Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 49: Ethereal - Anh ơi, anh nhẹ một chút
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chờ mãi đến khi tuyết tạnh hẳn, Phó Lan Chước mới đưa Ôn Ngôn lên cáp treo xuống núi. Về đến khách sạn, cô về phòng sắp xếp đồ đạc tranh thủ ngâm thư giãn.
Khách sạn đặt là dạng villa hạng sang. Tuy suối nước nóng như ở Tam Á, nhưng bù , phòng tắm trang bồn tắm cực xịn. Ngâm trong làn nước nóng ấm áp mang cảm giác vô cùng sảng khoái.
Nằm ườn trong bồn tắm gần nửa tiếng đồng hồ, cô mới chịu bước .
Sấy tóc xong xuôi, cô leo lên giường là ngủ ngay. Phấn khích trượt tuyết cả ngày khiến cô tiêu hao ít thể lực, thêm đó, cô sáng mai ngủ nướng lỡ mất thời gian chơi quý báu. Lần , cô chủ động đặt báo thức.
Cô căn giờ báo thức quá sớm, sợ dậy mà vẫn còn say giấc. Sáng hôm , lúc tám giờ rưỡi, tiếng chuông báo thức vang lên, cô lật đật chui khỏi chăn.
Cô dậy bao lâu thì cũng tỉnh giấc. Hai cùng xuống nhà hàng của khách sạn dùng điểm tâm, háo hức tiến về phía bãi trượt tuyết.
Buổi sáng, cô bắt đầu quen với ván đôi. Có lẽ do nền tảng từ ván đơn, cô tiếp thu ván đôi nhanh hơn hẳn. Đến chiều, cô vẫn mải mê chinh phục những đường trượt với ván đôi.
Niềm vui trong những chuyến du lịch luôn trôi qua nhanh chớp mắt. Chuyến trượt tuyết kéo dài hai ngày kết thúc, sáng ngày 13, cả hai lên chuyên cơ riêng của Diệu Hằng. Lần , đưa cô từ Cát Lâm bay thẳng về Huệ Thành.
Cát Lâm tận vùng Đông Bắc của Trung Quốc, trong khi Huệ Thành tít tắp ở vùng Tây Nam, cách địa lý khá xa. Chuyến bay kéo dài dằng dặc suốt sáu tiếng đồng hồ. Mãi đến bốn rưỡi chiều, máy bay mới hạ cánh xuống Huệ Thành.
Thời tiết ở Huệ Thành ấm áp hơn Cát Lâm nhiều, thậm chí còn nhỉnh hơn cả Yến Thành. Trước khi xuống máy bay, cô xem dự báo thời tiết: 3 độ C, trời đang mưa phùn lất phất.
Cầu thang máy bay nhân viên phục vụ lắp đặt sẵn sàng. Những cô tiếp viên hàng túc trực ngoài cửa cũng chuẩn sẵn hai chiếc ô cho hai . Khi cô chuẩn bước , một cô tiếp viên vội bung chiếc ô : "Để đưa cô Ôn xuống ạ, trời đang mưa."
Anh từ chối khéo, nhận lấy chiếc ô màu đen to bản từ tay một nữ tiếp viên khác: "Không cần , để đưa cô xuống."
Nữ tiếp viên đành ngượng ngùng cầm chiếc ô cán dài màu hồng máy bay.
Anh tự tay bung ô, kéo cô sát lòng.
Mấy cô tiếp viên dường như quá quen với cảnh "phát cẩu lương" của hai , đưa mắt , cố nén những nụ tủm tỉm môi.
Anh ôm eo cô chậm rãi bước xuống cầu thang máy bay. Một nam tiếp viên điển trai xách theo chiếc vali của cô, lặng lẽ theo .
Bầu trời sân bay Huệ Thành hôm nay mịt mù sương, những hạt mưa bụi lất phất rơi. Hơn chục chiếc máy bay dân dụng đậu im lìm trong làn sương mờ ảo, nhưng sự xuất hiện của chiếc chuyên cơ tư nhân thu hút ánh tò mò của ít nhân viên sân bay.
"Đó là chuyên cơ của tập đoàn Diệu Hằng ? Chẳng lẽ hôm nay sếp lớn của Diệu Hằng lịch trình đến Huệ Thành chúng ?"
"Chắc chắn 99% , ngoài sếp lớn thì ai đặc quyền sử dụng chuyên cơ của Diệu Hằng chứ? Quả là cơ hội ngàn năm một, thiên hạ đồn đại sếp lớn của Diệu Hằng là một mỹ nam chính hiệu đấy!"
...
"Anh chuyện cưới xin là chuyện hệ trọng của hai đứa, nhưng em cũng phần đúng. Hiện tại thể lo cho em một cuộc sống sung túc. Em cho thêm chút thời gian nữa ? Anh quyết định hợp tác với Ni Thừa để khởi nghiệp . Chỉ hai năm thôi, em cố gắng chờ thêm hai năm nữa nhé." Ôn Lạc Cư vội vã về phía sảnh đón khách của sân bay, gọi điện thoại năn nỉ cô bạn gái Liêu Hinh.
"Không chờ đợi gì sất!" Liêu Hinh chịu nổi sự trì hoãn của : “Hoặc là Tết chúng tổ chức đám cưới, hoặc là chia tay!"
Đầu dây bên tức tối cúp máy rụp một cái.
Hai bên thái dương Ôn Lạc Cư giật giật liên hồi, bực dọc kéo chiếc điện thoại khỏi tai.
Sự bực dọc trào dâng trong lòng nhưng đành cố kìm nén, lướt danh bạ tìm điện thoại của cô em họ Ôn Ngôn.
...
Khi nam tiếp viên cất xong hành lý cốp xe, bảo tài xế giao chìa khóa xe cho . Anh tự lái xe đưa cô về nhà mà cần tài xế cùng.
Tài xế hỏi han nửa lời, cung kính trao chìa khóa bằng hai tay. Nghe hai trao đổi, cô chỉ mím nhẹ môi.
Nhận lấy chìa khóa, ôm eo cô vòng sang ghế phụ, cẩn thận mở cửa cho cô bước .
Vừa yên vị trong xe, chiếc điện thoại trong túi xách bỗng reo vang. Cô lật đật kéo khóa túi, lấy điện thoại .
Thật bất ngờ, gọi đến là họ Ôn Lạc Cư.
Cô bấm nút : "Alo, Lạc Cư ạ."
Ôn Lạc Cư lên tiếng: "Mộc Mộc , em xuống máy bay ? Anh đang chờ ở cửa nè, bà nội sai đến đón em."
"..."
Cô sững sờ. Hôm qua bà nội gọi điện hỏi giờ cô hạ cánh, nhưng tuyệt nhiên hề đả động đến chuyện sẽ bảo Lạc Cư đón.
"Anh Lạc Cư , em... em xuống máy bay một lúc . Ngại quá, em đón, nên em lỡ bắt taxi mất tiêu ." Cô đành viện cớ dối.
Lúc , Phó Lan Chước từ bên ngoài bước xe. Vừa thấy hai chữ "taxi", sang cô, trong khi tài xế bên ngoài cẩn thận đóng cửa xe giúp .
"Á, em tự bắt xe ? Thôi , . Em đường nhớ cẩn thận nhé, về đến nhà thì báo một tiếng." Ôn Lạc Cư dặn dò qua điện thoại.
"Dạ." Cô đáp lời.
Nói xong, cô ngắt máy.
Anh vươn tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô: "Ai gọi em?"
Cô sang : "Là họ em. Anh sân bay đón em, nhưng em lỡ dối là em lên taxi ."
Thực cô thể xuống xe ngay bây giờ, chạy ù cửa đón khách vờ như mới xuống máy bay. cô ở bên thêm một lúc nữa.
Anh : "Để đưa em về là , cần họ em đón ."
"Chủ yếu là do em sẽ đón, nếu thì em cản để khỏi mất công chạy đây." Cô phân trần.
"Sao báo cho em?" Anh thắc mắc.
"Chắc là phút chót mới quyết định đón ạ." Cô suy đoán.
Chiếc Cullinan đen bóng từ từ lăn bánh rời khỏi bãi đỗ, bỏ Sân bay Long Động Bảo ở phía , hòa làn mưa lất phất.
Trên đường , bà nội gọi điện tới tấp, hỏi xem họ đón cô , còn phàn nàn gọi điện cho Lạc Cư mãi . Cô đành giải thích là cùng họ mà tự bắt taxi về.
"Thôi , cháu xuống máy bay bình an là bà mừng . Bà sai bác gái mua hai con cá chép về, tối nay sẽ món cá chép om xì dầu cho cháu ăn nhé." Giọng bà nội hồ hởi vang lên qua điện thoại.
Cô ngoan ngoãn "Dạ" một tiếng: "Tuyệt quá ạ, chắc bốn mươi phút nữa cháu mới về tới nhà."
...
Cần gạt nước kính chắn gió nhịp nhàng qua , gạt những lớp mưa lất phất. Chẳng mấy chốc, chiếc xe tiến khu vực gần chung cư Lan Trúc, nơi gia đình bác Hai của cô sinh sống.
Cô lên tiếng: "Anh ơi, dừng xe ngoài cổng chung cư là , cần đưa em tận trong ."
Biết cô sợ nhà bắt gặp, khẽ nhíu mày, đề nghị: "Anh đưa em đến tận chân tòa nhà nhé, sẽ đeo khẩu trang . Nếu nhỡ ai quen thấy, em cứ bảo là tài xế."
Cô bật khúc khích: "Anh ơi, gì tài xế nào lái chiếc Cullinan chứ."
"Và em cũng gì tiền mà gọi taxi Cullinan."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-49-ethereal-anh-oi-anh-nhe-mot-chut.html.]
"..."
" mang vali lên lầu giúp em." Anh vẫn cố nài nỉ.
"Khu chung cư nhà bác Hai em thang máy mà, tiện lắm ạ." Cô nhẹ nhàng từ chối.
Anh hết cách, đành chiều theo ý cô, tấp xe lề đường.
Cô khẽ siết chặt chiếc quai túi đeo chéo, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi luyến tiếc nỡ rời xa . Cơn mưa bên ngoài dường như nặng hạt hơn, tí tách rơi ngừng.
Anh màn mưa xối xả ngoài cửa sổ, xót xa để cô gái nhỏ bước ngoài lúc . Anh vươn tay nắm chặt lấy cổ tay mảnh mai của cô: "Nếu ở nhà bác Hai chuyện gì vui, em cứ gọi cho bất cứ lúc nào, sẽ đến đón em ngay."
Từ ngày mất, cô mới chuyển về sống chung với gia đình bác Hai. Sống nhờ nhà khác, chắc chắn sẽ tránh khỏi những lúc tủi , thoải mái bằng nhà .
Cô gật gật đầu: "Anh yên tâm , gia đình bác Hai đối xử với em lắm, từng hắt hủi tỏ thái độ gì với em . Bác Hai bận rộn công việc, khi một hai tuần mới tạt qua nhà một , phần lớn thời gian bác đều ngủ ở nhà máy."
Anh chăm chú cô: "Anh họ của em cũng sống ở đây đúng ? Nghe đang việc ở Tuân Nghĩa?"
Anh cho điều tra sơ yếu lý lịch của tất cả các thành viên trong gia đình bác Hai của cô, nên nắm khá rõ về công việc của họ.
"Vâng ạ, công ty ở tận Tuân Nghĩa, nên em cũng ít khi chạm mặt lắm."
Nghe cô giải thích, mới thấy nhẹ nhõm phần nào. Những căn hộ trong khu chung cư diện tích lớn nhất cũng chỉ đến ba phòng ngủ một phòng khách. Cả đại gia đình chen chúc trong một gian hạn hẹp, đèo bòng thêm một ngoài như cô, va chạm là điều khó tránh khỏi. Nếu các thành viên trong nhà thường xuyên vắng mặt thì gian sống sẽ thoải mái hơn nhiều.
"Vậy em đợi mưa tạnh hẵng xuống xe nhé." Anh cầm tay cô áp lên má : “Ở với thêm một lát."
Cô thoáng khựng , sự nũng nịu của khiến cô nỡ chối từ.
mà cơn mưa , đến bao giờ mới chịu tạnh đây.
Đang mải ngoài, bất ngờ sát gần. Biết định gì, hai má cô ửng hồng, cô chủ động vòng tay ôm lấy cổ .
Nụ hôn của trượt dài từ gò má xuống đến dái tai, tiếp tục trườn xuống thấp hơn. Sợ để "dấu vết" mờ ám cổ, về nhà sẽ khó xử, cô vội vàng né tránh, rụt : "Anh ơi, nhẹ một chút."
Hơi thở của bỗng chốc trở nên nặng nề, bắt đầu nhẹ nhàng và kiềm chế hơn.
lúc , qua lớp kính cửa sổ xe, cô bất chợt thấy một chiếc Audi màu trắng chầm chậm lướt qua, hướng thẳng về phía khu chung cư. Cô sững sờ, theo bản năng im bặt dám phát tiếng động nào.
Bởi chiếc xe đó là xe của họ Ôn Lạc Cư.
Anh Lạc Cư lái xe về nhà ...
Nụ hôn của càng lúc càng nồng nhiệt, đầy sự quyến luyến, mê đắm. Môi mơn trớn chiếc cằm thon gọn của cô. Bị hôn đến mức thể chống cự, cô khẽ ngửa đầu , sắc hồng lan dần từ đôi gò má đến tận mang tai, đuôi mắt ánh lên nét quyến rũ c.h.ế.t mà chính cô cũng . Cô khẽ thở dốc, đưa tay đẩy nhẹ : "Anh ơi, em về thôi, em thấy xe của họ em."
Anh vẫn chịu dừng .
Cô đẩy thêm một nữa: "Anh..."
Nụ hôn cuối cùng đặt lên dái tai cô thật khẽ khàng, mút nhẹ hai cái mới luyến tiếc buông . Giữa hai hàng lông mày của đọng chút buồn bã, kéo cô lòng ôm chặt: "Về nhà , nhớ nhớ đấy nhé."
Lòng cô mềm nhũn, cô ngoan ngoãn ôm lấy , tựa má xương tai , thủ thỉ: "Vâng, em chắc chắn sẽ nhớ ."
Những ngón tay thon dài của luồn suối tóc đen nhánh của cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
...
Hai phút .
Ôn Lạc Cư lái xe đến gần khu chung cư Lan Trúc, ngay từ cái đầu tiên thu hút bởi chiếc Cullinan màu đen bạc đỗ ngay bên lề đường. Anh ngoái mấy bận, cố tình giảm tốc độ để quan sát kỹ hơn mới từ từ rẽ chung cư.
Đây là đầu tiên bắt gặp một chiếc siêu xe hạng sang cỡ bự như Cullinan xuất hiện quanh khu vực nhà . Ở cả cái đất Huệ Thành , đếm đầu ngón tay chắc cũng chỉ vài chiếc.
Vài ngày nộp đơn xin nghỉ việc, cũng mới dọn đồ đạc từ Tuân Nghĩa về Quý Dương. Chuyện nghỉ việc nhà mù tịt, và cũng chẳng ý định cho ai . Họ chắc chắn sẽ phản đối kịch liệt quyết định mạo hiểm khởi nghiệp của . Vì , đành dối là về Quý Dương công tác vài ngày, thực chất là thuê phòng trọ mới ở đây. Còn căn phòng cũ ở nhà, nhường cho cô em họ Ôn Ngôn, nên cũng ý định về nhà tá túc.
Hôm nay là ngày Ôn Ngôn nghỉ lễ từ trường về, bà nội bảo tạt qua nhà đoàn tụ gia đình, ăn với em gái bữa cơm chiều.
Đỗ xe hầm xong, Ôn Lạc Cư thang máy lên lầu. Chìa khóa nhà đưa hết cho Ôn Ngôn nên đành gõ cửa. Bà Hoàng Nhàn - , đang đeo chiếc tạp dề hoa nhí mở cửa: "Ơ, là con ? Mẹ còn tưởng bé Mộc Mộc về tới cơ."
"Con bé về ạ?" Anh đảo mắt quanh nhà: “Chuyến bay của con bé hạ cánh con mà. Lúc con tới sân bay, con bé báo là xuống máy bay và bắt taxi về cơ mà."
"Mẹ cũng rõ nữa, để bảo bà nội con gọi điện hỏi thử xem ." Mùi tanh của cá vẫn còn bám bà Hoàng Nhàn, bà xong liền vội vã bếp để chuẩn món cá chép om xì dầu.
Bà nội Ôn Tần Hoa thấy cuộc trò chuyện, liền ấn nút tạm dừng tivi, cầm chiếc điện thoại bàn lên.
Lúc , Ôn Ngôn đang vỉa hè chờ Phó Lan Chước lấy hành lý cho . Trời tạnh mưa, nhưng mặt đường vẫn còn ẩm ướt. Ngay khi xách chiếc vali của cô khỏi cốp xe, điện thoại của cô đổ chuông.
"Dạ, bà nội ạ." Cô bắt máy.
"Mộc Mộc , cháu còn về tới nhà?" Bà nội hỏi qua điện thoại.
"Cháu về tới bà ơi, cháu đang ở ngay nhà đây, cháu lên lầu ngay ạ." Cô vội đáp.
"À, tới nơi hả, quá, quá, cháu mau lên đây , Lạc Cư của cháu cũng mới tới đấy." Bà nội .
Cô ngoan ngoãn "Dạ" một tiếng. Ngẩng đầu lên, Phó Lan Chước trong chiếc áo măng tô đen đẩy chiếc vali đến ngay mặt cô. Ánh mắt đăm đắm cô. Trên vai trái chiếc áo khoác của , một chiếc lá non mơn mởn, ướt đẫm nước mưa khẽ đậu .
Sáu giờ chiều, trời chạng vạng tối, từng đợt gió lạnh rít lên từng hồi. Anh thả lỏng cánh tay vô lăng, đ.á.n.h xe hướng sân bay, nét mặt phảng phất vẻ hờ hững. Cơn mưa tưởng chừng dứt, chẳng hiểu bắt đầu rơi lất phất, những hạt mưa li ti đập kính chắn gió.
Màn hình điều khiển trung tâm trong xe bỗng bừng sáng, hiển thị tên gọi đến: Phương Tri Thuận.
Anh ấn nút nhận cuộc gọi vô lăng, giọng của Phương Tri Thuận truyền qua loa bluetooth: "Thưa sếp, thấy cần báo cáo với ngài một chuyện liên quan đến Ôn Lạc Cư, họ của cô Ôn ạ."
Anh từng chỉ thị, hễ bất kỳ biến động lớn nào liên quan đến nhà của cô, đều lập tức báo cáo cho . Anh quen với việc kiểm soát thứ, bất cứ yếu tố nào khả năng ảnh hưởng đến cô gái nhỏ của , đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
"Nói ."
Phương Tri Thuận báo cáo: "Ôn Lạc Cư nộp đơn từ chức ngày 9 tháng , cũng mới nhận thông tin nên xin phép báo cáo với ngài."
"Lý do từ chức là gì?"
"Hình như đang ôm mộng tự khởi nghiệp ạ."
Anh nhớ mang máng Ôn Lạc Cư học chuyên ngành Khoa học và Công nghệ Dữ liệu lớn, công việc đây cũng là Giám đốc Sản phẩm Dữ liệu. Ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng theo nhịp, chỉ đạo: "Lát nữa tìm cách liên lạc với Ôn Lạc Cư, rằng hứng thú gặp mặt để tìm hiểu về dự án khởi nghiệp , hỏi xem tối nay rảnh rỗi để sắp xếp một buổi gặp mặt với ."
Phương Tri Thuận ngập ngừng: "Tối nay luôn thưa sếp? tối nay ngài hẹn với giám đốc Tiêu..."
"Hủy cuộc hẹn đó ."
"Vâng ạ."
Anh ngẫm nghĩ một chút căn dặn thêm: "Trong điện thoại đừng quá nhiều, vẫn mối quan hệ giữa và Ôn Ngôn ."
Phương Tri Thuận thoáng chần chừ: "Vâng, thưa sếp."