Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 46: Ethereal - Hôn lên trán cô, gò má...

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Làm "bé cưng ngoan" xem cũng chẳng dễ dàng gì.

Cúp điện thoại, cô gái liếc về phía thang máy, giơ tay chỉnh gương chiếu hậu thắt dây an . Nhấn nút khởi động, chân đạp phanh, chiếc xe thể thao màu xanh sẫm từ từ lăn bánh khỏi bãi đỗ, ngày một xa lao thẳng khỏi gara của trung tâm thương mại.

Về đến ký túc xá, Ôn Ngôn tắm rửa và sấy khô tóc. Nhóm Tiêu Tâm Nhụy vẫn về. Trước khi ngủ, cô nhận cuộc gọi video từ Phó Lan Chước.

Vừa leo lên giường bao lâu, ánh sáng trong rèm che khá mờ ảo. Cô vội mà bó gối tựa gối đầu: "Anh ơi, ăn trưa ạ?"

Lúc ở London đang là hơn hai giờ chiều, nếu bận rộn, khi vẫn kịp ăn.

"Anh ăn ." Phó Lan Chước chằm chằm ống kính: “Tối thế, em đang ở giường ?"

"Vâng ạ.” cô ngoan ngoãn đáp.

Bên im lặng một lát cất giọng: "Ký túc xá chỉ em thôi ?"

"Dạ, các bạn cùng phòng của em vẫn về. Em hỏi , chắc các chơi đến một, hai giờ sáng mới về cơ."

"Chơi khuya .” Phó Lan Chước cau mày: “Chơi đến giờ đó nguy hiểm lắm."

"... Có hai bạn nam cùng mà , bạn trai của Nhụy Nhụy và Khâu Tuyết đều ở đó."

"Tiêu Tâm Nhụy đang hẹn hò với nhóc đó ? Tên là Chu... Cẩm Vũ, đúng ?"

Ban nãy Phó Lan Chước đang dọc hành lang nên ống kính rung lắc. Bây giờ, Ôn Ngôn thấy bước một phòng nghỉ và xuống ghế sofa. Chiếc tai bluetooth màu đen lạnh lẽo gắn tai . Trong khoảnh khắc ống kính chao đảo, cô thoáng thấy trong phòng còn hai đàn ông da trắng lớn tuổi. Vừa thấy bước , họ liền dậy chào hỏi, chỉ khẽ xua tay đáp lễ.

Trong màn hình, hai đàn ông bước ngoài, dường như nhường gian riêng tư cho .

Ôn Ngôn ngờ vẫn còn nhớ nhân vật Chu Cẩm Vũ , khóe môi cô khẽ cong lên: "Dạ đúng , hết kỳ nghỉ Quốc khánh là Chu Cẩm Vũ tỏ tình với Nhụy Nhụy, thế là hai thành đôi luôn."

Phó Lan Chước thẳng màn hình, hỏi cô: "Cậu Chu Cẩm Vũ từng MC trong đêm hội chào tân sinh viên cùng em, đúng ?"

Chuyện cũng nhớ . Ôn Ngôn gật đầu: "Vâng, là . Nhụy Nhụy cũng bắt đầu thích từ lúc đó."

Dù ánh sáng lờ mờ, nhưng vẫn thể rõ những đường nét mờ ảo khuôn mặt Ôn Ngôn. Cô vốn thuộc kiểu đại mỹ nhân cả khung xương lẫn đường nét đều xuất chúng. Ở đầu dây bên , Phó Lan Chước khẽ vân vê chiếc kẹp tóc hình bướm màu xanh nhạt trong tay.

Chiếc kẹp lấy từ phòng của cô ở Vịnh Tần Thủy. Phải công tác xa, luôn mang theo chút gì đó của cô bên để vơi bớt nỗi nhớ nhung.

Không hề yêu đang cầm chiếc kẹp tóc của , Ôn Ngôn đổi góc cầm điện thoại, ngoan ngoãn sấp xuống giường: "Chiều nay bận ạ?"

"Anh thể trò chuyện với em nửa tiếng.” đáp. "Em xuống ngủ , sẽ trò chuyện cùng em cho đến khi em chìm giấc ngủ."

Ôn Ngôn mỉm : "Dạ ."

Chút tiếc nuối vì chơi thỏa thích bỗng chốc tan biến. Cô chiếu điện thoại mặt nữa mà đặt nó ngay cạnh gối. Trong màn hình của Phó Lan Chước lúc chỉ còn đỉnh màn che tối đen như mực. Trò chuyện chừng mười phút, giọng của Ôn Ngôn thưa dần, trong ống chỉ còn tiếng hít thở nhè nhẹ.

Anh ngập ngừng một lát, nỡ cúp máy mà chỉ tắt micro bước phòng họp.

Mãi đến khi loa điện thoại truyền đến chút tiếng động lạch cạch từ phòng ký túc xá của cô, nhận các bạn cùng phòng về, đồng hồ. Lúc ở trong nước hơn hai giờ sáng. Anh định ngắt kết nối thì một giọng thì thầm lọt loa: "Ngôn Ngôn ngủ say quá."

"Ây da, tớ thấy chuyện yêu đương của Ngôn Ngôn cũng chẳng thoải mái mấy . Hôm nay tớ mới nhận , bạn gái của các 'tổng tài' cũng phần nguy hiểm đấy chứ! Nếu thì sếp Phó chẳng thuê một đống vệ sĩ như ."

" thế, ngoài chuyện nguy hiểm thì còn chẳng chơi bời xả láng. Giờ Ngôn Ngôn mới chỉ hẹn hò với sếp Phó thôi, chứ kết hôn. Nếu mà cưới thật..."

"Xùy, hai bé mồm thôi, lát nữa Ngôn Ngôn thức giấc bây giờ."

Chung Hữu Hữu ngắt lời họ. Tiêu Tâm Nhụy uống say nên chẳng nhớ việc khống chế âm lượng, bước loạng choạng. Chung Hữu Hữu dìu cô nàng đến tận chân cầu thang giường tầng, vỗ vỗ vai hỏi: "Có leo lên giường đây? Trả lời xem, leo nổi ?"

Ký túc xá của tòa nhà đều thiết kế giường tầng, giường ngủ ở , bàn học ở .

Tiêu Tâm Nhụy ợ một tiếng nồng nặc mùi rượu, gật gật đầu, đá bay đôi giày lóp ngóp bò lên giường, bỏ luôn cả việc tắm rửa.

Khâu Tuyết vò đầu bứt tai, đầu váng mắt hoa, cũng quyết định đình công việc tắm gội mà trèo luôn lên giường.

Chung Hữu Hữu uống ít hơn hẳn hai . Đợi họ yên vị giường, cô mới chuẩn nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt. lúc , Tiêu Tâm Nhụy vô tình đạp nhẹ thành giường cô giật thót . Chung Hữu Hữu , đẩy nhẹ Tiêu Tâm Nhụy một cái, nhắc nhở: "Đã bảo bé mồm thôi mà, Ngôn Ngôn đang ngủ đấy."

Tiêu Tâm Nhụy ngoan ngoãn "Ồ" một tiếng, ồn nữa.

"..."

Phó Lan Chước khẽ nhíu mày. Tuy nhiên, chỉ thấy tiếng Ôn Ngôn trở , đó nhịp thở của cô vẫn duy trì sự đều đặn, yên bình. Anh tiếp tục động tĩnh bên đó nữa mà dứt khoát cúp máy.

...

Sáng hôm , vì ngủ sớm nên Ôn Ngôn cũng là thức dậy đầu tiên. Vệ sinh cá nhân và đồ xong, cô xuống căng tin ăn sáng. Vừa dùng xong bữa, cô nhận tin nhắn từ Phó Lan Chước, báo rằng lên chuyên cơ để bay về nước.

Giờ ở London mới gần một giờ sáng, bay chuyến đêm. Cô hút nốt ngụm sữa đậu nành, ném vỏ hộp thùng rác gõ phím trả lời: [Ôm một cái.]

[Anh nhớ ngủ một giấc thật ngon máy bay nhé.]

[Hẹn gặp ở Yến Thành nha.]

Để thêm vài ngày ở cạnh , cô báo với bà nội là đặt vé về ngày 13. Thực kỳ thi của trường kết thúc từ hai hôm , và cô cũng chẳng đặt vé nào cả, bởi Phó Lan Chước sẽ dùng chuyên cơ đưa cô về.

Thích thú những nhãn dán đáng yêu mà cô gửi, ngắm nghía một lúc thả một biểu tượng xoa đầu cưng chiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-46-ethereal-hon-len-tran-co-go-ma.html.]

Những nhãn dán dễ thương , chỉ mới thêm từ lúc bắt đầu yêu cô.

Ôn Ngôn ngoài mang túi xách, chỉ nhét điện thoại túi áo. Cô nhắn tin với . Lúc đẩy cửa bước phòng, điện thoại của Tiêu Tâm Nhụy đang reo inh ỏi nhưng cô nàng vẫn ngủ c.h.ế.t giấc.

Nhớ hôm nay cô nàng chuyến tàu cao tốc lúc mười hai giờ trưa, dù bây giờ vẫn còn sớm nhưng sắp xếp hành lý và di chuyển ga cũng tốn khá nhiều thời gian. Ôn Ngôn bèn bước tới lay Tiêu Tâm Nhụy dậy.

Tiêu Tâm Nhụy mơ màng tỉnh giấc: "Trời ơi, may mà , Ngôn Ngôn!"

Cô nàng day day thái dương đang đau nhức, vội vã leo xuống giường.

Tiếng chuông báo thức cũng đ.á.n.h thức luôn cả Chung Hữu Hữu. Dù vé tàu của cô là chuyến buổi chiều, nhưng cô cũng tranh thủ dậy cùng thu dọn hành lý.

Chỉ Khâu Tuyết là ngủ một mạch cho đến khi Tiêu Tâm Nhụy chuẩn khỏi cửa mới uể oải thức dậy.

Ôn Ngôn ở dọn dẹp ký túc xá qua loa một chút, xách túi lên thư viện. Phải đến tận bảy giờ rưỡi tối máy bay của Phó Lan Chước mới hạ cánh.

Cô ở thư viện đến xế chiều, ký túc xá lúc vắng hoe. Các bạn cùng phòng lượt gửi lời chào tạm biệt trong nhóm chat.

[Cuối cùng cũng về nhà á á á á, thèm cơm nấu c.h.ế.t, nhớ cả con ch.ó Shiba nhà tớ nữa!] Tiêu Tâm Nhụy lúc yên vị tàu cao tốc, gửi nhóm một đoạn video cảnh sát ngoài cửa sổ.

Chung Hữu Hữu nhắn: [Nhà tớ thì bố nấu cơm, tớ cũng thèm cơm bố nấu . Phen về chắc mỗi bữa đả ba bát to.]

Hai rôm rả trò chuyện trong nhóm một lúc, đó Khâu Tuyết cũng nhảy góp vui. Ôn Ngôn tiếp nữa, phóng tầm mắt ngoài cửa sổ thư viện.

Tám giờ tối, Ôn Ngôn về ký túc xá chuẩn hành lý. Trước đó cô sắp xếp sẵn một ít, giờ chỉ việc xếp gọn gàng vali. Cô mang theo cả chiếc máy sấy tóc, và như sực nhớ điều gì, cô sụp xuống mở két sắt gầm bàn, lấy sợi dây chuyền sapphire cất luôn vali.

Phó Lan Chước vô cùng đúng giờ. Chắc hẳn xuống máy bay là phi thẳng từ sân bay đến đây. Cô xếp đồ xong thì điện thoại reo vang.

Ôn Ngôn đeo túi chéo, kéo vali bước cửa. Vừa rẽ ở góc cầu thang, cô thấy xuất hiện, vẻ như bước từ thang máy. Thấy cô, rảo bước nhanh hơn.

bước kỳ nghỉ, cổng nhà ký túc xá mở toang, cần quẹt thẻ và mặc định cho phép nhà lên tận phòng phụ giúp hành lý. Tuy nhiên, đến hành lang, cô đụng ngay hai nữ sinh cùng khoa. Cố kìm nén khao khát lao vòng tay , cô chỉ kéo chiếc vali tiến tới: "Anh."

Phó Lan Chước cô, đón lấy chiếc vali đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô: "Đi thôi em."

Dưới hai ánh mắt đầy tò mò và tọc mạch, cô cùng bước về phía thang máy. Vừa trong, đụng thêm hai nữ sinh nữa. Một đang bấm điện thoại, ngẩng đầu lên liền sững sờ, khẽ hít một ngụm khí lạnh, vội đưa tay che miệng, đôi mắt mở to, biểu cảm dường như giấu nổi sự phấn khích.

Cánh cửa thang máy bằng thép gỉ phản chiếu rõ nét hình ảnh của bốn . Hai phía .

Phó Lan Chước sát cạnh Ôn Ngôn, một tay xách chiếc vali đen nhám, tay hờ hững đút túi áo măng tô. Vóc dáng cao lớn, chiếc áo măng tô màu xám dài ngang gối kết hợp cùng áo len cổ lọ đen bên trong càng tôn lên bờ vai rộng vững chãi. Trong gương, những đường nét khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng, xương chân mày cao, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng khẽ mím , toát lên vẻ xa cách khó gần.

Ôn Ngôn diện chiếc áo phao dáng ngắn màu xanh sẫm, phần cổ áo viền một vòng lông xám nâu mềm mại, lấp ló lớp áo lót màu xám đậm bên trong. Đôi chân thon dài bọc trong chiếc quần jeans sáng màu, cùng đôi bốt tuyết màu nâu. Khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bằng bàn tay của cô càng thêm tinh xảo. Vốn sở hữu nhan sắc rực rỡ, mắt hạnh má đào, môi đỏ răng trắng, lúc trông cô càng thêm trong trẻo, tựa như đang tồn tại ở một gian tách biệt với những xung quanh.

Nữ sinh ban nãy đảo mắt liên tục, dám chằm chằm nữa. Vừa tới tầng trệt, cô nàng vội vàng bước nhanh ngoài.

Rời khỏi thang máy, bàn tay đang đút trong túi áo măng tô của Phó Lan Chước vươn , nắm lấy tay cô. Cô sang .

Phó Lan Chước dường như nhận điều gì, liếc chiếc túi đeo chéo hỏi: "Sao em mang chiếc túi nhỏ màu xanh nhạt ?"

"Tại vì lát nữa em về nhà mà ..." Cô đáp lời: “Đeo chiếc túi trông sẽ hợp lý hơn."

Chiếc túi lấy từ nhà khá đắt tiền. Nếu mang về nhà, lớn chắc chắn sẽ hỏi han nhiều, cứ chọn đồ đơn giản, khiêm tốn là nhất.

Anh gặng hỏi thêm. Nắm tay cô bước khỏi cửa ký túc xá, mới chịu buông , xách ngang chiếc vali bước về phía cốp xe.

Ôn Ngôn ngó trong xe, ngạc nhiên khi thấy tài xế . Hóa khi xuống máy bay, tự lái xe tới đây.

Cô vòng qua mở cửa ghế phụ.

Bên ngoài ký túc xá, vài đường giơ điện thoại lên định chụp trộm gì đó, nhưng ngay khi ghế lái, cửa sổ xe lập tức kéo kín bưng.

Họ chẳng thể ghi âm, cũng thể thấy gì. Trong xe, đàn ông chồm tới, từng chút một mơn trớn đôi môi cô.

Ôn Ngôn cầm lấy chốt dây an , kịp cài nụ hôn của cho nhũn cả tay, chốt cài rơi tuột xuống.

Anh hôn mãi dứt, một tay giữ chặt gáy cô, kiểm soát cho cô cựa quậy. Mấy ngày gặp, dường như bù đắp cho thỏa nỗi nhớ nhung. Đến khi dừng , hai tay cô vòng qua ôm lấy cổ tự lúc nào.

Anh cọ nhẹ má chóp mũi cô, ghé sát tai thì thầm bằng chất giọng trầm ấm: "Nhớ , bé cưng?"

"Tất nhiên là nhớ ." Cô hôn nhẹ đáp trả.

Anh hôn lên trán, lên gò má, hôn lên chóp mũi cô, giọng càng hạ thấp hơn: "Kỳ nghỉ đông , em từng nghĩ đến chuyện về nhà ?"

Cô thoáng khựng .

Bố đều còn, thật gia đình bác Hai cũng quá bận tâm việc cô về , chăng chỉ là bà nội mong ngóng. Cô do dự một chút đáp: "Tết chắc em vẫn về nhà đón Tết thôi."

"Sang năm ? Em mới học năm nhất, lấy lý do ở thực tập e là khiên cưỡng. Hơn nữa.” giọng cô đều đều: “Qua Tết, em thăm mộ bố ."

"Vào lúc nào?" Anh hỏi.

"Chắc là mùng Một Tết ạ."

Phó Lan Chước hôn lên trán cô, giọng điệu vô cùng ôn hòa: "Được, đến lúc đó sẽ cùng em."

 

Loading...