Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 4: Aurora - Em thích kiểu trưởng thành
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:32
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trời ơi ổng trai quá mất!"
"Sao trường mời nhân vật khủng cỡ , khóa chúng nhà trường coi trọng quá mức đấy!"
"Năm nào chả mời sếp bự hả mấy má, thành thông lệ luôn . Khóa còn hẳn minh tinh về dự nữa cơ mà, hơn nữa Phó Lan Chước từng là sinh viên trường đấy."
"Lần đầu tiên thấy thật, ngờ ở ngoài còn trai gấp vạn ảnh!"
Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu sát cạnh , dán mắt màn hình sân khấu. Tiêu Tâm Nhuỵ lấy cùi chỏ huých huých bên cạnh: "Tổng giám đốc của Diệu Hằng ... quen thế nhỉ, như từng gặp ở ."
"Trên tivi á?" Chung Hữu Hữu gợi ý.
"Không ! Để cố nhớ xem..."
Mãi cho đến khi Phó Lan Chước định vị trí tại hàng ghế VIP ở hàng đầu tiên khán đài, những tiếng ồn ào xôn xao từ bốn phía khán đài mới dần lắng xuống.
Trong lúc Ôn Ngôn vẫn đang đảo mắt quan sát bên , ánh của cô một nữa vô tình chạm đôi mắt của Phó Lan Chước.
Đôi mắt tĩnh lặng và đầy xa cách, sâu thẳm vô cùng.
Đã đến phần giới thiệu tiết mục tiếp theo, Ôn Ngôn thu ánh mắt, dường như thể rõ từng nhịp đập của trái tim , cô cất giọng dõng dạc: "Thưa các bạn sinh viên, từ đêm nay trở , chúng chính thức trở thành những mảnh ghép của Đại học Yến Thanh. Chúc cho chúng mãi quên cội nguồn, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc hiện tại, và ngừng tỏa sáng rực rỡ con đường tương lai. Tiếp theo chương trình, xin mời quý vị cùng thưởng thức tiết mục biểu diễn EDM 'Cánh buồm ước mơ' do Câu lạc bộ Nhạc điện t.ử của trường mang đến!"
Tràng pháo tay rào rào nổi lên, ánh sáng sân khấu bắt đầu đổi liên tục.
Ôn Ngôn cùng ba MC còn nhịp nhàng lùi bước về phía . Tấm màn nhung màu đỏ rượu vang chậm rãi khép , che khuất bóng hình lộng lẫy của họ.
Khi bóng dáng màu xanh sapphire khuất hẳn tấm rèm, Phó Lan Chước cũng khẽ chớp mắt thu hồi ánh .
Dạ hội đón tân sinh viên của trường Thanh Hoa tổ chức vô cùng hoành tráng. Các tiết mục sân khấu nối tiếp vỡ òa đầy màu sắc, khán giả bên cũng hòa chung khí cuồng nhiệt. Mỗi đều nắm trong tay hai cây gậy phát sáng do nhà trường phát miễn phí, chủ yếu mang hai sắc xanh lam và đỏ. Những luồng sáng đan xen hòa quyện tạo thành một đại dương rực rỡ, náo nhiệt vô cùng.
Kết thúc hai tiết mục đầu, Ôn Ngôn rốt cuộc cũng thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức. Các tiết mục tiếp theo sẽ do hai MC còn đảm nhận, cô và Chu Cẩm Vũ sẽ chia dẫn chương trình cho phần của buổi lễ.
Bên tai vẫn loáng thoáng giọng hát cao vút truyền từ sân khấu. Ôn Ngôn dùng hai tay nâng vạt váy hội lên, luồn lách qua hai thùng các tông đựng đạo cụ, tìm đến một chiếc ghế gỗ nghỉ mệt. Khi cô cúi đầu xuống, chiếc trâm cài tóc đính hạt pha lê đầu cũng khẽ rung lên nhè nhẹ theo nhịp.
"Sếp Phó, xin chờ một chút! Phiền xem qua tài liệu ạ."
Giọng khiến Ôn Ngôn vội ngẩng đầu lên.
Ở đằng , là bóng dáng của Phó Lan Chước. Anh một đàn ông mặc đồ vest, đeo kính gọng đen chặn . Người vẻ là trợ lý của .
Khuôn mặt Phó Lan Chước lộ vẻ lạnh nhạt, nhận lấy xấp tài liệu và lật mở từng trang.
Tốc độ của nhanh. Chỉ một lát , cầm lấy chiếc bút máy từ tay trợ lý và dứt khoát ký tên bản hợp đồng.
Ôn Ngôn chần chừ một chút, túm lấy vạt váy dậy.
Dưới chân cô là một đôi giày cao gót mũi nhọn màu xanh dương cực kỳ lộng lẫy, hai dải ruy băng lụa xanh mảnh mai quấn hờ hững quanh cổ chân trắng ngần, đung đưa nhịp nhàng theo từng bước chân uyển chuyển của cô.
Đó cũng là điều đầu tiên lọt tầm mắt của Phó Lan Chước. Nét chữ cuối cùng của ấn xuống mạnh đến mức tưởng chừng như xuyên thủng cả tờ giấy.
"Chữ ký , về công ty ." Phó Lan Chước đưa cây bút và tập tài liệu cho bên cạnh.
"Vâng thưa sếp. Nếu tối nay việc gì phát sinh, sẽ phiền sếp nữa ạ." Trợ lý cẩn thận gấp gọn tập hồ sơ, khom cung kính chào Phó Lan Chước.
Đợi trợ lý gót rời , Ôn Ngôn mới lấy dũng khí mở lời: "Chú Phó."
Phó Lan Chước chuyển ánh mắt về phía cô.
Khi hai ánh mắt chạm , mặt Ôn Ngôn bắt đầu nóng ran: "Ngài... , chú vẫn còn nhớ chứ? Tháng chúng từng gặp mặt, chú còn cứu mạng nữa."
Phó Lan Chước cô chằm chằm: "Nhớ chứ."
"Lần quên lời cảm ơn chú. Còn nữa... áo khoác của chú, cả chiếc ô nữa, hiện tại đang ở chỗ , vẫn cơ hội gửi cho chú..."
"Em thể đừng gọi bằng 'chú' ?" Lời của Ôn Ngôn dứt cắt ngang, khiến cô sững sờ.
"Nghe cứ như già khọm lắm ." Phó Lan Chước khẽ .
"..."
Thực việc gọi như chỉ là phép lịch sự tối thiểu để thể hiện sự kính trọng, vả với địa vị của Phó Lan Chước, còn là khách quý nhà trường mời đến dự.
" ý đó . Thực ... , trẻ trung, già chút nào ạ.” Ôn Ngôn cố gắng giải thích.
" em ý đó."
Ngay khi dứt câu, một hồi chuông điện thoại kèm theo tiếng rung vang lên từ .
"Ôn Ngôn! Lại đây nhanh lên, thầy Thái chuyện cần tìm !" Ôn Ngôn thấy tiếng Chu Cẩm Vũ gọi lớn.
"Anh thể đợi một lát ?" Ôn Ngôn đành với Phó Lan Chước, nhưng dứt câu thấy điều vẻ hợp lý lắm, chắc gì thời gian chờ .
Như đoán suy nghĩ của cô, Phó Lan Chước lấy điện thoại , bắt máy : "Không cần trả ."
Ôn Ngôn khựng , ngước .
"Áo khoác với ô , cần trả ." Nói xong, áp điện thoại lên tai và bước nhanh chỗ khác.
Ôn Ngôn tần ngần bóng lưng một lúc mới chịu , nâng vạt váy bước nhanh về phía Chu Cẩm Vũ.
Anh là một nhân vật tai to mặt lớn, trăm công nghìn việc, thời gian bỏ để lấy một chiếc áo khoác với cái ô còn ảnh hưởng đến việc kiếm cả trăm triệu cũng nên, Ôn Ngôn thầm nghĩ.
Cho nên, mà bận tâm đến chuyện đó.
"Thầy Thái, thầy tìm em chuyện gì ạ?" Vừa bước phòng trang điểm, Ôn Ngôn lập tức cất tiếng hỏi.
Người tìm cô là một trong những thầy giáo phụ trách tổ chức buổi hội , thầy Thái Vĩ. Thầy giải thích: "Có một sinh viên chuẩn biểu diễn đột nhiên thấy khỏe, nên tiết mục của tổ bạn lẽ sẽ lùi xuống cuối chương trình. Lát nữa em và Cẩm Vũ nhớ chỉnh sửa phần giới thiệu cho khớp nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-4-aurora-em-thich-kieu-truong-thanh.html.]
"Dạ ạ."
Khi buổi hội kết thúc, bốn vị MC ai nấy đều mệt bơ phờ. Chiếc váy hội và đôi giày cao gót Ôn Ngôn đang mang là đồ mượn từ các thầy cô ở khoa Nghệ thuật. Vừa kết thúc chương trình, cô vội vàng để gửi cho . Thay đồ xong xuôi, cô cùng một nữ MC khác rảo bước về phía phòng trang điểm để tẩy trang.
Hành lang hậu trường khá chật hẹp, đồ đạc, đạo cụ biểu diễn chất đống ngổn ngang. Vài phòng gần đó là phòng nghỉ, phòng trang điểm thì ở tít cuối hành lang. Ôn Ngôn đang thì bất ngờ một nam sinh chặn đường. Cậu ôm tay một bó hoa hồng đỏ rực rỡ đến lóa mắt. Khuôn mặt vô cùng xa lạ, Ôn Ngôn quen .
"Ôn, Ôn Ngôn xin chào... Đêm nay dẫn chương trình xuất sắc lắm! Vất vả cho , bó hoa hồng tặng !" Nam sinh cất giọng trong trẻo, mang theo đôi chút hấp tấp, khẩn trương.
"Oa, bó hoa quá mất." Hứa Kha - bạn dẫn chương trình cùng Ôn Ngôn - bật trêu chọc, cố ý đùa: "Mình cũng là MC mà, phần nhỉ?"
Câu hỏi của cô nam sinh hình, bầu khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.
Cậu luống cuống đưa tay vò đầu bứt tai, hai má ửng đỏ: "Mình mua tặng riêng Ôn Ngôn thôi. À, Ôn Ngôn , cũng là sinh viên khoa Luật, tên là Nhậm Tinh Hà. Mình, thể xin WeChat của ?"
"Cảm ơn nhé, nhưng mà..." Ôn Ngôn đang định lên tiếng từ chối thì khóe mắt vô tình bắt gặp một bóng dáng cao lớn, thẳng tắp ở phía cuối hành lang.
Lối rẽ đằng vẻ như dẫn đến khu vực phòng chờ VIP. Phó Lan Chước đang đó trò chuyện cùng một vị lãnh đạo nhà trường. Khí chất của dường như lạc lõng với khung cảnh lộn xộn, nhếch nhác xung quanh, tựa như đang tự tỏa một lớp màng bảo vệ vô hình ngăn cách bản với thế giới bên ngoài. Ánh mắt lướt qua đang trò chuyện cùng , nhắm thẳng về phía bên .
Bắt gặp ánh đó, Ôn Ngôn càng cảm thấy ngượng ngùng hơn, vội vàng nốt câu: "Bó hoa thế , nghĩ là... nên giữ để ngắm thì hơn. Thực sự cảm ơn nhiều."
Cô cố gắng từ chối khéo léo và uyển chuyển nhất thể để tổn thương lòng tự trọng của đối phương.
"Thế ..." Giọng điệu của nam sinh rõ ràng chất chứa đầy nỗi hụt hẫng: “Không xin WeChat thì thôi ... nhưng hoa thì nhận cho vui nhé, ?"
Lời quá đỗi chân thành, pha chút nài nỉ khiến Ôn Ngôn nỡ chối từ thêm nữa: "Được ... cảm ơn ."
"Không gì ! Chúc năm học mới vui vẻ nhé, chúng chắc chắn sẽ còn gặp !" Cậu nam sinh dúi vội bó hoa tay Ôn Ngôn ngoắt bước .
Hứa Kha bật khúc khích: "Cậu trông ngố tàu c.h.ế.t , là đang run bần bật . mà trông cũng chân thành phết đấy, hơn nữa ngoại hình cũng bảnh bao nha."
"Ôn Ngôn, thích tuýp như ?" Hứa Kha tò mò gặng hỏi.
Ánh mắt đằng vẫn đang ghim chặt về phía . Để xác nhận, Ôn Ngôn đ.á.n.h mắt sang thử, nhưng đối phương vẫn chịu dời . Điều khiến Ôn Ngôn vô thức siết chặt bó hoa tay: "Ừm, thích kiểu trưởng thành cơ."
"Trưởng thành á? Vậy... Chu Cẩm Vũ thì ? Mình cảm giác cũng đang để ý đấy." Hứa Kha ghé sát tai cô thì thầm.
"Chắc ."
Ôn Ngôn ôm bó hoa cùng Hứa Kha tiếp tục về phía phòng trang điểm. Càng đến gần Phó Lan Chước, một bưng một thùng các tông to đùng tới từ hướng ngược . Hành lang vốn dĩ hẹp, Ôn Ngôn và Hứa Kha đành nép qua một bên nhường đường.
Đợi bưng thùng qua, Ôn Ngôn ôm bó hoa, lặng lẽ bước lướt qua bóng hình xa phía , cứ thế thẳng một mạch ngoảnh đầu .
...
"Mình về đây Ôn Ngôn, bố đến trường đón . Hết đợt học quân sự cảm giác sướng rơn cả ! Cuối cùng cũng giải phóng! Tối nay hợp tác vui vẻ nhé, rảnh rỗi hẹn ăn nha." Tốc độ tẩy trang của Hứa Kha nhanh hơn Ôn Ngôn nhiều, chủ yếu là vì nãy giờ điện thoại cô réo chuông liên hồi ba bận. Cô nàng hấp tấp nhét điện thoại và bình nước túi xách, với Ôn Ngôn.
"Ừ, đường cẩn thận nhé.” Ôn Ngôn dặn dò.
Hứa Kha là bản địa Yến Thành nên tuần nào cũng về nhà. Tối nay bố cô cùng đến đón, gọi điện hối thúc liên tục như gọi đò.
Hứa Kha , trong phòng trang điểm chỉ còn một Ôn Ngôn. Trước đó còn lác đác vài nữ sinh của nhóm múa hát tiết mục chót. Do cô và Hứa Kha là những phòng muộn nhất nên nghiễm nhiên trở thành những về cuối cùng.
Sau khi tẩy trang, khuôn mặt vẫn còn bóng dầu. Thấy bàn sẵn giấy ướt, cô tiện tay rút vài tờ lau sơ qua mặt, định bụng lát về phòng sẽ rửa bằng sữa rửa mặt . Cô cẩn thận tháo từng chiếc kẹp tăm cài tóc xuống. Vì lúc tóc xịt một lượng lớn keo giữ nếp nên khi gỡ kẹp , mái tóc cũng thể bung xõa tự nhiên mà rối bời rũ rượi, trông khá lộn xộn.
Tuy nhiên, khuôn mặt phản chiếu trong gương dường như hề ảnh hưởng bởi mớ tóc rối bù, ngũ quan vẫn toát lên vẻ diễm lệ, kiêu sa rạng rỡ.
Ôn Ngôn thu ánh về phía bản , nhấc chiếc balo lên vai.
Lúc dậy, đầu cô chếnh choáng. Nhớ hôm nay quá bận rộn, chiều ráp nối kịch bản, chạy thử chương trình, thời gian nhét thứ gì bụng. Cảm giác chóng mặt vì đói lả dần dần xâm lấn tâm trí cô.
Bước khỏi phòng trang điểm, tay chân bủn rủn. Ôn Ngôn kéo chặt quai balo, cắm cúi bước nhanh về phía lối . Chắc chắn cô tụt đường huyết , nhanh chóng mua chút gì lót mới .
Ngoài hành lang vẫn vài , một sinh viên đang hì hục vận chuyển đạo cụ. Ôn Ngôn cúi gằm mặt, cẩn thận lách qua bọn họ.
"Cạch" - một tiếng động khẽ vang lên. Có thứ gì đó rơi từ balo của cô xuống đất.
Ôn Ngôn khựng , xoay .
Một hình cao lớn, sừng sững từ lúc nào ngay phía cô. Anh cúi , động tác nhanh nhạy hơn cô một nhịp, nhặt giúp cô món đồ nhỏ xíu đ.á.n.h rơi.
Khi chìa tay đưa món đồ , Ôn Ngôn thầm nghĩ bàn tay của đàn ông đến thế, các đốt ngón tay thon dài, rắn rỏi và sạch sẽ lạ thường.
Tuy nhiên, lúc tâm trí cô thức ăn lấp đầy, còn sức lực mà mải mê ngắm vuốt. Cô vươn tay nhận lấy đồ: "Anh Phó."
"Giờ thì chịu gọi là Phó ?" Phó Lan Chước dán chặt mắt khuôn mặt cô.
Ôn Ngôn nắm chặt món đồ nhặt lên trong lòng bàn tay. Đó là một chiếc móc khóa hình gấu Rilakkuma bằng bông xinh xắn - món quà do tặng cho cô.
Cô ngờ vực ngẩng đầu lên .
"Sao mặt em trắng bệch thế ?" Cô phát hiện hàng lông mày của Phó Lan Chước đang nhíu chặt .
"Thế ạ?" Ôn Ngôn đưa tay sờ lên má: “Chắc hôm nay mệt quá thôi."
Với nãy giờ cô hột cơm nào bụng .
"Vậy mau về phòng nghỉ ngơi sớm .” Phó Lan Chước nhẹ nhàng .
"Vâng." Ôn Ngôn gật đầu.
Đây là đầu tiên trong đời Ôn Ngôn nếm mùi vị đói lả đến hoa mắt chóng mặt. Không rề rà thêm với Phó Lan Chước nữa, cô tiếp tục bước ngoài. chỉ vài giây , một cơn choáng váng kinh khủng ập tới khiến cô vững, trực tiếp loạng choạng ngã nhào về phía .
Bất thình lình, một cánh tay rắn chắc tóm gọn lấy eo cô.
"Ôn Ngôn." Trong cơn mơ hồ, cô loáng thoáng thấy tiếng Phó Lan Chước gọi tên .