Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 31: Cascade

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:14
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, tại Nam Sơn Công Quán.

Trùng hợp , hôm nay một bạn của bà Hứa Gia Lệ đến chơi. Người bạn từ nước ngoài trở về, tin Hứa Gia Lệ nhồi m.á.u cơ tim nhập viện phẫu thuật nên trong lòng lo lắng, cất công đến tận nơi thăm hỏi. Đi cùng bà còn cả hai đứa con một trai một gái.

Trong phòng khách tầng một, Phó Diệp Xuân và Hứa Gia Lệ sát chiếc sô pha bên . Ngồi đối diện là Diệp Trân với mái tóc uốn xoăn sành điệu. Diệp Trân nhỏ hơn Hứa Gia Lệ sáu tuổi, dù xấp xỉ lục tuần nhưng nhờ bảo dưỡng kỹ lưỡng và chú trọng ăn mặc nên trông vẫn trẻ trung. Bà diện một bộ sườn xám màu tím, cổ đeo chuỗi vòng ngọc trai sáng bóng, khí chất vô cùng sang trọng. Ngồi hai bên bà là cô con gái lớn Tưởng Tây Nhược và con trai út Tưởng Tây Phạn.

"Không ngờ hôm nay bà đưa cả A Nhược đến, lâu lắm mới gặp con bé." Hứa Gia Lệ Tưởng Tây Nhược, giọng đầy cảm thán. Dù gia thế nhà họ Tưởng môn đăng hộ đối với nhà họ Phó, nhưng trong lòng bà thích đứa trẻ Tưởng Tây Nhược . Cô bé hiểu thư đạt lý, tính tình điềm đạm, ngày còn là bạn học cùng trường Thanh Hoa với Phó Lan Chước. Trên cô luôn toát vẻ tri thức sạch sẽ, khuôn mặt thanh tú, kiểu gì cũng thấy ưng mắt.

"Tiếc thật đấy, vốn dĩ còn định vun cho A Nhược nhà bà và A Chước nhà . A Chước nó bận quá, chẳng thời gian lo nghĩ đến chuyện tình cảm. Thế mà đùng một cái báo tin vui, đường đột quá chừng. thích A Nhược lắm, một cô gái ngoan ngoãn thế , thằng nhóc nào phúc rước đây.” Hứa Gia Lệ .

"A Chước... yêu ?" Diệp Trân kinh ngạc.

Thực hôm nay bà đến thăm Hứa Gia Lệ cũng mang theo chút tâm tư riêng, tạo cơ hội cho Tưởng Tây Nhược và Phó Lan Chước tụ họp để bồi đắp tình cảm.

" , con bé mà nó thích nhỏ hơn nó nhiều tuổi lắm. Ây dà, cô bé đó mọng nước và xinh cực kỳ, chỉ mỗi tội tuổi còn nhỏ quá, vẫn đang học năm nhất đại học thôi." Hứa Gia Lệ rạng rỡ: “Hôm nay thật trùng hợp, nó sẽ đưa cô bạn gái nhỏ đó về mắt vợ chồng . Đến lúc đó, bà cũng ở xem mắt con bé luôn nhé."

Diệp Trân cất công lặn lội đường xa tới thăm, Hứa Gia Lệ cảm thấy giữ ăn bữa cơm tối thì thật phép.

Lời dứt, sắc mặt Diệp Trân liền biến đổi.

"Năm nhất đại học ? Thế thì... quả thực chênh lệch nhiều tuổi quá." Diệp Trân gượng , khóe môi khẽ nhếch lên.

Hứa Gia Lệ đặt cổ tay đeo chiếc vòng ngọc phỉ thúy lên tựa lưng sô pha, thong thả đáp: " , nhưng chuyện tình cảm đôi khi là thế, duyên phận đến thì cản nổi."

Diệp Trân : "Thế thì quá, đến lúc đó sẽ bà ‘duyệt’ thử xem cô bé đó ."

"Duyệt thì cũng ích gì , mà can thiệp chuyện của nó. A Chước từ bé là đứa chính kiến, nó thích là , dù kết hôn cũng là nó mà." Hứa Gia Lệ với vẻ vô cùng phóng khoáng.

"Kết hôn... chuyện bây giờ sớm ?" Diệp Trân khựng một nhịp, tò mò hỏi: "Hai đứa nó quen bao lâu ?"

"Quen thì lâu, nhưng A Chước nhà chúng còn nhỏ nhắn gì nữa, chỉ mong nó mau chóng lập gia đình thôi!"

Hai đang trò chuyện rôm rả thì Giang Lộc Nhi dẫn Cận Dạng bước . Lúc là năm rưỡi chiều. Cô bé cứ ngỡ Phó Lan Chước đưa Ôn Ngôn tới , ai dè khi bước phòng khách tầng một chạm mặt ba lạ.

Ba cô bé đều , đặc biệt là Tưởng Tây Phạn. Ngày xưa cô bé từng tè dầm giường của , nên hễ gặp là y như rằng nhớ chuyện hổ đó. Hồi nhỏ, Tưởng Tây Phạn cũng lôi chuyện để trêu chọc cô.

"Cháu gái ngoan của bà đến đây. Lộc Nhi , mau chào hỏi con, hôm nay bà Diệp Trân đặc biệt đến thăm bà đấy, bà mới từ nước ngoài về." Hứa Gia Lệ với Giang Lộc Nhi, đồng thời giới thiệu Cận Dạng với ba nhà họ Diệp.

Giang Lộc Nhi ngoan ngoãn lên tiếng: "Cháu chào bà Diệp, chào dì Nhược ạ." Cô bé cố tình lờ sự hiện diện của Tưởng Tây Phạn.

Dù Tưởng Tây Phạn vai vế cao hơn, nhưng thực chất chỉ lớn hơn cô bé vỏn vẹn ba tuổi. Trong những buổi tụ tập riêng tư, cô bé gọi thẳng tên chứ chẳng bao giờ gọi "chú" "" gì sất.

Tưởng Tây Phạn nãy giờ chỉ im lặng một góc, thấy Giang Lộc Nhi xuất hiện liền bỗng nhiên tinh thần. Cậu cố tình châm chọc: "Sao nào, một sống sờ sờ lù lù ở đây mà em thấy ?"

Cận Dạng lẳng lặng liếc .

Giang Lộc Nhi lè lưỡi trêu , chạy tót đến cạnh Hứa Gia Lệ.

Diệp Trân mỉm : "Lộc Nhi yêu cơ đấy, thế mà A Phạn nhà vẫn còn phòng chiếc bóng. Nó cũng giống hệt A Chước, kén chọn khó tính lắm cơ."

"A Phạn mới bao nhiêu tuổi chứ, còn trẻ chán, đến lúc bà lo ." Hứa Gia Lệ cũng hùa theo.

Giang Lộc Nhi đảo mắt quanh nhà một vòng, ôm lấy cánh tay Hứa Gia Lệ, ghé sát tai bà hỏi nhỏ: "Bà ngoại ơi, út cháu vẫn tới ạ?"

Hứa Gia Lệ đáp: "Chưa , chẳng tích cực chút nào. Cậu cháu chắc kéo dài tới sát giờ cơm tối mới chịu vác mặt tới."

Giang Lộc Nhi lập tức lên tiếng bênh vực: "Đâu bà, tích cực, mà là đang bận đưa mợ út chọn quà cho bà và ông ngoại đấy."

"Chọn quà ? Cô bé đó định mua quà cho ông bà ?"

"Vâng ạ, vì trưa nay mợ út nhắn tin hỏi cháu xem bà thích màu gì nhất, tâm lý lắm bà ạ." Giang Lộc Nhi lém lỉnh .

"Nhắn tin cho cháu á? Hai đứa quen ??" Hứa Gia Lệ tỏ khó hiểu.

Đến nước thì cần giấu giếm Hứa Gia Lệ nữa. Vốn dĩ Giang Lộc Nhi cũng đang tìm cơ hội để kể cho bà chuyện quen Ôn Ngôn. Cô bé gật đầu: "Ôn Ngôn là đàn em khóa của cháu mà bà, trùng hợp lắm, cô còn tham gia Hội sinh viên do cháu Chủ tịch nữa. đây cháu và cô , cũng nhờ út nên hai mới liên lạc với đấy ạ."

Giang Lộc Nhi cũng học Thanh Hoa, trường thì quanh quẩn cũng chỉ chừng , hai đứa quen xem cũng là chuyện bình thường. Hứa Gia Lệ bỗng cảm thấy các mối quan hệ rắc rối đây. Phó Lan Chước đúng là cách bất ngờ, kiếm cô bạn gái còn nhỏ tuổi hơn cả cô cháu gái của .

Vì gia đình Diệp Trân vẫn đang đối diện, Hứa Gia Lệ tiện buôn chuyện thêm với Giang Lộc Nhi, liền trò chuyện với Diệp Trân, nhưng chủ đề chuyển sang hướng khác.

Hơn hai mươi phút , một chiếc Maybach mới tiến sân của căn biệt thự.

"Đến nơi ." Ở ghế lái, Phó Lan Chước tháo dây an , sang Ôn Ngôn.

Ôn Ngôn nãy giờ vẫn đang ngoái đầu ngoài cửa sổ, mái tóc đen dài buông xõa đến tận eo, để lộ chóp tai trắng muốt ửng hồng. Cô khẽ "Vâng" một tiếng.

Vừa tháo dây an chuẩn xuống xe, tay cô chợt Phó Lan Chước vươn tới nắm lấy. Anh trầm giọng an ủi: "Em cần căng thẳng , chỉ là một bữa cơm đơn giản thôi."

"Hơn nữa, ở đây ."

Câu phía mang cảm giác vô cùng an và vững chãi. Ôn Ngôn cong môi , gật đầu nhẹ.

Thật kỳ lạ, càng đến những thời khắc thế , cô dường như càng hề thấy căng thẳng. Ngược , trong lòng còn trào dâng một chút phấn khích. Chẳng phấn khích vì điều gì, lẽ là vì sắp gặp gỡ gia đình của Phó Lan Chước. Cô tò mò bố như thế nào.

Phó Lan Chước vuốt ve phần thịt mềm mu bàn tay cô, : "Xuống xe thôi, đưa em trong."

Cô gật đầu.

Một giúp việc chạy vội tới, nhận lấy chìa khóa xe từ tay Phó Lan Chước tò mò liếc Ôn Ngôn. Phó Lan Chước mở cửa ghế , xách vài chiếc túi giấy. Một giúp việc khác tiến gần, liền giao bộ đồ đạc cho đó.

Đợi đưa hết quà cáp cho , Ôn Ngôn mới cùng bước biệt thự.

Khi đến cửa, tay Phó Lan Chước bất ngờ tìm đến, năm ngón tay thon dài đan chặt những kẽ tay của cô. Ôn Ngôn khẽ khựng , sang .

Đây là đầu tiên hai nắm tay . Bàn tay chút thô ráp, lạnh nhưng to lớn và vô cùng vững chãi. Họ cứ thế nắm c.h.ặ.t t.a.y , cùng bước trong.

Bên trong cần giày, Phó Lan Chước dẫn cô thẳng về phía phòng khách.

Phòng khách lúc đang đông , vô ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía họ. Ôn Ngôn lập tức nhận Giang Lộc Nhi, thậm chí cả Cận Dạng cũng đang ở một góc sô pha.

Vừa thấy cô, Giang Lộc Nhi bật dậy khỏi ghế: "Bé cưng Ngôn Ngôn! Cậu út!"

"Ây da, cuối cùng hai cũng tới, đang đợi hai đấy."

Ôn Ngôn đáp: "Tụi em đến trễ, đường kẹt xe một chút." Việc chọn mua quà cáp tốn khá nhiều thời gian, đường đúng ngay giờ cao điểm.

"Không trễ trễ, đến đúng lúc lắm.” Giang Lộc Nhi hì hì.

Trong lúc hai chuyện, Hứa Gia Lệ nãy giờ vẫn ngừng quan sát Ôn Ngôn, trong lòng khỏi chấn động.

Không thể tin . Người thật bên ngoài trông còn xinh gấp vạn trong ảnh.

Cô gái nhỏ từ mái tóc cho đến mắt cá chân thanh mảnh lấp ló vạt váy, thứ đều tinh tế và mỹ đến mức khó tin. Đôi mắt khi cong lên tựa như luồng điện, mang theo sức hút đầy mê hoặc.

Thảo nào con trai bà thích đến thế.

Diệp Trân cũng dán chặt mắt Ôn Ngôn, thể rời .

Giang Lộc Nhi kéo tay Ôn Ngôn đến mặt Hứa Gia Lệ và Phó Diệp Xuân: "Bà ngoại, ông ngoại, mợ út của con đến đây."

Tiếng "mợ út" khiến Ôn Ngôn cảm thấy chút quen. Cô còn là "Bé cưng Ngôn Ngôn" nữa, mà thăng cấp thành mợ út của cô bé mất .

Lúc , Phó Lan Chước cũng bước tới, giới thiệu với Hứa Gia Lệ và Phó Diệp Xuân: "Bạn gái con, Ôn Ngôn." Sau đó, lượt giới thiệu bố với cô.

"Cháu chào cô, chào chú ạ." Đợi giới thiệu xong, Ôn Ngôn lễ phép cúi chào.

So với sự niềm nở của Hứa Gia Lệ, sắc mặt Phó Diệp Xuân vẻ nghiêm nghị hơn nhiều. Nghe Ôn Ngôn gọi là "chú", ông thấy thế nào cũng thuận tai. Với độ tuổi của Ôn Ngôn, gọi ông một tiếng "ông" khi còn hợp lý hơn.

Hứa Gia Lệ tươi rói: "Chào cháu, chào cháu, vui vì cháu cùng A Chước đến thăm hai già ."

Hứa Gia Lệ là đặc biệt chú ý đến tiểu tiết. Việc Ôn Ngôn gọi bà là "cô" mới gọi Phó Diệp Xuân là "chú" khiến bà vô cùng hài lòng. Ôn Ngôn chỉ xinh , ánh mắt linh hoạt sáng ngời, thực sự khiến thể yêu mến.

"Lại đây, xuống đây cô bé ngoan, đừng mãi thế." Hứa Gia Lệ ngước lên thấy giúp việc đang xách vài chiếc túi bước , liền : "Ây dô, còn mua cả quà nữa cơ . Cháu đúng là, tuổi còn nhỏ, mua quà cáp gì cho tốn kém, cháu đến chơi là hai bác vui lắm ."

Miệng thì , nhưng tay bà vẫy vẫy: "Mau mang đây cho bác xem nào, xem cháu mua quà gì nào."

Người giúp việc mang bộ các túi đồ đặt lên chiếc bàn ngay mặt Hứa Gia Lệ. Ôn Ngôn mới xuống vội vàng lên. Đầu tiên, cô nhấc chiếc túi giấy màu nâu, lấy từ trong đó một chiếc hộp với Hứa Gia Lệ: "Cô ơi, cháu mua tặng cô một chiếc khăn lụa ạ."

Khi cô mở nắp hộp, Phó Lan Chước hề ngoài cuộc. Anh bước tới phụ cô một tay. Lúc Ôn Ngôn nhấc nắp lên, khẽ đỡ lấy phần đáy hộp. Chi tiết nhỏ nhặt lọt trọn mắt Hứa Gia Lệ, bà nhịn liếc con trai một cái.

"Khăn lụa quá, đúng màu bác thích nữa, thật đấy, cảm ơn Tiểu Ngôn Ngôn của bác nha." Hứa Gia Lệ tỏ vô cùng mãn nguyện.

Thực tế, những chiếc khăn lụa bà thường dùng đều là hàng thiết kế riêng, hiếm khi bà xài đồ mua sẵn bên ngoài.

Ôn Ngôn hướng ánh mắt về phía Phó Diệp Xuân, ngập ngừng nên lấy luôn món quà tặng ông . Sắc mặt Phó Diệp Xuân vẻ mấy hào hứng. Cuối cùng, vẫn là Hứa Gia Lệ lên tiếng: "Thế còn quà của chú Phó , cháu mua gì tặng chú ?"

Lần , Phó Lan Chước trực tiếp xách chiếc túi màu xanh dương tới, cất lời: "Là bút lông ạ."

Phó Diệp Xuân ngước mắt .

Ôn Ngôn gật đầu: "Vâng, là bút lông cháu chọn cho chú ạ."

Chiếc hộp đựng bút lông khá nặng, Phó Lan Chước lấy nó . Khi định mở nắp thì thấy tay Phó Diệp Xuân vươn tới, liền đưa luôn chiếc hộp cho ông. Phó Diệp Xuân đặt chiếc hộp lên đùi, tự tay mở .

Ôn Ngôn lẳng lặng quan sát sắc mặt của ông, nhận thấy nét cau trán ông giãn đôi chút.

"Trông cũng đấy.” ông cất giọng trầm .

Khóe môi Ôn Ngôn khẽ cong lên.

Hứa Gia Lệ thấy bàn vẫn còn hai chiếc túi nữa liền hỏi: "Thế hai chiếc túi là gì thế cháu?"

"Mua cho chị và Lộc Nhi ạ.” Phó Lan Chước đáp.

" ạ.” Ôn Ngôn phụ họa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-31-cascade.html.]

"Cháu cũng quà á!" Giang Lộc Nhi hào hứng sán gần bàn , vô cùng nhiệt tình hùa theo: "Cho cháu xem với hahaha."

Ôn Ngôn bước tới lấy hộp quà cho cô bé. Vừa mở nắp, bên trong là một chiếc lắc tay đính hồng ngọc lấp lánh.

Chỉ cần liếc qua logo, Giang Lộc Nhi ngay chiếc lắc tay giá trị hề nhỏ. Cô bé ngờ Ôn Ngôn đáp lễ nhanh đến .

"Đẹp quá quá, cháu thích lắm mợ út ơi." Giang Lộc Nhi mừng rỡ đeo luôn chiếc lắc tay. Sợi dây chuyền mà cô bé tặng Ôn Ngôn dạo , lúc cũng đang ngoan ngoãn cổ tay Ôn Ngôn.

"Bảo Hân vẫn tới nhỉ, chắc công ty nhiều việc, con bé bảo lát nữa mới xong.” Hứa Gia Lệ .

Ở phía bên , gia đình ba của Diệp Trân chợt cảm thấy hôm nay đến thăm Hứa Gia Lệ quả thực đúng lúc chút nào, còn đụng ngay dịp Phó Lan Chước dẫn bạn gái về mắt gia đình. lúc mà bỏ về thì , bởi đó trót nhận lời ở dùng bữa tối.

Khoảng sáu giờ mười lăm phút chiều, bắt đầu di chuyển phòng ăn.

"Con bé Bảo Hân mãi tới, thôi chúng đợi nữa, muộn , ăn ." Mọi món ăn dọn lên đông đủ, Hứa Gia Lệ cất tiếng mời.

dứt lời thì tiếng giày cao gót vang lên từ xa vọng , mỗi lúc một gần. Ôn Ngôn thấy một bóng dáng thanh lịch từ hướng phòng khách bước phòng ăn. Người tới là Phó Bảo Hân.

Diện mạo của chị đến bốn năm phần giống Phó Lan Chước. Mái tóc dài búi thấp, mượt mà và căng bóng, một sợi tóc thừa. Chị diện chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt kết hợp với quần tây cạp cao ống , càng tôn lên đôi chân thon dài miên man. Dù quá nhiều trang sức lấp lánh, nhưng khí chất trầm và phong thái chủ tình hình của chị thì y hệt em trai.

Ánh mắt Phó Bảo Hân cũng dừng Ôn Ngôn. Gương mặt vốn dĩ luôn toát lên vẻ lạnh lùng và chút mệt mỏi của chị bỗng chốc dịu .

"Xong việc hả con? Bảo Hân , A Chước ngày nào cũng dẫn bạn gái về, con tranh thủ về sớm một chút." Hứa Gia Lệ trách nhẹ.

Cạnh Giang Lộc Nhi còn dư một chiếc ghế trống, rõ ràng là để dành cho Phó Bảo Hân. Trước khi tiến về chỗ , chị bước tới cạnh Ôn Ngôn, quan sát cô ở cự ly gần : "Xin em nhé, chị về trễ, hôm nay công ty nhiều việc quá."

Ôn Ngôn vội vàng lên: "Dạ chị."

Tiếng "chị" lọt tai Giang Lộc Nhi vẻ sai sai. Rõ ràng là của cô bé, thế mà mợ út gọi là "chị", quen chút nào. Giả sử Phó Lan Chước ruột của cô bé thì mấy... Nghĩ nghĩ , Giang Lộc Nhi càng cảm thấy Phó Lan Chước đúng là vớ bở khi "cuỗm" cô gái nhỏ .

Sau màn chào hỏi, Phó Bảo Hân mới về phía chiếc ghế trống cạnh Giang Lộc Nhi.

Giang Lộc Nhi khẽ gọi một tiếng "".

Dạo gần đây, Giang Lộc Nhi suy nghĩ thông suốt hơn nhiều, đặc biệt là về mối quan hệ giữa Phó Bảo Hân và Tiêu Vân Hoài. Cô bé nhờ Cận Dạng điều tra giúp, hóa những tin đồn thất thiệt về Tiêu Vân Hoài đều là bịa đặt. Bản cô bé cũng nhiều hiểu lầm về đàn ông , nên đang cố gắng tìm cách xoa dịu mối quan hệ với . Dù đó Phó Bảo Hân mở thẻ phụ cho cô bé tiêu xài, nhưng hai con vẫn thực sự chuyện nhiều với . Phó Bảo Hân quan tâm đến con gái, mà do công việc ở công ty quá bận rộn, chị thời gian tâm sự cùng con.

Phó Bảo Hân liếc con gái một cái, ừ nhẹ một tiếng: "Ừm."

"Dạo con ở bên nhà Cận Dạng đúng ? Hai đứa còn cưới xin gì, tém tém một chút."

"Làm gì ... ngày nào con chả về nhà, với nhà gần xịt, con sang nhà gì chứ." Giang Lộc Nhi rõ ràng dặn dò trong nhà hở môi chuyện mặt Phó Bảo Hân, xem trong nhà kẻ chỉ điểm .

Phó Bảo Hân cũng đành hết cách với cô con gái rượu . "Tùy con thôi, thằng nhóc Cận Dạng thì tạm chấp nhận , chứ đổi là đứa khác thì đừng hòng."

Giang Lộc Nhi thoáng khựng , hôm nay vẻ dễ tính lạ thường.

Hứa Gia Lệ ở vị trí chủ tọa, cất tiếng mời cầm đũa.

Bữa ăn bắt đầu, chuyện nhiều. Diệp Trân cạnh Hứa Gia Lệ, còn Ôn Ngôn thì sát bên Phó Lan Chước. Các món ăn bàn vô cùng phong phú, chủ yếu là những món thuần Trung Hoa. Có một món tôm Ôn Ngôn khá ưng ý, nhưng vì bóc tôm phiền phức nên gắp hai đũa cô liền thôi, chuyển sang gắp cà tím cho bát. Mặc dù món tôm ngon, cô thỉnh thoảng vẫn đưa mắt tiếc nuối, nhưng đũa thì chỉ gắp những món gần tầm tay .

Một lúc , một con tôm lột vỏ sạch sẽ bất ngờ gọn trong bát cô. Ôn Ngôn ngẩng đầu lên.

Phó Lan Chước : "Món tôm bơ tỏi là sở trường của bếp trưởng đấy, hương vị tuyệt."

Không chỉ dừng ở mức " tuyệt", Ôn Ngôn cảm thấy món dùng từ "xuất sắc" mới diễn tả hết . Cô gắp con tôm bóc cho miệng, đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết: "Cảm ơn ."

Phó Lan Chước đôi má phúng phính của cô lúc nhai, khẽ : "Lại là hai chữ ."

Thôi . Anh thích cô khách sáo như . ngay đó, cặm cụi bóc tiếp con thứ hai, con thứ ba cho cô. Ôn Ngôn ăn vô cùng ngon miệng và thỏa mãn.

Ở phía đối diện, Hứa Gia Lệ và Phó Diệp Xuân cảnh tượng đó mà sững sờ.

Đâu chỉ riêng hai họ, những khác cũng âm thầm quan sát, mỗi mang một biểu cảm khác .

Thực bàn ăn chỉ mỗi Phó Lan Chước là bóc tôm cho bạn gái. Cận Dạng cũng . Cậu lột tôm còn nhiều hơn cả Phó Lan Chước, vỏ tôm chất thành đống nhỏ bên cạnh. Thậm chí còn bóc tôm cả Phó Lan Chước, trong đầu còn thoáng nghĩ khi nào Phó Lan Chước đang bắt chước chừng. rõ ràng sự chú ý đều dồn cả phía Phó Lan Chước. Đến mức Giang Lộc Nhi dù Cận Dạng phục vụ tận miệng vẫn cảm thấy no ngang vì "cẩu lương" của bàn bên .

Diệp Trân càng ăn càng thấy mất vị. Quay sang cô con gái đang xới thêm bát cơm thứ hai, ăn uống vô cùng ngon miệng, trán bà khỏi giật giật mấy cái.

...

Trời tối đen, đồng hồ điểm chín giờ đêm. Phó Lan Chước đưa Ôn Ngôn rời khỏi Nam Sơn Công Quán.

Trong xe, Ôn Ngôn ghế phụ, ôm khư khư trong lòng một chiếc hộp khá nặng. Đây là chiếc hộp mà lúc cô chuẩn lên xe, Hứa Gia Lệ sai giúp việc mang đưa tận tay, bắt cô nhận bằng .

Chiếc hộp màu đỏ rực rỡ mang khí vô cùng hỉ hả. Lớp vải bọc bên ngoài thêu họa tiết uyên ương hồ điệp bằng chỉ vàng tinh xảo. Cô gỡ dải ruy băng đỏ thắt nơ nắp, chiếc hộp mở đôi. Bên trong là vài cọc tiền giấy đỏ chót.

"..."

Nhiều tiền quá! Ước chừng một cọc cũng một vạn tệ, đếm sơ sơ tới mười sáu cọc, mỗi cọc đều bọc một lớp giấy đỏ ở giữa.

Chưa hết, Ôn Ngôn thò tay túi áo khoác, lấy một chiếc phong bao lì xì. Phong bao cũng dày cộp, nhét đầy tiền, tổng cộng hai vạn tệ. Đây là phong bao mà Phó Bảo Hân dúi tay cô bữa ăn, nằng nặc bắt cô cầm, bảo rằng chỉ là chút quà mọn gặp mặt.

"Nhiều tiền quá ơi..." Ôn Ngôn cảm thán: “Gia đình ai cũng hào phóng y như ."

Phó Lan Chước khẽ : "Cũng bình thường thôi, nhưng cũng ngờ họ chuẩn cả phong bao lì xì."

"Mọi tặng thì em cứ nhận lấy."

Ôn Ngôn tiền quá lớn, cô thể nhận , nhưng nhớ đây từng nhận cả thẻ phụ của . Tính xài của kha khá tiền.

Thấy cô im lặng lên tiếng, đang định đậy nắp hộp thì tinh mắt phát hiện bên chiếc hộp vẻ còn một ngăn bí mật, một cái vòng kéo nhỏ. Cô dùng ngón tay kéo nhẹ, một ngăn kéo ẩn từ từ trượt . Bên trong là vàng... Hai thỏi vàng to bằng bàn tay, một quả hồ lô vàng, và hai chiếc ngọc như ý bằng vàng. Những chiếc ngọc như ý chế tác vô cùng tinh xảo, đính kèm ngọc bích và hồng ngọc lấp lánh, toát lên vẻ quyền quý, sang trọng. Ôn Ngôn ngẩn cầm một chiếc lên xem.

"Anh ơi, còn cả vàng nữa ..." Khóe miệng cô khẽ giật giật.

Đèn đỏ bật sáng, Phó Lan Chước cho xe dừng , đầu sang: "Sao thế em?"

"Anh , nhiều quá chừng, bảo nặng thế." Ôn Ngôn sững sờ. Bố Phó Lan Chước định , ngoài tặng tiền mặt còn tặng cả mớ vàng ròng thế .

Ánh mắt Phó Lan Chước dừng khuôn mặt thanh tú của cô, nhẹ nhàng : "Lần đầu tiên gặp bạn gái của con trai, ông bà vui mừng cũng là lẽ đương nhiên. Điều chứng tỏ họ thích em."

Thật ? Vốn dĩ Ôn Ngôn còn tưởng bố của thiện cảm với , bởi vẻ mặt ông trông khá nghiêm khắc, cả buổi tối nay cũng hiếm khi thấy ông , gần gũi, thiện như Hứa Gia Lệ.

"Mọi đối xử với em quá.” cô thì thầm: “Giống hệt như ."

Ánh mắt hai giao , khóe môi cong lên một nụ , nhịn vươn tay véo nhẹ má cô một cái. Đèn xanh bật sáng, rút tay về, đặt lên vô lăng. Vết chạm của để má cô một vệt hồng nhạt. Cô cúi xuống đống vàng trong hộp thêm một nữa cẩn thận đóng nắp .

Ngẩng đầu lên, qua gương chiếu hậu, cô bắt gặp một chiếc McLaren màu nâu cà phê. Chiếc xe dần tiến lên chạy song song với xe của họ. Cô nhận trong xe là Cận Dạng, ghế phụ là Giang Lộc Nhi. Giang Lộc Nhi cũng thấy cô, vui vẻ giơ tay vẫy vẫy. Cô nhoẻn miệng đáp . Chẳng mấy chốc, chiếc McLaren tăng tốc vượt lên , bỏ chiếc Maybach phía .

theo đuôi xe, cất tiếng: "Anh ơi, lúc nãy em gặp Lộc Nhi và đấy."

"Lộc Nhi và Tiểu Dạng ?"

"Vâng."

Phó Lan Chước gác hờ một cánh tay lên vô lăng, ánh mắt cũng chú ý tới chiếc xe màu nâu cà phê đang chạy phía . Anh : "Chị gái cũng sống ở Tần Thủy Loan, nhà Tiểu Dạng cũng ở khu đó."

thế." Thảo nào họ cùng một hướng. Cô cũng từng Khâu Tuyết kể Giang Lộc Nhi và Cận Dạng là thanh mai trúc mã, nhà hai sát vách . ngờ họ sống cùng khu biệt thự siêu giàu Tần Thủy Loan giống như Phó Lan Chước.

Những căn biệt thự ở Tần Thủy Loan đều sở hữu kiến trúc tuyệt , đây là một trong ba khu biệt thự đẳng cấp nhất tại Yến Thành. chín giờ rưỡi tối, chiếc Maybach màu đen tiến khu vực , đỗ xịch sân căn biệt thự 7.

Lúc xuống xe, Ôn Ngôn chợt hỏi: "Anh ơi, vẻ thích 7 thì ?"

Phó Lan Chước xách lấy chiếc hộp đỏ cồng kềnh từ tay cô, đưa cho một giúp việc đáp: "Ừm."

"Em nhận ?"

Cô đoán trúng phóc, liền gật đầu: "Biển của căn biệt thự 7, hôm căn biệt thự ở Minh Thành cũng mang 7." Chưa kể biển xe của cũng 7 xếp hàng ngang.

Anh khẽ vuốt mũi cô, cưng chiều : "Quan sát tinh tế lắm."

Cô nhích gần thêm một chút: "Còn em thì thích 6 nhất."

Gió đêm mơn man lùa tung mái tóc dài của cô, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa dành dành vấn vít trong khí. Anh sang, ánh mắt dịu dàng đậu gò má phớt hồng của cô. Hai sánh bước cùng tiến trong nhà, theo giúp việc đang xách chiếc hộp màu đỏ rực.

Tại Nam Sơn Công Quán.

Trước khi tắm, Hứa Gia Lệ vẫn kìm sự tò mò, lôi chiếc khăn lụa từ trong hộp , choàng lên cổ ngắm nghía gương. Phó Diệp Xuân tắm xong bước , mặc bộ đồ ngủ màu xám tro, liếc bà một cái.

Hứa Gia Lệ kéo ông gần, tiếp tục ngắm trong gương, miệng xuýt xoa: "Chiếc khăn tuy họa tiết sến sẩm một chút, nhưng đeo lên trông cũng dáng phết đấy ông nhỉ."

Phó Diệp Xuân thờ ơ đáp: "Cũng tàm tạm."

"Cái gì mà tàm tạm? Ông thấy nó tôn lên làn da trắng trẻo của ?"

Phó Diệp Xuân kỹ một nữa: " sáng da hơn thật."

Hứa Gia Lệ cong cớn môi lên, bắt đầu màn càm ràm quen thuộc: " thấy ông quê mùa hết sức, tặng vàng là đủ sang , mắc mớ gì nhét thêm mười sáu vạn tiền mặt gì, như nhà chẳng khác gì mấy cái gia đình bình dân hám của ."

Phó Diệp Xuân thanh minh: "Nhà lão Khúc cũng thế mà. Đây là phong tục truyền thống, phong bao lì xì để lấy hên chứ."

"Thôi bỏ .” Hứa Gia Lệ đưa tay vuốt ve chiếc khăn lụa: “ A Chước nhà thực sự say đắm con bé đó . Lúc ăn cơm, cứ chốc chốc dán mắt , kể còn tận tình bóc tôm cho con bé nữa. Từ thuở cha sinh đẻ tới giờ, nó bao giờ bóc tôm cho !"

"Bà đang ghen tị đấy ?" Phó Diệp Xuân châm chọc.

" rảnh mà ghen với bóng với gió! Con bé đó mọng nước, xinh xắn thế cơ mà, nó cưng chiều thì cứ để nó cưng chiều."

Phó Diệp Xuân gật gù đồng tình: "Bỏ qua chuyện tuổi tác nhỏ, thì con bé quả thực , ngoan ngoãn, hiểu chuyện."

"Nhỏ tuổi thì , suốt ngày ông cứ lôi chuyện tuổi tác mãi. Chênh mười tuổi thì nào."

...

Tần Thủy Loan. Tại phòng khách tầng một, Ôn Ngôn đang Phó Lan Chước ôm hôn say đắm. Hôm nay họ kịp lên tầng áp mái, lẽ vì những giúp việc đều mặt ở phòng khách. Ngoại trừ xách chiếc hộp đỏ lên lầu, những còn đều chầu chực ở sảnh như tối hôm qua.

Nụ hôn nồng nàn khiến cơ thể cô khẽ run rẩy, đôi tay vòng qua ôm chặt lấy cổ . Anh bất ngờ nhấc bổng cô lên, bế tới chiếc sô pha gần đó. Anh vẫn ngừng mút mát đôi môi mềm mại của cô, dường như ý định dừng .

 

Loading...