Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 25: Cascade - Mềm nhũn ra như nước
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:53
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh nắng hoàng hôn buông lơi, xiên ngang qua lớp vỏ kính bên hông tòa nhà khu điều trị nội trú, hắt lên những tán lá hòe già cỗi ngoài cửa sổ một lớp viền vàng óng ả. Giang Lộc Nhi ôm khư khư khay cà chua bi chín mọng, nhấm nháp một cách đầy mãn nguyện, hai má phồng lên xẹp xuống theo từng nhịp nhai.
Phó Bảo Hân và Phó Lan Chước vì bận rộn trăm công nghìn việc nên chỉ tạt qua thăm Hứa Gia Lệ chừng nửa tiếng hối hả về công ty. Phó Diệp Xuân thì đang sách ở phòng khách nhỏ phía bên phòng bệnh. Cận Dạng cũng vắng mặt vì đang học cô bé ở trường. Hứa Gia Lệ chìm giấc ngủ, nét mặt hồng hào, bình yên. Không trong mơ bà thấy cảnh lấy vợ mà mũi khẽ hừ một tiếng mãn nguyện.
Giang Lộc Nhi xiên thêm một quả cà chua bi cho miệng, rút điện thoại mở khung chat WeChat với cô. Từ dạo quen cô trong buổi tuyển chọn thành viên cho Hội sinh viên, cô bé xin WeChat nhưng từ đó đến nay hai ít khi tương tác.
Lúc , trong lòng cô bé như hàng ngàn con kiến đang bò, ngứa ngáy chỉ nhắn tin cho cô để thỏa mãn sự tò mò. Dù thì cái miệng của út cũng kín như bưng, cô bé gì gan mà tra khảo. mà, khi rời khỏi bệnh viện... kéo riêng cô bé ngoài dặn dò.
Ngoài hành lang bệnh viện.
Anh: "Chiếc xe đợt tặng, cháu quen tay ?"
Tự dưng hỏi chuyện . Cô bé vội vàng gật đầu lia lịa: "Quen chứ , chiếc Ferrari LaFerrari đó cháu thèm khát từ lâu lắm , ưng cái bụng vô cùng." Lần tình cờ chạm trán ở cổng trường, cho nhờ một chuyến, vẻ thấy cô bé đáng thương nên sai quản gia liên lạc, cho phép cô bé tự do lựa chọn một chiếc siêu xe trong bộ sưu tập của . Anh từng thời gian đam mê sưu tầm xe cộ, trong gara nhà những siêu phẩm phiên bản giới hạn. Chuyện đó khiến cô bé sướng rơn cả .
Anh tiếp: "Hôm nào rảnh qua gara chọn thêm chiếc nữa nhé."
!!!
Mắt cô bé trợn tròn thao láo: "Thật ." Quả nhiên những lời nịnh nọt cánh luôn mang giá trị thiết thực. May mà cô bé nhanh trí.
ngay giây tiếp theo, cô bé : "Đừng phiền Ôn Ngôn, rõ ?"
"Cậu và cô mới bắt đầu tìm hiểu thôi."
"..."
Chậc chậc chậc. Cưng chiều gớm!!
Cô bé tằng hắng một tiếng: "Cháu hiểu , cháu hiểu . Cháu tọc mạch đến thế. mà út ơi, cháu mời cô ăn một bữa thì cũng chứ nhỉ? Mời mợ út tương lai ăn thì gì sai trái . Đợi lúc nào bà ngoại xuất viện, kiểu gì cũng dẫn cô về nhà mắt mà."
Anh im lặng một lúc đáp: "Được, chiều nay sẽ ghé trường đón cô ăn tối, cháu thể cùng."
"..."
Có kè kè bên cạnh thì còn hỏi han chuyện gì nữa. Vả cô bé kỳ đà cản mũi, chán c.h.ế.t .
"Ờm, thôi . Chiều nay cháu ở bệnh viện dùng bữa cùng bà ngoại , chung với hai , để khi khác .” cô bé từ chối khéo.
Anh khẽ "ừm" một tiếng nhạt nhẽo. Điện thoại trong túi quần bất ngờ đổ chuông. Anh lôi điện thoại , ý định tiếp tục trò chuyện với Giang Lộc Nhi nữa, liền giục: "Cháu trong với bà ." Rồi lưng bước .
...
Nể tình chiếc siêu xe sắp rinh về, Giang Lộc Nhi cố gắng kìm nén sự tò mò tột độ, quyết định chất vấn cô nữa. Cô bé buồn chán lướt bảng tin WeChat. lúc đó, một tin nhắn từ cô bạn nhảy lên màn hình.
Vi Lăng: [Hình ảnh]
Vi Lăng: [Hình ảnh]
Vi Lăng: [Người đàn ông là của đúng ?? Biểu tượng cảm xúc há hốc mồm. Chuyện giữa Ôn Ngôn và của là đây? Cô là họ hàng của ?]
Mọi động thái của cô ở Đại học Thanh Hoa đều thu hút sự chú ý. Hai ngày nay, tin đồn cô hẹn hò lan truyền khắp trường. Chiếc xe sang trọng xuất hiện ở trường nhiều , đón cô học về, mà đàn ông vô cùng điển trai.
Vi Lăng từng gặp của Giang Lộc Nhi nên nhận ngay lập tức. Cô bạn cũng tuổi tác của Giang Lộc Nhi, nên giống những sinh viên khác nghĩ họ là một cặp.
Giang Lộc Nhi click hai bức ảnh. Dù chụp từ những góc độ khác , nhưng cả hai đều ghi cảnh cô bước lên xe của . Khuôn mặt tuy rõ ràng, chỉ thấy góc nghiêng, nhưng dáng vóc cao ráo, sống mũi thẳng tắp và khí chất hơn ... nếu là út của cô bé thì còn ai đây nữa.
[Không họ hàng.] À , tương lai thì chắc chắn sẽ là. Cô sẽ trở thành mợ út của cô bé.
Giang Lộc Nhi xóa : [ , mợ út tương lai của tớ đấy.]
Vi Lăng: [...]
Vi Lăng: [???!!!]
Đệ Nhất Tài Nữ Băng Đảo: [Nhãn dán nháy mắt]
Hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời từ từ lặn khuất. Khung cửa kính của căng tin Hy Lan tầng sáu như thu trọn cả những dải mây hồng lững lờ trôi trong, vẽ nên một bức tranh sơn dầu sống động tuyệt .
Chiều nay, khi đón cô, đưa cô tới căng tin Hy Lan tầng 6 để dùng bữa. Nơi thể coi là nơi ghi dấu tình yêu của hai . Thấm thoắt nửa tháng trôi qua, họ mới dịp trở . Hôm nay, đầu bếp ở tầng 6 vẫn tiếp tục thết đãi cô bằng 2/3 thực đơn là những món đặc sản Quý Châu, nhưng biến tấu đa dạng hơn so với . Có vẻ như cô thi thoảng nếm hương vị quê nhà.
Cô ăn liền tù tì hai miếng tóp mỡ, hương vị đậm đà, chuẩn vị quê hương.
Anh đối diện cũng gắp thử một miếng, cô hỏi: "Sáng mai em chỉ một tiết học thôi đúng ?"
Thứ Năm và thứ Sáu lịch học của cô khá thảnh thơi. Cô ngẩng đầu lên: “" một tiếng.
Anh tiếp lời: "Vậy sáng mai tám giờ sẽ qua đón em khám sức khỏe hồ sơ học lái xe nhé." Mọi thứ đời đều thể đường tắt, duy chỉ việc thi lấy bằng lái là thể. Nó liên quan trực tiếp đến sự an của cô và những xung quanh.
Nếu nhắc, khi cô cũng quên béng mất chuyện . Trước đây họ từng bàn bạc về việc khuyến khích cô học lái xe. Trùng hợp sáng thứ Năm cô tiết đầu tiên.
Cô gật đầu đồng ý: " khám sức khỏe thì đến bệnh viện chứ ?"
Anh dùng đũa lật mặt viên đậu hũ chiên trong bát, giọng trầm ấm: "Ở trường dạy lái xe trang sẵn máy khám sức khỏe tự động, tiện lợi. Ngày mai cũng em gặp mặt huấn luyện viên mà sắp xếp cho em luôn."
Anh lo liệu thứ chu đến thế cơ đấy... "À ..." Cô ngoan ngoãn đáp: “Cảm ơn ."
"Anh nếm thử món ?" Vừa , cô cuốn xong một chiếc bánh cuốn tơ đưa về phía . Cô ngờ ngay cả món ăn vặt đường phố bình dân ở quê nhà Huệ Thành của mà đầu bếp ở đây cũng thể chế biến , còn chuẩn nhiều loại rau củ ăn kèm.
Bởi vì món bằng cách dùng một lớp vỏ bột mỏng cuộn các loại rau củ thái chỉ , đó rưới thêm nước chấm đặc chế. Hình dáng của nó trông giống như một em bé đang quấn tã nên mới cái tên là "Búp bê lụa". Cô thấy vẻ e ngại sự phức tạp của món ăn nên hề đụng đũa. Cô liền đeo găng tay nilon, tự tay cuốn một chiếc đưa cho .
Anh chiếc bánh tay cô, khóe môi khẽ cong lên: "Được."
Anh định dùng đũa gắp lấy, nhưng sợ nhân rau bên trong rơi ngoài nên hẳn dậy, cúi về phía há miệng ăn trọn.
"..."
Cô khẽ mỉm . Cô cho nhiều rau củ lắm, chỉ chọn vài sợi dưa chuột, cà rốt thái chỉ, một ít mì lạnh, thêm củ cải chua và rong biển. Anh nuốt trọn chiếc bánh, hai má phồng lên.
Ăn xong, thông báo: "Người nhà chuyện hai đứa hẹn hò ."
Cô thoáng ngạc nhiên, chớp mắt .
Ánh mắt vẫn dán chặt cô: "Mẹ vui lắm. Bà luôn mong sớm bạn gái. Đợi khi nào bà xuất viện, em chịu khó cùng về nhà mắt nhé?"
Hàng mi cô khẽ rung lên, gật đầu bẽn lẽn: "Vâng ạ."
Khóe môi rạng rỡ hẳn lên.
Sáng hôm , đồng hồ điểm bảy giờ rưỡi, cô đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông báo thức. Cô lồm cồm bò xuống giường. Trong phòng lúc chỉ Chung Hữu Hữu là tiết học sớm. Thấy cô lục đục dậy, Chung Hữu Hữu ngái ngủ hỏi: "Sao dậy sớm thế Tiểu Ngôn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-25-cascade-mem-nhun-ra-nhu-nuoc.html.]
Những ngày tiết buổi sáng, cô thường nướng thêm một chút.
Cô trét kem đ.á.n.h răng lên bàn chải đáp: "Mình khám sức khỏe để hồ sơ học lái xe."
Chung Hữu Hữu tạt nước rửa mặt xong, ngẩng khuôn mặt ướt sũng lên, nhắm nghiền mắt hỏi : "Mới năm nhất mà vội học bằng lái xe ?"
Gia đình cũng từng giục Chung Hữu Hữu học lái xe, nhưng cô nàng mặn mà lắm, nghĩ bụng bằng ở trường cũng chẳng cơ hội lái. Vả hệ thống tàu điện ngầm ở Yến Thành hiện đại, tiện lợi thế cơ mà.
"Ừm." Cô đáp, tiện rằng chính là chủ động bảo cô học. Đối với cô, việc trau dồi thêm một kỹ năng mới luôn là điều bổ ích: “Lịch học năm nhất còn rảnh rỗi nên đăng ký học luôn."
Nói xong, cô nhét bàn chải đ.á.n.h răng miệng.
Thời gian vẻ gấp gáp nên hai trò chuyện nhiều. Chung Hữu Hữu vệ sinh cá nhân xong liền bước khỏi nhà vệ sinh, tới bàn học soạn sách vở.
Cơn gió buổi sớm mai ùa từ bên ngoài, những bộ quần áo, váy vóc của nữ sinh phơi ban công khẽ đu đưa. Qua lớp hàng rào sắt gỉ sét là một trời trong vắt, vài gợn mây mỏng tang chầm chậm trôi về phía Tây.
Cô sửa soạn xong xuôi, đeo chiếc túi chéo màu cà phê quen thuộc bước khỏi cửa Chung Hữu Hữu năm phút. Chiếc Maybach đen bóng bẩy của đỗ sẵn sảnh ký túc xá. Anh lúc nào cũng đúng giờ như .
Cô chạy bước nhỏ khỏi khu ký túc xá, tiến về phía ghế phụ lái mở cửa lên xe.
Anh cũng mới tới. Quay sang cô, nhận hai bên má cô hây hây đỏ. "Không cần vội em, vẫn còn dư dả thời gian mà.” mỉm trấn an.
Trường dạy lái xe ở khá xa, lái xe mất tầm nửa tiếng mới tới nơi. Cô tranh thủ khám sức khỏe sớm để còn kịp về trường lên lớp môn chuyên ngành lúc mười giờ.
Hôm nay tiếp tục chu đáo chuẩn bữa sáng cho cô, gồm bánh xèo dẻo dai nóng hổi, cháo yến sào bổ dưỡng và một chùm nho nhỏ nhắn xinh xắn. Vừa đưa miệng, cô mới phát hiện đó là nho thật, mà nặn tỉ mỉ từ khoai lang tím, mang vị ngọt ngào, đa tầng vô cùng tinh tế.
Không hiểu cô giúp việc nhà sở hữu tay nghề nấu nướng đỉnh cao và óc sáng tạo phong phú đến .
"Em mang theo chứng minh thư ?" Anh hỏi.
"Em mang ạ." Vừa đáp, cô gắp một quả "nho" lên.
Anh cô, xích gần: "Mắt em cận chứ?"
Nhìn thẳng khuôn mặt điển trai của , cô trả lời: "Một mắt em cận 1.75 độ, mắt còn 1 độ ạ."
Tuy nhiên, cô bao giờ đeo kính vì mức độ cận hề ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày cũng như việc giảng lớp.
Phó Lan Chước : "Vậy để đưa em cắt kính ."
Theo quy định, khám sức khỏe thi bằng lái đòi hỏi thị lực từ 4.9 trở lên, lẽ cô thực sự cần một chiếc kính.
Cô gật đầu đồng ý.
Anh đặt tay lên vô lăng, ánh mắt dõi theo cô đang cúi đầu tiếp tục ăn sáng. Thực tế, ở các trường dạy lái xe thường sẵn những chiếc kính độ nhẹ để đối phó với bài kiểm tra thị lực. Tuy nhiên, nếu cô tự tay cầm lái, việc đeo một chiếc kính cận phù hợp sẽ đảm bảo an hơn. Vì , việc cắt một chiếc kính riêng là điều cần thiết.
Đợi cô ăn xong bữa sáng, chiếc Maybach mới từ từ lăn bánh, rẽ khúc cua tán cây long não cửa ký túc xá. Sáng thứ Năm khá nhiều sinh viên học sớm, thấy chiếc xe sang trọng , vài tò mò giơ điện thoại lên chụp ảnh. Cửa kính xe đóng kín mít, đường đều tò mò chủ nhân chiếc xe và ghế phụ là ai.
...
Xung quanh Đại học Thanh Hoa ít cửa hàng mắt kính. Anh dừng xe một cửa hàng và dẫn cô trong chọn kính. Do còn nhiều thời gian, bảo nhân viên tiến hành đo khúc xạ mắt cho cô . Sau đó, cô tùy ý chọn một gọng kính đa giác viền kim loại màu bạc thanh mảnh.
Đeo thử lên mắt thấy khá vặn, cô đưa tay nâng nhẹ gọng kính, ngắm hình bóng trong gương. Ở phía bên , chọn xong loại tròng kính phù hợp cho cô. Nhân viên cửa hàng cũng lấy tròng kính từ trong kho .
"Chị chọn gọng kính ưng ý ạ?" Thấy cô tháo kính , cầm tay về phía quầy, cô nhân viên cất tiếng hỏi.
"Dạ , em lấy gọng ." Cô đưa chiếc gọng kính cho nhân viên.
"Vâng ạ." Cô nhân viên nhận lấy.
Lúc chiếc kính xong, cô mới giật phát hiện mức giá "cắt cổ" của nó, lên tới hơn mười nghìn tệ. Lúc chọn gọng, cô nhớ mang máng giá niêm yết chỉ tám mươi sáu tệ, cô còn tưởng nhân viên nhầm thêm một . Tròng kính đắt đỏ đến mức đấy ư?
Trong lúc cô còn đang chần chừ xác nhận giá, quẹt thẻ thanh toán xong xuôi. Nhân viên đóng gói cẩn thận chiếc kính đưa cho . Việc một chiếc kính khác chắc chắn kịp thời gian, mà kính xong cũng thể trả , cô đành ngậm ngùi lẽo đẽo theo bước khỏi cửa hàng.
"Anh ơi, chiếc kính đắt tiền đến thế ạ." Vừa khỏi cửa, cô thắc mắc.
"Cũng bình thường thôi em, cửa hàng chỉ bán tròng Zeiss, em cứ lấy dùng tạm .” đáp nhẹ bẫng.
Cô giàu, nhưng tiêu xài hoang phí như nước thế thì đúng là choáng ngợp. Cô chỉ còn bẽn lẽn thốt lên: "Làm tốn kém quá ạ."
Chiếc xe đậu ngay bên lề đường cửa hàng. Vừa bước tới cạnh xe, chủ động mở cửa ghế phụ, giọng trầm ấm vang lên: "Đối với em, gì gọi là tốn kém cả."
Cô khẽ ngước , những ngón tay vô thức túm nhẹ lấy vạt váy cúi bước lên xe. Anh xách túi đồ vòng sang ghế lái.
Chiếc xe tiếp tục di chuyển, hướng thẳng đến trường dạy lái xe Hải Điến. Vừa đến nơi, cô gặp nữ huấn luyện viên mà dày công tuyển chọn. Đó là một phụ nữ trạc ngũ tuần, dáng cao ráo, chỉ thấp hơn một chút. Bờ vai bà rộng mở, làn da ngăm đen khỏe khoắn, diện chiếc áo polo xám nhạt sơ vin gọn gàng trong chiếc quần túi hộp màu xanh sẫm. Mái tóc bà búi cao gáy, toát lên vẻ tháo vát, điềm đạm.
"Chào cô Ôn, chào cô nha!" Dù vẻ ngoài trông vẻ nghiêm nghị, nhưng khi bà nở nụ , khí chất liền đổi hẳn, trở nên nhiệt tình và thiện. Thấy bà chìa tay , cô vội vàng đưa tay đáp lễ, bắt tay bà.
Huấn luyện viên họ Dương. Sau màn chào hỏi và giới thiệu ngắn gọn, bà Dương dẫn cô điền tờ đơn đăng ký, đưa cô đến khu vực máy khám sức khỏe tự động. Khám sức khỏe xong, cô còn chụp ảnh thẻ phông trắng kích cỡ 3x4.
Họ in 8 tấm ảnh, cuối cùng chỉ dán hồ sơ 4 tấm, còn dư một nửa. Trong suốt quá trình thủ tục, xấp ảnh luôn gọn trong tay , chỉ khi cần dán đơn mới lấy một tấm. Đến lúc thủ tục tất, chuẩn rời khỏi trường lái, cô mới ngỏ lời: "Anh đưa cho em chỗ ảnh còn dư nhé, để em cất túi."
hề ý định trao chiếc phong bì giấy xi măng đựng ảnh cho cô. Anh cô chằm chằm : "Chỗ ảnh còn , tặng hết cho ?"
"..."
Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng: "Vâng..."
Anh hề tỏ chút ngại ngùng nào, nhét thẳng chiếc phong bì túi quần. Có vài lời cô định thốt , nhưng trong phút chốc nghẹn ứ nơi cổ họng, chẳng nên lời. Cô đành lẳng lặng bước theo xe.
Anh mở cửa ghế phụ cho cô, đợi cô chui tọt trong. "Rầm" một tiếng, cửa bên ghế lái cũng đóng sập , vị trí. Cô tháo chiếc túi xách chéo xuống, tay khẽ mân mê chú gấu bông nhỏ, ánh mắt vô tình hướng về phía .
Anh dường như nhận điều gì đó, rướn nhích gần cô, đuôi lông mày khẽ nhếch lên: "Sao mặt em đỏ thế?"
Cô đăm đắm: "Sao giữ ảnh của em?"
"Để những lúc gặp em, thể lấy ngắm cho đỡ nhớ.” đáp thẳng thừng.
Nghe , những ngón tay cô siết chặt lấy chiếc túi xách trong lòng. Cô khẽ ngửa đầu, chủ động hôn lên môi .
Đôi môi cô mềm mại, ngọt ngào hệt như một viên kẹo bông gòn. Hàng mi đen rậm của khẽ rung lên.
Ôn Ngôn định hôn một cái lùi ngay. trong khóe mắt, cô thấy Phó Lan Chước nâng cổ tay xem đồng hồ, đó bàn tay to lớn của giữ chặt lấy gáy cô.
Đây là thứ ba họ hôn . Khuôn mặt cô đỏ bừng, đan xen giữa sự hồi hộp và tận hưởng sự nồng nàn, ẩm ướt môi .
Nụ hôn của vẫn dịu dàng như hai , khiến trái tim cô loạn nhịp tựa chú nai con lạc. Lực nâng đỡ ở phía gáy dần biến mất, đó, một cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ vòng qua ôm trọn lấy eo cô. Xuyên qua lớp tóc dài mượt mà, ôm ghì lấy cô, trao cho cô nụ hôn say đắm dứt.
Cơ thể cô ngày càng trở nên tê dại, mềm nhũn như nước.