm trạng cực . Mà cảnh hiện tại, rõ ràng là rơi trường hợp thứ hai.
Dù cũng đang tăng ca, thêm một lát nữa thưởng dày thêm. Anh đáp lời.
...
Sau khi mở khóa cửa phòng ký túc xá bằng vân tay, Ôn Ngôn rón rén đẩy cửa bước . Giờ hai cô bạn cùng phòng chắc chắn ngủ say, cô đ.á.n.h thức họ.
Các động tác cũng cô tiết chế nhẹ nhàng hết mức. Đặt balo xuống, cô cầm chai dầu tẩy trang nhà vệ sinh.
Đang rửa mặt đ.á.n.h răng thì chợt thấy tiếng mở cửa bước , Ôn Ngôn giật thót .
"Cậu về !" Tiêu Tâm Nhụy với mái tóc rối bời thò đầu , tiện tay khép chặt cửa nhà vệ sinh.
"Tớ tỉnh giấc ?" Ôn Ngôn lo lắng.
"Không , hôm qua tớ lỡ tu sữa nên buồn tiểu tỉnh giấc. Hơn nữa, tớ cũng trằn trọc mãi ngủ , tới tận mười một rưỡi tớ mới leo lên giường ngủ cơ, mải đ.á.n.h game với Chu Cẩm Vũ mà." Nhắc đến đoạn , hai má Tiêu Tâm Nhụy ửng hồng.
Ôn Ngôn mỉm : "Hai cùng chơi game , Vương Giả Vinh Diệu hả?"
"Không , Hearthstone cơ, thích trò đó."
Ôn Ngôn ngậm ngụm nước, súc miệng cho sạch bọt nhổ : "Ra ."
Tiêu Tâm Nhụy sấn gần, dán mắt khuôn mặt xinh rạng ngời của cô bạn trong gương. Cô nàng tóm lấy một lọn tóc của Ôn Ngôn cuộn quanh ngón tay, toe toét hỏi: "Sao lóc cóc bò về thế ? Tớ cứ tưởng đêm nay về cơ."
Ôn Ngôn bỏ bàn chải cốc nước, đầu : "Đương nhiên là về chứ, sáng mai tớ ca thêm mà."
"Sao vẫn thêm ? Có yêu đại gia cơ mà." Tiêu Tâm Nhụy trầm trồ.
Chuyện tình cảm của Ôn Ngôn khiến cô nàng "sốc" nặng. Mấy ngày nay cô cắm rễ app truyện xanh để tìm truyện tổng tài . Trước cô ghét cay ghét đắng thể loại ngôn tình sến súa , nhưng giờ mới nhận hiện thực còn gay cấn và lãng mạn hơn tiểu thuyết gấp vạn .
"Chẳng liên quan gì đến tiền bạc ... Tớ chỉ bận rộn hơn chút thôi." Ôn Ngôn từ tốn giải thích.
Tiêu Tâm Nhụy tò mò tiến sát hơn: "Ngôn Ngôn, cho tớ hỏi một chuyện tế nhị nhé."
Khoảng cách quá gần khiến Ôn Ngôn lúng túng, nhưng cô lùi , để mặc Tiêu Tâm Nhụy ôm lấy cánh tay và hỏi dồn dập: "Cái đó... Cậu kiss với đại boss Phó Lan Chước ? Cảm giác thế nào ?"
Nói đến từ "kiss", hai ngón trỏ của cô nàng chọc chọc , trong ánh mắt toát lên sự tò mò vô hạn và cả một chút háo hức đầy tinh quái.
"..."
Nhìn trong gương, Ôn Ngôn chớp chớp mắt: "Chưa..."
Tiêu Tâm Nhụy trố mắt kinh ngạc: "Gì cơ? Thật sự luôn á! Thế hai yêu trong sáng quá ! Phó Lan Chước nhịn nổi nhỉ??"
Lúc nhắn tin WeChat, Ôn Ngôn kể chuyện dự tiệc ở thành phố Minh cùng Phó Lan Chước, còn gửi cả ảnh cho cô xem. Đã bay sang tỉnh khác mà vẫn đưa Ôn Ngôn về an nguyên vẹn. Chuẩn men chính nhân quân t.ử !
Tuyệt nhiên lợi dụng sờ mó Ôn Ngôn một chút nào.
"Thực chúng tớ mới quen lâu, vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu." Những câu hỏi thẳng thắn khiến Ôn Ngôn ngượng ngùng. Cô xoa xoa má: "Cậu bảo buồn tiểu tỉnh giấc cơ mà Nhụy Nhụy, mau giải quyết !"
Á á á, mải hóng hớt tí thì vỡ bọng đái!!
Tiêu Tâm Nhụy khép chặt hai đùi : "Tớ đây."
Trước khi tắm, Ôn Ngôn nhớ sợi dây chuyền sapphire . Cô lấy nó khỏi balo, cất gọn két sắt bàn học khóa cẩn thận.
Chung Hữu Hữu vẫn ngủ say sưa, tiếng ngáy vang dội khắp căn phòng. Sau khi giải quyết nỗi buồn xong, sợ đ.á.n.h thức Chung Hữu Hữu, Tiêu Tâm Nhụy tám chuyện với Ôn Ngôn nữa mà ngoan ngoãn leo lên giường. Ôn Ngôn xách theo chiếc giỏ đựng đồ tắm gội thẳng nhà tắm.
Tắm xong, cô nhà vệ sinh chung sấy tóc. Loay hoay một hồi thì cũng đến hai giờ sáng. Vừa leo lên giường, Ôn Ngôn gục đầu xuống gối chìm giấc ngủ say mèm.
Vì ngủ quá trễ nên sáng hôm Ôn Ngôn dậy muộn. Chuông báo thức reo đầu thấy, đến thứ ba mới choàng tỉnh, vội vã bật dậy khỏi giường.
Làm vệ sinh cá nhân và quần áo qua loa, cô xách balo lao xuống lầu.
Chiếc xe của Phó Lan Chước đỗ sẵn bên . Buổi sáng ngày nghỉ, qua sân ký túc xá nhiều, nhưng cũng đủ thu hút những ánh mắt tò mò. Ôn Ngôn lướt khỏi tòa nhà, cố tình ngó lơ ánh mắt đầy ẩn ý của hai cô quản lý ký túc xá, nhanh chóng chui xe.
Hôm nay Phó Lan Chước tự lái xe đến, tài xế cùng nên Ôn Ngôn ghế phụ.
"Anh ơi, đúng giờ quá." Ôn Ngôn tháo quai balo chéo, sang Phó Lan Chước.
Anh diện trang phục khá thoải mái, chiếc áo thun cộc tay bằng cotton đen tuyền, một tay hờ hững gác lên vô lăng, để lộ đường nét cơ bắp săn chắc và mượt mà cẳng tay. Tay còn đặt nhẹ đỉnh vô lăng.
Nghĩ thì đêm qua cô về đến ký túc xá , còn lái xe thêm hơn nửa tiếng nữa mới về đến nhà ở Yến Thành. Thế mà hôm nay đến trường đúng giờ tăm tắp. Ngủ muộn hơn cô, dậy sớm hơn cô...
thần thái trông vẫn cực kỳ rạng rỡ, hề lộ chút dấu hiệu mệt mỏi.
"Ừ.” Phó Lan Chước khẽ mỉm .
Anh với tay mở ngăn chứa đồ mặt Ôn Ngôn, lấy một chiếc cặp lồng giữ nhiệt.
"Ăn chút lót em."
Ôn Ngôn ngạc nhiên. Chiếc cặp lồng màu đen, kiểu dáng khác hẳn chiếc màu trắng . nó cũng hai ngăn. Ngăn là hai chiếc bát thủy tinh trong suốt nắp đậy, Phó Lan Chước bảo đó là sữa đậu nành và tào phớ ngọt. Ngăn chia thành ba ô nhỏ, lượt đựng sủi cảo Long Tỉnh, tiểu long bao gạch cua và chả giò cá chép.
Điều thú vị là ba món điểm tâm trông hệt như một bảng màu: sủi cảo màu xanh mướt, bánh bao màu vàng ươm, còn chả giò cá chép mang sắc xanh lam dịu mát.
Ban đầu, Ôn Ngôn định bụng khi Phó Lan Chước đến đón, cô sẽ dẫn căn tin trường ăn sáng. Nào ngờ chu đáo mang bữa sáng đến cho cô.
"Mấy món đều do dì giúp việc ở nhà đấy.” Phó Lan Chước cho .
"Trông món nào cũng hấp dẫn quá. Anh ăn gì ạ?" Ôn Ngôn hỏi.
"Anh ăn , phần đặc biệt chuẩn cho em đấy."
Phó Lan Chước lấy thêm một hộp đựng dụng cụ ăn uống từ ngăn chứa đồ, đưa cho cô.
Ôn Ngôn liếc đồng hồ, tám giờ . Cô hẹn phụ học sinh lúc tám rưỡi, sợ là muộn mất.
Vội vàng mở hộp đũa muỗng, Ôn Ngôn gắp một miếng sủi cảo nhét tọt miệng. Hương vị ngon, nhưng cô chẳng thời gian mà nhâm nhi thưởng thức, vội giục Phó Lan Chước: "Anh ơi, chúng xuất phát thôi."
Phó Lan Chước nhấc cổ tay xem đồng hồ, sang hai bầu má phồng to của Ôn Ngôn. Chỉ trong chớp mắt, cô nhét thêm chiếc sủi cảo thứ hai miệng. Anh khẽ chau mày: "Kịp mà, em cứ thong thả ăn xong lái. Vừa ăn xe nguy hiểm lắm."
" từ trường đến đường Côi Xuân xe mất nửa tiếng lận, em sợ muộn giờ." Ôn Ngôn tính toán kỹ quãng đường.
Vừa , cô nhai nuốt sủi cảo nhoài nhòai. Phó Lan Chước sợ cô nghẹn, đành bất lực nhượng bộ: "Thôi , sẽ chạy chậm , em cũng ăn từ từ thôi nhé."
"Vâng ạ." Ôn Ngôn ngoan ngoãn gật đầu.
Chiếc Maybach đen từ từ chuyển hướng tòa nhà 13, rề rà lăn bánh khỏi cổng khu ký túc xá.
Ôn Ngôn lời Phó Lan Chước. Khi xe bắt đầu di chuyển, tốc độ ăn của cô cũng chậm . Lúc , cô mới từ tốn cảm nhận lớp nhân nấm ngọt thanh trong món sủi cảo Long Tỉnh, vô cùng hấp dẫn.
Cô đặt chiếc cặp lồng lên đùi. Cảnh vật ngoài cửa sổ ngừng đổi, từ những hàng ngô đồng xanh mướt trong trường đến những cây phi lao ven đường. Ba ô nhỏ trong ngăn của cặp lồng cũng dần vơi .
Ôn Ngôn ăn no đến mức căng bụng, suýt chút nữa thì ợ một cái rõ to, may mà kìm .
Vì xe đang chạy, uống sữa đậu nành dễ đổ, mà ăn tào phớ cũng bất tiện nên cô quyết định để dành ngăn của cặp lồng . Dù thì cô cũng no căng .
Ôn Ngôn cẩn thận đậy nắp cặp lồng, cất ngăn chứa đồ.
"Em no ?" Phó Lan Chước hỏi.
"Dạ ... Sữa đậu nành với tào phớ lát nữa đến nơi em sẽ ăn nốt. Bụng no căng , em nhét nổi nữa." Ôn Ngôn tựa ghế, sang : "Anh ơi, bữa sáng mang cho em ngon lắm."
"Thật sự hợp khẩu vị chứ?"
"Dạ đúng ạ."
"Miễn em thấy ngon miệng là .” Phó Lan Chước khẽ .
"Anh buồn ngủ ?"
Đến đoạn đường cong, Phó Lan Chước nhẹ nhàng xoay vô lăng. Sườn mặt sắc sảo, đường nét rõ ràng, trông tỉnh táo và tràn đầy sinh lực: "Cũng bình thường, quen ."
"Mỗi ngày chỉ cần ngủ sâu 4 đến 5 tiếng là đủ ."
Ôn Ngôn chớp mắt, chăm chú .
là nguồn năng lượng dồi dào khác.
Hồi cấp ba, cô cũng một cô bạn cùng phòng tương tự. Mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng, hôm vẫn tràn đầy năng lượng tươi tắn. Sau , cô bạn đậu đại học Yến Đài, một ngôi trường danh tiếng khác ở Yến Thành.
"Anh thật là siêu phàm." Ôn Ngôn trầm trồ.
Đến ngã tư đèn đỏ, Phó Lan Chước dừng xe , khóe môi khẽ nhếch lên một nụ .
...
"Khóc lóc cái nỗi gì, nín ngay. Không mời gia sư cho mày thì mày định vác trứng ngỗng về nhà tiếp ? Cả lớp mày đội sổ, nhục nhã thế mà còn ! Mau mau rửa mặt mũi , lát nữa gia sư đến đấy."
Trong phòng tắm, một nhóc 8 tuổi đang bồn rửa tay, nước mắt lưng tròng vì dựng dậy khỏi giường.
Cuối tuần trời thế mà nướng thêm một lát, đúng là bi kịch nhân gian mà!
Nhậm Tinh Dương sụt sùi quệt mũi, mếu máo bóp kem đ.á.n.h răng, cho bàn chải miệng súc miệng trong sự hậm hực tột độ.
Tiêu Tú Mai thằng con mà ứa gan, lòng thầm thở dài vì cái thói lười biếng của nó. Bà bực bội đeo tạp dề bếp chuẩn bữa sáng.
Cậu con trai lớn Nhậm Tinh Hà cũng bà lôi dậy ăn sáng cùng.
"Mẹ ơi, món bánh kếp trứng nữa ? Mẹ thể đổi món mới mẻ hơn ?" Nhìn mâm cơm, Nhậm Tinh Dương bĩu môi chê bai.
"Có mà ăn là phúc bảy đời , còn kén cá chọn canh ? Giỏi thì tự lăn bếp mà !" Tiêu Tú Mai tu ừng ực ngụm sữa tươi quát .
Nhậm Tinh Dương đành ngoan ngoãn câm nín, nhưng thực sự là nuốt trôi cái món bánh trứng mà nhai suốt cả tuần nay. Cắn hai miếng định buông đũa, ánh mắt sắc như d.a.o cạo của Tiêu Tú Mai lườm sang: "Ăn hết cho ! Đừng hòng một lát nữa bụng đói meo réo rắt xin ăn!"
Mắt Nhậm Tinh Dương đỏ hoe, chỉ chực òa lên.
Thấy , Nhậm Tinh Hà đối diện khẽ mỉm : "Em đúng là sướng mà hưởng. Anh mày ở trường thèm còn mà ăn đây . Bánh kếp căn tin trường ngon cỡ nào cũng hương vị quê nhà ."
Từ ngày lên đại học, Nhậm Tinh Hà chuyển hẳn ký túc xá, mỗi tuần chỉ về nhà một . Đi học xa nhà mới thấu hiểu nỗi nhớ hương vị mâm cơm nấu.
"Nhìn gương trai mày kìa, học hỏi ! Hãy trân trọng từng phút giây còn thưởng thức bánh kếp 'thương hiệu Tiêu' nhé." Sáng sớm thằng út cho tức điên, nay con cả mát lòng mát , cục tức của Tiêu Tú Mai tan biến hẳn.
Nét mặt bà cũng tươi tắn, rạng rỡ lên trông thấy.
"Kính coong." lúc , chuông cửa reo vang.
"Để con mở cửa cho." Nhậm Tinh Hà lật đật dậy.
Đồng hồ treo tường chỉ điểm tám rưỡi. Tiêu Tú Mai vỗ đét một cái lên lưng Nhậm Tinh Dương: "Chắc là gia sư đến đấy. Con ăn nhanh lên! Đừng để mất công đến tận nơi mà chờ con ăn sáng xong!"
Khuôn mặt Nhậm Tinh Dương nhăn nhó, nhăn nhó như quả mướp đắng, ngợm khó ở, cũng dám , đành ngoác miệng nhét nốt miếng bánh trứng mồm.
Khi cánh cửa mở , Nhậm Tinh Hà sững . Cô gái cửa khiến quên cả nhịp thở.
Ôn Ngôn mặc một chiếc áo khoác len cardigan màu yến mạch nhạt, chất liệu vải cotton lanh điểm chút bông xù nhẹ nhàng, giống như cô mang tia nắng dịu êm nhất của mùa thu khoác lên . Bên trong là chiếc áo phông trắng tinh khôi, diện chiếc váy hoa nhí dài ngang bắp chân, để lộ phần cổ chân thon gầy, trắng nõn nà cùng đôi giày da màu be xinh xắn.
Ngũ quan của cô thanh tú, đôi mắt đen láy trong veo. Dáng mảnh mai thướt tha đó, như một nụ hoa đẫm ánh sáng sắp bung nở.
"Chào , tớ là gia sư của Nhậm Tinh Dương. Xin vì tớ đến muộn." Ôn Ngôn lên tiếng.