Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 47: Ethereal - "Giúp anh với, bé cưng."
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:30
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi mắt đen láy của Ôn Ngôn chợt sáng rực lên, cô khẽ níu lấy vạt áo cánh tay Phó Lan Chước: "Lúc đó rảnh rỗi thật ?"
"Tất nhiên , Tết thì cũng nghỉ lễ chứ." Phó Lan Chước mỉm đáp.
Ôn Ngôn mím nhẹ môi, gật đầu: "Dạ ."
Anh cô, cúi kéo dây an cài cho cô. Ôn Ngôn cảm thấy vùng eo và bụng khẽ siết . Cúi xuống , cô thầm xuýt xoa bàn tay quá, các khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài trắng trẻo. Vừa ngẩng đầu lên, hôn cô. Ôn Ngôn lún sâu ghế, ngoan ngoãn đáp nụ hôn của , khẽ đẩy : "Anh ơi, em lái chiếc xe thể thao mui kính về nhà ."
Căn hộ mua cho cô sửa sang xong từ cuối tháng , nhưng vẫn để trống ít nhất ba tháng cho bay hết mùi sơn và formaldehyd mới thể dọn ở. Vì , tối nay họ sẽ về Vịnh Tần Thủy.
Đột nhiên cô nhớ đến chiếc siêu xe .
"Không em, mai sẽ cho qua trường lái xe về." Phó Lan Chước .
Ôn Ngôn lắc đầu: "Em tự lái nó về nhà cơ."
Anh đưa tay véo nhẹ má cô: "Muộn em, với chiếc xe đó của em chỗ để nhét vali."
Cô cẩn thận quan sát vùng da quanh mắt , nhận những nét mệt mỏi đọng cùng quầng thâm nhạt. Cô nài nỉ nữa, vì cùng xe với về nhà, chứ chẳng lẽ mỗi lái một chiếc. Anh vì cô mà còn thèm gọi tài xế cùng, nên cô bảo: "Vậy để em lái xe cho, nghỉ ngơi chút . Mấy hôm nay công tác chắc mệt lắm ."
Anh mỉm : "Không cần , máy bay cũng chợp mắt một lúc ."
"Em cứ im ."
Ôn Ngôn cúi xuống tháo dây an : "Không, ơi em lái mà."
"Anh cứ để em lái , nha ."
Anh hết cách với sự nũng nịu của cô, đành nhượng bộ: "Được ."
Anh ngập ngừng một lát, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng: "Để gọi Dư Khả tới lái chiếc xe về, tụi sẽ sang chiếc xe mui kính của em."
Cô thoáng khựng , đôi mắt sáng bừng lên: "Dạ ạ."
Mặc dù giờ đây cô lái xe, nhưng vẫn tiếp tục thuê Dư Khả. Ví dụ như những dịp cuối tuần cô gia sư mà thể tháp tùng, Dư Khả sẽ luôn kề cận bảo vệ và túc trực 24/24. Những lúc cô ở trường học, Dư Khả thực chất chẳng gì nhưng vẫn nhận lương đều đặn mỗi tháng. Nhờ , Ôn Ngôn hề cảm thấy đang phiền đối phương.
Anh nhấc máy gọi cho Dư Khả, đầu dây bên bắt máy nhanh.
Cúp máy, : "Anh sẽ lái chiếc xe bãi đỗ của trường , lát nữa em qua lái xe của em nhé."
Ôn Ngôn gật đầu, cúi xuống cài dây an .
Tốc độ của Dư Khả cực kỳ nhanh nhạy. Khi họ đến gara của trường, cô chỉ đến muộn hơn chừng năm phút và nhận lấy chìa khóa từ tay .
Phó Lan Chước theo Ôn Ngôn bước lên chiếc siêu xe màu xanh sẫm.
Mười giờ kém hai mươi phút tối, cô lái xe đến cửa biệt thự 7 khu Vịnh Tần Thủy. Anh dặn dò từ nên cổng lớn mở toang, bảo vệ hề cản .
"Anh ơi, em lái thẳng xuống gara nhà luôn nhé." Cô sang hỏi.
Lái xe ròng rã suốt bốn mươi phút nhưng cô gái nhỏ vẫn rạng rỡ, tràn đầy năng lượng, chẳng hề dấu hiệu mệt mỏi. Anh cô trìu mến: "Được, phía em rẽ nhé."
Vị quản gia chuẩn sẵn sàng để nghênh đón, thấy siêu xe dừng ở cửa mà chạy thẳng xuống hầm, bèn bước theo.
Vừa tiến gara căn biệt thự khổng lồ của , Ôn Ngôn sững sờ. Bên trong đậu san sát bao nhiêu là siêu xe hạng sang... đủ thương hiệu danh tiếng...
Cô tìm một chỗ trống lùi xe , đợi tắt máy xong mới tiếp tục ngắm xung quanh.
Hơn nữa, gara sáng rực rỡ, từ lối hệ thống đèn chào mừng tự động bật sáng. Tiếp đó là trần lung linh trải dài khắp gian. Chẳng hề giống những gara tối tăm, ẩm thấp thông thường, nơi đây tường vách thênh thang, trang hệ thống hút ẩm hiện đại, mặt sàn lát gạch men sáng bóng vì đổ bê tông thô kệch.
Phó Lan Chước dùng một tay tháo dây an , thấy cô vẫn mải mê ngắm bên ngoài, nhích gần: "Sao thế em?"
"Anh ơi, gara nhà rộng thật đấy, còn bao nhiêu là xe nữa..." Cô cảm thán.
Dù sở hữu nhiều xe, nhưng cô ngờ lượng đồ sộ đến thế.
Thêm đó, chỉ một căn biệt thự. Chắc hẳn gara ở những dinh thự khác cũng hoành tráng kém.
Anh khẽ nhếch môi: "Có mấy chiếc mua lâu , mấy chiếc tậu về mà còn kịp lái nào."
Thế thì lãng phí quá mất.
Bắt gặp ánh mắt , cô tự nhủ rằng bao giờ bận tâm đến hai chữ "lãng phí". Những giàu cỡ vung tiền vốn dĩ chỉ dựa tâm trạng.
Cô chỉ ngoan ngoãn "À" một tiếng.
Anh liếc tay cô, cúi xuống tháo dây an giúp cô: "Em mệt ?"
"Về nhà nghỉ ngơi thôi em."
Anh dùng từ "về nhà" chứ "đến nhà ". Ôn Ngôn : "Em mệt ạ, lái xe buổi tối thích lắm ."
Nhất là cầm lái siêu xe, trải nghiệm tuyệt vời vô cùng.
Anh bật : "Được ."
Cả hai thẳng từ gara lên tầng hai bằng thang máy.
Anh trò chuyện nhiều, mang vali tận phòng cho cô rời . Trước khi tắm, cô chạy tót phòng đồ ngắm nghía một vòng. Căn phòng đồ đến mức nào bước cô cũng nán chiêm ngưỡng.
Khuya lắm , đồng hồ điểm mười giờ, Ôn Ngôn mới từ phòng đồ bước để tắm.
Trùng hợp , lúc cô đang tắm dở thì ngoài trời bắt đầu nổi sấm chớp, mưa như trút nước ập đến báo .
Lần cô đến Vịnh Tần Thủy, trời cũng đổ mưa to thế .
Tắm xong bước , cô giật khi thấy một bóng đang sofa trong phòng: "Dì Triệu..."
Dì Triệu vội vàng lên: "À, cô Ôn, là sếp sai đây đấy ạ. Thấy trời sấm chớp mưa to, đóng cửa sổ giúp cô! Hơn nữa, ngài lo lắng cho sự an của cô nên bảo túc trực ở đây."
Chắc sợ cô điện giật lúc đang tắm đây mà... Cô khẽ mỉm : "Cháu cảm ơn dì Triệu."
Dì xòa: "Việc nên mà cô Ôn! Cô bình an vô sự là , xin phép ngoài nhé."
Cô gật đầu.
Dì Triệu lui , cẩn thận khép cửa cho cô.
Hai má Ôn Ngôn ửng hồng. Cô khoác áo choàng tắm bước đến bàn trang điểm, hình ảnh phản chiếu trong gương tháo chiếc khăn trùm đầu. Mưa bên ngoài đang xối xả, cô chần chừ định cắm phích máy sấy tóc.
Chắc dùng cái máy sấy nhỉ.
Đột nhiên tiếng gõ cửa, cô ngoái đầu , đặt máy sấy xuống, vuốt mái tóc ướt bước mở cửa.
Phó Lan Chước mặc bộ đồ ngủ màu xanh sẫm bên ngoài, ánh mắt dán chặt cô.
"Anh."
Anh khẽ cau mày, bước phòng, vòng tay ôm lấy vai cô: "Anh sang sấy tóc giúp em."
Một tia chớp rạch ngang bầu trời, phản chiếu luồng ánh sáng tím mờ ảo, lạnh lẽo lên lớp kính cửa sổ. Tiếng mưa rào rào lớn dần. Ôn Ngôn ôm trọn, đưa trở bàn trang điểm và ngoan ngoãn xuống.
Khóe môi cô khẽ cong lên.
Thấy cô cắm sẵn phích cắm, trực tiếp cầm máy sấy lên, bật công tắc.
Dù hệ thống sưởi trong biệt thự hoạt động , nhưng để cô chịu đựng cảm giác ướt lạnh đầu quá lâu, liền tỉ mỉ sấy tóc cho cô.
Anh sấy khô , chỉ khô phần chân tóc, để chút ẩm ướt nơi ngọn tóc.
Sấy tóc xong, cô xoay ôm chầm lấy eo : "Anh ơi, tự dưng đêm nay mưa to quá."
Anh khựng một nhịp, cúi đầu cô: "Em sợ ?"
Thực nghĩ cô gái nhỏ sợ sấm chớp, lá gan của cô lớn lắm cơ mà.
Cô lắc đầu: "Dạ ..."
" mà.” cô ngập ngừng.
Anh cúi thấp hơn nữa, thở gần như chạm sát vành tai cô, đáy mắt sâu thẳm: " mà cơ?"
Cảm giác ôm thế thật thích. Mùi sữa tắm thơm thoang thoảng. Dù nhấc tay ôm cô, cô vẫn dụi má n.g.ự.c nũng nịu: "Đêm nay, em thể ngủ cùng ?"
"Ý em là... ngủ theo kiểu bình thường ạ."
Dẫu hai cũng yêu mấy tháng, việc ngủ chung một phòng chắc cũng chẳng nhỉ.
Tiếng sấm chớp, mưa giông gầm gào ngoài dường như khơi dậy trong cô một cảm giác ỷ . Bình thường cô chẳng bao giờ như .
Anh liếc ngoài cửa sổ, mưa mỗi lúc một lớn. Suy cho cùng cô vẫn còn nhỏ tuổi, những đêm mưa gió sấm chớp thế , bên cạnh chắc chắn sẽ mang cho cô cảm giác an hơn.
Một thoáng chần chừ, gật đầu đồng ý: "Được thôi."
Cô ngẩng đầu lên, ngạc nhiên vì dễ dàng chấp thuận đến .
Anh đưa tay xoa nhẹ đầu cô: "Để về phòng lấy điện thoại."
Cô gật gật đầu: "Vâng... Em cũng đồ đây."
Ánh mắt lướt qua gò má ửng hồng của cô, trầm giọng đáp: "Ừ."
Anh rời , cô liền chui tọt phòng đồ, chọn một bộ pyjama màu xanh nhạt. Cổ tay áo đính viền lông trắng muốt, bên trong lấp ló chiếc áo hai dây vô cùng quyến rũ. Bộ đồ ăn đứt bộ đồ ngủ hoạt hình phần trẻ con mà cô xếp trong vali.
Thay đồ xong bước , cô xuống mép giường.
Lòng bỗng trào dâng cảm giác rạo rực, pha lẫn chút ngóng trông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-47-ethereal-giup-anh-voi-be-cung.html.]
Tiếng gõ cửa vang lên, cô vội dậy.
kịp mở, bên ngoài lên tiếng: "Anh nhé."
Cô đáp khẽ: "Dạ ..."
Cô lùi , lên giường, kéo chăn đắp ngang .
Cửa phòng khóa, đẩy cửa bước , ánh mắt lướt nhanh về phía chiếc giường. Anh tiến đến, liếc ngoài cửa sổ với tay lấy chiếc điều khiển tủ đầu giường, bấm nút đóng rèm cửa.
Cô giường, đôi mắt dõi theo từng cử chỉ của .
Tấm rèm từ từ khép , đặt điều khiển xuống, vòng sang phía bên giường, thả điện thoại lên tủ.
vội lên giường mà chỉ xuống mép giường, vẻ mặt chút gượng gạo.
Cô xoay : "Anh ơi, lên ."
Anh cô một cái mới vươn tay vén chăn chui . Nệm giường khẽ lún xuống. Mùi sữa tắm quen thuộc thoảng tới, cô nhích về phía , nhích thêm chút nữa vòng tay ôm chầm lấy eo .
Chẳng cần lời nào, khoảnh khắc ôm , cô thấy trong lòng ngập tràn hạnh phúc. Cơ thể rắn rỏi, cứng cáp nhưng mang đến cảm giác như một chiếc gối ôm khổng lồ, ấm áp và tỏa mùi hương dễ chịu. Cô thích cảm giác ôm như thế .
Giọng vang lên, chút bất lực và trầm khàn: "Không ngoan , ngủ nhất là đừng ôm ."
Cô thoáng sững : "Tại ạ..."
Có thích ôm lúc ngủ ? Cũng đúng, như cô thì thoải mái, còn thì chắc. Đi công tác mấy ngày nay chắc cũng nghỉ ngơi t.ử tế, đêm nay còn cô gọi sang ngủ chung. Chưa đợi trả lời, cô buông tay khỏi eo , ngoan ngoãn lùi một chút. chỉ hai giây , bất ngờ lật đè lên cô. Cô sững sờ.
Hơi thở trở nên nặng nhọc, đưa tay nhéo nhẹ má cô: "Anh , là một đàn ông bình thường."
"Sao em đề phòng chút nào ?"
Bắt gặp đôi mắt hoa đào sắc sảo của đang chằm chằm, đôi môi cô hé mở: "Tại em đề phòng ạ?"
Ngay giây tiếp theo, cô hiểu lý do tại . Không một lời, lao tới chiếm đoạt đôi môi cô, nụ hôn nồng nhiệt và kín kẽ.
Cô nhanh chóng hôn đến mức đầu óc choáng váng, cơ thể mềm nhũn . Đây là đầu tiên họ hôn giường, một gian mờ ám tột độ. Giường ngủ vốn là nơi con dễ dàng buông thả, nơi rào cản lý trí phá vỡ. Nụ hôn của mang theo sự khao khát vô tận. Áo ngủ của cô cởi tung, để lộ chiếc áo hai dây mỏng manh, quyến rũ bên trong.
Nụ hôn cũng từ từ dừng , cô mở to đôi mắt long lanh ướt át.
Anh đang mải mê chiêm ngưỡng chiếc áo ngủ bên trong của cô, ánh mắt thẳng thắn, trần trụi và sâu thẳm vô cùng.
Gương mặt cô càng lúc càng đỏ ửng.
"Đẹp lắm, bé cưng."
Giọng trầm khàn, rin rít như tiếng ma sát, mang chút âm hưởng kim loại lạnh lẽo. Nói đoạn, tiếp tục áp môi xuống. Cô ngập ngừng, c.ắ.n nhẹ môi .
Anh gạt nhẹ quai chiếc áo hai dây, trượt dài xuống . Chẳng mấy chốc, chiếc áo mỏng manh tuột xuống quá nửa, gần như chẳng còn tác dụng che chắn.
Hơi thở của vấn vít lấy cô, chuyển từ sự dịu dàng sang đôi chút mất kiểm soát.
Cô như lơ lửng giữa những đám mây, trêu đùa đến mức mụ mị cả .
vì hôn êm ái, hề vồ vập nên cô cảm thấy sợ hãi chút nào. Ngược , cơ thể cô ngày càng tê dại, những ngón chân bất giác co quắp .
Rất lâu, lâu , chẳng thời gian trôi qua bao lâu, đầu óc cô cuồng, còn phân biệt phương hướng. Hơi thở áp sát, ghé tai cô thì thầm một câu với chất giọng khàn đặc.
Cô hiểu ý là gì, chẳng nhẽ đêm nay tiến tới bước cuối cùng với cô .
Không hỏi cần giúp thế nào, cô cứ như ma xui quỷ khiến, ngoan ngoãn đáp "Dạ...".
"Có xem ?" Cô hỏi.
"Dạ?"
Anh kề sát tai cô thốt một từ, khiến đầu óc cô như nổ tung. Dù , cô vẫn ngoan ngoãn đáp: "Vâng..."
Cô quá đỗi ngoan hiền. Anh một nữa cảm thấy may mắn vì cô gặp là , chứ kẻ nào khác. Thế nhưng lúc đây, thể đóng vai nữa.
Tâm trí mất kiểm soát, đáy mắt tối đen như mực.
Tròng mắt đen láy của cô đảo liên hồi, sự tò mò lấn át nỗi sợ hãi. Cô ngoan ngoãn theo lời .
Cô kiềm mà khẽ cảm thán một câu.
Câu khiến đôi mắt càng thêm sâu thẳm, thậm chí còn ánh lên vẻ sắc lạnh, dán chặt ánh cô buông.
Cô ngơ ngác, nhưng đôi mắt sáng rực lên.
Giọng vô cùng trầm thấp, thở đặc quánh tựa sương mù, tiếp tục chỉ dẫn cho cô.
Tiếng mưa rơi rả rích ngừng, len lỏi căn phòng. Tâm trí cô chơi vơi vô định, đôi mắt ướt đẫm, vành tai ửng lên một sắc đỏ kỳ lạ.
Anh kéo nốt bàn tay còn của cô đặt lên.
Tiếng mưa bên ngoài mỗi lúc một lớn hơn, dường như cả tiếng sấm rền vang.
"Dùng chút sức em." Anh cất giọng lệnh.
Rất hiếm khi cô thấy như , thậm chí còn bá đạo hơn cả lúc vung tiền cho cô tiêu xài. cô vẫn ngoan ngoãn theo.
Anh chỉ dẫn thêm một câu.
Cô tiếp tục thực hiện.
Cô thấy gọi cô là "bé cưng" bao nhiêu , giọng điệu khàn đặc, mê hoặc.
Mưa rơi rả rích bên ngoài lấp l.i.ế.m âm thanh, lớp kính cửa sổ nước tuôn xối xả. Thế giới bên ngoài như chìm nghỉm trong dòng nước, tựa hồ đang tan chảy. Ánh đèn đường màn mưa dập vỡ nát, chỉ còn những quầng sáng vàng úa mờ mịt, chập chờn lơ lửng. Nước mưa men theo cột đèn tuôn thành dòng lấp lánh, đập xuống mặt đất tung bọt trắng xóa. Vạn vật chìm trong màn mưa xám xịt, cuồn cuộn đổ xuống, hình đổi dạng, chẳng còn nhận hình hài ban đầu.
Mưa như chuỗi hạt tuôn rơi từ trời đêm, từng giọt lớn nện xuống mặt đất, tạo thành vô vàn vòng xoáy nhỏ. Cửa kính hằn lên những vệt nước chằng chịt.
Đêm tĩnh mịch. Bầu khí trong phòng vương vãi những dấu vết mờ ám. Đây là đầu tiên cô chứng kiến trong bộ dạng . Rốt cuộc, cô cũng thấy một tiếng thở hắt nhẹ từ , bàn tay cô bỗng thấy lành lạnh.
Anh cẩn thận dùng khăn giấy lau sạch sẽ cho cô, mới mặc quần áo.
"Ga giường bẩn , để ." Anh .
Mặt mày, cổ tới tận n.g.ự.c cô đỏ ửng. Cô liếc : "Dạ... Để em rửa tay nhé."
Giọng trầm thấp: "Ừ, em ."
Cô cài cúc áo ngủ, bước xuống giường, nhà vệ sinh vặn vòi nước rửa tay.
Trong lúc rửa, cô ngước trong gương.
Mặt cô đỏ bừng như nướng lửa. Ánh mắt cô trượt xuống , xương quai xanh đầy rẫy những dấu vết đỏ chót...
Lúc cô bước , nhanh chóng trải xong ga giường mới. Chiếc ga cũ vứt lăn lóc t.h.ả.m mà xếp gọn gàng đặt sofa. Cô bước gần.
Anh kéo cô lòng ôm chặt: "Đêm nay vất vả cho em , sợ ?"
Cô lắc đầu: "Dạ ạ."
"Không sợ ?" Anh cúi đầu, khẽ bật thành tiếng.
Trạng thái hiện tại của khác hẳn lúc . Lúc mới bước phòng, sắc mặt phần trầm lắng. Giờ đây, khuôn mặt ngập tràn sự sảng khoái, thỏa mãn, giống hệt biểu cảm của một đ.á.n.h chén một bữa no nê.
Cô thủ thỉ: "Chỉ là... tay em mỏi nhừ ."
Anh bế bổng cô đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận, cũng ngả lưng xuống bên cạnh. Anh nắm lấy bàn tay cô: "Để xoa bóp cho."
Cô gật đầu, nghiêng sang một bên, thản nhiên tận hưởng sự phục vụ của , bởi vì nãy giờ là cô phục vụ mà...
Anh xoa bóp một lúc, cúi xuống dịu dàng đặt một nụ hôn lên tay cô: "Đêm nay, đôi tay lập công lớn lắm."
Cô áp má xuống gối, chớp chớp mắt: "Chắc nhịn lâu lắm nhỉ."
Anh lúc nào cũng mạnh miệng khẳng định là một đàn ông bình thường.
Mà đàn ông thì đa phần đều háo sắc.
Anh vẻ cũng chẳng bậc thánh nhân gì cho cam, d.ụ.c vọng phương diện của chắc chắn cũng nhỏ...
"Cũng tàm tạm.” đáp: “ mà, đêm nay thỏa mãn ."
"Chỉ cần dùng tay thôi cũng đủ thỏa mãn ạ?"
Anh cô chằm chằm. Cô nhóc chắc chắn rằng, d.ụ.c vọng của đàn ông trong một đêm thể bùng phát nhiều , cứ giải quyết xong là hết. Vậy nên, tiếp tục chủ đề nữa, ít nhất là ở giường.
"Tạm thời thì đủ." Anh hôn lên trán cô: “Khuya lắm , ngủ thôi bé cưng."
"Thế đừng nha, ở với em."
"Ừ, ."
Cô cũng bắt xoa tay nữa, rướn tới ôm chặt lấy eo . Bây giờ cô lờ mờ hiểu , đây thích cô ôm khi ngủ, mà là sợ bản kiểm soát , và quả thực tối nay mất khống chế. bây giờ giải tỏa xong , chắc chắn sẽ nữa.
Anh cúi đầu, hít hà hương thơm cô, vòng tay ôm lấy hình bé nhỏ, vỗ nhè nhẹ lưng cô: "Ngủ ngon."
"Sao gọi em là bé cưng nữa." Cô khe khẽ nũng nịu.
Anh bật : "Ngủ ngon nhé, bé cưng."
"Ngủ em."
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai cô.