Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 33: Bình minh - Em muốn tắm suối nước nóng cùng anh

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:16
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyến bay từ Yến Thành đến Tam Á, Hải Nam kéo dài bốn tiếng đồng hồ. Thói quen ngủ trưa của Ôn Ngôn thường chỉ gói gọn trong bốn mươi phút là cô sẽ tự động thức giấc. Khi mở mắt và ý thức dần hồi phục, cô nhận còn chiếc ghế sô pha ngoài khoang khách nữa, mà đang cuộn êm ái chiếc giường trong phòng ngủ. Cô ôm chặt chiếc chăn bông, bật dậy và phóng tầm mắt ô cửa sổ máy bay. Cả một biển mây trắng xóa bồng bềnh trôi lững lờ, hòa quyện cùng sắc xanh thăm thẳm của bầu trời tạo thành một dải lụa tuyệt . Cảnh tượng bên ngoài quả thực đến nao lòng.

Nhìn lướt qua đồng hồ, lúc mới là ba giờ chiều, nghĩa là còn tận một tiếng nữa máy bay mới hạ cánh xuống Hải Nam.

Thong thả ngắm những đám mây trôi qua khung cửa sổ thêm một lát, cô thả chân xuống giường, xỏ đôi dép trong nhà dậy gấp gọn chiếc chăn bông .

Bước khỏi phòng ngủ, cô thẳng khu vực khoang hành khách. Tại đây, cô bắt gặp Phó Lan Chước đang ngửa đầu tựa thành ghế sô pha, chìm sâu giấc ngủ tĩnh lặng.

Anh sở hữu những đường nét khuôn mặt vô cùng góc cạnh, nam tính. Sống mũi cao vút thẳng tắp, đôi môi mỏng gợi cảm đầy cuốn hút. Cô ngắm một lúc lâu, nỡ đ.á.n.h thức. Thay đó, cô trở căn phòng ngủ lúc nãy.

Trong phòng ngủ một chiếc tủ sách hai tầng khá đồ sộ. Cô đảo mắt quanh tủ, rút một cuốn sách bìa cứng vẻ thú vị trở khoang khách, nhẹ nhàng xuống bên cạnh và bắt đầu chú tâm sách.

Có vẻ như một giấc ngủ vô cùng say sưa. Đã vài cô định lên tiếng đ.á.n.h thức phòng ngủ cho thoải mái, nhưng sợ gián đoạn giấc ngủ ngon của . Cô đành lặng lẽ kéo chiếc chăn nhung đắp cho ngay ngắn để giữ ấm cho .

Một nữ tiếp viên hàng nhẹ nhàng tiến đến, khẽ giọng hỏi cô dùng đồ uống thức ăn nhẹ gì .

Cô từ chối đồ ăn, chỉ yêu cầu một ly nước cam ép thanh mát.

Khi máy bay chuẩn hạ cánh, mới từ từ tỉnh giấc. Khẽ nâng mí mắt, ánh từ trạng thái mơ hồ dần trở nên sắc nét.

Hương thơm hoa dành dành dịu nhẹ thoang thoảng xộc mũi. Liếc sang bên cạnh, thấy cô gái nhỏ đang chăm chú nghiền ngẫm từng trang sách. Cô cầm ly nước cam bàn lên nhấp một ngụm, khi nuốt xuống còn quên đưa lưỡi l.i.ế.m nhẹ quanh khóe môi.

Ngủ nướng một giấc dài khiến vai phần ê ẩm. Anh vươn thẳng lưng, giơ tay bóp bóp bả vai cho đỡ mỏi.

đầu sang: "Anh tỉnh ạ?"

Anh chằm chằm cô: "Ừm."

Thấy đang tự xoa bóp vai, cô gấp sách , nhích gần hơn một chút: "Vai mỏi ? Để em xoa bóp cho nhé."

Anh thoáng khựng , khóe môi khẽ cong lên: "Không cần em."

"Cứ để em cho." Cô một mực nài nỉ, trong lòng thầm trách bản lúc nãy cương quyết đ.á.n.h thức phòng ngủ.

Đôi bàn tay mềm mại, thon thả của cô đặt lên vai , cũng nỡ từ chối nữa. Anh khẽ dang rộng hai chân, cúi xuống để cô dễ dàng thao tác hơn.

hề rằng lực tay yếu ớt của khi chạm chẳng những xua tan sự nhức mỏi mà chỉ dấy lên những cảm giác ngứa ngáy, rạo rực trong lòng . Sự ân cần, tỉ mỉ của cô khiến nỡ lòng nào cắt ngang.

Mái tóc đen nhánh, cắt ngắn gọn gàng của khẽ rủ xuống trán, đung đưa nhè nhẹ theo từng nhịp xoa bóp của cô. Giọng phần khàn đặc, cất lên hỏi: "Em thức dậy từ lúc nào thế?"

"Cũng một lúc ạ.” cô đáp: “Từ lúc ba giờ cơ."

Anh nâng cổ tay xem đồng hồ: "Mới đó mà ba giờ bốn mươi ."

"Vâng, sắp đến nơi ạ."

Khóe môi nở một nụ rạng rỡ.

Trong lúc trò chuyện, tay cô vẫn thoăn thoắt xoa bóp, hề ngưng nghỉ một giây nào. Anh thể cảm nhận rõ sự nghiêm túc và tận tâm của cô.

Khi cô chuẩn di chuyển sang bóp bên vai còn cho thì một bóng dáng cao ráo tiến gần.

Chàng tiếp viên hàng cất giọng trong trẻo, lịch thiệp: "Thưa sếp Phó, cô Ôn, máy bay chuẩn hạ cánh ạ. Vì sự an của chuyến bay, phiền hai vị vui lòng trở ghế và thắt chặt dây an giúp chúng ạ."

Cô ngước tiếp viên một cái, đôi tay vẫn ngừng thao tác.

Anh khẽ "ừm" một tiếng, đó đưa tay nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô kéo xuống: "Thế là đủ em, thấy dễ chịu hơn nhiều . Chúng ghế thôi."

"Bên vai của mỏi ?" cô quan tâm hỏi.

"Không mỏi , chỉ nhức bên chút xíu thôi." Anh cô đáp lời.

"Vậy thì ạ."

Nói đoạn, cả hai dậy khỏi chiếc sô pha, tiến về phía hàng ghế hành khách.

xuống, vội vàng bước mà nán mặt cô, tự tay cài dây an cho cô cẩn thận.

Cô ngước khuôn mặt thanh tú lên .

Đợi khi chắc chắn dây an của cô cài chặt, mới trở về vị trí ghế đối diện.

Hai cô nữ tiếp viên cùng bước , phối hợp nhịp nhàng với nam tiếp viên thu dọn ly nước cam, cuốn sách và cả chiếc iPad bàn. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng dây an của cả hai, họ lặng lẽ lui về vị trí việc.

Cánh máy bay x.é to.ạc tầng mây dày đặc, vạch hai vệt dài bầu trời, mở một vùng biển xanh thẳm ôm trọn lấy hòn đảo ngọc bích.

16:05 chiều, máy bay hạ cánh an xuống sân bay Phượng Hoàng, thành phố Tam Á, tỉnh Hải Nam. Trên sân đỗ hàng chục chiếc máy bay thương mại xếp hàng ngay ngắn. Chiếc phi cơ riêng mang logo tập đoàn Diệu Hằng đậu hiên ngang giữa đội hình, oai vệ tựa như một con chim ưng dũng mãnh.

Cô theo chân bước xuống cầu thang máy bay. Chiếc xe chuyên dụng đón khách đậu sẵn chân cầu thang. Vừa bước lên xe, cô liếc đồng hồ lên tiếng hỏi: "Anh ơi, chiều nay lặn biển luôn ạ?"

Anh ừ một tiếng: "Em thích luôn chiều nay ?"

"Không ạ... Chỉ là em thấy thời gian vẻ gấp gáp. Từ sân bay Phượng Hoàng đến bến tàu đảo Ngô Chi Châu chắc cũng mất ngót nghét năm mươi phút đúng ? Sau đó bắt phà đảo nữa."

Trước khi ngủ tối qua, cô cẩn thận lên mạng tìm hiểu cẩm nang du lịch đảo Ngô Chi Châu, nên cũng nắm kha khá thông tin về tuyến đường di chuyển và thời gian dự kiến.

Chuyến phà cuối cùng đảo sẽ khởi hành lúc 16:30 chiều.

"Không em, bao trọn gói một chiếc du thuyền . Tới bến tàu là chúng lên du thuyền đảo luôn."

Cô ngước , mỉm rạng rỡ: "Vâng ạ."

Anh lúc nào cũng chu đáo và tinh tế như , khó khăn đều thu xếp thỏa. Cô chẳng bao giờ lo lắng bất cứ chuyện gì khi ở cạnh .

Trong suốt chặng đường từ sân bay đảo Ngô Chi Châu, cô tranh thủ chợp mắt thêm một lúc. Tới bến tàu, cô mới tỉnh giấc. Trước khi xuống xe, tiện tay cầm lấy chiếc nón vành rộng đội lên đầu cô, ánh mắt dừng khuôn mặt trắng trẻo, mịn màng: "Thoa thêm kem chống nắng em."

Thời tiết Hải Nam nóng như đổ lửa, nhiệt độ ngoài trời lên tới ba mươi độ C, tia cực tím vô cùng gay gắt. Anh sợ làn da mỏng manh của cô chịu nổi cái nắng chói chang, chơi về khéo lột da mất.

Cô đảo mắt ngoài cửa sổ, gật đầu đồng ý.

Anh xách chiếc túi xách gần cho cô. Cô cúi đầu lục lọi một hồi mới lôi tuýp kem chống nắng và một chiếc gương mini.

Anh kiên nhẫn cầm chiếc gương cho cô soi. Sau khi thoa đều kem lên mặt và cằm, cô bôi thêm một lớp mỏng lên hai cánh tay và bắp chân. Sửa soạn xong xuôi cho bản , cô bóp một ít kem tay nhoài về phía : "Anh cũng thoa một chút , để em thoa giúp nhé."

Anh khựng một nhịp, hề từ chối.

"Tay thì thôi .” gượng gạo: “Đàn ông con trai, da đen sạm một chút cũng chẳng hề hấn gì."

"Dạ ạ."

Cô thoa đều phần kem chống nắng còn sót cằm , đang định vặn nắp tuýp kem thì bất ngờ cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn chớp nhoáng. Tuýp kem tay cô suýt chút nữa thì rơi tõm xuống sàn xe.

Trời ạ, bác tài xế vẫn đang sờ sờ bên ngoài xe kìa. Trái tim cô đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực. Cũng may là ngoài đang đợi nên chỉ hôn phớt lên đôi môi mềm mại của cô hai cái lùi ngay.

Lúc bước xuống xe, khuôn mặt cô vẫn còn đỏ bừng bừng.

Bến tàu lúc vô cùng nhộn nhịp. Mặt biển êm đềm, gợn sóng lăn tăn xô dạt bờ. Vô du khách diện những bộ đồ bơi rực rỡ sắc màu túm năm tụm ba tản bộ bến tàu. Không khí xung quanh hầm hập nóng của cái nắng gay gắt.

Một chiếc du thuyền sang trọng neo đậu kiêu hãnh cạnh phao nổi độc lập. Thân tàu thiết kế theo dạng khí động học, gồm ba tầng lộng lẫy. Hai nam nhân viên mặc đồng phục hải quân chỉnh tề nghiêm trang ở hai bên mạn tàu.

Cô theo bước lên du thuyền.

Lớp kính boong tầng cao nhất phản chiếu ánh nắng chiều tà một cách dịu mắt, sạch bong một hạt bụi. Sau khi hai yên vị tàu, lái tàu liền khởi động động cơ, tiếng ồn ào náo nhiệt của bến tàu dần dần bỏ phía lưng.

Cô còn đang mải mê ngắm cảnh biển bao la thì một nữ huấn luyện viên tiến gần, đưa cô một căn phòng tầng hai để trang phục.

Khi cánh cửa phòng đóng , tiếng gầm gừ trầm đục của động cơ du thuyền và tiếng gió biển rít gào bên ngoài ngăn cách . Đây là phòng ngủ chính của du thuyền, sàn nhà trải một lớp t.h.ả.m nhung sợi dài màu kem êm ái. Qua ô cửa sổ mạn , những con sóng xanh biếc nhấp nhô lấp lánh ánh mặt trời.

Nữ huấn luyện viên lấy từ trong tủ một bộ đồ lặn màu trắng và một bộ bikini màu xanh nhạt.

"Em luôn bộ đồ lót bên trong ạ?" cô thắc mắc.

" em, luôn bộ bikini là tiện nhất.” nữ huấn luyện viên giải thích.

Bộ bikini màu xanh nhạt đó thiết kế vô cùng tinh xảo và quyến rũ. Phần áo n.g.ự.c kết từ những cánh hoa mỏng manh, nhẹ nhàng và thoáng mát. Phần quần lót thì ngắn cũn cỡn, phối thêm một lớp váy voan cắt xẻ bất đối xứng, vạt dài nhất chỉ buông lơi tới nửa đùi, trong khi vạt ngắn nhất xẻ cao tận sát háng. Trước khi cô tiến hành đồ, nữ huấn luyện viên chu đáo kéo hết rèm cửa sổ xuống.

Chị tế nhị bước ngoài đợi cô đồ xong mới . Khi bước phòng, nữ huấn luyện viên khỏi sững sờ vẻ kiều diễm của cô gái trẻ.

Làn da của cô trắng sáng đến mức như phát sáng. Vóc dáng vô cùng mỹ, vòng một nảy nở, đôi chân thon dài miên man, mái tóc đen mượt mà xõa dài óng ả. Vì bộ đồ bơi quá đỗi mỏng manh nên cô tỏ chút ngượng ngùng, hai bầu má ửng lên màu hồng phấn. Cô khẽ vuốt ngược mái tóc dài , để lộ bờ vai trần trắng ngần tì vết, đồng thời thoang thoảng một mùi hương quyến rũ c.h.ế.t . Nữ huấn luyện viên vội vàng bừng tỉnh, dám chằm chằm thêm nữa, cầm bộ đồ lặn ướt đưa cho cô: "Em mặc bộ nhé."

Sau khi mặc xong phần , cô tròng luôn chiếc quần bơi . Dưới sự trợ giúp đắc lực của nữ huấn luyện viên, cô mặc đồ lặn một cách dễ dàng, nhanh chóng.

Thay đồ xong, nữ huấn luyện viên khuyên cô nên tết tóc gọn gàng, tránh tình trạng tóc tai bù xù khi lặn nước, nhất là với mái tóc dài thướt tha của cô. Cô ngoan ngoãn xuống cuối giường để chị huấn luyện viên tết tóc cho . Chẳng mấy chốc, mái tóc tết thành hai b.í.m tóc đuôi tôm xinh xắn.

Hai lọn tóc dài tết chặt, nữ huấn luyện viên còn khéo léo đan thêm vài dải ruy băng màu hồng nhạt đuôi tóc. Mái tóc tết khiến cô trông trẻ trung, năng động và vô cùng đáng yêu.

Khi bước ngoài, Phó Lan Chước trang xong xuôi một nửa bộ đồ lặn. Nửa của là chiếc áo ba lỗ màu đen ôm sát cơ thể, khoe trọn bờ vai rộng lớn, tấm lưng vững chãi và những đường nét cơ bắp cuồn cuộn cánh tay. Nửa là chiếc quần lặn đồng màu, ôm trọn lấy đôi chân dài rắn rỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-33-binh-minh-em-muon-tam-suoi-nuoc-nong-cung-anh.html.]

Anh chăm chú cô từ từ bước về phía . Dưới ánh nắng vàng ươm, khuôn mặt cô sáng bừng lên vẻ thanh xuân mơn mởn, hòa quyện cùng nét ngây thơ, bẽn lẽn của cô gái tuổi mười tám. Anh kìm đưa tay vuốt nhẹ đuôi tóc tết của cô, khóe môi khẽ nhếch lên: "Bím tóc tết lắm đấy."

Cô mỉm : "Dạ, chị huấn luyện viên tết cho em đấy ạ."

Bàn tay trượt từ đuôi tóc lên má cô, véo nhẹ một cái cưng nựng.

Trên boong tàu ngắm cảnh lặn biển rộng rãi ở phía đuôi du thuyền, bộ thiết lặn các huấn luyện viên lặn và thủy thủ đoàn chuẩn tươm tất. Ánh nắng thiêu đốt mặt sàn gỗ tếch nóng hầm hập. Từng đợt sóng biển mát lạnh liên tục xô bờ, dạt mạn boong tàu.

Phó Lan Chước lấy một chiếc áo phao cân bằng BCD dạng balo tròng qua đầu Ôn Ngôn. Khi chiếc balo chạm , cô cảm nhận sức nặng của nó. Bình khí dưỡng khí gắn chắc chắn phía lưng áo, ôm khít đường cong cơ thể cô. Anh tiến sát gần, vòng tay qua ôm trọn lấy cô, giúp cô khóa chặt các chốt cài n.g.ự.c và hông, đó từ từ siết chặt từng chiếc dây đai an . Hoàn tất thao tác, ân cần hỏi: "Có chật quá em?"

Cô lắc đầu: "Em thấy vặn lắm, chỉ là... nặng quá ạ."

"Xuống nước là sẽ hết nặng ngay thôi.” trấn an.

Cô "" một tiếng.

Sự háo hức chờ đợi giây phút hòa đại dương xanh thẳm rạo rực trong lòng cô.

Anh kiểm tra kiểm tra một nữa để chắc chắn rằng thiết cô đều lắp đặt an vặn. Sau đó, khẽ cúi , vòng chiếc đai tạ chì quanh eo chiếc áo BCD của cô. Anh hướng dẫn cô tự tay giật thử chốt an một và dặn dò: "Em nhớ kỹ cảm giác nhé, bất cứ lúc nào cần nổi lên mặt nước, thao tác đầu tiên là giật chốt ."

Cô gật đầu ngoan ngoãn, ghi tạc từng lời dặn tâm trí.

Chiếc ống thở và ống thở dự phòng cũng đích kéo từ vai phía n.g.ự.c cô. Bảng đồng hồ hiển thị áp suất và độ sâu đeo cẩn thận cổ tay trái cô. Cuối cùng, giúp cô đeo kính lặn và xỏ chân vịt. Anh thực hiện thao tác một cách cẩn trọng, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Sau khi trang đầy đủ cho cô, mới bắt tay chuẩn cho bản . Trái ngược với sự chậm rãi lúc nãy, thao tác vô cùng nhanh gọn và dứt khoát. Trước khi chính thức lặn xuống nước, quên kiểm tra bộ trang cô một cuối. Trong lúc kiểm tra, ngừng động viên: "Em đừng sợ, ở đây . Còn cả huấn luyện viên và thợ lặn kèm nữa, sẽ bất cứ sự cố nào xảy ."

Nghe những lời đầy an tâm của , cô tự tin gật đầu.

Sự háo hức, mong chờ khám phá đại dương bao la càng thêm mãnh liệt.

Anh ấn nút van xả khí vai trái cô. Một tiếng "xì xì" ngắn gọn vang lên, chiếc áo BCD phồng lên một chút. Anh đưa ống thở gần, giọng trầm ấm: "Hé miệng em, ngậm chặt hai bên ống thở nhé."

Cô nhất mực lời, ngoan ngoãn ngậm chặt lấy ống thở. Hai bầu má phúng phính trắng hồng như hoa đào tì vết ánh nắng rực rỡ, giờ đây chiếc kính lặn che khuất một nửa. Anh dán mắt đôi môi cô, thấy cô ngậm chặt ống thở và dần quen với nhịp thở mới, mới chịu đeo ống thở của .

Trước khi chính thức khám phá đại dương, dẫn cô quen với môi trường nước ngay sát mạn du thuyền. Khoảnh khắc trầm xuống nước, cô cảm nhận trạng thái trọng lượng trong chốc lát. Đã lâu lắm bơi lội, cuối cùng bơi là hồi tiểu học, khi đó ba cô - ông Ôn Hành - vẫn còn sống. Anh cũng kiên nhẫn và dịu dàng hệt như ba cô ngày . Xung quanh họ vài nhân viên cứu hộ túc trực, cô huấn luyện viên cũng nhảy xuống nước nhưng cơ hội trổ tài, vì thao tác lặn và kỹ năng tự cứu hộ đều do tận tay chỉ dẫn cho cô.

Cô tiếp thu nhanh. Khi thấy cô nắm vững các kỹ năng cơ bản và thích nghi với môi trường nước, nắm tay cô lặn sâu xuống. Cô cảm giác như bao bọc bởi dòng nước xanh biếc, cơ thể trở nên nhẹ bẫng. Mắt kính lặn bám một lớp sương mù mỏng tanh. Cổ tay cô nắm chặt. Âm thanh róc rách của dòng nước luồn qua kẽ tai. Anh bơi gần, giữ vững hai vai cô. Xuyên qua lớp kính lặn, cô thấy đôi mắt màu hổ phách tuyệt của . Anh giơ tay chỉ về một hướng, hiệu cho cô bơi theo. Cô gật đầu, để dẫn dắt tiến về phía .

Ban đầu, họ chỉ lặn ở độ sâu nông trong vài phút. Ánh nắng mặt trời xuyên qua làn nước, dát lên cơ thể họ và vạn vật xung quanh những vệt sáng vàng óng ả, nhảy múa lung linh. Tầm nước cực kỳ rõ nét. Từng chuỗi bọt khí từ ống thở thoát , bay vút lên như một dòng thác bạc chảy ngược.

Khi lặn xuống độ sâu năm mét, cô bắt đầu cảm thấy sức ép đầu tiên lên màng nhĩ. Cô cau mày. Anh tinh ý nhận , liền dừng , hiệu cho cô bịt mũi và thở mạnh . Cô theo chỉ dẫn, một tiếng "bốp" nhỏ vang lên, áp lực ở tai lập tức thuyên giảm. Qua lớp kính lặn, cô thấy đôi mắt cong lên hài lòng, tiếp tục dẫn cô lặn sâu hơn.

Cả hai ngày một tiến sâu lòng đại dương, lặn xuống vùng biển ở độ sâu mười lăm mét. Mọi âm thanh của thế giới bên tan biến, chỉ còn tiếng thở khò khè của chính bản phóng đại. Ánh sáng mặt trời khi xuyên xuống đây tước sự gay gắt, chói lòa, hóa thành những luồng sáng xanh thẳm mờ ảo, thần thánh, xiên chéo lòng đại dương.

Nhìn thấy cô hề nao núng, đôi mắt đen lay láy vẫn sáng rực sự phấn khích, tiếp tục dẫn cô xuống sâu hơn. Họ dần tiếp cận rìa của một cao nguyên đáy biển, nhẹ nhàng thả xuống t.h.ả.m cát mịn màng. Nơi đây mang một vẻ tráng lệ, kỳ vĩ tựa như một thánh điện.

Một khu rừng san hô bạt ngàn trải dài tít tắp mắt. Một cụm san hô quạt khổng lồ mọc sừng sững ở giữa, trông như một bức bình phong ren dẫn lối một thế giới dị biệt, lọc những luồng ánh sáng xanh huyền ảo.

Hàng ngàn, hàng vạn con cá mang hai màu xanh vàng rực rỡ bơi lội tụ tập thành một khối lập phương khổng lồ, ngừng xoay chuyển và biến đổi hình dạng. Những chiếc vảy cá lấp lánh phản chiếu ánh sáng tuyệt . Một đàn cá đuôi vàng bơi chậm rãi lướt qua cô, hệt như một đội kỵ binh khoác bộ giáp vàng uy dũng. Cô còn thấy một con rùa đồi mồi nặng nề bơi từ rặng san hô, liếc họ một cái thong dong vung vẩy mái chèo, lặn mất hút lớp cát.

Ngoài , còn một chú cá nóc gai tròn vo đang mắc kẹt trong hang san hô ngủ, bộ dạng trông cực kỳ đáng yêu.

Một thợ lặn bám sát phía họ tiến gần, đưa cho một túi thức ăn cho cá. Anh đỡ lấy, đàn cá lập tức vây quanh, quẫy đuôi tranh ăn. Trong lúc đó, vẫn hề buông lỏng tay cô. Cô và nắm c.h.ặ.t t.a.y , cô nhịn mà mỉm thích thú. Chợt chạm mắt với một chú cá nhỏ mũm mĩm, chú cá liền hốt hoảng bơi vọt , chiếc đuôi quẫy đạp cuống cuồng.

Cô cũng tự tay cho cá ăn, liền vẫy tay gọi thợ lặn. Người thợ lặn bơi gần và đưa cho cô một túi thức ăn. Tương tự như ban nãy, đàn cá nhao nhao lao tới, nhưng mục tiêu của chúng là cô. Thức ăn bọc trong một chiếc lưới màu trắng, vài con cá tài nào đớp mồi. Thấy , cô liền buông tay , định rũ hết thức ăn ngoài lưới. Bất thình lình, một luồng hải lưu mạnh ập tới, cơ thể cô chao đảo dữ dội. Túi thức ăn trong tay cô tuột mất, đàn cá xâu xé giành giật. Cô càng thêm mất thăng bằng, một b.í.m tóc đàn cá bơi qua quẫy cho rối bời. Tim cô đập liên hồi. Ngay khoảnh khắc , một lực đạo mạnh mẽ nắm chặt lấy cổ tay cô. Anh lao tới, giữ chặt lấy hai bờ vai cô. Cô bám víu cánh tay theo phản xạ tự nhiên. Cơ thể cô mới ngừng chao đảo và lấy thăng bằng.

Đáy biển cũng trở vẻ tĩnh lặng vốn .

Lần , thợ lặn mang tới một loại thức ăn khác, đựng trong chai nhựa. Chỉ cần dốc ngược chai là thức ăn sẽ tuôn . Anh nắm chặt cổ tay trái của cô, dùng một tay vặn nắp chai. Cô dốc ngược chai rắc thức ăn xuống bãi cát, đàn cá lập tức bơi chúi xuống tranh đớp mồi.

Cô chơi đùa thỏa thích, cho cá ăn liên tục ba, bốn chai thức ăn mới chịu thôi.

Mặt trời dần khuất bóng. Cả hai kết thúc chuyến lặn biển, từ từ dẫn cô bơi lên mặt nước.

Khi ngoi lên khỏi mặt nước, khung cảnh đại dương đổi . Hoàng hôn đang dần buông xuống nơi đường chân trời. Mặt biển xanh êm ả đắm chìm trong ánh nắng vàng rực rỡ của buổi chiều tà. Không khí hầm hập của ban ngày dịu đáng kể, bầu trời nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ.

Trở du thuyền, bảo cô về phòng đồ ướt tắm rửa sạch sẽ. Lát nữa hai sẽ dùng bữa tối ngay du thuyền, trừ phi cô say sóng.

Cô tạm biệt , về căn phòng ngủ chính lúc nãy.

Căn phòng sẵn nhà vệ sinh và vòi hoa sen tiện nghi, trang cả máy điều hòa mát mẻ.

Tắm rửa và sấy khô tóc xong, ngoài trời nhá nhem tối. Tuy nhiên, cả ba tầng của du thuyền đều thắp sáng rực rỡ, trông xa như một tòa cung điện thu nhỏ trôi nổi giữa đại dương mênh mông.

Bữa tối là tiệc nướng BBQ, bàn bày la liệt sườn cừu nướng và các loại hải sản tươi sống.

đói cồn cào từ lâu, xuống bàn cùng và bắt đầu đ.á.n.h chén. Tối nay cô ăn ngon miệng, lẽ do lặn biển tốn khá nhiều sức lực nên cô ăn khá nhiều, một "xử" gọn năm dẻ sườn cừu nướng.

Anh cũng ăn uống vô cùng ngon miệng, một đống xương sườn cừu chất đống bên cạnh tay . Anh nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, hỏi cô: "Hôm nay lặn biển em thấy vui ?"

Tất nhiên là vui . Cô gật đầu lia lịa: "Dưới đáy biển tuyệt vời ạ."

Trước đây cô từng mường tượng cảnh sẽ lặn xuống đáy đại dương, đây quả là một trải nghiệm kỳ diệu.

Anh : "Nước biển buổi sáng sẽ trong xanh hơn một chút, sáng mai chúng thể lặn thêm nữa."

Cô hào hứng đáp lời: "Dạ ."

"Ngày mai nhớ mang theo nhiều thức ăn cho cá hơn nhé?" cô ngước mắt .

Cảm giác tự tay cho bầy cá ăn mang một sự thỏa mãn khó tả, cô trải nghiệm cảm giác .

Anh mỉm : "Dĩ nhiên là ."

Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh cô bé hăng hái đút cỏ cho hai con ngựa ở trường đua dạo nọ.

Ăn uống no nê, du thuyền cập bến. Hai chuyển sang chiếc Bentley chở họ bến tàu lúc chiều để trở về khách sạn.

Xe chạy hai mươi phút là tới nơi. Anh đặt một căn phòng suite ở tầng cao nhất của khách sạn. Bác tài xế theo hai lên lầu. Anh tự tay kéo hai chiếc vali hành lý, chiếc vali màu đen là của cô, xếp gọn gàng từ tối hôm qua và cất sẵn cốp xe từ sáng sớm. Còn chiếc vali là của . Đón cô xong, liền lái xe chạy thẳng sân bay. Cô cầm chiếc túi xách nhỏ tiến về phía quầy lễ tân, đưa chứng minh thư của cả hai cho nhân viên.

Cô sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, cũng là một soái ca với vóc dáng cao ráo, tuấn tú. Hơn nữa, căn phòng đặt là phòng suite đắt đỏ nhất. Nhân viên lễ tân khỏi tò mò liếc hai thêm vài trong lúc gõ máy tính thủ tục. Nhận phòng xong, nhân viên lễ tân đưa cho cô chiếc thẻ từ.

Mái tóc dài của cô óng mượt, đen nhánh. Khi cô , một làn hương thơm thoang thoảng bay qua. Anh cô một cái, kéo vali bước cùng cô về phía thang máy.

Nhân viên lễ tân cứ dán mắt theo bóng dáng hai khuất dần góc khuất mới chịu mặt .

Căn phòng suite mà đặt cực kỳ rộng rãi. Thiết kế cửa kính cảnh giúp bao quát trọn vẹn cảnh biển tuyệt . Phòng ba phòng ngủ, nội thất tiện nghi đầy đủ, đặc biệt còn một tủ rượu âm tường và quầy bar pha chế cà phê.

Anh bảo cô ngủ ở phòng ngủ chính tối nay, kéo vali của cô đặt cửa phòng. Hai phòng ngủ còn cũng khang trang, sạch sẽ. Cô khách sáo với , kéo vali bước phòng.

Phòng ngủ chính vô cùng rộng rãi, điểm nhấn đặc biệt là một bồn tắm suối nước nóng lộ thiên ngay sát vách kính cửa sổ. Trên bệ đá cẩm thạch tối màu đặt một giỏ cánh hoa hồng đỏ thắm.

Bồn tắm suối nước nóng thiết kế theo hình bán nguyệt, bao bọc lấy một góc căn phòng. Một chiếc giường lớn đặt ở vị trí trung tâm. Hơi nước mờ ảo bốc lên từ bồn tắm hòa quyện gian, tạo nên một khung cảnh huyền ảo tựa chốn bồng lai tiên cảnh.

Cô buông tay nắm vali, chạy tìm .

Lúc , đang ở trong phòng ngủ phụ để sắp xếp quần áo trong vali. Anh lôi một chiếc quần lót thì thấy tiếng cô gõ cửa. Anh khựng , vội vàng lấy một chiếc áo đắp lên chiếc quần lót bước mở cửa.

ngoài cửa, đôi mắt đen láy tò mò ngó trong phòng , cất tiếng hỏi: "Anh ơi, phòng em bồn tắm suối nước nóng, phòng ạ?"

"Không em ạ."

Cô lượn lờ sang phòng còn xem thử, bên đó cũng . Hóa chỉ duy nhất phòng ngủ chính mới tiện ích .

Cô vẫn ngập ngừng ở cửa. Anh bước tới phía cô, cách hai khá gần, lên tiếng: "Ngâm trong suối nước nóng sảng khoái, khi ngủ em nhớ ngâm một lúc nhé."

"Vâng ạ.” cô đáp.

Quay , sực nhớ điều gì, cô bèn hỏi : "Còn thì ạ?"

Cô suýt chút nữa buột miệng rủ tắm chung. Lời đến cửa miệng thấy gì đó sai sai, còn mang tính chất quá mờ ám.

"Anh á?" Anh cô đăm đắm: “Anh thì ?"

khựng , ngập ngừng một lúc lâu thốt nên lời.

Anh đặc biệt thích đôi mắt ngây thơ, trong veo và hồn nhiên của cô. Anh cúi xuống, khóe mắt khẽ nhếch lên, mang theo một vẻ tinh quái: "Anh thì nào, em ."

Cùng ngâm trong suối nước nóng chắc cũng chẳng nhỉ... Dù hai cũng là yêu của mà.

Huống hồ căn phòng đắt tiền như , cô chỉ tận hưởng cảm giác ngâm một . Cuối cùng, cô cũng lấy hết can đảm mở lời: "Em tắm suối nước nóng cùng ."

Câu của cô mang ý nghĩa khẳng định, chứ là một câu hỏi.

Cứ ngỡ sẽ từ chối, nào ngờ gật đầu đồng ý, giọng trầm ấm cất lên: "Được thôi."

 

Loading...