Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 41: Bình minh - Để anh xoa bóp cho em

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:24
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cùng Phó Lan Chước ăn xong, Ôn Ngôn thong thả dạo quanh một vòng tầng thượng.

Chiều nay Phó Lan Chước việc gì bận, nên cứ tà tà theo lưng cô. Thỉnh thoảng đáp lời khi cô hỏi, ánh mắt từng rời khỏi bóng lưng nhỏ bé .

Đối với , mỗi giây phút ở cạnh cô đều là liều t.h.u.ố.c xoa dịu những căng thẳng bề bộn.

Đi dạo chán chê, cô bắt đầu thấm mệt. Anh đưa tay kéo cô lòng, dịu dàng : "Về phòng việc của chợp mắt một lát ."

"Phòng việc của giường luôn ạ?" Cô tròn xoe mắt hỏi.

"Có chứ."

Lúc trở phòng việc, cô mới phát hiện giường thật. Anh dẫn cô tới bức tường phía Tây, khẽ chạm một công tắc. Bức tường từ từ trượt , để lộ một căn phòng ẩn, hệt như những mật thất cô xem phim truyền hình.

Căn phòng bài trí vô cùng tối giản, món đồ nội thất nào thừa thãi. Một chiếc giường êm ái, một tủ quần áo, một chiếc tủ đầu giường và một chiếc máy hát đĩa than. Từ rèm cửa cho đến ga trải giường đều mang một gam màu xám đậm nam tính.

"Em ngủ một giấc , đợi khi nào tỉnh dậy, tham quan một vòng công ty của ?" Anh lên tiếng hỏi.

Lúc tầng thượng, nhận vẻ tò mò về Diệu Hằng, cứ liên tục đặt câu hỏi. Bởi , dẫn cô tham quan ngóc ngách, và dĩ nhiên, thừa sự kiên nhẫn cho việc đó.

"Dạ ạ." Cô gật đầu đáp .

" mà... xem tiện ? Liệu ảnh hưởng gì ? Với , chiều nay rảnh thật đấy?" Cô ngập ngừng hỏi dồn dập.

"Sao chứ?" Anh nhếch mép , đưa tay xoa nhẹ đầu cô: “Em là bạn gái của mà. Ở cái công ty , ngoài và gia đình , thì chẳng ai đặc quyền tham quan nơi hơn em ." Trả lời xong hai câu đầu, mới thong thả chốt câu cuối: "Anh rảnh."

Khóe môi cô cong lên tạo thành một nụ , nhưng băn khoăn: " ơi, nếu em chiếm mất giường của thì ngủ ở ?"

"Anh chợp mắt tạm sô pha ngoài cũng .” đáp nhẹ tênh.

"..."

Không chịu .

đành lòng để chịu thiệt thòi. Chần chừ một lát, cô kéo nhẹ ống tay áo : "Hay là... ngủ chung với em ."

Anh cúi đầu cô, ánh mắt bỗng chốc tối sầm : "Em chắc chứ?"

Bầu khí trong phòng bỗng chốc trở nên mờ ám lạ thường. Dù , cô vẫn ngoan ngoãn "" một tiếng: "Em thể độc chiếm giường của ."

Yết hầu khẽ trượt lên xuống. Anh cô chằm chằm, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế mà buông lời từ chối: "Thôi, ngủ trưa , còn chút việc cần giải quyết."

Sợ bản cưỡng sự cám dỗ mà đồng ý bừa, đành viện một lý do nào đó.

"Chẳng ban nãy bảo việc gì bận ?"

"Anh mới sực nhớ là còn."

"Vậy ạ..."

cố nài nỉ thêm nữa, sang chiếc giường lớn của . Anh bước tới, cẩn thận trải ga giường, vuốt phẳng phiu sang bảo cô: "Ngủ em."

"Anh hứa sẽ bất kỳ ai bước phòng ."

Cô gật đầu an tâm.

Anh thêm gì, lẳng lặng bước ngoài nhẹ nhàng khép cửa .

Cô đặt chiếc túi xách nhỏ tay xuống, mép giường tháo giày .

Chiếc giường thoang thoảng mùi hương đặc trưng của , một mùi hương sạch sẽ và vô cùng tĩnh tại. Khi ngả lưng xuống, cô cảm thấy một sự bình yên đến lạ. Đảo mắt quanh căn phòng một lượt nữa, đôi mi cô từ từ khép . Cô vốn dĩ là dễ ngủ, chẳng bao giờ lạ giường lạ chiếu, cộng thêm việc tập lái xe cả buổi sáng nên chẳng mấy chốc, cô chìm giấc ngủ say.

...

Bên ngoài phòng việc, thẳng tới bàn giấy. Vốn chẳng hề chút cảm giác buồn ngủ nào, mở máy tính lên, nghiền ngẫm một bản kế hoạch do cấp trình lên.

Đọc một lúc, gục đầu xuống bàn định chợp mắt một lát. Trong cơn mơ màng, chợt ngửi thấy một mùi hương thơm ngát vô cùng quen thuộc, đồng thời cảm nhận sức nặng nhè nhẹ của một vật gì đó đắp lên .

Anh bừng tỉnh, mở mắt thì thấy cô ngay bên cạnh. Mái tóc đen nhánh xõa tung, khuôn mặt trắng trẻo, tinh khôi, tay vẫn còn đang nắm hờ góc chiếc chăn mỏng, dường như cô mới đắp cho xong.

Trái tim khẽ rung lên. Anh dang tay kéo cô gọn lòng . Bị kéo bất ngờ, cô lọt thỏm trong vòng tay , đôi vành tai ửng đỏ, ngoái đầu : "Anh ơi."

"Anh giường ngủ thêm một lát , em ngủ đủ ."

"Anh cũng ngủ đủ ." Nói đoạn, cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn.

Chiếc chăn mỏng tay cô rơi xuống, trượt khỏi , rơi phịch xuống đất.

Nụ hôn mang cho một cảm giác vô cùng sảng khoái, sảng khoái hơn cả việc ngủ một giấc thật sâu. Đôi môi cô quá đỗi mềm mại, ngọt ngào hơn bất kỳ viên kẹo nào đời. Anh đang chìm đắm trong nụ hôn thì chợt tiếng gõ cửa vang lên.

Cô khẽ giật , mở đôi mắt mơ màng .

Nhận đó là giọng của Chương Ngọc, truyền qua hệ thống liên lạc nội bộ lắp đặt gần bàn việc. Dù cánh cửa khá xa nhưng giọng vẫn truyền đến rõ ràng: "Sếp Phó, Kim đến sảnh ạ, gặp ."

"Chẳng lịch hẹn là ngày mai ?" Anh nhíu mày hỏi .

"Anh bảo việc đột xuất nên đổi lịch ạ, là chuyện gấp. Hai mươi phút gọi điện cho nhưng máy.” Chương Ngọc từ tốn báo cáo.

Anh cầm điện thoại lên xem thử, quả thực một cuộc gọi nhỡ. Cả chiều nay chỉ gác công việc sang một bên, nên để điện thoại ở chế độ im lặng.

Kim Minh Thịnh còn cẩn thận gửi kèm một đoạn tin nhắn dài giải thích lý do.

Người cất công đến tận nơi , day day trán, lệnh: "Đưa phòng họp 13 đợi ."

"Vâng ạ.” Chương Ngọc đáp lời.

Biết sắp với guồng công việc, đợi trao đổi xong với Chương Ngọc, cô nhẹ nhàng trượt khỏi đùi , cúi xuống nhặt chiếc chăn mỏng rơi sàn, cẩn thận phủi sạch bụi.

Anh đăm đắm cô một lúc kéo cô lòng. Bị kéo gần, cách giữa hai bỗng chốc thu hẹp, mặt cô đỏ bừng lên. Anh vòng tay ôm chặt eo cô, nghiêng đầu hôn phớt lên môi cô một cái: "Chắc chỉ mất tầm nửa tiếng thôi, em đợi một chút nhé?"

Chuyện nhỏ nhặt đáng gì . Cô ôm gọn chiếc chăn mỏng trong tay, ngoái đầu đáp trả bằng một nụ hôn ngọt ngào: "Vâng ạ, em cũng chẳng việc gì mà, cứ lo công việc nhé."

"À đúng ơi, mấy con cá trong bể , em cho chúng ăn ạ?"

"Được chứ, hộp thức ăn để ngay cạnh bể đấy em."

"Em cho ăn nhiều một chút ?"

"Không , hôm nay bận quá kịp cho chúng ăn, chắc Phương Tri Thuận cho ăn hai đấy."

Cô vốn dĩ cũng chẳng định cho cá ăn quá nhiều, chỉ hỏi cho chắc chắn thôi. Nghe , cô gật đầu yên tâm.

Anh cô, cố gắng đè nén sự bức bối, bực dọc trong lòng vì phá đám, âu yếm hôn lên má cô hai cái mới chịu dậy rời khỏi ghế.

Anh với lấy chiếc áo khoác vắt lưng ghế sải bước ngoài.

theo bóng lưng , thầm nghĩ sếp lớn của một tập đoàn quả thực chẳng dễ dàng gì. Chắc hẳn hàng ngày chịu vô vàn áp lực, nhưng luôn mạnh mẽ chống đỡ tất cả, lèo lái con thuyền Diệu Hằng một quỹ đạo vô cùng tươi sáng.

Cô nán cạnh chiếc ghế xoay màu đen của , gấp gọn chiếc chăn mỏng đem cất tủ quần áo trong phòng nghỉ. Xong xuôi đấy, cô mới tiến về phía bể cá, ngắm nghía bảy chú cá tung tăng bơi lội bên trong, tiện tay rắc cho chúng hai nhúm thức ăn ngon lành.

Chiếc điện thoại trong túi xách bỗng rung lên bần bật. Cô đặt hộp thức ăn bằng thủy tinh xuống, lục tìm điện thoại trong chiếc túi xách đang ngoan ngoãn chiếc bàn trắng gần đó.

Là tin nhắn WeChat từ Dư Khả, chỉ vỏn vẹn hai chữ "Cảm ơn", nối tiếp ngay lời cảm ơn đó.

Cô lờ mờ đoán Dư Khả đang cảm ơn cô vì chuyện cô xin Phó Lan Chước đừng sa thải cô . Chắc hẳn cho cô cô là đỡ. Thật cô thấy nghiêm trọng hóa vấn đề lên quá mức. Dù những lời cũng cái lý của nó, nhưng quả thực hôm đó Dư Khả thành gần xong nhiệm vụ , cô bộ từ chỗ Dư Khả thả xuống đến tòa nhà Diệu Hằng cũng chẳng mất bao xa.

Cô gõ phím hỏi thăm: [Chị ơi, tình hình bé mèo nhà chị , khá hơn ạ?]

Dư Khả: [Ừm, truyền dịch xong là cu khá hơn nhiều .]

còn gửi kèm hai đoạn video ngắn.

Cô mở video lên xem, chú mèo Ragdoll béo tròn ục ịch, trông cực kỳ đáng yêu, nhưng tinh thần vẻ uể oải. Chú đang bẹp trong lồng kính, lờ đờ l.i.ế.m láp đôi bàn chân bé xíu.

Cô nhắn : [May mà cấp cứu kịp thời chị nhỉ.]

Chú mèo dễ thương quá chừng.

Dư Khả: [Nó háu ăn lắm em ạ, ngày nào cũng đòi ăn năm sáu cữ. Bác sĩ bảo nó gan nhiễm mỡ nhẹ , chắc chị cho nó giảm cân thôi.]

Hễ nhắc đến mèo là Dư Khả trở nên nhiều hơn hẳn.

Khóe môi cô khẽ cong lên tạo thành một nụ mỉm: [Thế thì bắt ẻm giảm cân gấp thôi chị ơi.]

Dư Khả gửi thêm một đoạn video nữa: [Đây là bé mèo thứ hai nhà chị, cũng thuộc dạng thừa cân béo phì. Chị đang định đưa nó khám tổng quát xem , chắc cũng dính gan nhiễm mỡ mất thôi.]

Ôn Ngôn: [Sao chị nuôi nhiều mèo thế ạ?]

Dư Khả: [Toàn là mèo hoang chị nhặt ngoài đường về đấy em. Ở quê chị còn cưu mang sáu bé nữa cơ.]

Dư Khả quả là một giàu lòng nhân ái.

Dư Khả bận rộn chăm sóc cho chú mèo Ragdoll bệnh binh nên tiếp tục trò chuyện nữa. Cô cất điện thoại, dồn sự chú ý bể cá.

...

Ánh nắng dần ngả về Tây, một nửa khuất những đám mây dày đặc, khiến căn phòng việc chìm trong bóng tối lờ mờ. Khi Phó Lan Chước phòng, tiện tay bật công tắc đèn. Cô nãy giờ vẫn say sưa ngắm cá bên bể, ngờ về đúng giờ đến . Tròn ba mươi phút hơn kém. Cô ngoái đầu , cất tiếng: "Anh về ."

Anh sải bước tiến về phía bể cá.

Đứng ngắm nghía những chú cá tung tăng bơi lội bên trong, lên tiếng: "Mấy con cá vẻ thích em đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-41-binh-minh-de-anh-xoa-bop-cho-em.html.]

Cả bảy con cá đều đang bơi khá sát mặt nước, hai con còn ngoi hẳn lưng lên. Đặc biệt một con cứ bám riết lấy thành bể, thỉnh thoảng liếc cô mấy cái.

"Chắc tại lúc nãy em cho chúng ăn xong, con là đứa ăn tham nhất đấy.” cô chỉ tay con cá bơi sát mép bể nhất.

Anh đưa tay xuống nước, con cá hề tỏ hoảng sợ né tránh, dường như quá quen thuộc với . Mặc cho bóp nhẹ bụng nó hai cái mới thả . Một tiếng "tủm" vang lên khi nó rơi tóm xuống nước.

Cô khẽ bật .

Anh hướng ánh mắt về phía cô, trong lòng trào dâng một cảm giác ôm cô lòng mãnh liệt. chợt nhận tay đang ướt sũng, lấy từ trong túi một chiếc khăn tay, lau khô tay cẩn thận mới vòng tay ôm cô lòng.

Cô nhón gót chân, vòng tay qua cổ , chủ động đặt lên môi một nụ hôn. Động tác của thoáng khựng , bàn tay đang ôm eo cô bỗng siết chặt hơn, áp môi xuống môi cô, đáp trả bằng một nụ hôn sâu, nồng nàn.

Bầy cá trong bể mở to mắt tròn xoe ngơ ngác họ.

Hai con cá hoảng sợ bơi vụt , để hai vệt nước dài mặt hồ phẳng lặng.

Đến khi chịu buông tha cho đôi môi cô, cô ngoan ngoãn ngả đầu n.g.ự.c , vòng tay vẫn ôm chặt eo buông. Cô ngoái đầu bầy cá trong bể, tò mò hỏi: "Anh ơi, mấy chú cá thuộc giống gì ạ?"

Hít hà hương thơm dịu nhẹ tỏa từ mái tóc cô, tâm trí như đắm chìm trong men say. Giọng trầm ấm, rù rì bên tai cô: "Con màu đen là rồng mắt lồi, ba con màu trắng bạc là cá diếc Nhật, còn ba con màu xanh thẫm là cá thần tiên kim cương."

Cô áp má n.g.ự.c , nũng nịu : "Tên kêu quá ha."

Anh bật sảng khoái.

Ngắm cá chán chê, nắm tay cô bước ngoài. Anh hề thất hứa, dẫn cô tham quan công ty là dẫn thật.

Cả hai cùng bước thang máy. Khoảnh khắc cánh cửa thang máy khép , cô cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng trong tích tắc. Không cảm giác thang máy đang xuống, mà là do gia tốc lúc khởi hành quá lớn.

"Thang máy chạy nhanh thế .” cô khều khều ngón út của , thắc mắc.

"Đây là hệ thống thang máy buồng đôi.” kiên nhẫn giải thích cho cô : “Hai buồng thang máy hoạt động độc lập, thể dừng ở hai tầng khác cùng một lúc."

thế..." Cô đưa mắt bảng điều khiển tầng: “Cảm giác cứ như đang chơi nhảy bungee trong tòa nhà ."

Anh phì sự ví von ngộ nghĩnh của cô.

Cô bé nhà đúng là giỏi tưởng tượng thật.

Thang máy dừng ở tầng 82, nắm tay cô bước ngoài: "Đây là khu vực việc của ban lãnh đạo cấp cao tập đoàn."

Phong cách thiết kế ở tầng khác hẳn so với phòng Tổng giám đốc. Tông màu chủ đạo là xanh navy trầm tĩnh, bố cục gian đề cao sự tối giản. Trên tường treo vài bức tranh trừu tượng nghệ thuật. Dọc theo cửa kính sát đất là một dãy cây xanh tươi , mướt mắt, bên cạnh là một hồ nước nhân tạo róc rách chảy. Xuyên qua lớp kính trong suốt, thể thấu bộ gian việc bên trong. Không quá nhiều bàn việc, nhưng chiếc nào chiếc nấy đều vô cùng rộng rãi, bề thế.

Đang lúc hai tản bộ dọc theo hành lang, một vị lãnh đạo cấp cao ôm tập tài liệu bước tới. Vừa thấy , ông vội vàng cất tiếng chào: "Chào Sếp Phó."

Anh khẽ gật đầu đáp lễ.

Ông lén liếc cô một cái, nhưng dám hé răng tò mò nửa lời, rảo bước thẳng, nhịp chân vẫn đều đặn như .

Sau đó, dẫn cô tham quan một dọc từ tầng 98 đến tầng 116. Khu vực tập trung chủ yếu các phòng ban thuộc mảng công nghệ của Diệu Hằng, nơi quy tụ những gương mặt trẻ trung, đầy nhiệt huyết. Khác với vẻ đạo mạo, chỉnh tề trong những bộ vest cứng nhắc của các vị sếp lớn, nhân viên ở đây ăn mặc khá tự do, thoải mái. Bầu khí việc cũng vô cùng năng động, sự căng thẳng, ngột ngạt như ở khu vực điều hành văn phòng Tổng giám đốc.

Lúc ngang qua một phòng nghỉ, cô còn loáng thoáng thấy tiếng đùa rôm rả của vài nhân viên bên trong. ngay khi bóng dáng lướt qua, cả căn phòng bỗng chốc im bặt như tờ. Mọi ánh mắt kìm mà đổ dồn về phía cô, nét mặt ai nấy đều hiện rõ sự ngỡ ngàng, ngơ ngác.

Đi hết mấy tầng lầu , ghé tai cô nhỏ: "Độ tuổi trung bình ở khu vực tới ba mươi em. Ngành công nghệ mà, luôn cần những dòng m.á.u trẻ, tươi mới."

Cô thầm nghĩ, chính những nhân tài xuất chúng đang từng ngày từng giờ tạo những bước đột phá mạnh mẽ cho nền công nghệ nước nhà. Bất chợt, cô cảm thấy Diệu Hằng mang trong một sứ mệnh vô cùng thiêng liêng, cao cả.

Họ tiếp tục chuyến tham quan, dừng chân tại trung tâm nghiên cứu và phát triển của Diệu Hằng. Không khí việc ở đây cũng sục sôi nhiệt huyết kém. Khắp nơi treo đầy những khẩu hiệu, banner cổ động tinh thần việc của các nhóm dự án. Có đang hì hục vẽ sơ đồ tư duy phức tạp bảng trắng, nhâm nhi ly cà phê mải miết gõ những dòng code dài dằng dặc trong khu vực nghỉ ngơi.

Thang máy tiếp tục đưa hai lên tầng 69. Nơi đây là tổng hành dinh của một tập đoàn công nghệ lớn tiếng đang hợp tác và đặt trụ sở tại tòa nhà Diệu Hằng. Cô cũng là một "tín đồ" thường xuyên sử dụng các ứng dụng của doanh nghiệp . Bước chân khu vực , sự tò mò trong cô càng đẩy lên cao trào.

Lý do là bởi, cô từng nuôi mộng ước đây việc ở vị trí nhân viên pháp chế.

Tuy nhiên, bộ liên tục qua hàng chục tầng lầu khiến đôi chân cô bắt đầu biểu tình, mỏi nhừ nhấc nổi bước. Ngoài trời cũng tối mịt. Thấy , khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay cô, dịu giọng: "Hôm nay dừng ở đây thôi em nhé. Khi nào thời gian, sẽ dắt em tham quan kỹ hơn. Mình ăn tối thôi."

Anh nỡ để cô gái nhỏ của chịu đựng cái bụng đói meo.

Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Tối nay ăn ở căng tin công ty ạ?"

"Em chuộng đồ ăn ở căng tin công ty thế ?"

"Vâng ạ, em đang thèm món 'Diệu Vân Phi Lộc' quá." Món ăn mà cô nhắc đến là món đặc sản trứ danh của Diệu Hằng mà trưa nay cô thưởng thức, ăn cực kỳ đưa cơm.

Anh mỉm tán thành: "Được thôi."

Anh nắm tay cô bước tiến về phía thang máy. Dọc hành lang, họ tình cờ chạm mặt ông Lưu Đằng - Tổng giám đốc của tập đoàn công nghệ đang đóng đô tại đây.

Lưu Đằng niềm nở tươi , chủ động bước tới chào hỏi: "Nay ngọn gió nào thổi Sếp Phó sang thăm tệ xá thế ?"

" dẫn bạn gái tham quan một vòng.” đáp thẳng thừng: “Hôm nay là đầu tiên cô đặt chân đến Diệu Hằng."

Bạn gái ư...

Ánh mắt Lưu Đằng lướt qua cô, một tia sáng vụt qua trong đáy mắt. Ông xòa: "Rất hân hạnh đón tiếp, cô cứ tự nhiên tham quan nhé! Ở đây cô cứ coi như ở nhà , giống như Sếp Phó đây!"

Cô chăm chú quan sát đàn ông đối diện. Hồi cấp hai, cô từng qua vài bài báo về Lưu Đằng. Quá trình khởi nghiệp đầy gian truân nhưng cũng kém phần rực rỡ của ông thực sự là một nguồn cảm hứng lớn. Sự kính trọng ánh lên trong ánh mắt, cô lễ phép cúi đầu: "Cháu cảm ơn bác ạ."

Lưu Đằng vồn vã đáp : "Đừng khách sáo, đó là điều nên mà!"

lúc , chiếc điện thoại tay Lưu Đằng đổ chuông. Ông liếc màn hình nhưng ý định máy. Thấy , liền lên tiếng: "Ông cứ việc , đưa cô ăn tối đây."

"Vâng ." Lưu Đằng gật đầu: “Hôm nào rảnh rỗi em nhậu một bữa nhé Sếp Phó."

"Nhất định , khi nào rảnh sẽ hẹn." Chào hỏi xong xuôi, dắt tay cô về phía thang máy.

Bữa tối nay dẫn cô lên nhà hàng VIP tầng thượng nữa, mà đưa cô đến một nhà hàng khá sang trọng ở ngay tầng trệt tòa nhà, nơi cũng thường xuyên lui tới.

Bước phòng VIP, cô cởi phăng đôi giày cho đỡ nhức chân nhưng cố gắng kìm nén. Anh tinh ý nhận cô cứ liên tục nhón chân lên hạ xuống, quan tâm hỏi: "Chân em mỏi ?"

"Hơi mỏi một chút xíu thôi ạ..." cô ngập ngừng đáp.

Không rằng, xổm xuống ngay mặt cô: "Để xoa bóp cho em."

Khuôn mặt cô thoáng chốc đỏ bừng lên: "Không cần ơi..."

Như thế thì ngại c.h.ế.t mất.

Chẳng riêng gì cô, nãy giờ cũng bộ một quãng đường dài tương đương như thế. đôi lúc tỏ khá độc đoán và chuyên quyền. Anh nắm lấy cổ chân cô, nhẹ nhàng tháo chiếc giày bên chân trái . Các ngón chân bọc trong lớp tất trắng của cô theo phản xạ co rúm .

Anh chẳng hề chê bai tỏ vẻ khó chịu, cứ thế bắt đầu xoa bóp nắn vuốt lòng bàn chân cho cô. Chẳng mấy chốc, một cảm giác thư thái, dễ chịu chạy dọc khắp cơ thể cô. Thật sự sảng khoái...

vô thức co quắp các ngón chân .

Nói thật thì, dẫu bộ cả buổi trời, đôi bàn chân cô chẳng hề toát mùi gì khó chịu, hình dáng thon thả, nhỏ nhắn xinh xắn vô cùng. Anh càng xoa bóp, ánh mắt càng tối sầm .

Dời ánh mắt chỗ khác, lọn tóc mái đen nhánh rủ xuống trán , khẽ đung đưa theo từng nhịp tay xoa bóp, chạm nhẹ đuôi lông mày.

Cô chăm chú ngắm , hai má ửng hồng rạng rỡ.

hề rằng, ngay tại thời điểm đó, các nhóm chat nội bộ của Diệu Hằng, tin nhắn đang nổ liên hồi. Hình ảnh của cô phát tán và truyền tay với tốc độ chóng mặt.

[Bạn gái sếp lớn xinh lung linh luôn.]

[Trông ngoan hiền, đáng yêu xỉu.]

[Da trắng phát sáng luôn á.]

[Cái kẹp tóc bé đang cài đầu tớ cũng một cái y chang! Làm tròn lên thì tớ cũng đang xài đồ đôi với sếp lớn hahahaha.]

Mấy cô nhân viên phục vụ bưng bê các món ăn mà hai gọi bước phòng VIP, bắt gặp cảnh đang quỳ gối xoa bóp chân cho... cô gái cùng, suýt chút nữa thì rớt cằm vì quá sốc.

Cố gắng kìm nén sự ngạc nhiên tột độ, họ đặt các món ăn lên bàn nhanh chóng lui ngoài, giữ nguyên phong thái chuyên nghiệp.

"Được ạ." Cô khẽ đẩy nhẹ vai .

Anh "ừm" một tiếng trầm đục, buông chân cô cẩn thận xỏ chiếc giày da chân cô.

"Anh rửa tay .” cô nhắc nhở.

Anh bật : "Tuân lệnh."

Anh cúi đầu ghé sát tai cô: " mà, chân em thơm lắm, chẳng mùi gì cả."

"Anh hề bận tâm ."

Vành tai cô đỏ lựng lên.

dậy, choàng tay ôm lấy cổ , đặt lên má hai nụ hôn nồng nàn, xem như phần thưởng cho công lao xoa bóp chân của . Anh cũng ngần ngại đáp trả cô bằng một nụ hôn sâu.

Thấy vẻ như hôn mãi dứt, cô khẽ nghiêng mặt , tránh né nụ hôn. Nụ hôn của trượt xuống vành tai cô, ngậm trọn lấy dái tai nhỏ nhắn .

"Ăn cơm thôi ơi.” cô đẩy nhẹ n.g.ự.c .

Anh còn mải mê nhấm nháp vành tai cô thêm một lúc lâu mới chịu dừng , giọng trầm khàn vang lên: "Ừm."

"Ăn cơm thôi."

Cô ngoan ngoãn ngay ngắn.

Bên ngoài trời tối đen như mực. Khu trung tâm thương mại rực rỡ ánh đèn màu, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát. Đại lộ Trường An chạy dài về phía Đông, tựa như một dải ngân hà lung linh, huyền ảo.

 

Loading...