Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 42: Ethereal - Cứ hôn là dính chặt lấy
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:26
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời bắt đầu chuyển lạnh khi bước sang giữa tháng 11.
Sáng chủ nhật, một chiếc Maybach màu đen sang trọng đỗ xịch cổng Trung tâm Sát hạch Lái xe Bắc Kinh. Cửa xe bên ghế lái bật mở, bước xuống , sải bước vòng qua mũi xe cẩn thận mở cửa ghế phụ.
Anh diện chiếc áo dáng dài màu xám đậm, bên trong kết hợp áo len cổ lọ cùng tông màu. Đường cắt may tinh tế của chiếc áo càng nổi bật bờ vai Thái Bình Dương vững chãi, toát lên vẻ sắc lạnh, uy nghiêm.
Sự xuất hiện của một chiếc siêu xe luôn là tâm điểm thu hút ánh . Vài đường ngoái đầu quan sát, tò mò xem ai là bước xuống từ vị trí ghế phụ khi thấy ân cần mở cửa. Hóa đó là một cô gái sở hữu nhan sắc vô cùng kiều diễm.
Cô gái trông còn khá trẻ, diện chiếc áo phao dáng ngắn màu trắng sữa, bồng bềnh và mềm mại. Phần cổ áo điểm xuyết dải lông trắng muốt, càng nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú. Cô kết hợp chiếc áo với quần jean ống màu xanh nhạt và đôi giày thể thao trắng năng động.
Cô cất điện thoại túi xách, đồng thời kiểm tra chứng minh thư mang theo. Thấy mở sẵn cửa xe, cô liền bước xuống.
"Vào trong thôi em, sắp tới giờ thi .” nhẹ nhàng giục.
"Vâng ạ.” cô ngoan ngoãn đáp.
Sau khi chốt cửa xe cẩn thận, tháp tùng cô bước sảnh chờ thi. Bên trong lúc chật kín .
Đưa mắt quét một vòng, cô thấy hàng ghế giữa khá thưa , liền đan tay tay kéo về phía đó.
Vừa xuống, cô ngả đầu tựa vai , hai tay ôm lấy cánh tay . Anh cúi xuống, tì cằm lên đỉnh đầu cô, dịu dàng hỏi: "Em buồn ngủ ?"
"Hơi ạ.” cô nhỏ giọng trả lời.
Hơn nữa, cô thích cảm giác ôm như thế , ấm áp vô cùng.
Hôm nay là ngày cô thi thực hành lái xe. Cuối tháng 10, cô vượt qua phần thi lý thuyết chỉ trong một nốt nhạc. Lịch thi hôm nay xếp lúc 8h30 sáng. Từ Thanh Hoa lái xe đến đây mất 50 phút, thế nên cô thức dậy từ khá sớm, giấc ngủ vẫn trọn vẹn.
"Em nhắm mắt chợp mắt một lát .” dỗ dành.
Cô ôm chặt hơn một chút ngoan ngoãn nhắm mắt .
Xung quanh, khá nhiều thí sinh đang cắm cúi ôn bài điện thoại, nét mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng, hồi hộp. Trái ngược , cô gái nhỏ trong vòng tay điềm tĩnh lạ thường, dường như chẳng mảy may lo lắng về việc vượt qua phần thi thực hành . Ngắm khuôn mặt say ngủ bình yên của cô, cảm thấy vô cùng thích thú với sự tự tin .
Một bóng cao lớn từ ngoài cửa bước sảnh chờ. Người đàn ông diện chiếc áo phao dáng dài màu trắng, đội mũ len và đeo khẩu trang đen che kín mặt. Dù mới sáng sớm, còn cẩn thận gài thêm cặp kính đen giữa mũ và khẩu trang.
Vừa bước trong, ánh mắt va cô và dán chặt đó một lúc lâu.
Nhạy bén phát hiện ánh săi mói , ngẩng đầu lên. Dưới cặp kính đen, đôi mắt vội vàng cụp xuống lảng tránh. Người đàn ông thong thả lướt qua hàng ghế của họ, chọn một chỗ trống ở hàng ghế ngay phía để xuống.
Chỗ ngay phía lưng cô.
Màn hình LED lớn trong sảnh liên tục chạy tên các thí sinh. Vừa xuống, đàn ông tháo kính râm , để lộ đôi mắt phượng hẹp dài sắc sảo, ngước lên màn hình hiển thị.
Vài phút trôi qua, như linh tính mách bảo, bất giác đầu và bắt gặp đôi mắt phượng .
Anh cau mày khó chịu.
Cô thì gì. Tựa đầu lên vai thật êm ái, chỉ chợp mắt một lát mà ý thức cô trở nên mơ màng. Mãi cho đến khi tiếng loa thông báo vang lên tên cô:
"Mời thí sinh 04 Ôn Ngôn di chuyển đến xe thi 9 để chuẩn thi."
Anh vỗ nhẹ lưng cô đ.á.n.h thức: "Đến giờ thi bé cưng."
Chỉ những lúc mật, gần gũi, chẳng hạn như lúc ôm hôn cô, mới âu yếm gọi cô là "bé cưng". Cô ngước , ngái ngủ đáp: "Vâng."
Anh xách túi giúp cô, cùng cô dậy khỏi ghế: "Để tiễn em cửa."
Cô vẫn ôm khư khư cánh tay buông, nép sát cùng bước khỏi sảnh chờ.
Khi hai bóng dáng khuất dạng cánh cửa sảnh, đôi mắt phượng mới dời sự chú ý, tiếp tục hướng lên màn hình LED, đăm đăm cái tên "Ôn Ngôn" thêm vài giây nữa.
Một trai dáng gầy gò, khuôn mặt chữ điền hớt hải chạy sảnh. Cậu rảo mắt quanh một vòng, thấy động tĩnh gì bất thường mới bước vội đến cạnh Thẩm Loan Thụ, đưa cho ly cà phê: "Anh Loan, tháo kính râm ? Thi bắt đầu , mau đeo ."
Thẩm Loan Thụ nhấp một ngụm cà phê mới thong thả đẩy kính râm lên sống mũi.
...
Chiếc xe thi 9 đang nổ máy chờ sẵn ở vạch xuất phát, cửa sổ bên ghế phụ hạ xuống một nửa.
Cô tiến gần, cúi xuống thì thấy một cán bộ sát hạch trạc tuổi trung niên đang bên trong.
Cô đưa tay gõ nhẹ cửa kính.
Cán bộ sát hạch sang, hạ hẳn cửa kính xuống.
"Chào chú ạ, cháu là Ôn Ngôn." Cô đưa chứng minh thư cho chú.
Cán bộ sát hạch nhận lấy chứng minh thư, quẹt qua máy quét chuyên dụng. Xác nhận thông tin chính xác, chú mới ngẩng lên đ.á.n.h giá cô. Một cô gái vô cùng xinh nhưng đôi mắt còn ngái ngủ, tuổi đời còn trẻ. Trong thâm tâm, chú thầm nghĩ phần thi sắp tới của cô bé chắc chắn sẽ mấy suôn sẻ: "Lên xe cháu, bắt đầu các bước chuẩn khi khởi hành."
Cô gật đầu, về phía đuôi xe.
Hoàn thành bài kiểm tra vòng quanh xe, cô mở cửa bước lên ghế lái.
Cô dường như tỉnh ngủ hẳn. Các thao tác điều chỉnh ghế , thắt dây an , kiểm tra gương chiếu hậu, tay trái giữ vô lăng, tay chỉnh gương chiếu hậu bên , tất cả đều cô thực hiện một cách trơn tru, thành thục.
Cán bộ sát hạch liếc cô một cái. Nét mặt cô điềm tĩnh, hề dấu hiệu của sự căng thẳng cố tình tỏ thoải mái. Cô chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vô lăng, sẵn sàng cho các bài thi tiếp theo.
Bài thi đầu tiên là mô phỏng tình huống bật đèn.
Hệ thống âm thanh vang lên: "Vui lòng bật đèn pha."
Cô dùng tay vặn nhẹ công tắc, đèn sáng.
...
"Bài thi mô phỏng tình huống bật đèn ban đêm thành. Vui lòng tắt đèn và khởi hành để tiếp tục bài thi."
Cô tắt đèn, gạt cần xi-nhan trái, bấm còi, 1, nhả phanh tay.
Cô đầu quan sát gương chiếu hậu bên trái để kiểm tra tình hình giao thông phía , động tác dứt khoát, chuẩn xác.
Đảm bảo an , cô từ từ nhả côn, chiếc xe êm ái lăn bánh. Cán bộ sát hạch tựa lưng ghế, đưa mắt cảnh vật vút qua ngoài cửa sổ, thầm rút đ.á.n.h giá ban đầu về cô bé.
Cô bé lái xe cũng vững vàng phết đấy chứ.
Trên gương chiếu hậu xuất hiện một chiếc xe lưu thông bình thường đang tiến đến gần. Cô hề nao núng tranh đường, vẫn vững vàng tay lái nhường cho chiếc xe đó vượt lên .
Ba giây , xác định cách an , cô nhẹ nhàng bẻ lái, chiếc xe chuyển làn một cách mượt mà.
Cả quá trình chuyển làn, xe hề rung lắc.
Một lúc , ở làn đường đối diện một chiếc xe đang chạy tới, cách chỉ còn tầm một trăm mét. Nhiều thí sinh gặp tình huống thường sẽ luống cuống, hoặc là đạp ga phóng bừa, hoặc là do dự bỏ lỡ cơ hội.
cô thì .
Cô điềm tĩnh cho xe dừng ở giao lộ, chờ chiếc xe qua.
Khi chiếc xe khuất, cô nhanh chóng quan sát làn đường đối diện, xác nhận an mới đ.á.n.h lái hết cỡ. Quỹ đạo đầu xe hình vòng cung hảo, hề cán vạch liền mép đường lấn sang làn đường ngược chiều.
Cán bộ sát hạch sang cô bằng ánh mắt thán phục.
Kỹ năng lái xe quá đỉnh, giống một "tấm chiếu mới" chút nào.
...
Ngoài cửa sảnh chờ, chôn chân ở đó, hai tay đút sâu túi áo , ánh mắt dán chặt hướng chiếc xe thi đang tiến đến.
Chiếc xe 9 từ từ tiến khu vực vạch đích. Một bóng dáng mặc áo phao trắng sữa bước xuống xe, khóe môi bất giác cong lên một nụ tươi tắn.
Cô thấy là chạy ùa tới.
Anh cũng rảo bước tiến lên đón cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-42-ethereal-cu-hon-la-dinh-chat-lay.html.]
"Em thi xong ơi." Cô lao thẳng vòng tay , ôm chầm lấy .
Lúc thi thì cô vô cùng điềm tĩnh, nhưng khi thi xong, bản tính trẻ con của cô mới bộc lộ ngoài.
"Kết quả em?" Anh cúi xuống hai má ửng hồng đáng yêu của cô.
Hơi thở cô chút gấp gáp, nhưng giọng ngập tràn niềm vui sướng: "Qua ạ, điểm tuyệt đối luôn."
Thi xong là ngay kết quả từ cán bộ sát hạch.
"Lại là điểm tuyệt đối cơ ." Anh ôm chặt cô lòng: “Giỏi lắm."
Giọng trầm ấm, vang lên bên tai cô, kèm theo một nụ hôn nhẹ lên trán. Hai bài thi lý thuyết và thực hành sa hình đó, cô cũng ẵm trọn điểm tuyệt đối.
Tuy nhiên, với thành tích của một thủ khoa tỉnh thì kết quả cũng chẳng gì đáng ngạc nhiên.
Cô kiễng chân hôn đáp trả một cái lên má.
Người kẻ tấp nập cửa sảnh chờ, ít ánh tò mò hướng về phía họ. Hai cũng thể hiện tình cảm thái quá nơi đông , liền : "Mình in kết quả thi thôi em."
"Vâng ạ." Cô ngoan ngoãn gật đầu.
...
Với việc vượt qua bài thi thực hành sa hình, buổi chiều cô thể tiến hành luôn bài thi lý thuyết cuối cùng. một giờ rưỡi chiều, tháp tùng cô đến sảnh chờ, nửa tiếng cô chính thức bước phòng thi.
Bài thi lý thuyết gồm 50 câu hỏi trắc nghiệm, cô chỉ mất vỏn vẹn mười lăm phút để thành. vì đây là bài thi cuối cùng, cô cẩn thận rà soát đáp án một lượt, nán trong phòng thi thêm mười phút nữa như một cách đ.á.n.h dấu cột mốc quan trọng khi nhấn nút nộp bài.
như dự đoán, cô đạt điểm tuyệt đối.
Vượt qua bài thi lý thuyết cuối cùng đồng nghĩa với việc cô chính thức cấp bằng lái xe. Tuy nhiên, khi nhận bằng, tất cả những thi đỗ tập trung để xem một đoạn video tuyên truyền về an giao thông dài nửa tiếng, đó tham gia lễ tuyên thệ.
Trong lúc cô cùng ba bốn chục khác đang nghiêm trang tuyên thệ trong phòng, đợi ngoài cửa. Điện thoại bỗng rung lên, lấy xem bước chỗ khác để máy.
Vừa bắt máy, giọng Hạ Liên vang lên ồm ồm: "Lão Phó, tối nay chầu nhậu ?"
Từ lúc bạn gái, dường như bốc khỏi thế giới, bận rộn đến mức chẳng thấy tăm . Đây là thứ hai Hạ Liên réo rắt rủ rê.
"Để hôm khác .” từ chối thẳng thừng: “Tối nay dành thời gian cho cô bé nhà ."
"Lại là cô bé đó ?"
"Ừ."
"Thế giờ ông đang ở xó nào đấy? Đang cắm mặt ở công ty ?" Hạ Liên tò mò.
"Không, đang ở trung tâm sát hạch lái xe."
"Ở trung tâm sát hạch cái quái gì? Đừng bảo là ông đăng ký biển cho xe mới tậu nha."
"Đưa cô bé thi bằng lái. Sắp bằng đến nơi , đang lễ tuyên thệ.” còn tự hào bồi thêm một câu: "Từ bài thi đầu tiên đến bài thi cuối cùng, bài nào cô bé cũng rinh điểm tuyệt đối đấy."
Câu chốt hạ của khiến Hạ Liên ngửi thấy nồng nặc mùi khoe khoang, im lặng một lúc mới lên tiếng trêu chọc: " thấy ông coi cô bé như con gái ruột mà nuôi luôn đấy."
Anh hề phản bác: " ."
Thậm chí còn một suy nghĩ điên rồ là ước gì quen cô ngay từ khi cô mới cất tiếng chào đời.
mà, suy nghĩ đó quả thật biến thái.
Hạ Liên mới thất tình xong, chịu nổi cái mùi "cẩu lương" chua loét nên chẳng buồn thêm lời nào, cúp máy cái rụp.
...
Buổi lễ tuyên thệ kết thúc, cô cầm tay cuốn sổ lái xe màu đỏ chói, in hình Quốc huy vàng ươm.
Lớp vỏ ngoài vẫn còn ấm nóng, mới in lò. Cô lật giở cuốn sổ, bức ảnh thẻ 3x4 nền trắng của cô chễm chệ gọn bên trong.
Họ tên: Ôn Ngôn
Ngày cấp đầu: 13-11-2022
Hạng bằng: C1
Đôi mắt cô long lanh, hai má ửng hồng rạng rỡ. Anh cô đắm đuối, giọng trầm ấm đầy nam tính vang lên: "Đi thôi em, đưa em mua xe."
Cô thoáng ngỡ ngàng, ngước : "Mua xe á ?"
Anh đưa tay xoa nhẹ đầu cô: "Ừm, món quà tự thưởng cho em đấy."
Lấy bằng lái xe là thưởng ngay một chiếc xế hộp ? Nghĩ đến đây, trái tim cô đập thình thịch liên hồi.
Cứ ngỡ cô bé sẽ khách sáo từ chối, nào ngờ đôi mắt cô sáng lấp lánh, háo hức hỏi: "Anh mua xe cho em thật ạ?"
"Chứ còn gì nữa? Em thích thì sắm cho em vài chiếc luôn cũng ."
Cô vòng tay ôm lấy cánh tay nũng nịu: "Thôi ạ, một chiếc là đủ ơi."
Anh vô cùng thích thú bộ dạng nũng nịu của cô. Anh cũng cảm thấy hài lòng vì cô còn giữ cách với như , thoải mái đón nhận sự quan tâm, chăm sóc của . Anh vòng tay ôm trọn cô lòng.
Cô chủ động rướn lên, đặt một nụ hôn ngọt ngào lên môi .
Anh khép hờ hàng mi rậm, vội đáp trả nụ hôn của cô, mà ôm cô bước khỏi trung tâm, tiến về phía chiếc xe đang đỗ bên đường.
Anh ga lăng mở cửa xe bên ghế phụ cho cô.
Cô bước xe, đang loay hoay cài dây an thì bất ngờ tháo , nhấc bổng cô sang vị trí ghế lái.
Hai má cô ửng đỏ. Anh cúi xuống phủ lấy môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt. Cô ngả hẳn lên đùi , hai chân buông thõng xuống đầu gối của , phần lớn cơ thể lọt thỏm trong vòng tay vững chãi của . Bị hôn đến mức tê dại cả , cô ngoan ngoãn đáp những nụ hôn cuồng nhiệt .
Có lẽ vì sự ngoan ngoãn của cô, cộng thêm hương thơm dịu nhẹ tỏa từ cơ thể cô, d.ụ.c vọng trong bắt đầu trỗi dậy. Anh mạnh bạo gỡ hai chiếc cúc áo chiếc áo phao trắng muốt của cô, luồn tay bên trong.
Cảm nhận cô khẽ run lên, sực tỉnh, vội vàng rút tay . Vẫn ngừng hôn cô, dùng tay tháo chiếc đồng hồ cổ tay xuống.
Khi bàn tay một nữa luồn trong áo, dẫu lạnh lẽo nhưng còn cảm giác vướng víu, cộm cứng của dây đồng hồ nữa, cô cũng dần chìm đắm cảm giác đê mê, lâng lâng tựa chín tầng mây.
Lần vuốt ve táo bạo hơn, luồn sâu bên lớp vải mỏng manh, những ngón tay thô ráp mơn trớn điểm nhạy cảm của cô.
Cô hoảng hốt hé mở đôi mắt.
Anh vẫn chằm chằm cô, động tác tay hề dừng .
"Anh ơi..." Vòng tay cô ôm chặt lấy cổ , giọng bỗng trở nên nũng nịu, ngọt ngào hơn hẳn.
Cô thể kiểm soát bản nữa, trong khoảnh khắc đó, cô thậm chí còn buông những tiếng rên rỉ thở dốc.
"Ừm.” c.ắ.n nhẹ lên vành tai cô, giọng khàn đặc: “Mềm quá, bé cưng."
Nói trắng thì, lúc "chỗ đó" của cô... trêu đùa... . Anh vẫn chịu dừng tay, cô khẽ c.ắ.n chặt môi .
cô hề phản kháng, cũng chẳng chút động tĩnh nào chống cự.
Quả thực cơ thể cô phát triển quá đỗi hảo: “nơi " mềm mại săn chắc, kích thước cũng hề khiêm tốn. Anh dùng lực bóp nhẹ một cái.
Khóe mắt cô ngấn lệ, kìm thốt một tiếng rên rỉ khe khẽ.
Anh cúi xuống chặn đôi môi cô bằng một nụ hôn sâu, chiếc lưỡi tinh nghịch luồn lách trong khoang miệng. Vầng trán nổi hằn những đường gân xanh, mồ hôi lấm tấm.
tài nào dừng . Bàn tay vẫn ngừng trêu đùa "chú thỏ con", tai lắng những tiếng rên rỉ kiều diễm của cô. Anh đảo lưỡi điên cuồng trong khoang miệng cô, chỉ nuốt trọn cô gái nhỏ bụng.
Khuy áo lót dần bung , chiếc áo lót nhỏ bé trượt khỏi "chú thỏ con" đang căng tròn. Bàn tay vẫn buông tha "nơi ". Từ khuôn mặt cho đến chiếc cổ trắng ngần của cô đều nhuốm một màu đỏ lựng.