Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 54: Felicity - Anh sắp phát điên rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngôn Ngôn, ... Át xì! Cậu, ... Át xì! Cậu bút xóa ?"

Tiêu Tâm Nụy một câu mà hắt liền hai cái mới xong. Dứt lời, cô nàng vội vàng rút một tờ giấy ăn bịt kín mũi.

Ôn Ngôn sang cô bạn, đáp: "Tớ bút xóa Nụy Nụy."

Khâu Tuyết ngoài cùng sát lối , cách Tiêu Tâm Nụy một ghế của Ôn Ngôn. Tiết là Luật Hợp đồng, ngoài Chung Hữu Hữu thì ba các cô đều đăng ký học cùng một thầy nên luôn cạnh . Khâu Tuyết lên tiếng: "Tớ bút xóa đây." Cô nàng bới bút xóa trong túi bút đưa cho Tiêu Tâm Nụy.

"Tốt... quá, Át xì! Bút xóa của tớ... Át xì... hết sạch , cảm ơn nha." Tiêu Tâm Nụy sụt sịt cái mũi đỏ ửng nhận lấy bút xóa. Vừa đặt bút xuống vở hắt một cái "Át xì...!!" rung trời chuyển đất.

Khâu Tuyết và Ôn Ngôn cùng ngoảnh sang với ánh mắt vô cùng ái ngại. Cô hỏi thăm: "Nụy Nụy, cảm cúm nặng quá đấy, uống t.h.u.ố.c ?"

Tiêu Tâm Nụy cắm mặt dùng bút xóa tẩy vở: "Chưa uống. Đợi hết tiết tớ xuống phòng y tế mua. Tất cả là tại tên Chu Cẩm Vũ đó, lây cho tớ đấy. Ốm mà còn cứ đè hôn môi cơ."

"..."

"..."

Chỉ Tiêu Tâm Nụy mới dám hồn nhiên vô tư toạc cái chuyện hôn môi một cách trắng trợn như thế. Khâu Tuyết chen ngang: "Dạo dịch cúm cũng đang căng đấy. Bố tớ cũng cảm , may mà bắt tớ uống t.h.u.ố.c giải cảm dự phòng nên lây."

Tiêu Tâm Nụy xoa xoa mũi rên rỉ: "Giờ tớ uống còn kịp ?"

Khâu Tuyết đáp trả thẳng thừng: "Giờ uống t.h.u.ố.c giải cảm thì ăn thua gì nữa, uống t.h.u.ố.c trị cảm cúm luôn ."

Chiếc điện thoại bàn rung lên hai nhịp liên tiếp. Cả điện thoại của Ôn Ngôn và Khâu Tuyết đều rung, vì thông báo từ nhóm chat lớn của Hội sinh viên.

Là Phó chủ tịch Cận Dương thông báo: [Sáng mai 9 giờ tập trung ở cổng Bắc trường Thanh Đại nhé, đừng quên đấy, gặp về. @All]

Khâu Tuyết phấn khích mặt, sang khều tay Ôn Ngôn: "Trời ơi, ngày mai với ngày gặp nam thần Cận Dương , còn party chung với nữa. Mong chờ quá mất!"

Ôn Ngôn cũng thấy thông báo, chỉ khẽ "ừm" một tiếng.

Ngày mai là thứ Bảy, Hội sinh viên thông báo là cuối tuần sẽ tổ chức một buổi party mùa xuân kéo dài hai ngày. Chủ tịch Giang Lộc Nhi chơi lớn bao trọn gói chi phí, cần ai campuchia đồng nào. Sáng mai còn điều hẳn xe buýt đến trường đón tới chỗ tổ chức party.

Giang Lộc Nhi cũng nhắn tin riêng hỏi cô cuối tuần rảnh , chơi với của cô nên tham gia party . Tuần trùng hợp lúc Phó Lan Chước công tác ở Đức, thời gian ở bên cô, nên cô nhắn thể . Giang Lộc Nhi tin thì vui.

Tiêu Tâm Nụy xì mũi cái rột, kêu a a tiếc rẻ: "Bao giờ Hội sinh viên đợt tuyển mùa xuân bắt đầu thế hả?! Tớ nhất định đăng ký, thi là cún luôn!"

Khâu Tuyết đáp: "Tuần là bắt đầu đấy, nhớ đăng ký nha."

Ôn Ngôn cũng gật đầu bổ sung: "Tớ cũng đang bắt tay poster tuyển quân mùa xuân ."

Tiêu Tâm Nụy nhào tới ôm cứng lấy cánh tay cô nài nỉ: "Thế Ngôn Ngôn ơi, tớ thể cửa ? Nghe Hội sinh viên phỏng vấn gắt gao lắm, hu hu. Hay là hai cựu thành viên các khó với Trưởng ban của các một câu , lúc đó nương tay cho tớ một tí."

Đã thế! Chủ tịch Hội sinh viên Giang Lộc Nhi còn với Ôn Ngôn. Mà Giang Lộc Nhi là cháu gái của Sếp Phó - bạn trai cô!

Ôn Ngôn cảm thấy lắm, cô chân thành khuyên: "Nụy Nụy , tớ thấy với năng lực của , cần cửa . Phải tin bản thể tự thi đậu chứ."

Khâu Tuyết thì chẳng uyển chuyển như Ôn Ngôn, cô nàng bộpp chát luôn: " thế, đến lúc đó cứ phỏng vấn , rớt thì tính đường khác. Bọn tớ chỉ là tép riu chứ cán bộ , mở cửa cho kiểu gì."

Tiêu Tâm Nụy tổn thương sâu sắc: "Hai đúng là đồ lương tâm, hu hu."

Ôn Ngôn vỗ về lưng cô bạn.

"Hay thế nhé, tớ sẽ giới thiệu sơ qua về cho Lộc Nhi. vẫn chuẩn phỏng vấn cho t.ử tế . Lúc nào rảnh tớ sẽ vạch cho vài mẹo phỏng vấn."

Phỏng vấn Hội sinh viên nhiều bí kíp mưu mẹo, cứ chuẩn kỹ càng thì phần trăm đỗ là cao. Tiêu Tâm Nụy sung sướng ôm chầm lấy cô, dụi dụi mặt cô nịnh nọt: "Vẫn là Ngôn Ngôn nhất! Yêu c.h.ế.t !"

Ôn Ngôn mỉm nhè nhẹ.

Sáng hôm lúc 9 giờ, cô và Khâu Tuyết cùng rời ký túc xá. Để tiện tham gia buổi party , Khâu Tuyết về nhà mà ở ký túc xá ngủ thêm một đêm. Cả hai cuốc bộ cổng Bắc của trường, quả nhiên thấy mấy chiếc xe buýt đỗ ở đó chờ sẵn.

Buổi party mang tính bắt buộc, thành viên Hội sinh viên thích thì . bao trọn gói từ A-Z, còn từng danh chủ tịch Giang Lộc Nhi chi bạo cỡ nào nên hầu như ai vắng mặt. Tầm hơn cả ngàn lũ lượt đổ về phía cổng Bắc, lèn cứng mười mấy chiếc xe buýt cỡ lớn đợi sẵn.

Cái quy mô , khéo còn hoành tráng hơn cả team building của mấy công ty tầm trung.

Giang Lộc Nhi dẫn siêu thị mua sắm thực phẩm . Theo kế hoạch, họ tự nấu nướng đồ ăn cho buổi tiệc. Quá trình rèn luyện kỹ năng thực hành nâng cao tinh thần đoàn kết đồng đội.

Mua xong, cả đoàn lên xe buýt. Hơn 40 phút , bác tài xế thả xuống một căn biệt thự sáu tầng bề thế ở ngoại ô.

Suốt dọc đường và cả lúc mua sắm, Giang Lộc Nhi luôn kéo cô theo sát nút. Vừa bước xuống xe, Giang Lộc Nhi nắm lấy cổ tay cô, ghé sát tai thì thầm: "Bé cưng ơi, tớ kể cho , căn biệt thự là nhà riêng của tớ đấy. Tớ nhắc đến tên một cái là tớ duyệt ngay cái rụp luôn, cho mượn biệt thự mở party luôn."

Giang Lộc Nhi xem nhiều quán party nhưng đều ưng ý. Hội sinh viên đông lố nhố thế , mấy quán bình thường chứa nổi. Thế là cô nàng đ.á.n.h liều nhờ vả Phó Lan Chước. Nể tình Ôn Ngôn cũng tham gia buổi party , sảng khoái đồng ý ngay tắp lự, còn hào phóng chọn một căn biệt thự hoành tráng thế cho cô nàng mượn.

Cô sững , ngước căn biệt thự bề thế mắt.

Căn còn to hơn cả căn Tần Thủy Loan, và hoành tráng hơn cả căn ở Minh Thành mà cô từng đến. Phía biệt thự còn một bể bơi ngoài trời khổng lồ, trông vô cùng lộng lẫy.

Khâu Tuyết ngay cạnh, loáng thoáng câu chuyện thì khẽ há hốc mồm. Không hổ danh sếp lớn của Diệu Hằng, chịu chơi cỡ cơ chứ. Cô nàng móc điện thoại lia lịa chụp mấy kiểu ảnh gửi nhóm chat ký túc xá, khiến Tiêu Tâm Nụy và Chung Hữu Hữu rú rít ầm ĩ, ngưỡng mộ đến đỏ cả mắt.

Cô cũng thấy tin nhắn trong nhóm, bỗng nhớ điều gì liền hỏi Giang Lộc Nhi: "Lộc Nhi , tớ thể rủ bạn cùng phòng đến đây chơi ? Các bạn cứ ao ước mãi vì tớ với Tuyết Tuyết Hội sinh viên đấy."

đây cũng là nhà của Phó Lan Chước, cô nghĩ trong buổi party thêm hai ngoài cũng chẳng . Cô thêm: "Chi phí của các bạn tớ sẽ bao hết."

Giang Lộc Nhi xòa: "Úi dào, bé cưng của tớ, khách sáo với tớ gì. Nhất trí luôn! Đáng lẽ nên sớm với tớ chứ, cơ mà giờ vẫn kịp chán, để tớ gọi xe đón các ."

Cô nắm lấy tay Giang Lộc Nhi cảm kích: "Cảm ơn nhé Lộc Nhi."

"Cảm ơn gì chứ, bảo đừng khách sáo với tớ mà!"

Giang Lộc Nhi thầm nghĩ, nếu cô bạn thì cô lấy dũng khí mở miệng mượn nhà của Phó Lan Chước cơ chứ.

Khâu Tuyết lập tức tuồn tin nhóm. Tiêu Tâm Nụy và Chung Hữu Hữu mừng như điên, rối rít bảo cần đón , hai tự bắt taxi qua cũng .

Vào trong căn biệt thự rộng lớn, một nhóm xúm quanh khu vực bếp để chuẩn đồ ăn. Trên đường phân công việc trong nhóm hết , bữa nào do nhóm nào phụ trách. Ai phiên nấu cơm thì cứ xõa thoải mái . Biệt thự trang đầy đủ thiếu thứ gì: từ rạp chiếu phim mini, phòng bida, phòng gym cho đến cả sân golf trong nhà.

Cô thuộc nhóm phụ trách bữa trưa đầu tiên, vì bữa do Ban Truyền thông và Ban Đối ngoại phối hợp thực hiện. Cô phân nhiệm vụ thái khoai tây. Cắt một đống to bự, cô chẳng cần động tay bỏ đĩa, khác tự động gom khoai luôn.

Thiệu Đình Dục lân la bước tới, mở lời quen: "Em mệt ? Công việc để con gái cơ chứ? Để cho, em chỗ rửa cà chua ."

Chỉ là thái vài củ khoai tây thôi mà, cô thấy cũng bình thường. So với rửa rau, cô thấy thái thức ăn thú vị hơn nhiều. Cô từ chối: "Không , em thấy mệt."

Thiệu Đình Dục vẫn giật lấy con d.a.o phay trong tay cô bằng : "Không , cứ để !"

Dứt lời, một bạn nam phụ trách gọt vỏ bên cạnh đẩy củ khoai trọc lóc sang, rơi ngay sát thớt. Anh lập tức tóm lấy, vung vẩy con d.a.o hai cái chiều chuyên nghiệp, nghiên cứu cách thái xong xuôi. Soạt một đường, củ khoai tây đứt đôi.

"..."

Dày quá.

"Dày quá ơi.” cô nhận xét thực lòng.

Họ thống nhất thực đơn là thịt bò hầm khoai tây và khoai tây xào khô kiểu Tứ Xuyên. Món thịt bò hầm thì khoai tây thể thái to thành cục, phần đó cô xong . Còn món khoai tây xào thì thái lát mỏng, để dày cui thế ...

"A, thế hả?" Thiệu Đình Dục là một tay lóng ngóng chuyện bếp núc, thú thực đây là đầu cầm d.a.o bếp. Trước khi thực hành, cứ nghĩ thái khoai tây dễ như ăn kẹo cơ.

"Phải thái mỏng cỡ . Nếu quen thì để em cho." Cô cầm một lát khoai tây lên mẫu.

Thiệu Đình Dục chăm chú gương mặt thanh tú xinh của cô, khẽ nuốt nước bọt: "Thế ... Để thử xem."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-54-felicity-anh-sap-phat-dien-roi.html.]

Có cô giám sát ngay sát bên, tự nhiên hừng hực khí thế: "Thế chuẩn ? Em xem thế ?" Anh ngước lên cô chằm chằm. Gương mặt thanh tú, hàng mi cong vút khẽ chớp chớp. Anh nuốt nước bọt cái ực.

"Ừm, độ dày cỡ đấy." Cô gật gù.

Thiệu Đình Dục tít mắt: "Vậy cứ giao hết cho ! Em cứ yên tâm , múa d.a.o dẻo lắm đấy nhé!"

Thấy kiên quyết như , cô cũng giành giật d.a.o nữa: "Dạ ." Rồi cô xoay về phía bồn rửa tay, bắt đầu rửa đống cà chua còn bỏ dở dang.

...

Đông thì tốc độ cũng nhanh. Bữa trưa nhanh chóng dọn , chễm chệ mấy bàn tiệc lớn. Tiêu Tâm Nụy và Chung Hữu Hữu đến biệt thự vặn lúc dọn cơm. Lại còn vinh dự "bàn vip" cán bộ xịn xò. Bàn mặt Chủ tịch Giang Lộc Nhi, Phó chủ tịch Cận Dương, Trưởng ban Đối ngoại Thiệu Đình Dục và mấy cán bộ ban khác. Hai cô bạn là bạn cùng phòng của Ôn Ngôn nên nghiễm nhiên thơm lây cùng.

mà Tiêu Tâm Nụy uống t.h.u.ố.c mà cảm cúm vẫn chẳng thuyên giảm. Lúc ăn cơm, cô nàng ngượng chín mặt khi xì mũi liên tọi mấy , cứ sợ mất hứng. Lát cô nhận Cận Dương hình như cũng cảm, thi thoảng ho khan. Giang Lộc Nhi còn tinh ý pha hẳn ly nước mật ong ấm bưng đến cho .

Thấy Tiêu Tâm Nụy moi túi mãi tờ giấy ăn nào, trông đến tội nghiệp, cô bèn lục túi lấy nguyên bịch giấy ăn đưa cho cô bạn: "Cậu vẫn đỡ ? Tớ thấy nên viện khám thử xem thế nào, là truyền nước ."

"Không , tớ uống t.h.u.ố.c , mai chắc sẽ đỡ thôi." Tiêu Tâm Nụy xua tay từ chối.

"Ngôn Ngôn ơi, . Tớ đang sướng phát điên đây , haha. Biệt thự to vãi chưởng, đông vui dã man. Ôi ơi, Hội sinh viên đông thế . Đợi thi tuyển mùa xuân xong thì dẫm đạp lên mất." Tiêu Tâm Nụy thao thao bất tuyệt.

Cô chỉ "ừm" một tiếng phụ họa: "Cả ngàn đấy ạ."

"Át xì!" Tiêu Tâm Nụy vội vàng bịt mũi.

Giang Lộc Nhi thấy, sang ân cần hỏi han: "Em gái cảm cúm nặng thế , uống t.h.u.ố.c ?"

Wow, đích Chủ tịch đại nhân quan tâm cơ đấy. Tiêu Tâm Nụy vội vàng lắc đầu xua tay: "Không, em chị, em uống t.h.u.ố.c . Ngại quá, em cũng hắt lúc ."

Giang Lộc Nhi gắp một miếng khoai tây bỏ miệng xuề xòa: "Ui giời em, tại em mệt trong mà."

Tiêu Tâm Nụy rưng rưng cảm động. Chủ tịch đại nhân chẳng tí kiêu ngạo nào, siêu cấp thiện luôn.

"Món khoai tây xào khô ngon thật đấy. Ui trời, siêu đầu bếp nào trổ tài đây? Lát nữa chị nhắn nhóm biểu dương, phát lì xì thưởng nóng mới ." Trò chuyện với Tiêu Tâm Nụy xong, Giang Lộc Nhi tiếc lời khen ngợi món khoai tây xào khô mà cô nàng gắp đũa lia lịa.

Bạn nam nấu món chung bàn, là thành viên Ban Đối ngoại. Trưởng ban Thiệu Đình Dục thế liền tranh thủ kể công: "Là nhóc Hạ Dương ban nấu đấy. Còn khoai tây là đích tay thái đấy nhé. Dao dẻo thế cơ mà."

Giang Lộc Nhi bỏ ngoài tai câu của Thiệu Đình Dục, tươi rói: "Hóa là em trai năm nhất . Nấu ăn ngon thế , chị cứ tưởng con gái cơ đấy."

Thiệu Đình Dục nhấn mạnh : " thái khoai tây đấy, ? Nhanh khen vài câu chứ, dẻo tay nào?"

"Dẻo cái con khỉ." Giang Lộc Nhi đốp chát thẳng thừng: " đang định phàn nàn là khoai thái dày đấy, thái mỏng thêm tí nữa thì ngon tuyệt cú mèo!"

"..."

Giang Lộc Nhi đúng là chẳng thèm giữ thể diện cho ai.

Thiệu Đình Dục len lén liếc Ôn Ngôn một cái im lặng cúi đầu lùa cơm.

Cô đang bận gắp thức ăn cho Chung Hữu Hữu. Cô bạn vẻ rụt rè, chắc tại chung bàn với lạ.

Chung Hữu Hữu cảm thán: "Ngôn Ngôn , món khoai tây ngon thật đấy. Cơ mà sắp hết sạch ."

Món khoai tây xào khô đắt hàng như tôm tươi, mỗi bàn chỉ một đĩa. Đĩa khoai tây bàn cô cạn đáy, trong khi đĩa cánh gà chiên Coca bên cạnh thì ế chỏng chơ chẳng ai thèm ngó ngàng.

Nguyên nhân là món cánh gà cháy.

Cô mỉm đồng tình: " thế thật."

Đám ăn chơi nhảy múa tưng bừng ở biệt thự đến tận Chủ nhật hôm . Tiêu Tâm Nụy và Chung Hữu Hữu phen "ké" một chuyến hoành tráng, trải nghiệm party ngàn . Tối đến, cô và ba cô bạn cùng phòng chen chúc một chiếc giường siêu lớn trong biệt thự. Vì đông , ở cùng đám bạn, và quan trọng nhất là con mắt giám sát của Phó Lan Chước - biệt thự lắp đầy camera. Lạ giục cô ngủ sớm như khi, mà mặc kệ cô tụ tập chơi board game đến tận nửa đêm với mới ngủ.

Lúc Ôn Ngôn và Tiêu Tâm Nụy ôm chìm giấc ngủ thì Phó Lan Chước bước lên máy bay riêng bay về nước. Bận rộn cả một ngày trời, vẫn cảm thấy buồn ngủ. Nằm trong phòng ngủ máy bay, khi chợp mắt, lôi điện thoại xem camera giám sát khu biệt thự ngoại ô.

Anh chỉ chọn đúng khung hình cô để xem, mà xem là xem một lèo ba tiếng đồng hồ.

Mỗi thấy thằng con trai nào sán bắt chuyện với cô là thấy ngứa mắt. Xem camera một lúc lâu, phát hiện cái Thiệu Đình Dục là đứa la l.i.ế.m cô nhiều nhất. Nhất là cái lúc zoom to màn hình - đúng lúc Thiệu Đình Dục thua trò chơi, bốc thẻ phạt búng trán một bạn nữ. Cậu mặt dày chọn trúng cô, còn chủ động mon men đến mặt cô. Cả đám ồ lên trêu chọc, Ôn Ngôn nỡ từ chối, giơ tay búng lên trán Thiệu Đình Dục hai cái, tít cả mắt.

Phó Lan Chước cau mày, sắc mặt sa sầm.

...

Sáng Chủ nhật, tiếng chim hót ríu rít ngoài cửa sổ đ.á.n.h thức Ôn Ngôn. Cô nhận đang vắt vẻo ở mép giường. Đưa mắt sang bên , Khâu Tuyết thế mà lăn tọt xuống gầm giường, phủ phục t.h.ả.m ngủ ngon lành. Ngoảnh đầu thì thấy gác chân Tiêu Tâm Nụy đang vắt ngang Chung Hữu Hữu, ôm cô nàng chặt cứng. Ký ức đêm qua đứt đoạn, chắc tại các cô nhấp tí rượu, mà cô cũng quá chén. Cô chỉ nhớ man mác là khuya lắm , lúc tàn tiệc cô cùng ba đứa bạn lếch thếch kéo phòng ngủ.

Ngủ đất thế Khâu Tuyết ốm mất. Cô tụt xuống giường lay cô bạn dậy, lôi lên giường. Nhìn đồng hồ, giờ cũng còn sớm sủa gì nữa, hơn 10 giờ . Tối qua các cô chơi tơi bời đến tận 3-4 giờ sáng mới ngủ, đây là đầu tiên cô thức khuya đến .

Họng khô, cô lững thững bước khỏi phòng tìm nước uống. Uống xong, cô lấy điện thoại nhắn tin cho Phó Lan Chước.

[Anh ơi chào buổi sáng, em mới dậy. Lúc ở máy bay ngủ ngon ?]

Không ngờ cũng thức giấc, tin nhắn lập tức gửi tới: [Em dậy .]

[Nhớ ?]

[Nhớ cực kỳ ạ.] Cô nhắn : [Anh nhớ em ?]

Anh đáp gọn lỏn: [Có.]

Cô gửi cho một cái sticker chụt chụt, tiếp: [Biệt thự lớn của thích lắm, giường ngủ cũng siêu êm.]

ngờ căn biệt thự đến hơn 50 phòng ngủ. Đám con gái phân phòng đàng hoàng, còn đám con trai thì rải rác ngủ ở sofa phòng khách từ tầng một đến tầng ba, cứ thế chen chúc mà ngủ đủ cả ngàn .

Hai giây , Phó Lan Chước nhắn : [Anh bằng ghi âm cơ.]

[Hả?]

Uyên Ngưng: [Ghi âm tiếng thơm cơ.]

Uyên Ngưng: [Thơm ba cái.]

Sáng sớm đòi hỏi cái kiểu , cô chớp chớp mắt. mà cô cũng chiều . Cô ôm điện thoại, tìm một góc ban công ai, nhấn giữ nút ghi âm ghé môi thơm một cái rõ kêu khí.

Định bụng thơm một cái cho lệ thôi, ai dè phản hồi ngay: [Chưa đủ, bảo thơm ba cái mà.]

[Còn thiếu hai tiếng nữa.]

Thôi ...

Cô cầm điện thoại theo đúng chỉ thị, bồi thêm hai cái thơm khí, cố gắng thu âm tiếng hôn cho thật rõ nét gửi qua cho .

Trên máy bay, Phó Lan Chước tua tua mấy mới nhấn nút ghi âm.

Cô thấy gửi voice chat liền bấm . Tiếng hôn môi lanh lảnh phát , cùng với giọng trầm ấm đầy ma lực của . Hóa tiếng hôn bắt tai đến thế, cô chỉ mải mê đắm chìm những nụ hôn thực tế nên chẳng để ý.

Cô cong môi .

Còn lúc , từ góc khuất phía bên , Thiệu Đình Dục đút hai tay túi quần, đang lén lút trộm cô, bàn tay siết chặt như vò nát luôn vỏ bao t.h.u.ố.c lá trong túi.

Anh ghen tị c.h.ế.t, ngưỡng mộ c.h.ế.t.

Anh sắp phát điên mất .

 

Loading...