Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 39: Dawn - "Anh muốn chạm vào bé cưng, được không?"

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:22
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những lời phát từ bộ đàm, Ôn Ngôn sót chữ nào, bàn tay cô bất giác siết chặt quai túi xách.

"Mời cô, mời cô trong ạ." Cách xưng hô đổi 180 độ, Từ Tân cung kính với cô, ngập ngừng một giây tiếp lời: "Để dẫn đường cho cô."

Đám bảo vệ trực ở cổng đồng loạt hướng mắt về phía Ôn Ngôn, mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ sững sờ. Từ Tân dẫn cô bước qua cửa chính, chút chần chừ, hướng thẳng về phía cánh đại sảnh, nơi những hàng rào kiểm soát đang nhấp nháy ánh đèn xanh lam. Ôn Ngôn đưa mắt quan sát xung quanh, đại sảnh vô cùng rộng lớn, trần nhà cao vút và ngập tràn ánh sáng, gian tĩnh lặng lạ thường. Cả hai kịp đến cửa kiểm soát thì thấy hai bóng hối hả bước từ thang máy. Cô nhận một trong đó, là Chương Ngọc - thư ký của Phó Lan Chước.

Từ Tân cũng hướng ánh mắt về phía hai .

Chưa kịp dẫn cô qua cửa kiểm soát, Chương Ngọc và Phương Tri Thuận lách qua rào chắn tới. Chương Ngọc cất lời: "Vô cùng xin cô Ôn, các nhân viên bảo vệ bên ngoài phận của cô, mong cô lượng thứ."

Cậu thực sự ngờ Dư Khả to gan lớn mật đến , dám bỏ mặc Ôn Ngôn bơ vơ giữa đường chỉ vì chạy về nhà xem tình hình con mèo. Vì một con thú cưng mà sẵn sàng đ.á.n.h đổi cả công việc lương cao ngất ngưởng, đúng là điên thật .

Ôn Ngôn nhẹ nhàng đáp: "Không ạ, em cũng cho họ mà."

Đứng bên cạnh Chương Ngọc, Phương Tri Thuận chủ động cúi đầu chào hỏi: "Xin chào cô Ôn, là Phương Tri Thuận, cũng là thư ký của sếp Phó. Rất hân hạnh gặp cô!"

Ôn Ngôn khẽ cong khóe môi mỉm : "Chào ."

Phương Tri Thuận thoáng ngẩn ngơ.

Chương Ngọc rút từ túi trong áo vest một chiếc thẻ màu xám bạc, chạm nhẹ khu vực cảm biến của rào chắn. Một tiếng "bíp" vang lên, hai cánh cửa kính của rào chắn trượt mở sang hai bên. Cậu khom mời: "Cô Ôn, mời cô trong."

Ôn Ngôn gật đầu, vội vàng bước qua.

Tiếp đó, Chương Ngọc quẹt thẻ nữa theo cô, Phương Tri Thuận cũng dùng thẻ của bước qua từ một lối khác.

"Mời cô Ôn lối ." Phương Tri Thuận giơ tay chỉ về một hướng, đó là lối dành riêng cho khách VIP.

Ôn Ngôn rảo bước theo sự hướng dẫn, Chương Ngọc chậm một nhịp, giữ cách nửa bước phía cô.

Nhìn bóng dáng ba dần khuất dạng, Từ Tân mới gót trở vị trí gác cổng.

Trong đại sảnh, mấy nhân viên lễ tân khỏi tò mò, bắt đầu bàn tán xôn xao về danh tính thực sự của Ôn Ngôn.

Hai vị thư ký cận nhất của Phó Lan Chước đích xuống sảnh nghênh đón, đây là chuyện xưa nay hiếm. Ngay cả những đối tác ăn lớn, khi xuất trình thư mời cũng chỉ nhân viên quản lý dẫn lên lầu, tuyệt nhiên chuyện thư ký đích xuống tận nơi. Đã , nhân vật đón tiếp là một cô gái trông còn trẻ.

Hôm nay tiết trời khá mát mẻ, hề oi bức, mà Từ Tân mới gác một chốc, hai bên thái dương rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Dưới sự dẫn đường của Chương Ngọc và Phương Tri Thuận, Ôn Ngôn bước thang máy VIP. Cô để ý thấy Chương Ngọc ấn nút chọn tầng 97.

Thang máy chạy cực êm và nhanh, chỉ tốn chừng nửa phút chạm tới tầng 97. Vận tốc ăn đứt hệ thống thang máy rùa bò ở trường đại học của cô, may thì leo lên tầng 10 là cùng.

Cửa thang máy mở , Ôn Ngôn kẹp giữa Chương Ngọc và Phương Tri Thuận bước ngoài. Họ dọc theo một dãy hành lang rộng thênh thang tới hai mét, ngang qua ba phòng họp nhỏ, chính thức bước khu vực trung tâm của tầng lầu . Bên tay là quầy lễ tân thiết kế theo dạng đảo nổi hình chữ nhật kéo dài. Sáu nữ nhân viên lễ tân túc trực, đồng phục vest váy thanh lịch, cổ áo đính huy hiệu hình chiếc thuyền buồm nhỏ xíu.

Vừa thấy bóng dáng Ôn Ngôn, họ hề lên tiếng tò mò mà chỉ khẽ cúi đầu chào. Ánh mắt lướt qua cô mang theo sự chuyên nghiệp xen lẫn vẻ hiếu kỳ cố gắng kìm nén.

Phía bên trái quầy lễ tân là khu vực việc mở dành cho đội ngũ thư ký.

Khu vực bố trí hai mươi chỗ , cách giữa các bàn rộng rãi, mỗi bàn đều trang hai màn hình máy tính và ghế công thái học. Hiện tại bảy tám chỗ bỏ trống, những còn đều đang dán mắt màn hình, cắm cúi việc.

Bao bọc phía khu việc là một hệ thống tủ đựng đồ thông minh cao chạm trần.

"Cô Ôn, sếp Phó vẫn đang bận họp, để đưa cô văn phòng của ngài ." Lúc Chương Ngọc lên tiếng, Ôn Ngôn chợt nhận ...

Đối diện quầy lễ tân là một phòng họp cực lớn, biển tên cửa ghi rõ [01 — Phòng họp chính].

Xuyên qua lớp kính mờ, Ôn Ngôn loáng thoáng thấy bóng dáng một chiếc bàn dài đủ sức chứa hơn ba mươi . Do kính mờ nên cô rõ mặt ai, cũng chẳng Phó Lan Chước đang trong đó , chỉ đành "Dạ" một tiếng đáp lời.

Theo gót Chương Ngọc tiến về phía , họ dừng một cánh cửa gỗ viền thép đen nhám thiết kế dạng cửa đôi. Tấm biển "Văn phòng Tổng Giám đốc" đập ngay mắt. Việc căn phòng kiểm soát nghiêm ngặt bằng công nghệ nhận diện khuôn mặt, vân tay và mật khẩu. Phương Tri Thuận rút từ trong túi áo một tấm thẻ màu xanh đậm, quẹt thẻ đẩy nhẹ cửa: "Mời cô Ôn ."

Không gian bên trong vô cùng rộng lớn. Đây lẽ là đầu tiên trong đời Ôn Ngôn tận mắt chiêm ngưỡng một văn phòng việc bề thế đến . Diện tích ước chừng ngót nghét ba trăm mét vuông. Cửa kính sát trần mở khung cảnh thành phố choáng ngợp và ngập tràn ánh sáng tự nhiên.

Sàn nhà lát đá màu xám tro. Căn phòng chia thành nhiều khu vực chức năng khác , nhưng hề sự hiện diện của những bức tường ngăn cách thô cứng. Mọi ranh giới đều phân định một cách tinh tế thông qua sự bài trí nội thất và màu sắc sàn nhà.

Ngay vị trí trung tâm lệch sang trái là khu vực việc chính.

Một chiếc bàn việc khổng lồ đặt trang trọng ở đó, mặt bàn ngăn nắp, gọn gàng. Trên bàn là một dàn gồm sáu màn hình máy tính đang cùng lúc sáng đèn. Một màn hình hiển thị hệ thống camera an ninh bên ngoài văn phòng, hai màn hình khác nhảy múa những con biểu đồ chứng khoán.

...

Tại phòng họp chính.

Một vội vã bước , ghé sát tai Phó Lan Chước thì thầm báo cáo: "Thưa sếp, cô Ôn đến ạ."

Khuôn mặt hầm hầm sát khí của Phó Lan Chước lập tức giãn , sự lạnh lẽo cũng vơi quá nửa.

Các thành viên ban giám đốc quanh bàn họp bỏ sót bất kỳ biến chuyển nhỏ nào nét mặt .

Vài phút , điện thoại của Phó Lan Chước liên tiếp rung lên hai . Anh cúi xuống xem tin nhắn, và ngay lúc đó đều cảm nhận rõ áp lực trong phòng họp như trút bỏ phần nào. Trước đó, vì một sai sót trong thương vụ sáp nhập công ty Hoa Hiền, Phó Lan Chước nổi trận lôi đình. Chẳng rõ cơ sự biến chuyển gì mà sắc mặt hòa hoãn đến .

Phó Lan Chước khẽ gật đầu, nọ lập tức lui ngoài.

Người đó khuất bóng, bầu khí căng thẳng trong phòng họp một nữa dâng cao.

...

Chương Ngọc dẫn Ôn Ngôn đến khu vực ghế sofa, nơi bố trí hai băng ghế dài ba chỗ đặt theo hình chữ L: "Mời cô Ôn ."

Phương Tri Thuận ân cần hỏi: "Cô Ôn, cô dùng chút đồ uống gì , để chuẩn ."

Ôn Ngôn thầm nghĩ ở đây chắc chỉ độc mỗi cà phê, mà cô thì mấy mặn mà với món đồ uống , hiện tại cũng chẳng thấy khát. Cô khẽ lắc đầu: "Dạ thôi, hai cứ bận việc ạ. Em đây đợi Phó Lan Chước là ."

Cô ăn từ tốn, điềm đạm, thể ngang nhiên gọi thẳng họ tên sếp tổng. Trong cả tòa nhà , e rằng chỉ cô mới đủ dũng khí và đặc quyền điều đó. Phương Tri Thuận vẫn kiên nhẫn hỏi thêm: "Cô chắc chắn dùng gì ?"

"Hay là sữa nhé? Cô Ôn thích uống sữa ? Để cho lấy." Phương Tri Thuận đoán chừng với độ tuổi của cô, sữa chắc chắn là một lựa chọn tồi.

Quả nhiên, đôi mắt đen láy trong veo của Ôn Ngôn khẽ sáng lên: "Dạ, sữa cũng ạ..."

Phương Tri Thuận nửa quỳ nửa , lôi từ gầm bàn một cuốn menu in logo Diệu Hằng, lật mở kính cẩn đưa cho cô: "Cô xem qua menu ạ, ở đây mười mấy loại, món cô thích."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-39-dawn-anh-muon-cham-vao-be-cung-duoc-khong.html.]

Cái gì Diệu Hằng cũng sẵn.

Câu bỗng nảy trong đầu Ôn Ngôn. Cô cúi xuống xem menu, cuối cùng chọn một ly "Hồng Trà Đào Sữa Tinh Diệu" - một cái tên lạ hoắc từng thấy ở bất kỳ tiệm sữa nào bên ngoài.

"Vâng, cô Ôn đợi một lát nhé!" Phương Tri Thuận dậy, bước nhanh ngoài.

Chỉ còn Chương Ngọc túc trực bên cạnh. Bầu khí chợt chùng xuống, khẽ đẩy gọng kính viền vàng, : "Cô Ôn, cô cứ tự nhiên nghỉ ngơi nhé. phiền cô nữa, xin phép ngoài việc."

Ôn Ngôn gật đầu: "Dạ, cứ việc ạ."

"Nếu cô cần gì, cứ gọi bất cứ lúc nào."

"Vâng."

Đợi cả hai rời , Ôn Ngôn chịu yên sofa nữa. Cô dậy, tò mò dạo một vòng quanh văn phòng việc của yêu. Ánh mắt cô dừng ở góc Đông Bắc của căn phòng, nơi một bể cá cảnh khổng lồ âm tường.

Bể cá là một khối lập phương bằng kính siêu trong dài hơn một mét. Nước luân chuyển êm đềm, trong vắt, hề phát tiếng ồn của máy lọc. Ôn Ngôn tò mò tiến gần, khom ghé mắt trong.

Số lượng cá trong bể nhiều, đếm sơ qua cũng chỉ bảy con, mỗi con một màu sắc khác . Có con đen tuyền như mực, ba con màu trắng bạc trong suốt, ba con còn mang màu xanh thẫm. Ôn Ngôn mù tịt về các giống cá, chỉ thấy chúng bơi lội tung tăng trông mắt. Một con cá tình cờ chạm ánh mắt cô trong vài giây, tưởng cô cho ăn nên dạn dĩ bơi gần. Khi phát hiện chẳng miếng mồi nào, nó liền ngoắt bơi , nhả một chuỗi bọt khí bong bóng.

Bức tường cạnh bể cá thiết kế thành những ngăn tủ nhỏ đựng vài lọ thủy tinh in chữ tiếng Anh. Nhận đó là thức ăn cho cá, Ôn Ngôn nhón lấy một lọ. Cô mở nắp, đám cá thính mũi đ.á.n.h thấy mùi đồ ăn, rủ bơi tụ tập một chỗ.

Ôn Ngôn ngập ngừng giây lát, dốc vài viên thức ăn lòng bàn tay. Cô vươn tay rắc nhẹ xuống mặt nước, bầy cá lập tức tranh đớp lấy đớp để.

Sợ cho cá ăn no quá sinh bệnh, cô định bụng đợi Phó Lan Chước họp xong sẽ hỏi ý kiến mới cho ăn tiếp. Dù thì đặc tính mỗi loài cá một khác, nhỡ mấy con cá cảnh đắt tiền của thuộc dạng "tiểu thư", ăn uống kém thì . Cô gây rắc rối.

Phương Tri Thuận bưng ly sữa mà Ôn Ngôn gọi bước , tiện tay đưa cho cô cuốn menu lúc nãy: "Cô Ôn, sếp Phó còn họp đến bao giờ. Ngài dặn cô cứ dùng bữa trưa , cần chờ ngài ."

Ôn Ngôn liếc đồng hồ, quá mười hai giờ trưa. bụng cô đói mấy, bèn đáp: "Không , em chờ ăn cùng cũng ."

Phương Tri Thuận tiếp tục thuyết phục: "Sếp Phó dặn dặn là cô chờ ngài . Cô Ôn cứ ăn trưa ạ, ngài thấy cô đói ."

"..."

Thôi đành ...

Phó Lan Chước bù đầu họp hành cả ngày chắc chắn mệt mỏi , Ôn Ngôn nỡ để phân tâm lo lắng cho cái dày của nữa.

Cô gật đầu cái rụp, cầm lấy cuốn menu.

Món nào trong menu cũng trang trí cực kỳ bắt mắt, nhưng sức ăn của cô hạn, chỉ chọn sương sương hai món.

"Vâng, cô Ôn đợi một chút nhé."

Hai mươi phút , đồ ăn cô đặt mang thẳng lên văn phòng. Phương Tri Thuận dẫn theo một đầu bếp mặc đồng phục trắng toát đẩy xe thức ăn bước . Rõ ràng cô chỉ gọi hai món, thế mà chiếc xe đẩy bày la liệt đủ thứ. Phương Tri Thuận giới thiệu đây là bếp trưởng của nhà hàng Diệu Hằng. Trong lúc cô dùng bữa, vị bếp trưởng sẽ túc trực bên cạnh để thuyết minh về từng món ăn. Ông cho ba món phụ thêm đều là "món tủ" của nhà hàng Diệu Hằng, nên mời cô nếm thử, kể còn cả phần tráng miệng và trái cây tươi.

Cả năm món ăn đều là mĩ vị nhân gian, hương vị ngon tuyệt hảo thua kém bất kỳ nhà hàng sang trọng nào bên ngoài. Nhớ việc tập đoàn Diệu Hằng cũng tham gia mảng F&B, Ôn Ngôn chẳng lấy ngạc nhiên nữa.

Bụng no căng tròn, hai má ửng hồng vì ăn uống thỏa thê, mà bóng dáng Phó Lan Chước vẫn biệt tăm.

Đợi hơn nửa tiếng bữa ăn, Phó Lan Chước mới đẩy cửa bước . Trông thấy , Ôn Ngôn vội vàng đặt cuốn sách đang dở xuống bàn, chạy lon ton đón.

Có vẻ như thẳng từ phòng họp về đây, chiếc áo vest xám sẫm cởi vắt hờ hững cánh tay trái, chỉ còn chiếc áo gile cùng tông màu và áo sơ mi bên trong. Ôn Ngôn chạy tới mặt , cất giọng gọi: "Anh."

Khuôn mặt rạng rỡ của cô bừng sáng sức sống, kéo theo một làn hương thơm thoang thoảng. Phó Lan Chước kìm lòng , ôm chầm lấy cô nhấc bổng lên trung.

Ôn Ngôn giật , nhưng nhanh vòng tay ôm cổ : "Anh đói ạ?"

Điều cô canh cánh trong lòng nhất lúc là cái dày của .

Đã gần hai giờ chiều mới nghỉ ngơi.

Phó Lan Chước một lời, đặt cô lên chiếc bàn vuông gần đó, chiếc áo vest tay rơi tuột xuống ghế, cũng mặc kệ. Anh khẽ nâng chiếc cằm thanh tú của cô lên, áp môi xuống.

Ôn Ngôn nhắm nghiền mắt .

Mọi sự mỏi mệt, rã rời dường như tan biến sạch sành sanh. Phó Lan Chước chợt nhận , sự xuất hiện của Ôn Ngôn tựa như một món quà vô giá mà thượng đế ban tặng cho . Dồn nén suốt bao năm qua, từng tự hoài nghi bản khi trót trao trái tim cho một cô nhóc tì, đúng là điên thật . cái sự điên rồ tuyệt vời đến khó tả.

Mỗi cái chạm môi với cô, nét lạnh lùng thường trực hàng chân mày dãn thêm một chút.

Ôn Ngôn hôn đến mức đầu óc váng vất. Lần cô ngoan ngoãn đến lạ, khi khẽ ngậm lấy đôi môi cô, cô chủ động hé mở để đầu lưỡi luồn sâu hơn. Hơi thở nóng hổi, mang theo sự cuồng nhiệt khiến hai má cô ửng đỏ, hàng mi rung lên bần bật.

Bị hôn sâu, đầu cô ngửa hẳn , cơ thể chông chênh chực chờ trượt khỏi mép bàn. Anh vòng tay đỡ lấy vòng ba của cô, kéo cô sát tiếp tục nụ hôn nồng nàn.

Đến khi Ôn Ngôn tưởng chừng như sắp nghẹt thở, khóe mắt ngấn lệ, Phó Lan Chước mới chịu buông tha. Anh khẽ mân mê dái tai cô, giọng trầm khàn đầy mị hoặc: "Bé cưng, em ngoan quá mất."

Cơ thể Ôn Ngôn như nhũn thành nước. Đôi chân thon dài của cô đang buông thõng hai bên , câu đó, cô vô thức khép c.h.ặ.t c.h.â.n , vô tình kẹp nhẹ vòng eo săn chắc của . Khóe hàm bạnh , khóe mắt vương chút tơ m.á.u đỏ, cúi đầu xuống thấp hơn.

Ôn Ngôn vòng tay ôm chặt cổ , rướn hôn nhẹ lên má : "Bởi vì, em là bé cưng của mà."

Thực từ nhỏ Ôn Ngôn nổi tiếng là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, từng điều gì xốc nổi, bốc đồng. Việc bước chân đại học lao vòng xoáy tình yêu với Phó Lan Chước lẽ là quyết định táo bạo nhất của cô.

Câu của cô chỉ cốt để lấy lòng .

Trái khế ở cổ Phó Lan Chước trượt lên trượt xuống: "Cho hôn cái nữa nhé?"

Ôn Ngôn đáp bằng một nụ hôn. Lần , nụ hôn của cô đáp xuống má mà lướt đường xương quai hàm sắc sảo đang căng cứng của . Khi môi cô chạm , cô thể cảm nhận rõ nhịp đập rộn rã của mạch m.á.u lớp da.

Hơi nóng ập xuống, Phó Lan Chước một nữa chiếm đoạt đôi môi cô. Nụ hôn mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt, cô thể rõ từng nhịp đập thình thịch trong lồng n.g.ự.c . Cơ thể cô mềm nhũn , và cô cảm nhận bàn tay lạnh toát của luồn qua vạt áo, trượt dọc theo đường cong cơ thể cô.

Ôn Ngôn đơ .

"Anh chạm bé cưng, ?" Bờ môi đỏ au, giọng khàn đặc như say rượu, trầm ấm và đặc quánh, thể nào tan .

Ôn Ngôn c.ắ.n chặt môi, khẽ gật đầu đồng ý một cách chậm chạp.

Hơi thở của đàn ông trở nên nặng nhọc, bàn tay tiếp tục tiến sâu trong.

 

Loading...