Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 40: Dawn - "Hôn vào đây này."
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:23
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Ngôn cảm nhận rõ rệt lòng bàn tay đang chậm rãi trượt từ vòng eo lên , mơn trớn từng tấc da thịt, khiến cô nổi lên những cơn rùng xao xuyến. Tay của giữ chặt gáy cô, nụ hôn vẫn ngừng nghỉ. Vành tai cô khẽ cọ lớp kim loại lạnh lẽo của mặt đồng hồ cổ tay , cô rụt cổ theo bản năng.
Phó Lan Chước một nữa đưa đầu lưỡi khoang miệng cô, cùng lúc đó, bàn tay trượt lên cao hơn, chạm nơi mềm mại nhất.
Khóe mắt Ôn Ngôn ươn ướt, dường như chẳng nơi nào cơ thể cô thoát khỏi sự tấn công của . Nơi mềm mại nhất trong khuôn miệng cô đang mút mát, nhâm nhi tựa như một món tráng miệng ngọt ngào. Dưới lớp áo mỏng manh, bàn tay rộng lớn của bao trọn lấy sự đẫy đà , khẽ nắn bóp.
Hành động những Ôn Ngôn sợ hãi, mà ngược càng khiến cơ thể cô tan chảy. Một luồng điện chạy dọc từ sống lưng lên tận đỉnh đầu, đầu óc cô choáng váng, đê mê.
Cô thấy tiếng thở dốc trầm khàn của , dường như kìm nén từ sâu thẳm lồng ngực.
Hơi thở nóng rực của phả tai cô, vươn lưỡi l.i.ế.m nhẹ một cái khiến cô nóng rát, rụt cổ . Yết hầu trượt lên xuống, những đường gân xanh nổi rõ mu bàn tay. Anh thì thầm tai cô: "Mềm quá, bé cưng ."
Và cũng lớn nữa.
Cô nhóc phát triển thật đấy.
Anh c.ắ.n nhẹ vành tai cô: "Anh thích bé cưng."
Đầu óc Ôn Ngôn như cuồng, cô vòng tay ôm chặt cổ : "Em cũng thích ."
Anh một nữa áp môi xuống, nụ hôn dừng bên gò má, dọc theo đường vành tai tinh xảo, tỉ mỉ hôn lên từng tấc da thịt. Đôi bàn tay vẫn ngừng mơn trớn, nhào nặn. Vạt áo gile của cọ xát lớp váy áo của cô, phát những tiếng sột soạt khẽ khàng. Xương cốt Ôn Ngôn như rút cạn, tê dại tột cùng.
Một lúc lâu , mới chịu buông tha. Rút tay , thở vẫn còn vương chút dồn dập. Hai má Ôn Ngôn đỏ bừng, cô ngã tựa n.g.ự.c , vùi mặt vòm n.g.ự.c vững chãi, bàn tay khẽ túm lấy vạt áo gile của . Hàng mi cô rung lên nhè nhẹ, khóe môi vẽ lên một nụ tủm tỉm.
Cô chẳng hiện tại đang chịu đựng sự dày vò khó chịu đến nhường nào. Đáy mắt hằn lên những vệt tia m.á.u đỏ, những đường gân xanh nổi rõ thái dương vẫn lặn . vẫn để mặc cho cô nhóc nép lòng, vòng tay ôm trọn lấy cô, thêm bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào nữa.
Lấy chút lý trí từ cơn đê mê, Ôn Ngôn ngước đầu lên: "Anh ơi, vẫn ăn trưa ?"
Hai má cô vẫn còn ửng hồng. Dù "bắt nạt" một trận trò, cô vẫn hề tỏ sợ hãi. Sự ngây thơ, trong sáng khiến bỗng trào dâng một nỗi lo lắng vô cớ.
May mắn , cô nhóc gặp .
Chứ là một gã đàn ông nào khác.
Thấy vẻ lơ đãng, cô nắm lấy ngón trỏ của : "Anh ơi? Sao trả lời em."
Đôi lông mày khẽ nhúc nhích, cúi đầu cô: "Anh lơ em."
"Ừ, ăn gì."
Cô khẽ đung đưa chân: "Anh ăn uống đầy đủ chứ."
"Bây giờ ăn trưa luôn ."
Ánh mắt dịu , khẽ "ừ" một tiếng: "Em cùng nhé."
Cô gật đầu.
Phó Lan Chước bế bổng cô khỏi bàn việc, ánh mắt vô tình lướt qua cổ áo xộc xệch của cô, đôi lông mày khẽ nhíu .
Có những chuyện, một khi nếm thử thì luôn khao khát tiếp theo.
Cái suy nghĩ tội , đúng là đáng xuống địa ngục mà.
"Anh ơi, ăn ở đây ?" Cô hỏi.
Những , thư ký mang đồ ăn tận văn phòng cho cô. Cô cứ đinh ninh bình thường cũng dùng bữa tại đây.
"Anh xuống nhà hàng ăn." Anh đáp.
Hầu như chẳng bao giờ để ai mang đồ ăn văn phòng, vì đây là nơi việc, phòng ăn. với cô thì thể phá vỡ quy tắc.
"À ." Cô đáp: “Anh đợi em chút nhé, để em lấy túi xách."
Anh chờ, còn cô về phía ghế sô pha lấy chiếc túi xách tay.
Chiếc túi xách nhỏ nhắn cô lấy từ tủ đồ mà chuẩn cho cô. Trông nó xinh xắn, thiết kế tối giản, thanh lịch, phù hợp để dùng hàng ngày.
Túi quá lớn, kích thước vặn đựng điện thoại, gói khăn giấy và thẻ sinh viên. Màu xanh nhạt nhẹ nhàng, đúng gam màu cô yêu thích. Cô còn gắn thêm bé gấu Rilakkuma tháo từ chiếc túi chéo thường dùng sang chiếc túi .
Quay bên cạnh , tự nhiên nắm lấy bàn tay đang rảnh rỗi của cô, dắt cô bước khỏi văn phòng.
Dừng bước cửa, thao tác vài đường cơ bản màn hình điện t.ử gắn tường, sang dặn cô: "Lại đây, em cài Face ID hệ thống , em cứ thế mà , cần ai mở cửa nữa."
Cô tò mò: "Anh sợ em đ.á.n.h cắp bí mật thương mại của công ty ?"
Tập đoàn quy mô lớn thế , văn phòng Tổng giám đốc nơi ai thì , dù cô là bạn gái chăng nữa.
Anh bật sảng khoái: "Sao, em ý đồ đó ? Hay là kẻ nào đang âm thầm mua chuộc em?"
Cô đang nghiêm túc hỏi , ý đùa giỡn, bèn đáp: "Đương nhiên là ạ."
Nếu kẻ dùng tiền mua chuộc cô, cô sẽ coi tiền như cỏ rác. lỡ chúng dùng tính mạng của để uy h.i.ế.p thì .
Trót xem nhiều phim ảnh và tiểu thuyết thương trường, tâm trí cô bắt đầu bay bổng tới những kịch bản gay cấn.
Thế nhưng, Phó Lan Chước đặt niềm tin cô, chẳng mảy may bận tâm đến những khả năng viển vông đó. Anh vòng tay ôm eo cô, kéo cô đến màn hình điện tử. Khuôn mặt kiều diễm của cô hiện rõ màn hình. Mặc dù hình ảnh màn hình phần dìm nhan sắc, nhưng trông cô vẫn rạng ngời gấp trăm bình thường. Giọng từ hệ thống vang lên: "Vui lòng thực hiện theo hướng dẫn."
Giọng trầm ấm vang lên bên tai: "Há miệng nào."
Cô hé môi, tiếp tục theo hướng dẫn xoay mặt sang trái, sang . Khoảng nửa phút , quá trình nhận diện khuôn mặt tất.
"Xong ." Giọng cất lên.
"Vậy nhà hàng thôi ."
"Ừ."
...
Các nữ nhân viên lễ tân cùng với vô ánh mắt tò mò từ khu vực thư ký đồng loạt đổ dồn về phía Phó Lan Chước. Khi cô bước văn phòng đó, ai nấy đều xì xầm bàn tán, suy đoán xem cô là họ hàng, bạn bè em gái, con gái của đối tác nào đó. Hơn một nửa trong họ chẳng dám nghĩ đến trường hợp cô là bạn gái của sếp. Công việc bề bộn, họ cũng chẳng rảnh rỗi để chạy hỏi dò Chương Ngọc và Phương Tri Thuận. Giờ đây, chứng kiến cảnh Phó Lan Chước tay trong tay với cô gái trẻ măng bước khỏi văn phòng, mối quan hệ giữa hai rõ rành rành.
Bầu khí bỗng trở nên tĩnh lặng dị thường.
Nội tâm mỗi đều gào thét vì quá đỗi kinh ngạc.
Không ít nhân viên gạo cội gắn bó với Diệu Hằng bao năm nay, đây là đầu tiên họ chứng kiến cảnh tượng chấn động .
Sắc mặt của Phó Lan Chước cũng đổi 180 độ so với lúc mới từ phòng họp bước . Giữa hàng lông mày ánh lên niềm hân hoan khó tả, phong thái cũng thư giãn, thoải mái hơn nhiều.
Cô cũng nhận những ánh mắt dòm ngó xung quanh, nhưng cảm giác nắm c.h.ặ.t t.a.y thích thú đến mức cô chẳng buông . Cứ thế, cô để mặc dắt thang máy, bấm nút lên tầng 117.
"Nhà hàng tầng thượng luôn hả ?" Cô hỏi.
"Ừ, tầng thượng là khu ngắm cảnh, cũng phục vụ ăn uống. Căn tin và nhà hàng dành cho nhân viên Diệu Hằng chủ yếu tập trung ở tầng 36 đến 46." Anh giải thích.
Bình thường hiếm khi lên tầng thượng dùng bữa, ăn ở các nhà hàng tầng . hôm nay, đặc biệt đưa cô lên đây.
Chỉ riêng khu vực ăn uống chiếm trọn mười tầng lầu... Cô thầm thán phục. Cơ mà với lượng nhân viên khổng lồ của Diệu Hằng thì ngần gian cũng là điều dễ hiểu.
Thang máy mở ở tầng thượng, một gian rộng thênh thang đập mắt cô. Toàn bộ thiết kế theo dạng thông tầng, giống như một hộp kính khổng lồ trong suốt. Xung quanh là hệ thống vách kính sát đất, kéo dài từ sàn lên tận mái vòm, hề bất kỳ khung viền nào cản trở tầm .
Nắng chiều từ phía Tây hắt , nhuộm đẫm gian bằng thứ ánh sáng rực rỡ, trong vắt. Ánh nắng rải đều mặt sàn đá cẩm thạch màu be nhạt, phản chiếu những quầng sáng lấp lánh, tựa như một lớp nước mỏng trải dài mặt đất.
Đồ đạc ở đây tối giản tối đa, chỉ vài bộ sô pha và bàn thấp sắp xếp ở khu vực trung tâm. Những chiếc sô pha rộng rãi, bọc bằng chất liệu len Cashmere màu xám đậm, thiết kế đơn giản nhưng vô cùng tinh tế. Phía Đông là khu vực dùng bữa, vỏn vẹn năm sáu chiếc bàn, mỗi bàn cách khá xa, đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối.
Cô tiến gần vách kính xuống, tim chợt thót một nhịp. Cao quá, xe cộ và đường bên bé tí tẹo như hạt vừng, những tòa nhà chọc trời giờ đây trông hệt như những khối lego xếp chồng lên chân.
Khung cảnh từ tầng thượng thực sự choáng ngợp và hùng vĩ.
Nhớ vẫn ăn gì, cô nán ngắm cảnh thêm mà kéo tìm một bàn xuống. Vừa an tọa, liền : "Sắp tới sẽ bố trí cho em một tài xế khác."
Cô ngớ : "Hả? Anh định đuổi việc chị Dư Khả ?"
"Chứ nữa." Trước khi nhận tin nhắn của cô, tin nhắn Dư Khả báo cáo về việc mèo cưng ở nhà bệnh, nên cô chỉ đưa cô đến gần công ty chứ hộ tống cô tận bên trong.
Nếu Dư Khả chịu khó chạy thẳng xuống hầm để xe, thì cô bảo vệ chặn ở sảnh chính.
"Có vì chị đưa em tận công ty ? mà chỗ đó cũng gần xịt mà, vả mèo nhà chị đang ốm nặng, chuyện thể thông cảm mà." Cô cố gắng đỡ cho Dư Khả.
"Thế một con mèo quan trọng hơn cả em ? Hành xử như là thiếu chuyên nghiệp." Anh đưa tay véo nhẹ má cô: “Em cần bênh vực cô ."
Cô hề rằng hành động của Dư Khả phạm điều cấm kỵ của Phó Lan Chước. Trong công việc, bao giờ là khoan nhượng với cấp .
"Em và chị Dư Khả vốn chẳng thích gì, đối với chị , việc lái xe đưa em đến công ty chỉ là trách nhiệm công việc. con mèo là do chính tay chị nuôi nấng, tình cảm dành cho nó đương nhiên sâu đậm hơn. Hơn nữa, lúc đó em cũng ở gần công ty , nhiệm vụ của chị cơ bản cũng thành." Thấy sắc mặt phần lạnh lùng, cô vẫn kiên trì bảo vệ Dư Khả.
"Lần là thả em ở gần công ty, còn thì ? Tinh thần trách nhiệm trong công việc luôn đặt lên hàng đầu, cao hơn tình cảm cá nhân. Rõ ràng Dư Khả vi phạm hợp đồng, cô chịu hậu quả cho hành động của ." Anh nắm lấy tay cô đặt lên đùi, nhẹ nhàng xoa nắn.
Cô ngập ngừng một thoáng hỏi ngược : "Thế... ơi, nếu giả sử một ngày nào đó, đang bàn bạc một hợp đồng ăn cực kỳ quan trọng, nhưng nhận điện thoại báo tin em gặp chuyện chẳng lành, ... lo lắng ?"
Cô sâu mắt , đưa một giả thiết táo bạo.
Bắt gặp ánh trong veo, kiên định của cô gái nhỏ, Phó Lan Chước khẽ khựng . Phản xạ của cô nhạy bén thật, còn lấy ví dụ để phản bác cơ đấy. Lòng bàn tay áp lên mu bàn tay mềm mại của cô, khẽ nhíu mày, trầm giọng đáp: "Đương nhiên là sẽ lo lắng , và... cũng sẽ đưa lựa chọn giống hệt Dư Khả."
Trái tim cô đập lỡ một nhịp.
Đáy mắt cô ánh lên sự kỳ vọng, đang định cất lời thì tiếp tục: " cái giá trả là thương vụ hợp tác đó đổ vỡ, gây tổn thất nặng nề cho công ty. Anh chấp nhận gánh chịu tổn thất đó, và Dư Khả cũng , cô tự gánh chịu hậu quả cho quyết định của . Mỗi đều trả giá cho những gì chọn."
"..."
Cô bỗng chốc cạn lời, phản biện thế nào.
Hàng mi cô khẽ rung lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-40-dawn-hon-vao-day-nay.html.]
Lúc , cửa thang máy mở , hai nhân viên mặc đồng phục trắng tinh tươm đẩy chiếc xe thức ăn tiến về phía họ.
Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Thôi nào, ngoan ngoãn ăn cùng . Em cần bận tâm chuyện của Dư Khả. Cô đ.á.n.h mất công việc thì sẽ tìm công việc khác. Năng lực của cô giỏi, chỉ vì mức lương đưa đủ hấp dẫn nên cô mới đồng ý tài xế riêng cho em thôi."
Các nhân viên bắt đầu dọn món lên bàn, chỉ vỏn vẹn ba món ăn đơn giản, thậm chí còn phong phú bằng phần ăn đó của cô. Cô khẽ mím môi hỏi: "Trước đây chị Dư Khả nghề tài xế ạ?"
Cô cứ đinh ninh Dư Khả là tài xế chuyên nghiệp.
"Không, cô là nhà vô địch giải Judo quốc tế năm nay đấy. Vỏ bọc là tài xế, nhưng thực chất là vệ sĩ ngầm để bảo vệ em khi tình huống nguy hiểm xảy ."
Vì cô lo lắng thêm, tiết lộ quá nhiều chi tiết.
Thực Dư Khả nhận lời việc cho là vì gia đình cô đang cần gấp một khoản tiền lớn.
"..."
Hèn chi, cô luôn cảm thấy khí chất của Dư Khả đặc biệt, tính cách cũng khá lạnh lùng, chẳng mấy khi chủ động bắt chuyện với cô. Khác hẳn với những tài xế taxi cô từng gặp, họ thường cởi mở và thích trò chuyện với khách hàng.
Cô tò mò: "Anh ơi, trả lương cho chị ... bao nhiêu ạ?"
"Hai triệu."
"Một năm ạ?"
"Một tháng."
"..."
Cô triệt để câm nín.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, đưa tay bẹo má: "Vậy nên em cần tiếc nuối cho cô , hiểu ? Nhận mức lương cao ngất ngưởng mà tắc trách trong công việc, việc sa thải là điều hiển nhiên."
Cô nắm lấy tay , khuyên nhủ: "Anh đừng thuê tài xế cho em nữa, tốn kém quá."
Cô xót tiền cho .
Anh bật : "Chuyện là bắt buộc . Giờ em là bạn gái , đôi khi sẽ đối mặt với những mối nguy hiểm rình rập, nên việc tài xế kiêm vệ sĩ bên cạnh là điều tối quan trọng."
"Nguy hiểm ạ?"
Anh cô bằng ánh mắt sâu thẳm: "Ừ, nhưng em đừng quá lo lắng."
"Mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát của , tuyệt đối sẽ để em rơi bất cứ tình huống nguy hiểm nào ."
Nếu nhất quyết thuê tài xế kiêm vệ sĩ cho cô, thì giữ Dư Khả vẫn là phương án khả thi nhất.
Biết nếu thêm thì câu chuyện về vạch xuất phát, cô đành chuyển chủ đề: "Anh ơi, mau ăn cơm , nhịn đói từ nãy tới giờ ."
Cô để đồ ăn nguội lạnh thêm nữa.
Hai mải mê tranh luận một lúc lâu.
Anh nhếch môi : "Ừ."
"Em ăn thêm chút gì cùng ? Anh bảo nhà bếp thêm nhé."
Cô lắc đầu: "Hồi trưa em ăn no căng bụng , mau ăn ."
"Được ." Anh cầm đũa lên.
Dường như phiền dùng bữa, cô lặng im bên cạnh, chẳng năng gì thêm. Hai tay chống cằm tựa lên bàn, cô thẫn thờ đăm đăm về phía , dường như đang suy tính điều gì đó.
Vừa giải quyết xong nửa miếng bít tết, ánh mắt trôi về phía góc nghiêng xinh của cô gái nhỏ.
Anh cảm nhận sự buồn rầu hiện rõ khuôn mặt cô.
Trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác mâu thuẫn khó tả.
Vốn dĩ luôn là dứt khoát, từng do dự là gì. từ ngày cô bước đời, thường xuyên rơi mớ bòng bong cảm xúc .
Sự thực là, cô đang trăn trở. Tự thâm tâm, cô Dư Khả đ.á.n.h mất công việc lương cao chót vót . Dù Dư Khả và cô chẳng hề thiết, nhưng cô sẵn sàng bỏ rơi cô giữa chừng vì một con mèo. Tuy nhiên, qua những tiếp xúc ngắn ngủi, cô cảm nhận Dư Khả là một khá tinh tế và chu đáo.
Sau một hồi suy nghĩ, cô lấy điện thoại từ trong túi xách .
Soạn tin nhắn gửi cho Dư Khả: [Tình hình chị? Bé mèo bác sĩ thú y chữa trị chứ?]
Trước đó cô hỏi thăm và , ngay khi về đến nhà, Dư Khả tức tốc đưa mèo đến phòng khám thú y để cấp cứu.
Dư Khả nhanh chóng phản hồi: [Bác sĩ bảo tình hình tạm em. nếu đưa đến muộn chút nữa chắc bé qua khỏi. Chị bảo mẫu giấu chị, lỡ tay cho bé ăn thức ăn quá hạn, đến khi bé nôn ói dữ dội mới hốt hoảng báo tin.]
[Chị ráng chăm sóc bé mèo cho nha chị.] Cô nhắn nhủ, [Cầu mong bé mau khỏe .]
Dư Khả: [Cảm ơn em nhiều.]
"Em đang nhắn tin với ai đấy?" Anh khẽ véo tai cô, hỏi.
Cô sang: "Dạ, em nhắn tin với chị Dư Khả."
Cô thuật bộ tình hình của chú mèo cho .
Phó Lan Chước vốn là đa sầu đa cảm, dễ mủi lòng động vật nhỏ như các cô gái. Nếu cô đưa lý do , lẽ dứt khoát sa thải Dư Khả. đến đây, phản ứng của khá dửng dưng: "Cứu con mèo là ."
Cô định lên tiếng bênh vực thêm, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của , những ngón tay cô khẽ co .
Cô ngoan ngoãn ngậm miệng.
Anh cô một cái, tiếp tục dùng bữa.
Tâm trạng con ảnh hưởng lớn đến khẩu vị. Dù cố tỏ bình thản, nhưng lẽ cảm nhận nỗi buồn man mác của cô gái nhỏ bên cạnh. Bữa ăn hôm nay còn mang cho cảm giác ngon miệng như thường lệ, dù mỗi cô kề bên, luôn ăn nhiều hơn bình thường.
Dùng bữa xong, cho lên thu dọn bàn ăn. Căn phòng ăn rộng thênh thang giờ chỉ còn hai . Ánh nắng xuyên qua mái vòm kính, rải những hạt vàng vụn vỡ xuống nền nhà. Anh nhẹ nhàng nhấc bổng cô đặt lên đùi .
Cô bất ngờ, ngước mắt .
"Em đang buồn ?" Giọng trầm ấm, cúi đầu kề sát tai cô.
"Dạ ." Cô đáp: “Hôm nay em vui mà ."
Được đến thăm công ty của , ngắm đàn cá bơi lội tung tăng trong phòng việc, thưởng thức những món ăn tuyệt hảo của Diệu Hằng, và quan trọng hơn cả là cảm nhận sự uy nghi, tráng lệ của đế chế tập đoàn .
Anh khẽ vuốt ve mu bàn tay cô: "Thế từ nãy giờ em chẳng thèm uống lấy một ngụm sữa nào ?"
Lúc ăn cơm, dặn mang lên cho cô một ly sữa.
Vậy mà cô gái nhỏ hề đụng môi, ly sữa vẫn còn nguyên vẹn.
"Lúc nãy em uống no nước ... nên giờ em khát." Cô chống chế.
"Thật ?"
Cô lảng tránh ánh mắt , giọng khẽ khàng: "Dạ."
Anh cúi xuống hôn cô.
Cô sững giây lát, để mặc cho hôn.
, cô dường như chẳng mặn mà đáp nụ hôn của , chỉ đôi gò má là dần ửng hồng.
Anh đương nhiên nhận sự khác lạ . Khẽ mút môi cô vài cái, dừng , đăm đắm khuôn mặt xinh xắn của cô.
"Em vẫn đang nghĩ ngợi chuyện của Dư Khả đúng ?" Anh hỏi thẳng vấn đề.
Cô gái nhỏ thật sự lương thiện. Cô hiểu rõ Dư Khả và cô chẳng hề thiết, việc Dư Khả bỏ mặc cô vì một con mèo là sai. cô cũng hiểu, Dư Khả thể hy sinh tất cả vì một sinh mạng chẳng hề m.á.u mủ ruột rà.
Anh thấu tâm tư của cô. Cô thú nhận, nhưng sợ khó xử.
Bởi cô hiểu rõ những nguyên tắc mà đặt .
"Nếu em đuổi việc cô , thì sẽ giữ cô . đây là đầu tiên và cũng là cuối cùng, tuyệt đối ngoại lệ. Anh sẽ trừ nửa tháng lương của Dư Khả tháng . Nếu cô còn tái phạm, sẽ nương tay nữa." Anh hôn nhẹ lên chóp mũi cô, giọng trầm ấm: "Chỉ phá lệ duy nhất một vì em thôi đấy, bé cưng."
như dự đoán, đôi mắt cô lập tức sáng rực lên, nụ tươi rói nở môi. Cô ôm chầm lấy cổ : "Anh là tuyệt vời nhất."
"Em cảm ơn nhiều lắm."
Và tiền phạt nửa tháng lương, cũng là một triệu tệ chứ ít gì!
Anh vẫn luôn say đắm khuôn mặt rạng rỡ và đôi mắt lấp lánh niềm vui của cô. Cảm xúc là thứ tính lây lan mạnh mẽ, khóe môi cũng cong lên thành nụ : "Thế em định thưởng cho nụ hôn nào ?"
Cô siết chặt vòng tay ôm cổ , ngoan ngoãn áp môi lên môi .
Anh từng dạy cho cô bao nhiêu là đạo lý ở đời, rằng nên quá lương thiện, rằng những sai lầm tuyệt đối phép bao dung. ngẫm , cô gái nhỏ mới bước qua tuổi mười tám. Sự ngây thơ, trong trẻo , đủ sức bảo bọc và gìn giữ cho cô.
"Hôn đây ." Khi cô rời môi khỏi má , đàn ông chỉ ngón tay đôi môi .
Cô khẽ nuốt nước bọt, rướn tới gần.
Hơi thở ngọt ngào phả mũi , cô đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi mỏng của .
Trong khoảnh khắc , tiếng cô thì thầm: "Em thích nhiều lắm."
Anh say đắm đáp trả nụ hôn của cô, giọng khàn khàn đầy ma mị: "Anh cũng yêu bé cưng nhiều lắm."