Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 51: Ethereal - Hai chân cô lơ lửng, kẹp lấy...

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:34
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mang tất xong, Ôn Ngôn cầm điện thoại lên .

Phó Lan Chước cô, hỏi: "Tối nay em ăn gì thế? Đã no ?"

"Em ăn no . Bác gái tới sáu món lận, trong đó món cá hồng xíu, bác ngon lắm." Ôn Ngôn đáp.

"Bác gái đối xử với em thế nào?"

"Tốt lắm . Anh họ cũng đối xử với em , nếu thì chẳng nhường phòng của cho em ." Ôn Ngôn nhẹ giọng.

"Cái phòng nhỏ quá." Phó Lan Chước cô qua màn hình: “Em ở quen ?"

"...Không nhỏ . Phòng ở nhà cũ của em đây cũng chỉ tầm thôi." Ôn Ngôn ôm điện thoại, khẽ : "Anh , ai cũng điều kiện như , sinh ở biệt thự lớn. Một căn phòng ngủ như thế bình thường ."

Phó Lan Chước im lặng một thoáng. Anh khẽ vuốt ve chiếc kẹp tóc bươm bướm màu xanh nhạt trong tay, giọng trầm xuống: "Ừm, em đúng."

Ôn Ngôn vòng một tay ôm lấy đầu gối. Cô sợ cô ăn ở quen khi sống nhờ nhà bác hai, liền dỗ dành: "Anh ơi, em nhớ ."

Phó Lan Chước cô chằm chằm, giọng chậm rãi nhưng vô cùng kiên định: "Anh bảo máy bay đầu, đón em về Yến Thành nhé, chịu ?"

"..." Ôn Ngôn cạn lời: “Thôi , muộn thế , ngày mai còn việc nữa."

Phó Lan Chước nhếch môi: "Anh đùa thôi, em tiện mà."

thật, nếu cô mới chỉ là sinh viên năm nhất, lẽ cô tìm bừa một lý do để ở Yến Thành . Bản việc sống nhờ nhà bác hai, đối với gia đình bác cũng là một sự phiền phức.

"Nếu ở vui thì cho ngay nhé. Lúc nào cũng thể đến Huệ Thành đón em." Phó Lan Chước dặn dò.

Câu hôm nay với cô . Ôn Ngôn ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."

Ngoài cửa sổ vắng lặng. Đêm mưa che khuất ánh trăng, lá cây mưa đ.á.n.h rụng tơi bời. Ôn Ngôn và Phó Lan Chước trò chuyện một lúc lâu, đến mức cô ngủ quên lúc nào , để mặc chiếc điện thoại lăn lóc đầu giường.

Phó Lan Chước vẫn cúp máy. Ngay cả khi máy bay hạ cánh xuống Yến Thành, cuộc gọi vẫn giữ kết nối. Cho đến khi điện thoại của Ôn Ngôn báo pin yếu tự động sập nguồn, cuộc gọi bên mới báo ngắt. Tiếng thở mỏng manh, nhẹ bẫng qua điện thoại cũng theo đó mà biến mất .

Kỳ nghỉ đông của Ôn Ngôn trôi qua bình lặng. Cô hầu như khỏi nhà, chỉ ru rú trong phòng sách, nhạc, cày phim. Những lúc Phó Lan Chước rảnh rỗi, sẽ gọi video cho cô. Không chỉ , nếu cuối tuần công tác, sẽ bay từ Yến Thành đến Huệ Thành để cùng cô ăn một bữa cơm. Những lúc , Ôn Ngôn đều dối bà nội và gia đình bác hai là chơi với bạn học. Bà nội Ôn Tần Hoa và thím Đặng Như Ý mấy hiểu rõ về cô, rằng từ nhỏ cô vốn khép kín, chẳng lấy một bạn tri kỷ, càng chẳng bạn học nào rủ chơi. Thế nên, họ chẳng hề mảy may nghi ngờ.

Đến cuối năm, Phó Lan Chước ngày càng bận rộn. Hai ít gặp hơn, những cuộc gọi video cũng thưa thớt dần. Chớp mắt, ngày giao thừa đến.

Giao thừa là một ngày trọng đại. Bác hai Ôn Bân và họ Ôn Lạc Cư đều về nhà. Cả đại gia đình quây quần chuẩn bữa cơm tất niên. Ôn Ngôn sofa, phụ bà nội nhặt rau diếp cá, lăng xăng chạy theo họ dán câu đối và giấy cắt dán cửa sổ.

Giao thừa vẻ giống ngày Quốc tế Lao động hơn là Tết Nguyên đán.

Bảy giờ tối, mâm cơm tất niên thịnh soạn dọn lên. Ôn Ngôn cùng gia đình bác hai quây quần bên bàn ăn.

Nói thì, đêm giao thừa năm nay thực chất còn náo nhiệt hơn hẳn năm. Bởi vì đây, mỗi dịp giao thừa chỉ cô và - bà Ngôn Bình ở cạnh . Tuy chút quạnh quẽ nhưng vẫn vô cùng ấm áp.

Bên ngoài lác đác đốt pháo hoa, Ôn Ngôn ngoảnh đầu cửa sổ. Trước khi ăn, cô cúi xuống nhắn cho Phó Lan Chước một tin: [Anh ơi, giao thừa vui vẻ nhé, nhà em chuẩn ăn cơm tất niên .]

Phó Lan Chước trả lời.

Ôn Ngôn đành nhét điện thoại túi áo, cầm bát đũa lên ăn. Vợ chồng bác hai và Lạc Cư rôm rả, vô cùng vui vẻ. Đặc biệt là Lạc Cư, bác gái kể nghỉ việc để tự thành lập công ty, còn nhận vốn đầu tư từ một tập đoàn lớn. Hôm nay khi về nhà, còn lì xì cho cô một phong bao dày. Lúc bàn ăn, đang rôm rả bàn chuyện chuẩn kết hôn với bạn gái.

Ôn Ngôn mà lòng cứ để .

Thật bữa cơm tất niên cô ăn chẳng ngon miệng chút nào. Chắc lẽ cô vẫn quen với một cái Tết ở bên.

Ăn xong, cô cầm điện thoại lên, phát hiện Phó Lan Chước vẫn bặt vô âm tín. Điều chút bất thường. Bình thường dù bận đến mấy cũng trả lời nhanh, thậm chí đang họp cũng cố nhắn cho cô cơ mà.

Cô đành gửi thêm một tin nữa: [Anh ơi, đang gì thế?]

Nửa tiếng trôi qua, khung chat WeChat vẫn im lìm.

Trên tivi đang phát chương trình Xuân Vãn, bên ngoài tiếng pháo nổ vang rền dứt. Ôn Ngôn một sofa xem tivi, trong khi bà nội và gia đình bác hai đang tụ tập đ.á.n.h mạt chược ở một góc. Cô chơi, thế nên nghiễm nhiên thầu trọn cả cái tivi.

Dần dần, cô cũng mất hứng thú với chương trình Xuân Vãn. Nhìn sang bàn mạt chược, cô buông chiếc gối ôm trong lòng xuống, dậy. Cô buồn ngủ , tắm ngủ luôn.

Hơn nữa, cô về phòng gọi điện cho Phó Lan Chước. Hôm nay trả lời tin nhắn lâu như , thật sự lạ, bên đó xảy chuyện gì .

Bốn bên bàn mạt chược đang chơi hăng say. Ôn Ngôn rón rén rời khỏi phòng khách mà ai .

Vào phòng, Ôn Ngôn gọi điện cho Phó Lan Chước. Chuông reo một lúc lâu bên mới bắt máy.

"Một trăm sáu!"

Điện thoại kết nối, bên Phó Lan Chước ồn ào. Một giọng nam lanh lảnh vang lên từ ống , chìm trong tiếng pháo hoa đì đùng.

Người đàn ông chỉ ừm nhẹ một tiếng trầm thấp.

"Anh ? Anh đang gì thế, giờ đang ở , ở nhà ?" Ôn Ngôn vội hỏi.

Phó Lan Chước trả lời ngay. Sau một trận sột soạt, tiếng pháo hoa trong điện thoại đột nhiên vang lớn hơn, xen lẫn cả một tràng pháo tép.

Tràng pháo tép ...

Ôn Ngôn để điện thoại xa tai một chút. Tiếng pháo vẫn ngừng, thậm chí còn to hơn. Bên ngoài nhà cô cũng đang tiếng pháo tép nổ... Hai âm thanh vang lên gần như cùng một lúc, với cùng một nhịp điệu...

Một suy đoán xẹt qua tâm trí khiến tim cô đập thình thịch. Cô vội đưa điện thoại lên tai : "Anh, , rốt cuộc đang ở thế?"

Lúc , Phó Lan Chước bước xuống từ xe taxi. Đã lâu lắm taxi. Trả tiền xong, bước xuống xe, khí lạnh giá ập mặt. Nhiệt độ đêm giao thừa ở Huệ Thành thấp, thở thở lập tức hóa thành một màn sương trắng xóa.

Bàn tay thon dài rõ khớp của áp điện thoại tai. Anh ngước cổng khu dân cư Lan Trúc Uyển cách đó xa, khóe môi nhếch lên, dịu dàng đáp: "Bé cưng, đang ở cổng khu nhà em."

"..."

Tim Ôn Ngôn đập dữ dội. Tiếng pháo tép ngoài cửa sổ dừng . Cô thể rõ tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Dép lê đập xuống sàn nhà phát những tiếng lạch cạch gấp gáp. Cô cúp máy, lao khỏi phòng. Lúc cô đang giày ở ngoài hiên, bà nội Ôn Tần Hoa sang: "Mộc Mộc, cháu định đấy? Đêm hôm khuya khoắt , ngoài trời lạnh lắm."

Ôn Ngôn còn tâm trí để bận tâm nhiều như nữa. Cô ậm ờ đáp: "Cháu ngoài mua chút đồ ạ."

Nói , cô giải thích gì thêm, giày xong là mở cửa lao thẳng ngoài. Cô chẳng mang theo túi xách, chỉ nhét vội chiếc điện thoại túi áo phao.

Vào thang máy, cô bấm tầng một. Chưa bao giờ cô thấy thang máy xuống chậm đến thế, hai mươi mấy giây mà ngỡ như dài dằng dặc.

Cửa thang máy mở, cô lao thẳng ngoài. Vừa bước khỏi tòa nhà của gia đình bác hai một đoạn, cô thấy bóng dáng Phó Lan Chước. Có vẻ cũng từ ngoài cổng khu dân cư bước . Chiếc áo đen vương một lớp sương đêm mỏng manh. Mái tóc gió thổi rối, nhưng chẳng hề giảm vẻ sắc sảo, điển trai gương mặt đó. Hai tay đang đút trong túi áo .

"Anh ơi!" Ôn Ngôn nhào tới, ôm chầm lấy .

Mặc kệ đây là lầu nhà bác hai, cô bận tâm nhiều đến thế nữa. Đêm giao thừa mà, lẽ thứ đều nên cuồng nhiệt một chút.

Phó Lan Chước đảo mắt quanh. Dưới lầu mấy đứa trẻ đang đốt pháo, cách đó xa cũng đang châm pháo hoa. Anh hít lấy mùi hương dịu nhẹ nhào lòng , đưa tay ôm trọn lấy cơ thể cô. Cằm cọ đỉnh đầu cô, cất giọng: "Sao chạy đây ?"

Vốn dĩ chỉ định lầu một lát , chẳng ngờ cô bé chạy hẳn xuống tìm .

"Sao tối nay đến Huệ Thành? Anh ở nhà đón giao thừa ạ?" Giọng Ôn Ngôn rầu rĩ phát từ trong lòng .

Rõ ràng bảo mùng một Tết sẽ cùng cô tảo mộ bố , cô cứ đinh ninh ngày mai mới tới. Một dịp lễ quan trọng như giao thừa, ở Yến Thành.

"Nhớ em quá nên đến sớm."

Anh sống ở nước ngoài nhiều năm, thực thói quen đón giao thừa. Bố cũng xem trọng dịp cho lắm. Có những năm giao thừa hai họ đều bận, ở nhà, nên chẳng cảm nhận hương vị Tết là gì. Đối với , Tết Nguyên đán cũng chỉ như bao ngày bình thường khác.

Ôn Ngôn rúc khỏi n.g.ự.c , mấy đứa trẻ con bên cạnh nắm lấy tay : "Anh ơi, chơi pháo hoa ?"

Vốn dĩ cô hứng thú với pháo hoa, thậm chí chuẩn ngủ . gặp , cô vui quá, cùng trải nghiệm một chút.

"Được thôi, chơi trò bao giờ." Phó Lan Chước đáp.

Ôn Ngôn kéo ngoài khu dân cư. Vừa đến cổng lớn, đỉnh đầu "bùm" một tiếng, một chùm pháo hoa rực rỡ nổ tung.

Ôn Ngôn theo bản năng ngẩng đầu lên . Những đốm sáng màu vàng đỏ bung nở giữa bầu trời đêm, tựa như một cây hoa lửa bất ngờ nở rộ. Ánh sáng chiếu rọi lên gương mặt cô, khiến đôi mắt cô sáng lấp lánh. Cô ngửa đầu, khóe môi cong lên, ánh pháo hoa lập lòe phản chiếu trong đôi mắt trong veo tuyệt .

Phó Lan Chước ngẩng đầu lên, chỉ mải miết ngắm cô. Pháo hoa nổ hết chùm đến chùm khác, nhuộm cả bầu trời đêm thành những mảng màu rực rỡ, nhưng dường như chẳng mảy may thấy âm thanh nào, ánh mắt chỉ khóa chặt gương mặt cô gái nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-51-ethereal-hai-chan-co-lo-lung-kep-lay.html.]

Đột nhiên cảm thấy, sống đời hai mươi chín năm, dường như đến hôm nay mới thực sự hiểu thế nào là "khói lửa nhân gian".

Ôn Ngôn thu hồi ánh mắt, vô thức ngoảnh sang . Bắt gặp ánh mắt sâu thẳm đen nhánh , cô bỗng ngẩn ngơ.

Không gì thêm, cô kéo tiếp. Hai đến một tiệm tạp hóa nhỏ bên ngoài. Ở đây cô mới buông tay . Anh cạnh cô, ông chủ tiệm lướt hai một lượt, chỉ nghĩ đàn ông chắc là họ hàng xa của Ôn Ngôn chứ chẳng hề nghĩ họ là một đôi.

Cô mới chuyển đến khu Lan Trúc lâu, nhưng vì quá xinh nên dù mới đến mua đồ một , ông chủ tiệm nhớ mặt.

"Chú ơi, hộp pháo bông cầm tay bao nhiêu tiền ạ?" Ôn Ngôn chỉ tay.

"Mười lăm tệ."

"Cho cháu một hộp nhé."

"Có ngay!"

Phó Lan Chước lướt qua quầy hàng, chỉ một hộp pháo hoa: "Lấy thêm một hộp nữa."

Ôn Ngôn lấy điện thoại quét mã thanh toán, tổng cộng bốn mươi sáu tệ. Phó Lan Chước tranh trả tiền với cô, chỉ im lặng bên cạnh.

Mua xong, hai về khu nhà ngay mà sang con đường đối diện. Ở đây khá nhiều đang túm năm tụm ba đốt pháo hoa, ai nấy đều chơi vui vẻ, ít ai chú ý đến họ.

Phó Lan Chước bóc hộp pháo bông cầm tay của cô, rút hai que móc từ túi áo một chiếc bật lửa màu bạc. Châm lửa xong một que, đưa cho cô.

"Đẹp quá ơi." Ôn Ngôn giơ cao que pháo bông, đôi mắt cong cong, hai má ửng hồng.

Phó Lan Chước cũng châm sáng que còn , mỉm theo: "Ừ, thứ trông cũng vui mắt thật."

Cô bỗng kiễng chân xích gần, tay vẫn cầm que pháo bông, hôn chụt một cái lên má . Tiếng hôn giòn tan tiếng pháo hoa nổ giữa trời đêm che lấp mất.

Phó Lan Chước chăm chú cô. Anh dùng một tay ôm eo cô, cúi đầu hôn đáp lễ.

Ôn Ngôn bật khúc khích: "Anh ơi cẩn thận pháo hoa kìa."

"Ừm."

Một hộp pháo bông chỉ sáu que, chẳng mấy chốc hai chơi sắp hết. Điện thoại trong túi áo phao của cô chợt reo lên. Lấy xem thì thấy là cuộc gọi của bà nội, tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô bắt máy: "Cháu ạ bà nội."

"Cháu mua đồ gì mà lâu thế Mộc Mộc? Sao mãi thấy về?" Bà nội Ôn Tần Hoa hỏi.

Ôn Ngôn đành khai thật: "Cháu mua pháo hoa... Bà ơi, cháu đang ở lầu chơi pháo hoa ạ."

Chỉ điều là cô khai đang chơi cùng bạn trai thôi.

"Ây da! Ra là mua pháo hoa . Thế gọi Lạc Cư xuống chơi cùng? Một lủi thủi chơi thì buồn lắm, để bà bảo Lạc Cư xuống với cháu nhé."

"Dạ thôi, cần bà, cháu chơi xong ... Cháu chuẩn lên đây ạ. Mọi cứ đ.á.n.h mạt chược tiếp , đừng bảo xuống." Ôn Ngôn vội ngăn cản.

"Được , thế thì mau về nhà ! Con gái con đứa ở ngoài một an !"

"Dạ ạ."

Cúp máy xong, cô thấy que pháo bông cuối cùng trong tay Phó Lan Chước cũng tàn, tia sáng vàng rực tắt ngúm.

"Đốt nốt hộp của hẵng về." Phó Lan Chước lấy bật lửa , đặt hộp pháo hoa mua xuống đất.

Chắc cũng mất bao lâu, Ôn Ngôn ngoan ngoãn gật đầu.

Anh châm lửa ngòi dẫn, chỉ "xuy" một tiếng nhỏ, một chùm tia lửa bạc b.ắ.n vọt từ đỉnh hộp. Ngay đó, khối pháo hoa bắt đầu xoay tròn, tia lửa b.ắ.n lên càng lúc càng cao, dần vẽ nên hình dáng của một cây thông Noel giữa màn đêm. Tán cây vươn từng tầng từng tầng, mỗi tầng nhảy nhót một dải ánh sáng khác biệt, lộng lẫy và vô cùng rực rỡ.

Ánh lửa hắt lên gương mặt Ôn Ngôn khi mờ khi tỏ, nhuộm đôi mắt cô thành màu lưu ly lưu chuyển. Cô đến ngẩn ngơ. Phó Lan Chước bước tới ôm lấy cô. Ôn Ngôn nghiêng đầu tựa n.g.ự.c , khẽ thì thầm: "Anh ơi, em về ."

"Ừm..." Giọng trầm khàn: “Về , cũng muộn . Mai chúng gặp."

Cô xoay , ôm chầm lấy : "Anh ơi, năm mới vui vẻ."

Người đàn ông siết chặt cô lòng: "Năm mới vui vẻ, Mộc Mộc nhỏ của ."

"Em gọi em là bé cưng cơ."

Phó Lan Chước bật , chất giọng trầm ấm vang lên: "Bé cưng."

...

Ôn Ngôn về khu nhà, bước cửa nhà bác hai thì tiếng mạt chược vẫn vang lên lanh lảnh. Cô khép cửa , cúi đầu giày.

"Về đấy Mộc Mộc." Bác hai gọi cô.

Ôn Ngôn gật đầu. Thay giày xong, cô quấy rầy thẳng về phòng, nhắn tin cho Phó Lan Chước.

[Anh ơi, tối nay ?]

Phó Lan Chước nhắn : [Anh ở khách sạn gần nhà em.]

Chiết Mộc w: [Khách sạn vẫn mở cửa dịp Tết cơ ạ?]

Uyên Ngưng: [Có hai nhà vẫn mở, yên tâm , đến mức Tết nhất ngủ ngoài đường .]

Ôn Ngôn chọc : [Vậy thì .]

Trong đầu đột nhiên nảy một ý định vô cùng táo bạo, cô mím môi, gõ chữ: [Anh ơi, gửi tên khách sạn với phòng cho em .]

Uyên Ngưng: [Sao chuyện ?]

Chiết Mộc w: [Em tò mò thôi, cho em mà.]

Phó Lan Chước nghi ngờ gì, ngoan ngoãn gửi thông tin cho cô.

Nhắn tin xong cô tắm. tắm gội, sấy tóc xong xuôi, cô mặc đồ ngủ mà lấy từ trong tủ một bộ đồ mặc chơi, đó khoác thêm chiếc áo phao màu trắng sữa khi nãy.

Ôn Ngôn suy nghĩ một lát kéo ngăn kéo, lấy hai chiếc lắc tay bỏ một chiếc hộp nhỏ, đó nhét hộp chiếc túi xách đeo chéo.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Chẳng mấy chốc qua mười hai giờ đêm, bên ngoài cuối cùng cũng chìm tĩnh lặng. Nhóm bác hai đ.á.n.h mạt chược nữa, dọn dẹp xong xuôi thì ai nấy đều về phòng.

Cô đợi thêm một lúc, ngóng bên ngoài còn động tĩnh gì mới đeo túi xách lên, vặn nắm cửa rón rén bước .

Bây giờ gần một giờ sáng. Đây là đầu tiên cô khỏi nhà muộn thế , còn ngay đêm giao thừa. Khách sạn Phó Lan Chước đặt cách khu Lan Trúc xa, khỏi cổng bộ tầm năm sáu phút là tới. Ôn Ngôn gần như chạy chậm suốt quãng đường, hai má đỏ hây hây.

...

Nằm chiếc giường khách sạn lạnh lẽo, Phó Lan Chước trằn trọc. Cái khách sạn nhỏ, chẳng phòng suite cao cấp nào, chỉ đặt một phòng tiêu chuẩn bình thường. Được cái nó gần khu Lan Trúc.

Anh dậy, mở điện thoại album ảnh, xem mấy bức hình chụp cô gái nhỏ lúc nãy.

Trong ảnh, dáng vẻ cô cầm que pháo bông chẳng khác nào một tinh linh giáng trần giữa đêm đen. Cô giơ que pháo vẽ những vòng tròn trong trung. Tay áo phao dài che quá nửa mu bàn tay, chỉ để lộ vài ngón tay thon thả đang nhẹ nhàng kẹp lấy lõi thép cháy sáng. Cô khẽ ngửa đầu, mái tóc đen dài xõa xuống rung rinh theo từng nhịp chuyển động. Vài lọn tóc trượt rủ ngực, nổi bật nền áo phao trắng sữa, tựa như nét mực điểm xuyết nền giấy Tuyên chỉ.

Lúc rộ lên, cô để lộ hai chiếc răng khểnh trắng muốt vô cùng đáng yêu, đôi mắt trong sáng.

Chỉ ngắm ảnh thôi mà trong lòng Phó Lan Chước nảy sinh vài ý niệm tà vạy. Bàn tay mò xuống , đột nhiên thấy tiếng gõ cửa "cốc cốc".

Anh khựng , cất giọng hỏi: "Ai đó?"

"Là em đây ơi..." Một giọng trong trẻo lanh lảnh vọng .

Phó Lan Chước hình mất hai giây. Anh xoay xuống giường, mở cửa. Ngay khoảnh khắc cánh cửa bật mở, ánh mắt chạm ngay đôi mắt đen láy ướt sũng của bên ngoài.

Ôn Ngôn , nhào thẳng lòng: "Anh ơi."

Phó Lan Chước ôm trọn lấy cô. Mùi hương hoa dành dành thanh khiết thoảng cô khiến xao xuyến một thoáng. Thái dương giật giật, vươn tay đóng cửa .

Lúc lao , Ôn Ngôn đu luôn lên như một chú chim sẻ nhỏ. Hai chân cô lơ lửng, nâng lên kẹp chặt lấy eo , hai tay áp lấy bầu má , đặt một nụ hôn lên đuôi mắt .

Yết hầu Phó Lan Chước lăn lộn. Anh vỗ nhè nhẹ lưng cô, bế cô ném lên giường, giọng khàn đặc: "Sao chạy tới chỗ thế ?"

 

Loading...