Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 37: Dawn - Bikini họa tiết da báo

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh đêm Tam Á rực rỡ.

Năm tòa nhà mang hình dáng vỏ sò đảo Phượng Hoàng tỏa sáng lung linh, Hành lang Mộng Dừa trải dài dọc vịnh Tam Á phác họa bởi những dải đèn đường dịu nhẹ, ánh sáng từ những tòa cao ốc ven bờ in bóng rực rỡ xuống mặt nước.

"Đằng là Lộc Hồi Đầu đấy em." Tiếng của Phó Lan Chước vang lên qua chiếc tai .

Bên má trái của Ôn Ngôn vẫn còn in mờ một vệt đỏ, vành tai cũng ửng hồng kịp tan. Cô nương theo hướng chỉ, về sườn núi lấp lánh ánh đèn lốm đốm, trông hệt như một chú hươu khổng lồ đang tĩnh lặng say giấc với bầy đom đóm đậu rải rác lưng.

Đôi chân Phó Lan Chước nhịp nhàng đạp lên bàn đạp đuôi, điều khiển chiếc trực thăng lướt nhẹ nhàng hướng về vịnh Hải Đường. Anh thao tác các thông phức tạp bảng điều khiển - từ tốc độ bay, độ cao cho đến tốc độ phương thẳng - một cách vô cùng thuần thục. Dù bận rộn, vẫn từ tốn giới thiệu cho cô từng cảnh quan, công trình kiến trúc bên .

Ôn Ngôn khẽ đẩy gọng kính râm, liếc đầy ngưỡng mộ: "Sao rành rẽ mấy kiến trúc thế, Tam Á lắm ạ?"

"Cũng hẳn, chỉ là từng ghé qua thôi."

Anh giải thích thêm: " đam mê nghiên cứu kiến trúc, dẫu hồi học đại học cũng nghiệp ngành mà."

"Anh học khoa Kiến trúc ạ?"

Thì đây học Kiến trúc, thế mà cô cứ đinh ninh theo học khối ngành Kinh tế Quản trị kinh doanh cơ đấy.

"Ừ, ngày xưa từng ấp ủ giấc mơ trở thành kiến trúc sư.” điềm nhiên đáp.

Ôn Ngôn chớp chớp mắt : " về tiếp quản tập đoàn, nên giấc mơ đành dang dở đúng ?"

"Có thể coi là ."

"Anh thấy tiếc nuối ạ?"

"Không , chẳng tiếc cả.” khẽ nhếch mép. "Lèo lái một tập đoàn lớn, tạo vô vàn giá trị cho xã hội và giải quyết việc cho bao . So với cái hoài bão cá nhân cỏn con , việc ý nghĩa hơn nhiều."

"Hơn nữa, đó là trách nhiệm của ."

Ôn Ngôn nhoẻn miệng : "Vâng, em thấy đúng lắm."

"Có gì em cũng thấy đúng ?" Anh bông đùa.

"Tạm thời thì là ạ..." Cô lém lỉnh đáp .

Cô nhóc cách xoa dịu lòng , Phó Lan Chước bật sảng khoái: "Được ."

Chiếc trực thăng từ từ tiến bầu trời vịnh Hải Đường, hạ cánh êm ái giữa màn đêm. Về đến phòng tổng thống, hai tách việc riêng. Tối nay, lời rủ rê tắm suối nước nóng chung của cô từ chối khéo. Ôn Ngôn cũng thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của đàn ông. Đồng hồ điểm gần mười giờ đêm, cô đành thui thủi một đắm chìm hồ nước nóng khi ngủ. Căn phòng dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, những cánh hoa hồng cũ nổi mặt nước cũng vớt vứt , đó là một lẵng hoa mới tinh đặt ngay bờ hồ.

Đồ bơi trong tủ quần áo cũng bổ sung bộ mới.

Bộ bikini hôm nay mang họa tiết da báo, kiểu dáng cực kỳ bốc lửa và nóng bỏng... Cũng may là tối nay chịu tắm chung với cô.

Ôn Ngôn lật giữa làn nước ấm áp, mặt nước xao động, một cánh hoa hồng ướt sũng dính chặt cánh tay trắng ngần. Cô nâng ly rượu vang lên nhấp một ngụm nhỏ.

Ly rượu là do cô lén lút rót trộm, giấu nhẹm để phát hiện. Càng uống, khuôn mặt cô càng đỏ lựng lên, cơ thể cũng bắt đầu nóng ran. Cô đặt ly rượu rỗng xuống khay, lội về phía cầu thang bước lên bờ.

Quấn chặt chiếc áo choàng tắm quanh , che hai mảnh da báo bé xíu và những đường cong xuân sắc, cô chợt hắt xì một cái.

...

"Đây là quà cô giáo Ôn tặng con ?" Tại nhà Nhậm Tinh Dương, Tiêu Tú Mai phát hiện quả địa cầu pha lê mà Ôn Ngôn tặng bé đặt giường, bèn cầm lên ngắm nghía.

Đêm qua bà ngủ bên nhà dì Hai, mãi chiều nay mới mò về. Vừa nãy bà định kiểm tra xem út ngủ trưa , ai ngờ bắt quả tang đang trùm chăn truyện tranh, trong lòng còn khư khư ôm lấy quả địa cầu pha lê.

"Đẹp phết nhỉ." Tiêu Tú Mai gật gù: “Số con đỏ thật đấy, vớ ngay cô gia sư hiền giỏi! Không con quý cô Ôn lắm ? Để cô con lo ngủ trưa, thức khuya dậy sớm cày truyện tranh, chắc chắn cô sẽ dỗi thèm dạy con nữa !"

Bà chỉ buông một câu dọa dẫm bâng quơ, nào ngờ nhóc hoảng hốt thật, ngã lăn giường, vội vàng kéo chăn trùm kín mít, nhắm tịt mắt giả vờ ngủ.

"..."

Định mắng cho một trận mà thấy bộ dạng đó, Tiêu Tú Mai đành nuốt cục tức trong, im lặng đắp chăn cho con, tịch thu luôn cuốn truyện tranh tắt điện bước ngoài.

đến phòng khách, cơn bực bùng lên. Thấy chồng và con trai lớn đang lúi húi gói sủi cảo, bà cằn nhằn: "Cái thằng ôn con , trùm chăn truyện tranh! giữ con mắt nữa !"

Nhậm Vinh ôn tồn khuyên giải: " bảo bà , đừng tịch thu truyện của nó nữa. Nó thích thì cứ để nó ở ngoài cho đàng hoàng. Bà cứ cấm cản, nó lén lút trong tối, hại mắt hơn nhiều."

"Để nó á? Có mà nó cắm mặt truyện cả ngày khỏi cần ăn cơm luôn! Mới nãy phòng thu đồ, thấy nó đang ôm khư khư quả địa cầu pha lê lắm, là của cô gia sư tặng đấy. Cái cô bé đúng là lấy lòng , quả địa cầu đó tinh xảo thế , chắc chắn một hai trăm tệ , vung tay quá trán thật."

Số tiền đó cũng xấp xỉ tiền lương một giờ bà trả cho cô, một trăm hai mươi tệ một tiếng chứ ít ỏi gì.

Nhậm Vinh đáp: "Bà cô gia sư đó ? từng gặp cô , gia sư chắc chỉ để trải nghiệm cuộc sống thôi. Bà , nhà cô chiếc Bentley đấy, chiếc xe đó đắt hơn xe mấy triệu tệ lận."

"Thật đùa thế ông? Sao ông gặp cô ?!" Tiêu Tú Mai tròn mắt ngạc nhiên.

Nhậm Vinh bèn tường thuật đầu đuôi câu chuyện.

Nghe xong, Tiêu Tú Mai há hốc mồm: "Ối dào, còn đang tính nhắm cô cho thằng Hà nhà , định bụng ông tơ bà nguyệt se duyên. Ai dè... nhà cành vàng lá ngọc thế , nhà với tới nổi. Hóa là thiên kim tiểu thư nhà giàu cơ đấy."

Bà vui vẻ xòa, sang con trai lớn Nhậm Tinh Hà.

Nhậm Tinh Hà ngơ câu đùa của , cứ im lìm lặn lẽ, giấu nhẹm chuyện Ôn Ngôn đang hẹn hò với Chủ tịch tập đoàn Diệu Hằng.

"Mẹ, con gói xong phần nhân ." Cậu lên tiếng.

"Vậy là đủ , phần nhân cần tây còn chút xíu thôi, để bố lo nốt cho, con về phòng nghỉ ngơi ." Tiêu Tú Mai ân cần.

Nhậm Tinh Hà "Vâng" một tiếng tháo găng tay .

...

Trưa hôm , lúc mười hai giờ, những tia nắng chói chang xuyên qua hai lớp rèm cửa dày cộm, hắt những vạt nhiệt hầm hập căn phòng. Ôn Ngôn trở chiếc giường êm ái, mơ màng hé đôi mắt. Giữa cơn ngái ngủ, cô chợt cảm nhận một bàn tay ấm áp đang áp lên má , từ từ luồn gáy.

Phó Lan Chước chạm một lớp mồ hôi dính nhớp cổ cô.

Khi mở mắt thấy khuôn mặt góc cạnh quen thuộc , Ôn Ngôn cứ ngỡ vẫn đang trong giấc mộng. Cô ngơ ngác mất vài giây, khi ý thức dần hồi phục, một cơn đau đầu âm ỉ ập đến.

Anh khẽ véo nhẹ má cô: "Tối qua uống rượu đấy ?"

Giọng điệu trầm ấm của chất chứa sự dịu dàng, nhưng cũng đan xen chút bất lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-37-dawn-bikini-hoa-tiet-da-bao.html.]

Ôn Ngôn thỏ thẻ "Dạ", mắt rụt rè .

Phó Lan Chước phát hiện điều bất thường khi đun cà phê ở quầy bar cách đây nửa tiếng. Chai rượu vang mới khui tối qua vơi một khúc, mà cô nhóc thì mãi chẳng thấy động tĩnh gì, nên quyết định đẩy cửa thẳng phòng cô.

Thấy cô nàng vẫn đang cuộn trong chăn, ngủ say sưa như một chú heo con.

Còn bờ hồ bơi, một chiếc ly rỗng chỏng chơ đó.

Cô lồm cồm dậy, đưa tay vỗ vỗ đầu, liếc đồng hồ treo tường. Trời đất, mười hai giờ trưa cơ á...

Sao cô ngủ say đến mức cơ chứ...

là rượu chè hỏng bét chuyện.

"Em xin ." Cô lí nhí, tay bấu chặt lấy mép chăn.

Anh bật , bàn tay to lớn vuốt ve gò má cô: "Tuổi còn nhỏ mà tửu lượng cũng khá đấy nhỉ."

"Nhớ kỹ là nhé. Giờ đầu em đang đau lắm đúng ?"

Ôn Ngôn thú nhận: "Dạ, đau một chút ạ."

Anh với tay lấy ly nước thủy tinh đặt tủ đầu giường, bên trong là nước mật ong ấm mới pha: "Uống chút cho tỉnh."

Ôn Ngôn lúc mới để ý, cạnh ly nước còn đĩa trái cây tươi cắt sẵn và hai viên t.h.u.ố.c giải rượu.

"Uống cái , ăn thêm ít trái cây. Nếu vẫn còn đau thì uống nốt hai viên t.h.u.ố.c ."

Cô cảm thấy lo xa quá, cơn đau đầu vẫn trong khả năng chịu đựng của cô. Chỉ là do ngủ nướng quá đà nên váng vất chút thôi. Cô ngoan ngoãn ôm ly nước mật ong uống từng ngụm nhỏ.

Bộ dạng ngái ngủ của cô trông mềm xèo, đáng yêu vô cùng. Hai má ửng hồng, cô mặc bộ đồ ngủ bằng vải cotton sáng màu in hình những chú mèo ngộ nghĩnh. Mùi hương thanh mát đặc trưng của thiếu nữ vương vấn quanh lớp chăn gối. Phó Lan Chước lẳng lặng quan sát cô uống cạn ly nước, khóe môi mím : "Em cần xin . Dậy muộn cũng chẳng , em thích ngủ nướng đến bao giờ cũng . Chỉ là thấy em mệt mỏi, khó chịu."

"Đó cũng là lý do cấm em động đến rượu bia."

"Nhất là lúc ngâm trong suối nước nóng."

" coi như là một bài học nhớ đời cho em."

Uống xong ly nước mật ong, Phó Lan Chước nhận chiếc ly rỗng. Ôn Ngôn gật đầu ngoan ngoãn: "Em ạ, sẽ ."

Lời dứt, áp sát, phủ môi lên môi cô.

Hàng mi Ôn Ngôn rung lên bần bật.

Anh giữ nguyên tư thế khuỵu một gối tấm t.h.ả.m cạnh giường, bàn tay rộng lớn nâng trọn khuôn mặt cô, chầm chậm mút mát từng chút một. Vị ngọt thanh của mật ong lan tỏa nơi đầu lưỡi. Trên đôi môi mềm mại của cô vẫn còn vương vài giọt nước, cẩn thận l.i.ế.m sạch sót một giọt.

Hai vành tai Ôn Ngôn đỏ lựng, cô vươn tay ôm chặt lấy , rướn tới . Anh dậy, khom lưng tiếp tục nụ hôn nồng nàn.

Bị hôn đến mức bật một tiếng rên rỉ khẽ khàng.

Khi đôi môi tách rời, Phó Lan Chước đỡ lấy gáy cô, giọng khàn khàn nam tính: "Đỡ hơn chút nào ?"

"Dạ, đỡ nhiều ạ." Thật nụ hôn của cho mụ mị cả , quên luôn cả cảm giác đau đầu, cơ thể cũng trở nên nhẹ nhõm, dễ chịu hơn hẳn.

Phó Lan Chước xuống mép giường, đăm đắm cô. Cô nhích gần, vòng tay ôm eo , chỉ hôn thêm nữa. Anh véo nhẹ má cô, yết hầu chuyển động khó nhọc, giọng càng thêm khàn: "Em đói ? Anh gọi mang đồ ăn lên nhé."

Vừa mới tỉnh giấc, Ôn Ngôn thấy đói cồn cào, nhưng chắc chắn là Phó Lan Chước đang đói meo . Chắc chầu chực đợi cô dậy từ sáng sớm. Cô đáp: "Cũng đói ạ... ơi, ngoài ăn?"

"Em đang khỏe mà? Cứ ở lỳ trong phòng nghỉ ngơi thêm chút ."

Bàn tay Phó Lan Chước vẫn áp má cô, nóng rực truyền sang, những ngón tay vuốt ve đến tận mang tai. Cô nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay : "Không , em khỏe re , chỉ là lúc mới mở mắt thấy váng đầu chút thôi."

"Em chắc chứ?"

Ôn Ngôn gật đầu quả quyết.

Bàn tay trượt xuống, tay cô cũng thuận thế rơi theo, lọt thỏm trong lòng bàn tay . "Được, chúng ngoài ăn."

"Vâng ạ.” cô đáp: “Để em vệ sinh cá nhân ."

Phó Lan Chước rướn tới hôn chụt lên má cô một cái mới buông , dậy: "Anh ngoài đợi em."

Ôn Ngôn gật gật đầu.

Dù trời đang sáng rõ, lúc bước ngoài, Phó Lan Chước vẫn ý tứ khép hờ cửa phòng . Tất nhiên, cô bộ đồ ngủ , liền lật đật chui khỏi chăn.

Vệ sinh cá nhân và trang điểm nhẹ nhàng xong xuôi, Phó Lan Chước dẫn cô xuống nhà hàng của khách sạn để dùng bữa trưa. Lúc ăn xong thì một giờ chiều. Hôm nay họ bay về Yến Thành, ngày mai Ôn Ngôn lịch học, cô về trường quá khuya nên buổi chiều hủy bỏ hết các lịch trình tham quan. Ăn xong, hai về phòng thu dọn hành lý.

Ôn Ngôn tiếc nuối vì ngủ vùi cả buổi sáng, đ.á.n.h mất thời gian tuyệt ở khách sạn. Thấy , nhẹ nhàng dỗ dành, bảo rằng điều đó chẳng gì to tát, tương lai hai còn vô khối cơ hội du lịch cùng . Nghe , cô mới tươi tỉnh trở .

Sắp xếp hành lý gọn gàng, chiếc xe riêng của khách sạn đưa cả hai thẳng tiến sân bay.

Lại là một chuyến bay dài bốn tiếng đồng hồ. , Ôn Ngôn thấy thời gian trôi qua cái vèo, bởi cô mải mê chơi game cùng suốt chuyến bay. Ngủ đẫy giấc buổi sáng nên tinh thần cô cực kỳ minh mẫn, chẳng thèm chợp mắt buổi trưa. Hai "chạy bo" PUBG hai ván, đó chuyển sang Liên Quân. Về , Phó Lan Chước còn lập hẳn một nick mới tinh để cày Eggy Party cùng cô, chẳng hề chê bai tựa game con nít chút nào. Anh thậm chí còn vung tiền nạp thẻ cả ba tài khoản để skin xịn xò cho cô nữa.

Mạng Wi-Fi chuyên cơ tư nhân cực kỳ xịn sò, chơi game mượt mà giật lag chút nào.

6 giờ 45 phút chiều, chuyên cơ đáp xuống bầu trời Yến Thành. Vừa bước xuống cầu thang lên xe, Ôn Ngôn sực nhớ chiếc laptop và mấy quyển sách của vẫn còn yên bên biệt thự của . Đi du lịch nên cô mang theo. Phó Lan Chước liền chỉ thị tài xế bẻ lái chạy thẳng về Vịnh Tần Thủy .

Vừa bước phòng, ánh mắt Ôn Ngôn chạm ngay chiếc hộp đỏ thắm. Phó Lan Chước cũng theo ngay đó, dừng ở cửa phòng, đợi cô bước . Ôn Ngôn lên tiếng: "Anh ơi, bộ trang sức vàng cô chú tặng em hôm mắt, giữ hộ em nhé. Để vàng khối trong két sắt ký túc xá em thấy yên tâm lắm." Chiếc hộp đó nặng trịch, vàng nguyên khối bên trong chắc chắn giá trị hề nhỏ.

Nhớ cái két sắt bé tẹo trong phòng ký túc xá Đại học Thanh Hoa, gật đầu đồng ý: "Được , cứ để lo."

Khóe môi cô cong lên, nở một nụ rạng rỡ.

Cô nào , giá trị của hộp vàng đem so với sợi dây chuyền sapphire tặng, khi còn bằng phần lẻ.

Phó Lan Chước đích xách chiếc vali của cô lên phòng. Vốn dĩ cô định ôm sách vở và laptop xuống nhà mới xếp , nhưng thấy xách vali lên tận nơi, cô đành mở thu dọn ngay trong phòng.

"Còn cái hộp nữa, cô nhét nốt ạ." Một giúp việc tất tả chạy , tay ôm khư khư một chiếc hộp, cẩn thận đặt tay Ôn Ngôn.

Vừa thấy chiếc hộp, Ôn Ngôn liền giọng cất lên.

 

Loading...