Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 38: Dawn - Anh rất thích tiêu tiền vì em
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:21
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Ngôn nhận lấy chiếc hộp, đập mắt là hình ảnh chiếc máy sấy tóc thiết kế vô cùng tinh xảo. Thân máy khoác lớp áo màu xanh tím mộng mơ, ống thổi điểm xuyết sắc vàng hồng sang trọng. Nhìn kỹ logo, cô nhận đây là thương hiệu máy sấy cô từng dùng trong căn phòng , loại máy sấy khô tóc siêu tốc.
Trên đời , chắc chỉ mỗi Phó Lan Chước là bận tâm đến việc sấy tóc của cô đến thế. Hai má cô ửng hồng, vui vẻ nhận lấy món quà ngoan ngoãn nhét góc trống trong vali.
Thu dọn xong xuôi, cô đóng vali . Phó Lan Chước bước tới kéo khóa cẩn thận, nhấc bổng chiếc vali dựng thẳng mặt đất.
Tám giờ tối, chiếc Maybach đen tuyền lướt êm ru khuôn viên chung cư Lam Huyên, dừng sảnh tòa nhà 13. Tối nay tự lái xe, cho tài xế nghỉ sớm. Ôn Ngôn gọn lỏn ở ghế phụ.
Vừa tháo dây an , cô chợt cất lời: "Ở ký túc xá em thấy bí bách ? Anh tậu một căn hộ ngay sát trường, em dọn đó ở cho thoải mái nhé."
"..."
Ôn Ngôn há hốc mồm: "Anh ơi, mua nhà xong á?"
Sao mua nhà mà chẳng thèm bàn bạc gì với cô tiếng nào .
"Ừ.” xích gần: “Hai cái tủ quần áo cho em đợt đều là thiết kế tạm bợ, chắc hợp gu của em. căn hộ , em cứ tự do thiết kế theo ý nhé. Lát nữa gửi WeChat của nhà thiết kế cho em, em tự liên hệ trao đổi với cô nha."
"..."
Tim Ôn Ngôn đập thình thịch. Anh vung một khoản tiền khổng lồ vì cô. Cuộc sống sinh viên đại học mà quyền tự tay thiết kế nội thất nhà cửa, chuyện ngoài sức tưởng tượng của cô.
"Anh ơi, em ở ký túc xá vẫn mà... Anh cần tốn kém mua căn hộ ."
"Cần chứ, thích mua cho em."
"..."
"Vậy mua căn hết bao nhiêu tiền ạ?" Cô tò mò hỏi.
Bất động sản ở Yến Thành vốn dĩ đắt đỏ, đằng còn là nhà trong khu vực "trường chuyên lớp chọn" ngay cạnh Đại học Thanh Hoa nữa chứ.
"Không đắt lắm .” cô chăm chú.
"Không đắt lắm là cỡ bao nhiêu ạ?"
Thấy vẻ mặt đầy tò mò của cô, điềm nhiên đáp lời: "Tầm hơn tám mươi triệu tệ thôi."
"..."
Ôn Ngôn cạn lời, bàn tay siết chặt lấy vạt váy.
Số tiền , đem về Huệ Thành mua chục căn nhà là ít.
"Số tiền chẳng bõ bèn gì .” vươn tay, bao bọc lấy mu bàn tay cô: “Hơn nữa, thích tiêu tiền vì em."
Anh dành tặng cô những điều tuyệt vời nhất thế gian .
Bàn tay truyền đến một ấm dễ chịu, nhưng sức nóng truyền tim cô rực rỡ như ngọn lửa. Cô chẳng với cho lẽ.
" mà ơi, em ở ký túc xá cơ, ở cùng các bạn chung phòng vui vẻ nhộn nhịp lắm.” cô thành thật giãi bày.
Anh mỉm : "Anh ép em dọn đó ngay . Em cứ để đấy, lúc nào decor xong xuôi, em qua ở lúc nào cũng , ở cũng chẳng ."
Tất nhiên cô hề ép buộc, liền ngỏ lời: "Hay là trả nhà ? Bỏ hoang phí phạm lắm."
"Không trả em."
"..."
Nhận nét mặt cô chẳng hề tỏ phấn khích mà chất chứa đầy áp lực, siết nhẹ tay cô, bàn tay to lớn bao trọn lấy bàn tay bé nhỏ mềm mại của cô: "Đừng lo, lúc nào đó cũng sẽ việc cần dùng mà. Nhỡ ngày nào đó em chán cảnh ký túc xá thì ? Chỉ là một căn nhà thôi mà, mua bất động sản cũng là một sở thích của . Em học đại học tận bốn năm cơ mà, còn dài lắm."
"... Dạ ạ." Thấy việc trả nhà là bất khả thi, cô lên tiếng nhắc nhở: " ơi, những chuyện quan trọng thế , cứ bàn bạc với em một tiếng nhé." Dù tiền là của , nhưng tiêu tốn một khoản lớn như thế vì cô, cô vẫn thấy áy náy.
Anh khẽ mỉm : "Ừ, nhớ ."
Nói gì thì , xuất phát điểm của cũng chỉ vì cho cô, còn sẵn sàng dốc cạn hầu bao vì cô. Cô ngắm nghía một hồi, rướn thơm chụt một cái lên má .
"Dù gia tài bạc tỷ thì cũng tiêu xài tiết kiệm chứ.” cô dặn dò, hai má ửng hồng.
"Em cần lo hết tiền , thứ dư dả nhất là tiền bạc đấy." Anh vuốt ve mu bàn tay cô.
"..."
Cô còn định thêm gì đó, nhưng bàn tay nới lỏng , ấm tan biến. Anh bất thần áp tay lên gáy cô, khuôn mặt góc cạnh nam tính kề sát . Hàng mi cô rung lên bần bật, ngoan ngoãn đón nhận nụ hôn của , hai tay tự động vòng qua ôm lấy cổ yêu.
Bây giờ đang ở trong khuôn viên trường đại học, giờ sinh viên trường kỳ nghỉ cũng khá đông. Cô thể rõ mồn một nhịp đập thình thịch trong lồng n.g.ự.c .
Phó Lan Chước cũng kiềm chế, gì quá đáng. Rời khỏi đôi môi cô, vươn tay véo nhẹ má cô, giọng trầm ấm pha chút khàn khàn: "Sáng mai em tiết sớm, mau về phòng nghỉ ngơi , tối nay ngủ sớm chút nhé."
"Vâng ạ.” cô ngoan ngoãn gật đầu.
Anh cùng cô bước xuống xe. Thân hình cao lớn, sải bước vòng cốp xe lấy hành lý cho cô.
Sau kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, tiết trời Yến Thành bắt đầu trở lạnh, còn cái nắng nóng ngoài ba mươi độ như ở Hải Nam. Lúc xuống máy bay, cô cẩn thận khoác thêm chiếc áo len mỏng. Gió đêm thổi lồng lộng, hất tung mái tóc dài của cô. Chiếc áo len lông cừu màu trắng sữa ấp ôm lấy đôi bờ vai mỏng manh, tà váy dài thướt tha khẽ bay theo gió. Cô nép một bên chờ .
Vài sinh viên ngang qua đều ngoái , thậm chí còn lén lút giơ điện thoại lên chụp lén. Một bất cẩn quên tắt đèn flash, ánh chớp lóe lên khiến cô lóa mắt. Cô , nọ luống cuống giấu nhẹm điện thoại .
Anh xách vali , ân cần kéo đến tận sảnh ký túc xá mới dừng . Ôn Ngôn quẹt thẻ, phụ cô đẩy chiếc vali qua cửa.
Những ánh mắt hiếu kỳ vẫn ngừng đổ dồn về phía họ. Cố tình ngó lơ, cô mỉm : "Anh ơi, em đây, tạm biệt nhé."
"Ừ, em ." Anh lặng cô.
Cô xoay , quẹt thẻ thêm nữa bước hẳn trong tòa nhà.
Chiếc Maybach nán sảnh thêm một lát mới từ từ lăn bánh rời .
...
Về đến phòng, cô thấy ngoài Khâu Tuyết thì Tiêu Tâm Nhụy và Chung Hữu Hữu đều mặt. Dưới sàn nhà ngổn ngang hai chiếc vali cỡ bự vẫn dọn dẹp xong. Chung Hữu Hữu đang bận rộn trong phòng tắm.
Ôn Ngôn khéo léo kéo chiếc vali luồn lách đến bàn học của . Vừa thấy cô, Tiêu Tâm Nhụy từ ngoài ban công lao vút , ôm chầm lấy cánh tay cô, phấn khích khoe tin động trời.
"Á á á, Chu Cẩm Vũ mới tỏ tình với tớ Ngôn Ngôn ơi!" Khuôn mặt Tiêu Tâm Nhụy biến dạng vì quá sung sướng.
"Lúc nào thế?" Cô tò mò.
"Mới tức thì luôn, tớ cũng mới về tới phòng mà. Chuyện là tớ mua quà quê lên biếu , thì lên trường từ hôm qua , đang ở ký túc xá. Tớ ới một tiếng là xuống sảnh ngay. Cơ mà đoán xem, nhận túi quà của tớ xong, phang ngay một câu: 'Có thích tớ ?' Tớ giật b.ắ.n !! Thế là tớ c.h.ử.i cho một trận te tua, bảo là đồ ảo tưởng sức mạnh, tự luyến thôi! Xong tớ cắm đầu cắm cổ chạy thẳng về phòng. Ai dè!! Mười phút nhắn tin qua WeChat, tỏ tình thật luôn!"
Tiêu Tâm Nhụy tường thuật sự việc với chất giọng đầy kịch tính, nét mặt biểu cảm sinh động, chìa luôn màn hình điện thoại cho cô xem đoạn chat. Ôn Ngôn tin nhắn Chu Cẩm Vũ gửi:
[ mà tớ thích lắm.]
Ôn Ngôn phì : "Cuối cùng thì cũng chịu mở lời ."
" thế, mà mở lời chắc tớ nổ tung mất. Mấy ngày nghỉ lễ , ngày nào bọn tớ cũng call voice đ.á.n.h game chung, thả thính tung tóe luôn. Có đêm còn buôn điện thoại tới tận ba giờ sáng mới chịu ngủ!" Giọng Tiêu Tâm Nhụy run rẩy vì hạnh phúc, cô nàng lắc lắc cánh tay Ôn Ngôn.
Chợt một tiếng chuông điện thoại vang lên. Cả hai cùng sang bàn học của Chung Hữu Hữu, thì là điện thoại của cô .
Tiêu Tâm Nhụy chạy cầm điện thoại lên, thấy màn hình hiển thị cái tên: Vu Ưng Niên.
"Hữu Hữu ơi, điện thoại nè!" Cô nàng gọi với phòng tắm.
"Cậu giùm tớ với—" Giọng Chung Hữu Hữu vọng .
Tiêu Tâm Nhụy liền bấm nút nhận cuộc gọi. Đầu dây bên vang lên một giọng nam trầm ấm, cuốn hút hệt như giọng nam thần lồng tiếng Trịnh Hy: "Cậu... chắc là đàn chị Chung nhỉ? Cho hỏi là ai ."
Tiêu Tâm Nhụy sững .
Giọng bắt tai thì chớ, còn tinh ý đến mức chỉ mỗi tiếng "Alo" nhận ngay cô Chung Hữu Hữu. Cô lật đật đáp: " , tớ là bạn cùng phòng của . Cậu đang tắm, chịu khó chờ một lát nhé."
"Dạ , để lúc nào chị rảnh em sẽ gọi ạ." Giọng nam đầu dây bên lịch thiệp đáp.
"Ok nha!"
Vừa dập máy, khứu giác nhạy bén của Tiêu Tâm Nhụy đ.á.n.h thấy "mùi" mờ ám. Vừa lúc Chung Hữu Hữu quấn khăn tắm bước , tay còn đang mải lau khô tóc. Tiêu Tâm Nhụy bám riết lấy hỏi cho nhẽ: "Cái Vu Ưng Niên là ai thế? Giọng cưng xỉu luôn, đúng gu thanh niên trưởng thành ấm áp của tớ! Hữu Hữu, khai mau, cũng đang vệ tinh vây quanh !"
"Vu Ưng Niên á?" Chung Hữu Hữu ngỡ ngàng, nhưng nhanh chóng lấy bình tĩnh: "Đầu óc lúc nào cũng chỉ yêu với đương thôi ? Vu Ưng Niên là đàn em khóa của tớ, hỏi bài tớ thôi."
"Đàn em khóa ? Ở trường thiếu gì mà hỏi, cứ nhắm đúng mà hỏi?"
"Tại thành tích học tập của tớ khủng, chuyện đó còn thắc mắc ?"
Cái thì Chung Hữu Hữu sai. Tiêu Tâm Nhụy cũng thường xuyên các em khóa hỏi han đủ thứ đời, nhất là từ hồi cô nàng đậu Thanh Hoa, nghiễm nhiên trở thành idol của bao nhiêu học sinh lớp 10, lớp 11 trường cũ.
Nghe hai cô bạn chí chóe, Ôn Ngôn tìm một góc trống, đặt ngang chiếc vali sàn bắt đầu soạn đồ. Tiêu Tâm Nhụy vẫn đang lâng lâng trong men say tình ái màn tỏ tình, quên bẵng luôn chuyện hỏi han chuyến du lịch Hải Nam của cô. Qua group chat WeChat, cô nàng cũng sơ sơ chuyện cô và Phó Lan Chước nghỉ dưỡng. Chung Hữu Hữu thì vốn tính ít hóng hớt, tắm xong là cặm cụi sấy tóc ngay.
Cả phòng chỉ một nhà tắm, Ôn Ngôn về muộn hơn nên xếp hàng Tiêu Tâm Nhụy. cũng chẳng đợi lâu, cô soạn xong hành lý thì Tiêu Tâm Nhụy tắm xong, cô liền xách giỏ đồ bước .
Tắm rửa thơm tho bước , Tiêu Tâm Nhụy thốt lên: "Ôi Ngôn Ngôn, sắm hẳn máy sấy Dyson luôn cơ , loại đắt xắt miếng đấy, giá bèo cũng mấy nghìn tệ."
Lúc nãy lấy đồ trong vali , cô tiện tay để luôn chiếc máy sấy lên bàn học, nên Tiêu Tâm Nhụy thấy là chuyện hiển nhiên.
Cô tháo chiếc khăn ủ tóc xuống, cúi đầu mở hộp máy sấy: "Không tớ tự mua , là Phó Lan Chước tặng tớ đấy."
"Đã bảo mà!!" Tiêu Tâm Nhụy rú lên: “Trời ơi, hẹn hò với tổng tài bá đạo sướng rơn luôn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-38-dawn-anh-rat-thich-tieu-tien-vi-em.html.]
Ánh mắt cô nàng ánh lên sự ghen tị che giấu, nhưng vẫn liên tục tự nhủ với bản ghen tị, ghen tị chẳng mang lợi lộc gì, chỉ tổ bản thêm sầu não. Hôm nay nhận lời tỏ tình, cô nàng mãn nguyện lắm .
Cô lên tiếng: "Máy sấy xài êm lắm, nếu các chê thì cứ lấy dùng chung với tớ cho vui."
"Chê gì mà chê, chê chứ hahahaha." Tiêu Tâm Nhụy nhào tới ôm chầm lấy cô, chẳng thèm khách sáo tẹo nào: "Vậy tớ mượn xài ké nha. Ui Ngôn Ngôn, thơm quá mất."
...
Đồng hồ điểm 9 giờ 40 phút tối, Ôn Ngôn leo lên giường, suối tóc đen nhánh xõa qua vành tai buông xuống ngực. Cô cầm điện thoại nhắn tin thông báo cho Phó Lan Chước rằng tắm xong.
Phó Lan Chước gửi cho cô một đoạn video.
Mở video xem, đập mắt cô là hình ảnh một căn hộ duplex siêu xịn sò, gian cực kỳ rộng rãi, ánh sáng ngập tràn khắp ngóc ngách.
Kèm theo đó là danh WeChat của một nhà thiết kế nội thất. Anh dặn dò, nếu bất kỳ ý tưởng yêu cầu gì về việc thiết kế căn hộ , cô cứ thoải mái trao đổi trực tiếp với nhà thiết kế.
Phó Lan Chước nhắn thêm: [Em chỉ cần chốt phong cách tổng thể thích là , những chi tiết lặt vặt cần bận tâm nhiều . Quan trọng nhất là khu vực phòng để đồ và phòng ngủ, còn em cứ giao quyền cho nhà thiết kế. Cậu sẽ đưa vài phương án cho em lựa chọn, lúc đó em ưng phương án nào thì chốt phương án đó nhé.]
[Dạ, em nhớ ạ.] Cô ngoan ngoãn đáp lời.
Mặc dù dặn thế, nhưng cô chịu yên "chỉ tay năm ngón". Khoảng thời gian rảnh rỗi ngoài giờ học của cô bỗng chốc trở nên cực kỳ bận rộn. Khi việc với nhà thiết kế, cô hề ậm ừ qua loa kiểu " cũng ": “tùy ", mà trình bày cặn kẽ những ý tưởng của . Hễ thời gian rảnh là cô lướt mạng xem các bài chia sẻ về decor nhà cửa, lưu những mẫu thiết kế ưng ý, gom nhặt từng ý tưởng vụn vặt ghi chú mục Ghi chú điện thoại, tổng hợp gửi cho nhà thiết kế.
Bởi vì trong mắt cô, đó chỉ đơn thuần là một căn hộ, mà là khối tài sản khổng lồ trị giá tám mươi triệu tệ... Cô cảm thấy trách nhiệm với tiền lớn như . Hơn nữa, cô cũng tìm thấy niềm vui trong quá trình . Nếu vì xót tiền, thì thử hỏi ai thích tự tay vun vén, thiết kế một ngôi nhà theo đúng sở thích của cơ chứ.
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh khép , Phó Lan Chước cũng lao guồng công việc bận rộn. Anh bay sang Đức công tác ba ngày, mãi đến rạng sáng thứ Sáu mới trở về nước. Dù thức khuya, nhưng sáng sớm hôm vẫn dậy từ tinh mơ để lái xe đến trường đón cô gia sư.
Đến chiều, hộ tống cô thi lý thuyết lái xe.
Buổi thi của cô diễn suôn sẻ vô cùng, chỉ mất chừng hai mươi phút là cô thành bài thi với điểm tuyệt đối. Anh liền dẫn cô mua một ly sữa để ăn mừng nho nhỏ, đó đưa cô đến thẳng trường dạy lái. Ngay chiều hôm đó, cô bắt đầu quen với vô lăng.
Gặp vị huấn luyện viên nữ hôm , cô theo chân chị sa hình tập lái, còn ly sữa đang uống dở thì giao cho Phó Lan Chước giữ giùm.
Chiều thứ Bảy rảnh rỗi việc gì, Phó Lan Chước ung dung ở khu vực mái che dành cho nhà học viên, nhàn nhã quan sát cô thực hành.
Ban đầu thấy khát, nhưng ngó một lúc thì cổ họng cũng bắt đầu khô. Lúc mua sữa chỉ mua đúng một ly, vì vốn dĩ khoái mấy thứ thức uống ngọt lịm , bình thường chỉ trung thành với cà phê đắng. Giờ cầm ly sữa của cô lên xem, thấy chỉ còn nửa ly, thản nhiên ngậm ống hút, chẳng mấy chốc hút cạn sạch.
Lần đầu tiên vô lăng, cô bắt nhịp khá nhanh. Cộng thêm sự thích thú và hào hứng, những kỹ thuật mà huấn luyện viên truyền đạt cô đều tiếp thu chăm chú. Tập một lúc thì họng khô khốc, nhân lúc giải lao mười phút, cô lật đật chạy khu vực mái che tìm ly sữa uống dở của , nhưng tìm hoài thấy.
"Anh ơi, ly sữa của em mất ?" Cô ngơ ngác hỏi.
Anh khẽ nhếch mép: "Anh lỡ uống cạn ."
"..."
Phó Lan Chước với tay lấy chai nước suối đặt bên cạnh: "Em uống đỡ cái giải khát , lát tập xong dẫn em mua ly khác."
Chai nước mua ở máy bán hàng tự động gần đó.
Cô cũng chẳng phiền lòng chuyện ly sữa "tiêu diệt" sạch sành sanh, vui vẻ nhận lấy chai nước suối.
"Không ." Cô bịch xuống ghế cạnh .
Thấy nữ huấn luyện viên vẻ vệ sinh, mặt ở đó, cô tu ừng ực một ngụm nước lớn, l.i.ế.m nhẹ đôi môi ướt át. Vừa cúi đầu vặn nắp chai , chồm tới ôm choàng lấy cô và đặt lên môi cô một nụ hôn.
Hai má cô lập tức ửng hồng.
Hôm nay hai hôn vô , tính từ lúc gặp mặt hồi sáng sớm. Kể từ chuyến du lịch Quốc khánh, mối quan hệ của họ thăng hạng đáng kể, cũng còn giữ kẽ nhiều như lúc mới yêu nữa.
"Anh xin nha, lỡ uống cạn ly sữa của em mất ." Phó Lan Chước khẽ đưa tay nựng dái tai cô, giọng điệu pha chút ý .
Ly sữa cô nàng gọi ngọt lịm tim, bên trong còn cho thêm đủ thứ topping kỳ quặc, thế mà kiềm chế , hút sạch sành sanh chừa giọt nào.
Cô lắc đầu nguầy nguậy, vòng tay ôm chặt lấy cổ : "Không mà, cần xin em."
Phó Lan Chước chi cho cô bao nhiêu là tiền, một ly sữa cỏn con thì thấm tháp .
Cô hề nữ huấn luyện viên đang tiến gần từ phía . Vừa dứt câu, cô còn chủ động hôn chụt một cái lên má , định hôn thêm cái nữa thì giọng trầm xuống: "Huấn luyện viên đến kìa."
Cô giật b.ắ.n , chai nước suối trong tay tuột xuống đất, lăn lông lốc một đoạn dài.
Phó Lan Chước nhịn bật thành tiếng.
Anh dậy, cúi xuống nhặt chai nước suối lên.
Thời gian nghỉ giải lao mười phút sắp hết, vẫn còn dư dả một chút nhưng hai thể tiếp tục âu yếm nữa. Vành tai cô đỏ ửng, cô hỏi: "Chiều nay rảnh rỗi việc gì bận ạ?"
"Ừ, hôm nay rảnh cả ngày, sẽ ở đây canh chừng em." Anh đáp.
Điện thoại trong túi áo cô bỗng rung lên. Lấy xem, thì là tin nhắn của nhà thiết kế nội thất căn hộ. Anh gửi ảnh mấy mẫu sào phơi đồ thông minh lắp âm trần ngoài ban công, hỏi xem cô ưng mẫu nào. Cô đưa điện thoại cùng xem với : "Anh ơi, thấy mẫu nào ?"
Anh liếc mắt : "Mẫu nào cũng cả, em cứ chọn theo ý thích của ."
"Em ưng cái nè." Hôm nay tập lái xe, cô búi tóc củ tỏi gọn gàng, vài lọn tóc mai lòa xòa rủ xuống bên vành tai trắng hồng, để lộ chiếc cổ thiên nga thon thả. Anh sát bên cạnh, ánh mắt vô tình dừng ở nốt ruồi đen nhỏ xíu chiếc cổ thanh tú của cô, điềm nhiên đáp: "Ừ, mẫu đó cũng đấy."
Cô mỉm hài lòng, cúi đầu nhắn tin phản hồi nhà thiết kế, chốt luôn mẫu màu xanh dương.
Mười phút giải lao trôi qua cái vèo, cô rút cặp kính cận từ trong túi áo đeo lên, với : "Em tập tiếp đây nhé."
"Ừ, em ."
Hôm cô tiếp tục đến sân tập lái xe. Chủ nhật bận rộn công việc, sáng sớm đưa cô từ trường đến sân tập xong thì phi thẳng lên công ty chứ rảnh rang chầu chực như hôm thứ Bảy.
Sau 4 tiếng vật lộn sa hình, phái Dư Khả đến rước cô, đồng thời gửi tin nhắn thông báo.
Uyên Ngưng: [Hôm nay công việc lu bù quá, vẫn đang kẹt trong phòng họp.]
Cô nhắn : [Dạ .]
Uyên Ngưng: [Em lên công ty chơi ? Anh bảo Dư Khả chở em tới nhé.]
Chiết Mộc w: [Dạ ạ.]
Chiết Mộc w: [Anh cứ tập trung việc , cần rep tin nhắn em nha. Tới nơi em sẽ báo .]
Uyên Ngưng: [Ừ.]
Chưa từng đặt chân đến công ty của Phó Lan Chước nên cô cảm thấy vô cùng háo hức. Dư Khả lái xe nửa tiếng đồng hồ là tới khu CBD. Từ xa, cô thấy tòa tháp trụ sở của tập đoàn Diệu Hằng sừng sững uy nghi.
Trong khi các công ty khác thường chỉ thuê một hai tầng văn phòng, thì trụ sở của Diệu Hằng chiếm trọn nguyên một tòa cao ốc, bao gồm 117 tầng nổi và 7 tầng hầm. Toàn bộ tòa nhà bọc một lớp kính cường lực màu xám tro, phản chiếu ánh sáng mặt trời lạnh lẽo và sắc sảo, đồng thời in bóng những tòa nhà xung quanh. Các đường nét kiến trúc của tòa nhà vô cùng tinh giản, hiện đại và dứt khoát.
Khung cảnh đường phố ở khu vực CBD cũng khác một trời một vực so với quận Hải Điện. Đây là trung tâm sầm uất bậc nhất của Yến Thành, tấp nập và phồn hoa vô cùng. Mỗi đặt chân đến đây, cô đều cảm nhận rõ nét nhịp sống hối hả, nhộn nhịp của một siêu đô thị.
Đang mải ngắm phố phường qua cửa sổ, cô chợt tiếng chuông điện thoại của Dư Khả reo lên. Cô dùng tai Bluetooth để nhận cuộc gọi.
"Bé nôn nhiều ?" Nghe đầu dây bên trình bày xong, Dư Khả lên tiếng hỏi.
Cô sang Dư Khả.
" ." Giọng Dư Khả bỗng chùng xuống, lộ rõ vẻ căng thẳng.
Vài giây , cô cho xe tấp lề đường, sang với cô: "Chị bảo mẫu báo là bé mèo Ragdoll nhà chị nôn mửa, tình hình vẻ khá nghiêm trọng, chị phóng về nhà xem nó thế nào đây."
Cô sực nhớ ảnh đại diện WeChat của Dư Khả là bức hình chụp chung năm chú mèo, ảnh bìa cũng ngập tràn hình mèo, chắc chắn là thú cưng của cô . Chú mèo Ragdoll mà cô nhắc tới hẳn là một trong đó. Nuôi thú cưng mà thấy chúng bệnh tật thì xót xa, lo lắng lắm, cô hiểu cảm giác đó nên vội vã : "Dạ chị, chị mau chạy về nhà xem bé mèo , em tự bộ tới trụ sở Diệu Hằng cũng ạ."
Thấy cô hề nổi cáu mà còn thông cảm cho , Dư Khả liếc cô một cái chỉ tay về phía : "Gần xịt em, bộ tầm trăm mét nữa là tới nơi ."
Cô gật gật đầu: "Dạ , em thấy tòa nhà ạ."
Nói xong, cô đẩy cửa bước xuống xe. Dư Khả nhanh chóng rồ ga phóng . Nhìn theo đuôi xe một lát, cô xách túi rảo bước về phía tòa tháp Diệu Hằng.
Thế nhưng đến nơi, cô mới ngã ngửa là thậm chí còn qua lọt cửa ải bảo vệ. Trấn giữ cửa tòa nhà là mấy nhân viên an ninh mặc đồng phục đen tuyền nghiêm ngặt. Khi cô định bước , một trong đó bước tới chặn , lịch sự hỏi: "Xin cô, cho hỏi cô là nhân viên của tập đoàn Diệu Hằng ?"
"Dạ ." Cô đáp.
Thấy cô đeo thẻ nhân viên, nhưng sở hữu dung mạo quá đỗi kiều diễm, bảo vệ dò xét cô một lượt hỏi tiếp: "Vậy cô mang theo thư mời ?"
"Vì nếu thư mời, cô cũng thể qua hệ thống cửa kiểm soát tự động ."
Cô liếc mắt bên trong sảnh, thấy cả chục cái cổng kiểm soát sử dụng công nghệ nhận diện khuôn mặt sừng sững. Bắt buộc qua trạm kiểm soát đó mới phép sử dụng thang máy. Cô chần chừ giây lát, lấy điện thoại định gọi cho Phó Lan Chước, nhưng nghĩ giờ họp xong , nên cô chỉ nhắn tin báo cáo tình hình.
Thấy cô xinh động lòng , bảo vệ hạ giọng giải thích một cách tận tình: "Thưa cô, công ty chúng áp dụng hệ thống quản lý khách viếng thăm dựa thư mời, tiếp đón du khách ngoài tham quan tự do. Trừ phi là nhân viên nội bộ, còn thì bắt buộc xuất trình thư mời mới phép trong. Mong cô thông cảm cho sự bất tiện nhé."
Nhân viên an ninh của Diệu Hằng đào tạo bài bản, ứng xử vô cùng nhã nhặn, lịch sự. Cô ngẩng đầu lên, phát hiện bảo vệ cũng khá điển trai, khẽ mỉm đáp: "Dạ , em hiểu , em đợi ở đây cũng ạ."
Cô khó thi hành công vụ. Dù cô sẵng giọng xưng danh là bạn gái của Phó Lan Chước thì chắc gì tin. Cô gửi tin nhắn cho , chỉ cần , ắt hẳn sẽ cử xuống đón.
Người bảo vệ cũng khó dễ gì thêm, cũng chẳng xua đuổi cô nơi khác, cứ để mặc cô chờ cửa.
Chừng nửa phút , chiếc bộ đàm giắt n.g.ự.c rè rè vang lên. Anh liếc , thấy tín hiệu gọi đến từ văn phòng Tổng Giám đốc, ngay đó là một giọng nam hớt hải truyền tới: "Từ Tân, ngoài cửa một cô bé xinh xắn đang đợi ?"
Từ Tân đảo mắt cô, dõng dạc xác nhận: "Vâng, thưa ."
"Cho cô ngay ! Cô là bạn gái của sếp Phó đấy."
"..."
Ánh mắt Từ Tân cô lập tức biến đổi , ánh lên sự sửng sốt tột độ.