Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 30: Cascade - Rực rỡ khôn cùng

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nụ hôn mãnh liệt ngừng tấn công, gặm nhấm đôi môi cô.

Lần khác biệt so với những , Phó Lan Chước còn giữ sự dịu dàng thường thấy.

Ôn Ngôn hề chống cự, ngược , cô càng đắm chìm trong sự cuồng nhiệt . Cô vươn tay, vòng qua ôm chặt lấy cổ .

Nụ hôn tựa như một cơn bão ập tới, dường như đang trút bỏ và bù đắp cho điều gì đó.

Trút bỏ nỗi nhớ nhung da diết của những ngày gặp, bù đắp cho ngọn lửa khao khát cháy bỏng trong tim. Phó Lan Chước hôn đến mức khiến Ôn Ngôn nhũn cả , đầu óc cuồng, chẳng còn trời trăng mây đất là gì.

Cường độ của nụ hôn dần dịu , buông cô trong giây lát để cô thở hắt vài , lao một nụ hôn mới.

Bị hôn đến mức ngửa hẳn đầu , Ôn Ngôn khẽ kiễng mũi chân, hai tay siết chặt lấy cổ .

Phó Lan Chước dù cũng là một đàn ông bình thường. Đứng sự mềm mại, thơm ngát , khó lòng giữ vững lý trí. Chỉ một chút nữa thôi là mất kiểm soát. Khó khăn lắm mới kìm nén khi luồng khí nóng hổi trượt đến vành tai cô.

Hơi thở của lùi dần, cơ thể Ôn Ngôn vẫn còn đang run rẩy nhẹ, khuôn n.g.ự.c phập phồng liên hồi, vành tai ngậm lấy giờ đỏ rực lên.

Đôi mắt cô phủ một tầng sương mỏng, còn chút sức lực nào, ngoan ngoãn ngã gục lồng n.g.ự.c .

Phó Lan Chước vòng tay ôm trọn lấy cô.

Tình yêu đúng là thứ ma lực khiến con phát điên.

Đây là đầu tiên Ôn Ngôn nếm trải thứ cảm giác mãnh liệt .

Dù cả hai chẳng với lời nào, nhưng chỉ một cái ôm siết chặt cũng đủ cho vạn lời .

Còn mập mờ, ám hơn bất cứ lời đường mật nào.

"Khuya lắm , em nghỉ ngơi .” rốt cuộc, Phó Lan Chước cũng là lên tiếng .

Ôn Ngôn từ từ thoát khỏi vòng tay : "Dạ."

Phó Lan Chước kéo tay cô, mở toang cánh cửa phòng ngay bên cạnh.

Ánh mắt Ôn Ngôn lướt trong. Một căn phòng ngập tràn sắc hồng ngọt ngào...

Căn phòng bài trí vô cùng nữ tính, rèm cửa và ga trải giường đều đồng bộ một tông hồng phấn nhẹ nhàng. Diện tích phòng khá rộng rãi, chiếc giường ngủ lớn phủ một lớp màn buông màu hồng đậm, tạo cảm giác như đang bước thế giới thần tiên. Trong phòng đầy đủ giá sách, bàn học, và một chiếc sô pha. Đáng chú ý là sô pha, ngoài vài chiếc gối tựa, còn ba con gấu bông to bằng cái gối...

Là Chiikawa, Usagi và Hachiware...

Ôn Ngôn sững sờ.

Phó Lan Chước từ từ buông thõng cổ tay mềm mại của cô: "Căn phòng thiết kế dành riêng cho em đấy."

"Em xem thử chỗ nào ưng ý , sẽ gọi sửa ngay."

Anh cứ ngỡ đợi một thời gian nữa, khi tình cảm giữa hai sâu đậm hơn, căn phòng mới cơ hội đón nữ chủ nhân.

Chẳng ngờ ngay tối nay dẫn cô về. Thực phòng vẫn thiện 100%, tấm t.h.ả.m trải sàn đặt mua từ châu Âu vẫn giao đến.

Ôn Ngôn dạo một vòng quanh phòng, bước tới sô pha, ôm chú gấu Chiikawa lòng: "Em cảm ơn ..."

"Em thích lắm, phòng lắm ạ."

Một căn phòng rập khuôn phong cách công chúa, cô thực sự ưng ý.

Dáng vẻ ôm chặt lấy bé Chiikawa của cô trông quá đỗi đáng yêu. Phó Lan Chước đột nhiên trỗi dậy khao khát "bắt nạt" cô, hung hăng ức h.i.ế.p cô một trận. Anh cố kìm nén, thái dương giật giật: "Vậy về phòng đây."

Vốn dĩ còn nhiều chuyện thủ thỉ với , nhưng Ôn Ngôn chỉ , nhẹ nhàng chúc: "Chúc ngủ ngon."

"Ừ." Anh vươn tay véo nhẹ má cô.

Không gì thêm, gót rời , tiện tay khép luôn cánh cửa .

Nhìn đăm đăm cánh cửa đóng kín, Ôn Ngôn ôm chặt chú gấu bông Chiikawa mềm mại thả xuống sô pha, chiếc nệm xẹp xuống một vùng.

Cô quên bẵng việc hỏi âm thầm chuẩn căn phòng từ bao giờ...

Lúc nào cũng mang đến cho cô muôn vàn bất ngờ.

Phòng ngủ trang phòng tắm khép kín, Ôn Ngôn đặt chú gấu Chiikawa xuống, bước giải quyết nỗi buồn.

Cô ngạc nhiên phát hiện nguyên một bức tường trong nhà tắm chất kín mỹ phẩm chăm sóc da.

Đủ chủng loại, thậm chí mặt nạ còn xếp cao như núi.

Nguyên bộ sưu tập sữa rửa mặt cũng đến bảy tám nhãn hiệu khác ...

Người ngoài chắc tưởng đây là một cửa hàng mỹ phẩm chứ chẳng đùa...

Thật sự quá lãng phí, một dùng hết ngần đồ.

Hơn nữa mỹ phẩm cũng hạn sử dụng chứ bộ.

Vừa bước khỏi nhà tắm, tiếng gõ cửa vang lên. Ôn Ngôn mở cửa, thì là dì Từ.

Dì Từ với dáng tròn trịa, môi nở nụ hiền hậu, tay xách theo chiếc balo của cô: "Cô Ôn ơi, balo của cô đây, lúc nãy quên mang lên cho cô, xin cô nhé."

Ôn Ngôn nhận lấy: "Không ạ, cháu cảm ơn dì."

Dì Từ mỉm : "Không chi, chi! Cô Ôn tắm rửa ? Để pha nước ấm cho cô nhé."

Đêm nay Ôn Ngôn tắm một , cô gội rửa thêm nào nữa, liền đáp: "Dạ thôi ạ, nếu cần cháu sẽ tự pha, cũng muộn , dì Từ về nghỉ ngơi ạ."

Dì Từ cô chăm chú: "Vâng, , xin phép cô Ôn nhé. Có việc gì cô cứ gọi, tường điện thoại bàn đấy ạ."

Đến lúc Ôn Ngôn mới để ý thấy một chiếc điện thoại bàn treo ngay cạnh cửa .

"Dạ.” cô đáp lời.

...

Những giọt mưa xối xả đập xiên cửa kính, để những vệt nước chi chít.

Sau khi lấy bộ đồ ngủ từ vali , Ôn Ngôn cuộn chiếc giường êm ái, hai má ửng hồng.

Cô cầm điện thoại nhắn tin cho Phó Lan Chước.

[Anh ngủ ạ?]

Ở một căn phòng khác, Phó Lan Chước đang xối nước vòi hoa sen. Tiếng nước chảy rào rào át luôn tiếng rung báo tin nhắn của chiếc điện thoại đặt bàn.

Anh tắm khá lâu, đến khi bước thì chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm trắng ngang hông, để một sàn nhà loang lổ vết nước.

Trước khi sấy tóc, dường như điều gì thôi thúc, cầm điện thoại lên kiểm tra.

Có tin nhắn WeChat .

[Anh ngủ ạ?]

[Mỹ phẩm trong phòng tắm nhiều quá trời quá đất, em xài hết đây, với em cũng chỉ ở vài ngày thôi mà.]

Những tin nhắn Ôn Ngôn gửi từ mười mấy phút .

Nhiều lắm .

Anh chỉ sợ cô xài quen đồ nên mới chuẩn dư dả một chút.

Những giọt nước đọng mái tóc ướt sũng của rỏ xuống màn hình điện thoại. Những ngón tay thon dài của lướt thoăn thoắt bàn phím.

Lúc , Ôn Ngôn chìm sâu giấc ngủ. Tư thế ngủ của cô lộn xộn, một chân gác qua chăn, ý thức phiêu du trong thế giới mộng mị. Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dày như chiếc cọ nhỏ ngoan ngoãn mí mắt.

Chiếc điện thoại khẽ rung lên một nhịp, nhưng cô .

...

Giấc ngủ thật sự sâu. Ôn Ngôn vốn là dễ ngủ, hề lạ chỗ. Lúc lên giường quên béng việc đặt báo thức, nên khi tỉnh giấc, cô bàng hoàng nhận trời sáng bạch. Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi khắp nơi.

Cầm điện thoại lên xem giờ, mười giờ sáng .

Sao ngủ nướng dữ trời! Chắc chắn là do hai chai rượu tối qua . Lần uống rượu cô cũng chứng buồn ngủ bám riết.

, cơ thể cô cảm thấy sảng khoái hơn hẳn, mũi còn ngứa ngáy, họng cũng hết khô rát. là nửa bát canh gừng cộng thêm một giấc ngủ no nê phát huy tác dụng thần kỳ.

Mở WeChat, cô thấy Phó Lan Chước gửi mấy tin nhắn. Một tin từ đêm qua, còn hai tin là lúc sáu giờ sáng nay.

[Dùng hết thì cứ để đó.]

[Chào buổi sáng.]

[Anh chút việc giải quyết ở công ty, chín rưỡi sẽ về. Em cứ ngủ thêm nhé.]

Chín rưỡi...

Anh cất công chạy lên công ty về mà cô vẫn còn chịu ló mặt khỏi giường...

Ôn Ngôn thấy ngượng, đưa tay vò đầu bứt tai, vội nhắn : [Anh ơi, em mới dậy.]

[Ngủ một giấc quá >_<]

Bên phản hồi ngay lập tức: [Không , cũng mới về tới.]

[Sáng nay em ăn gì nào, để bảo dì giúp việc cho em.]

[Dạ món gì cũng ạ, giờ em đ.á.n.h răng rửa mặt đây.]

Vừa nhắn xong chữ "món gì cũng ", cô chợt sực nhớ mỗi Phó Lan Chước mua đồ ăn sáng cho cô đều mua đủ thứ đời, ăn mãi chẳng hết. Lỡ dì giúp việc cũng một bàn đầy ắp thì .

Thế là cô vội vàng xóa , gõ : [Em thèm ăn mì ạ, ăn mì là ngon nhất .]

Uyên Ngưng: [Được.]

Ôn Ngôn lật đật xuống giường, xỏ chân dép lê. Vừa bước đến cửa phòng tắm thì tiếng gõ cửa cộc cộc. Cô chạy mở cửa, hóa là dì Từ.

Dì Từ mặt tươi như hoa, hình mũm mĩm của bà đang đẩy một chiếc xe đẩy hai tầng. Trên xe chất đầy ắp những chậu hoa tươi thắm.

Đủ các loại hoa từ hoa hồng, hoa ly, hoa mẫu đơn đến hoa hồng tỉ ... Bông nào bông nấy khoe sắc rực rỡ, kiêu sa lộng lẫy, ngậm đầy sương sớm.

Theo sát chiếc xe đẩy là hai giúp việc khác.

"Chào buổi sáng cô Ôn, cô nghỉ ngơi thoải mái ạ? Có cần giúp đỡ gì ?" Dì Từ ân cần hỏi han.

Ôn Ngôn đưa mắt lướt qua những chậu hoa: "Dạ ạ..."

Dì Từ tươi rói: "Cô Ôn , hoa là ông chủ sai đem từ tiệm hoa về, dặn mang phòng cô cho thêm sinh khí. Giờ cô tiện ạ? Chúng sẽ mang ban công sắp xếp cho cô."

Việc mua hoa tặng cô thực chất là sáng kiến của vị quản gia. Phó Lan Chước từng mảnh tình vắt vai nào nên cũng nghĩ mấy chuyện tinh tế như thế. Khi quản gia gợi ý, lập tức gật đầu đồng ý.

Đương nhiên, để ghi điểm cho ông chủ trong mắt bạn gái, dì Từ sẽ giấu nhẹm những chi tiết râu ria .

"Dạ... tiện ạ, mang ." Ôn Ngôn mở rộng cửa mời họ .

Dì Từ đẩy xe hoa phòng, cùng hai giúp việc cùng tỉ mẩn bê từng chậu hoa xếp dọc ban công.

Ôn Ngôn liếc họ một cái nhà tắm sửa soạn.

Lúc cô trở , hoa bày biện xong xuôi. Dì Từ vẫn nán , cẩn thận cắm những bông hoa tươi chiếc bình pha lê đặt tủ đầu giường.

Không phiền bà, Ôn Ngôn mở vali chọn một bộ đồ, định bụng phòng tắm thì dì Từ gọi với : "Cô Ôn ơi, tủ quần áo ở đây cơ mà!"

Dì Từ tiến tới mở toang một cánh cửa cho cô xem. Lúc Ôn Ngôn mới vỡ lẽ, thì bên cạnh tủ quần áo còn một cánh cửa bí mật ẩn sâu tường nửa mét, che lấp bởi tấm rèm ngọc trai rủ xuống. Hôm qua cô cứ đinh ninh đây chỉ là một thiết kế trang trí độc đáo, ai dè phía là cả một gian tủ quần áo rộng thênh thang.

Điều gợi cho cô nhớ đến tủ quần áo trong căn biệt thự ở thành phố Minh.

Diện tích tủ đồ ở đây cũng chẳng kém cạnh là bao, và tất nhiên là thứ gì cũng ...

Khóe miệng Ôn Ngôn khẽ giật giật.

Anh nhà cô giàu đến mức độ nào chứ.

Dì Từ hồ hởi giới thiệu: "Cô Ôn , trong là những thiết kế mới nhất mùa , đích ông chủ chọn lọc cho cô đấy. Cô xem thử ạ."

Nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của Ôn Ngôn, dì Từ đoán chắc cô vẫn khám phá gian .

Đối với bất kỳ cô gái nào, một tủ quần áo khổng lồ luôn một sức hấp dẫn khó cưỡng. Ôn Ngôn kiềm sự tò mò, nhẹ nhàng bước trong. Cô mất chừng mười phút để dạo một vòng quanh căn phòng, màng thử đồ nhiều mà chỉ chọn đại một chiếc váy màu xanh lam.

Tất cả trang phục ở đây đều mang vẻ mỹ, chủ yếu là đồ mặc thường ngày, và đặc biệt là vặn như in với đo của cô. Bất cứ món nào ướm lên cũng tôn lên vẻ duyên dáng, nên cô cứ thế chọn bừa một bộ.

Cô chọn thêm một chiếc áo len dệt kim mỏng khoác ngoài cho hợp với bộ váy, thong dong xuống lầu tìm Phó Lan Chước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-30-cascade-ruc-ro-khon-cung.html.]

Dì Từ tận tình dẫn đường cho cô. Phó Lan Chước đang đợi cô ở phòng ăn tầng trệt, tay cầm chiếc iPad lướt email.

Thấy cô bước tới, ánh mắt lập tức thu hút.

Ôn Ngôn rảo bước nhanh hơn, tiến đến mặt : "Anh ơi."

"Em để đợi lâu ."

"Không ." Anh đặt chiếc iPad xuống bàn: “Anh cũng giải quyết xong công việc ở công ty, giờ chẳng vướng bận gì cả."

"Thế là xong xuôi hết ạ? Mấy ngày tới rảnh rỗi ?"

"Ừ, những ngày tới sẽ dành bộ thời gian cho em." Giọng trầm ấm, vang lên đầy kiên định.

Khóe môi Ôn Ngôn khẽ nhếch lên nụ . Cảm nhận ánh đăm đắm của Phó Lan Chước, cô chút ngượng ngùng, ngón tay khẽ cuộn tròn: "Bộ đồ em chọn trong tủ quần áo phòng đấy ạ. Mấy bộ đó lắm , nhưng nhiều quá, em mặc hết ."

phê phán thói tiêu xài hoang phí của , nhưng cảm thấy chẳng tư cách đó, vì dẫu cũng tiền của .

"Em mặc lắm." Phó Lan Chước chỉ kéo cô lòng mà âu yếm một trận, nhưng cố kìm nén . Anh chỉ tay về phía chiếc ghế trống bên cạnh: "Lại đây , dì giúp việc sẽ mang bữa sáng lên ngay."

Cô ngoan ngoãn gật đầu, xuống cạnh .

yên vị, cô vẫn cảm nhận ánh mắt dán chặt . Mặt cô đỏ bừng lên, cô mặt chỗ khác.

"Em thích lặn biển ?" Phó Lan Chước bất ngờ lên tiếng.

Lặn biển á...

Ôn Ngôn gật đầu.

Phó Lan Chước mỉm : "Vậy ngày mai dẫn em lặn nhé."

" hình như em hộ chiếu ?"

gật đầu.

Phó Lan Chước tiếp: "Hết đợt Quốc khánh sẽ đưa em , cứ du lịch trong nước ."

Trong nước cũng nhiều cảnh , nhất thiết cứ xuất ngoại. Ôn Ngôn "Vâng" một tiếng: "Dạ ạ."

" ơi, sáng mai em vướng lịch dạy kèm ."

Ban đầu buổi dạy kèm xếp thứ Bảy tuần , nhưng vì gia đình Nhậm Tinh Dương du lịch Quốc khánh nên dời sang ngày nghỉ thứ 5 của kỳ lễ, tức là chiều nay họ mới về, nên buổi học chuyển sang sáng mai.

"Không , đợi em dạy xong, buổi chiều xuất phát cũng ."

"Dạ!"

"Thế chiều nay kế hoạch gì ?"

Phó Lan Chước cô âu yếm: "Chiều nay sẽ đưa em đến gặp bố ."

Sáng nay Hứa Gia Lệ gọi điện giục giã, hỏi về , và nhớ dắt bạn gái nhỏ về mắt gia đình.

"... Dạ, ạ." Ôn Ngôn suýt chút nữa thì quên béng mất chuyện . Phó Lan Chước từng bảo đợi xuất viện sẽ dẫn cô về gặp gia đình. Hứa Gia Lệ xuất viện từ sáng hôm qua.

Ngay lúc đó, dì giúp việc đẩy chiếc xe thức ăn bước . Món ăn dọn đúng như ý của cô, là một bát mì.

Ôn Ngôn ngạc nhiên khi thấy đó là món mì ruột già.

Đã lâu lắm thưởng thức món , đây là đặc sản quê hương Huệ Thành của cô.

Bên cạnh bát mì là một đĩa cuốn đậu cô ve và một ly sữa yến mạch.

Dì giúp việc lượt bày các món lên bàn. Thấy chỉ một bộ thìa đũa, Ôn Ngôn hỏi: "Anh ăn ạ?"

"Anh ăn , giờ đói." Anh đáp.

"..."

Đành chịu , giờ mới chỉ giữa buổi sáng, Phó Lan Chước thức dậy từ sớm, còn tới giờ ăn trưa nữa.

Ôn Ngôn rũ mi, cầm đũa lên: "Lại là hương vị quê hương, em bất ngờ quá."

Cô gắp một đũa mì, c.ắ.n thử một miếng ruột non.

Hương vị chuẩn xác chệch . Không ngờ giữa lòng Yến Thành thể tìm thấy món mì ruột già . Quanh trường cô thể dễ dàng tìm thấy các quán bún bò, bún ốc, bún xào Tân Cương, nhưng tuyệt nhiên bóng dáng một tiệm mì ruột già nào. Món ăn nhiều ngoại tỉnh quen khẩu vị, nên chỉ thể thưởng thức đúng hương vị nguyên bản khi về quê.

Phó Lan Chước lặng ngắm bờ môi hồng nhạt của cô nhóp nhép nhai, chẳng mấy chốc hai má cô phồng lên vì ngậm đầy mì. Anh gác tay lên lưng ghế của cô: "Đầu bếp nấu món mời từ Huệ Thành lên đấy, em thèm món quê hương cứ bảo ông nấu cho."

Ôn Ngôn khựng , một luồng khí ấm áp len lỏi trong tim.

Dường như Phó Lan Chước suy xét đến thứ, và gì là thể vì cô.

"Em cảm ơn .” cô bẽn lẽn .

"Giữa chúng cần cảm ơn ."

Tay cầm đũa của cô khẽ siết chặt. Nhớ điều gì, cô lên tiếng: "À đúng , chiều nay gặp gia đình , em mua chút quà mắt chứ nhỉ?"

"Không cần thiết em, em còn nhỏ mà. Có mua quà chắc ông bà cũng nỡ nhận." Phó Lan Chước an ủi.

"..."

" em vẫn mua cơ." Cô kiên quyết: “Như mới thể hiện thành ý của em chứ."

Đôi mắt cô đen láy, ngập nước đăm đắm. Phó Lan Chước đành chiều ý: "Thôi ."

Ôn Ngôn ăn ngon miệng, quét sạch sành sanh bát mì và đĩa cuốn đậu cô ve. No nê xong, cô nằng nặc đòi chở trung tâm thương mại để chọn quà cho gia đình.

Lượn một vòng quanh các cửa hàng, hai bước một tiệm bán khăn lụa cao cấp.

mua một chiếc khăn lụa tặng . Khá băn khoăn nên tặng món gì cho phép, cô nghĩ món phụ kiện nhỏ nhắn như khăn lụa là lựa chọn an nhất.

Những chiếc khăn trong tiệm đều giá trời, nhưng Ôn Ngôn tự nhủ phép tằn tiện trong chuyện . Cô tin gia đình Phó Lan Chước hẳn là những coi trọng chất lượng.

Cô nhắm ba chiếc khăn, nhưng cứ chần chừ nên chọn cái nào. Quay sang hỏi : "Mẹ thích màu gì nhất ạ?"

"Anh ."

"..."

Ôn Ngôn suy nghĩ một lát quyết định cầu cứu Giang Lộc Nhi, chắc cô nàng sẽ . Phụ nữ thường tinh tế và ghi nhớ sở thích màu sắc của lớn tuổi. Cô liền nhắn tin qua WeChat.

Chiết Mộc w: [Chị Lộc Nhi ơi, cho em hỏi xíu nha. Chị bà ngoại chị thích màu gì nhất ạ? Lát nữa chị dẫn em về mắt bà ngoại và ông ngoại, em đang đau đầu chọn quà cho hai nè.]

Chuyện Giang Lộc Nhi rành rọt từ sớm. Vừa ăn trưa xong, Hứa Gia Lệ gọi điện thông báo, giọng phấn khởi bảo chiều nay Phó Lan Chước sẽ dắt Ôn Ngôn về Nam Sơn Công Quán dùng bữa tối, bảo cô nàng đến chung vui, cả Phó Bảo Hân nữa.

Cô nàng vội nhắn : [Màu trắng nha bé cưng, bà ngoại chị chuộng phong cách thanh lịch, màu mè hoa lá cành , chọn màu trắng là an nhất. Nhớ lựa họa tiết đơn giản thôi, đừng sặc sỡ quá.]

Chiết Mộc w: [Em hiểu , cảm ơn chị nhiều nha!]

Đàn chị Giang: [Nhãn dán nháy mắt]

Đàn chị Giang: [Hẹn chiều gặp nha bé cưng, hồi hộp ghê.jpg]

Chiều nay Giang Lộc Nhi cũng mặt ...

Khóe môi Ôn Ngôn cong lên, cô trả lời: [Dạ , hẹn chiều gặp chị ạ.]

Phó Lan Chước cạnh, thong dong quan sát cô, vô tình đoạn chat màn hình.

Ba chiếc khăn ban nãy cái nào màu trắng, hoa văn cũng đơn giản cho lắm. Thế là Ôn Ngôn đành chọn từ đầu. Cô nhanh chóng chấm một chiếc màu trắng, họa tiết tinh tế, dễ phối đồ: "Lấy chiếc , quyết định nhé."

Phó Lan Chước thấy mấy cái khăn trông cũng giông giống , gật gù đồng ý: "Được thôi."

"Em cứ mua cái nào em thích là ."

Cầm chiếc khăn tới quầy thanh toán, Ôn Ngôn chuẩn mở ví thì Phó Lan Chước nhanh tay đưa một chiếc thẻ cho nhân viên thu ngân. Người nhân viên cầm lấy: "Xin quý khách đợi một lát ạ."

"Anh ơi, ? Em tự mua quà mà, trả tiền?" Cô cau mày, tỏ vẻ bằng lòng.

Tuy chiếc khăn giá tận 5000 tệ, nhưng cô vẫn thể tự lo liệu .

"Như cả thôi." Anh đáp: “Huống hồ đây là quà mua cho ."

"... ý nghĩa khác chứ ạ."

Phó Lan Chước cúi đầu, khuôn mặt sắc nét của sát gần cô hơn: "Nếu em nhất quyết đòi tự trả, thì thôi khỏi mua quà cáp gì nữa. Em thế sẽ khiến chạnh lòng đấy."

Anh đúng là quá quắt mà, cô nghĩ bụng. " trong thẻ em tiền mà, chuyển cho em một đống tiền đấy thôi."

Đầu tháng , lúc còn đang ở nước ngoài, cô nhận một khoản tiền lớn chuyển tài khoản.

Lần là năm triệu tệ...

là tháng nào cũng rót tiền sinh hoạt cho cô thật.

trả mà cũng chẳng cách nào.

Trong một vài vấn đề, Phó Lan Chước quả thực bá đạo.

như lời Giang Lộc Nhi nhận xét, tính kiểm soát của khá cao.

"Anh em tiêu đến tiền sinh hoạt phí." Phó Lan Chước cô chăm chú: “Hơn nữa, tiền trong chiếc thẻ cũng là tiền của em."

"Hả?"

"Thưa ngài, xong ạ, gửi thẻ cho ngài." Giao dịch tất, nhân viên thu ngân đưa mắt hai , mỉm đưa thẻ cho Phó Lan Chước. Anh đưa tay nhận.

Cô nhân viên cẩn thận gói chiếc khăn trao cho .

Bước khỏi cửa tiệm, Phó Lan Chước đưa cho cô một chiếc thẻ tín dụng màu đen viền vàng sang trọng, : "Chiếc thẻ phụ riêng cho em đấy, từ giờ cần mua sắm gì thì em cứ quẹt thẻ nhé."

"..."

"Em tiêu xài nhiều đến mức ..." Ôn Ngôn cầm, lúc cô chẳng thấy vui sướng gì nữa mà chỉ thấy nhức đầu.

cảm giác như tiền nhiều quá tiêu hết.

Và cũng quá nhiều thứ đồ xa xỉ mà cô chẳng thể dùng tới.

Phó Lan Chước dường như dâng hiến cả thế giới cho cô.

Anh thể hiện sự bá đạo vốn của : "Anh bạn trai em ?"

"Đương nhiên là ạ."

"Vậy thì cứ nhận ."

" ơi, em bảo là tiêu hết tiền lớn thế ."

"Thì từ nay cố mà tiêu nhiều lên."

"..."

Không dám khước từ sợ phật ý, cô đành ngậm ngùi nhận chiếc thẻ.

Chỉ là một chiếc thẻ mỏng manh, nhưng Ôn Ngôn cảm giác như đang ôm một mỏ vàng.

Khi chọn quà cho bố , cô cần giá nữa. Cô hiểu rằng, với một coi tiền như cỏ rác như Phó Lan Chước, thì gia đình chắc chắn cũng coi trọng giá trị vật chất, chỉ cần chọn món đồ chất lượng .

Mới ngắm một chiếc đồng hồ đeo tay ưng ý, điện thoại báo tin nhắn từ Giang Lộc Nhi. Cô nàng mách nước rằng ông ngoại sở thích luyện thư pháp, nếu tặng bút lông thì ông sẽ ưng bụng nhất. Ôn Ngôn liền xoay sang chọn mua bút lông.

Chuyện bút lông thì Phó Lan Chước rành rọt hơn, vì từng một thời gian theo học thư pháp. Anh tư vấn và giúp cô lựa một cây bút ưng ý.

Sau đó, cả hai tiếp tục chọn quà cho Phó Bảo Hân, chị gái . Cô quyết định tặng bà một chai nước hoa hàng hiệu.

Ôn Ngôn cũng quên chuẩn quà cho Giang Lộc Nhi. Mới hôm qua cô nàng tặng cô chiếc lắc tay đắt tiền.

Cô bước tiệm kim để lựa lắc tay cho Giang Lộc Nhi.

Lúc cô mới để ý thương hiệu chiếc lắc tay mà Giang Lộc Nhi tặng hôm qua - Harry Winston, một nhãn hiệu trang sức danh tiếng bậc nhất thế giới. Một chiếc lắc tay bèo bèo cũng giá lên tới sáu chữ .

Thế là Ôn Ngôn nhắm mắt quẹt thẻ, chọn ngay một chiếc lắc tay vô cùng đắt đỏ để đáp lễ.

Tất nhiên, cô quẹt chiếc thẻ mà Phó Lan Chước đưa.

Nhìn thấy cô thoải mái tiêu tiền của , khóe môi Phó Lan Chước cong lên rạng rỡ, tỏ vẻ vô cùng mãn nguyện.

Lúc mua quà xong thì đồng hồ điểm năm giờ chiều. Rời khỏi trung tâm thương mại, Phó Lan Chước lái xe đưa Ôn Ngôn chạy thẳng về hướng Nam Sơn Công Quán.

Hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, rực rỡ khôn cùng.

Loading...