Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 55: Felicity - Em còn đang tuổi ăn tuổi lớn mà?

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:38
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong biệt thự, thì dậy sớm, kẻ dậy muộn. Những ai dậy sớm tự động mò bếp nấu đồ ăn sáng. Hôm qua siêu thị càn quét ít nên tủ lạnh vẫn ăm ắp thức ăn. vì hôm qua thống nhất là bữa trưa Chủ nhật sẽ ăn chung, nên nhóm phụ trách bữa trưa cũng lục đục kéo dậy lúc 11 giờ. Họ tụ tập bếp bắt đầu nấu nướng. Cơm nước xong xuôi, Thiệu Đình Dục xách theo hai sinh viên cầm loa dọc các phòng gào thét gọi dậy ăn trưa. Mấy thanh niên ngủ nướng cạy nổi mắt thì đành phần chút đồ ăn trong nồi, lúc nào dậy thì hâm ăn .

Buổi chiều, cô và Khâu Tuyết cùng hai cô bạn cùng phòng nhập hội với nhóm Giang Lộc Nhi tiếp tục bày trò chơi. Hôm qua thì chơi board game , hôm nay quyết định đổi gió sang trò chơi tập thể vận động một chút. Luật chơi cũng đơn giản: cướp ghế. Mấy bạn khiêng bãi cỏ giữa vườn 20 cái ghế xếp thành vòng tròn. Sau đó, hơn 30 cùng lao tranh chỗ. Cứ mỗi lượt thì rút bớt một cái ghế . Lượt đầu tiên gay cấn nhất, loại thẳng tay 10 . Trò đòi hỏi sức bền và phản xạ nhanh. Cô chơi trò gì cũng lăn xả hết . May khá đỏ, cứ mỗi MC hô dừng là yên vị một chiếc ghế. Ghế rút dần rút mòn chỉ còn 6 cái. xui rủi , trong lúc tranh giành căng thẳng, cô vô tình một bạn nam to khỏe hích mạnh một phát văng khỏi bãi cỏ, ngã nhào xuống đất. Cả khuỷu tay và đầu gối đều cà xuống mấy hòn đá răm. Tiêu Tâm Nụy là phát hiện cô ngã đầu tiên, vứt luôn cả ghế chạy đến đỡ cô dậy: "Ngôn Ngôn ?"

Cô lắc đầu. Thiệu Đình Dục chiếm một chỗ cũng bỏ luôn ghế, phi vội đến hỏi han: "Sao thế?"

Tiêu Tâm Nụy rối rít kể: "Cậu ngã!"

Giang Lộc Nhi loại từ đời nào, đang buôn chuyện với Cận Dương. Thấy động mới lạch bạch chạy nhập bọn: "Có chuyện gì thế?"

Cô nàng hốt hoảng cô đang nhăn nhó, liền chen hỏi: "Bé cưng! Cậu thế hả bé cưng?"

Cô cảm thấy cả khuỷu tay và đầu gối đều đau nhức bèn khai thật. Cô xắn tay áo lên, vết thương trầy xước hiện mắt . Giang Lộc Nhi mà xót xa. Cô nàng cùng Tiêu Tâm Nụy đỡ Ôn Ngôn xuống chiếc ghế nghỉ bên cạnh: "Trời đất, ngã xước xát nghiêm trọng thế ."

"Không ..."

"Thế mà bảo ? Chảy cả m.á.u đây ! Không , sát trùng bôi t.h.u.ố.c ngay, để tớ gọi điện hỏi tớ xem hộp cứu thương để ở ." Giang Lộc Nhi sờ túi quần tìm điện thoại. nhớ điện thoại đang nhờ Cận Dương giữ hộ. Giang Lộc Nhi dứt câu định lấy điện thoại thì cô kéo tay cô bạn : "Thôi Lộc Nhi, đừng gọi cho ."

Phó Lan Chước hạ cánh lúc một rưỡi chiều, nãy nhắn tin chiều nay họp ở công ty. Giờ chắc chắn đang bận họp, cô phiền , cũng chẳng lo lắng.

"Thế... thế , vẫn ..." Giang Lộc Nhi hết câu thì Thiệu Đình Dục xách một hộp cứu thương màu trắng từ ngoài đám đông rẽ .

Anh đặt hộp t.h.u.ố.c lên bàn, bật nắp lôi một lọ nước muối sinh lý và gói bông tăm, sang với cô: "Để xử lý vết thương cho em."

"Anh dùng cái rửa qua nhé."

Cô gật đầu.

Thiệu Đình Dục vặn nắp lọ nước muối sinh lý, đổ một chút lên bông tăm, cúi cẩn thận nắm lấy một phần nhỏ cổ tay cô, tỉ mẩn lau quanh khuỷu tay.

Rửa sạch vết thương bằng nước muối sinh lý xong, Thiệu Đình Dục lôi cồn sát trùng Povidine , đó tìm một tuýp t.h.u.ố.c mỡ tra mắt Erythromycin bôi lên. Anh dùng hết tổng cộng ba que bông tăm. Đồ nghề trong hộp cứu thương của căn biệt thự xịn và đầy đủ, t.h.u.ố.c thang hạn sử dụng mới toanh. Chung Hữu Hữu còn tìm thấy cả urgo loại to siêu thoáng khí. Đợi Thiệu Đình Dục bôi t.h.u.ố.c xong, cô nàng vội xé vỏ dán lên cho bạn.

Giang Lộc Nhi canh bên cạnh, thấy chẳng giúp gì sất. Còn Cận Dương cạnh Lộc Nhi thì cứ đăm đăm Thiệu Đình Dục thêm một cái.

"Tay bên ?" Thiệu Đình Dục hỏi han.

"Không, bên ạ."

"Thế còn chỗ nào thương nữa ?"

"Đầu gối..." Cô vô thức kéo vạt áo che .

Khâu Tuyết lên tiếng: "Ngôn Ngôn, vết thương ở đầu gối thì bọn nhà xử lý nhé."

Mọi ai cũng quan tâm cô. Từ lúc cô ngã, cả đám xúm đông xúm đỏ đây chẳng ai đoái hoài gì đến trò chơi nữa. Giữa cả mấy chục cặp mắt hau háu chằm chằm , nếu giờ cô vén ống quần lên thì thật sự ái ngại.

Giang Lộc Nhi cũng tinh ý nhận điều : " đó bé cưng, bọn trong nhà sơ cứu . Đi nào nào."

Cô nàng và Chung Hữu Hữu xốc nách cô dậy. Thiệu Đình Dục cũng dọn dẹp hộp cứu thương xách lên. Tiêu Tâm Nụy cất tiếng: "Anh Thiệu đưa hộp cứu thương đây cho em, bọn em bôi t.h.u.ố.c cho Ngôn Ngôn."

Thiệu Đình Dục lưỡng lự một giây, nhưng cũng gượng gạo đưa hộp t.h.u.ố.c cho Tiêu Tâm Nụy: "Ừ..."

Tiêu Tâm Nụy xách hộp cứu thương thoăn thoắt theo, đuổi kịp ba cô bạn. Khâu Tuyết cũng lục đục theo.

Thật đến mức cần dìu. Đầu gối chỉ xót xót thôi, vẫn bình thường . thấy Chung Hữu Hữu với Giang Lộc Nhi kẻ ôm eo, xốc nách nhiệt tình quá, cô chẳng nỡ từ chối đành để mặc hai đỡ một phòng ngủ tầng.

Tiêu Tâm Nụy và Khâu Tuyết cũng lục đục kéo .

Bước phòng ngủ, đặt m.ô.n.g xuống ghế sofa, cô mới dám vén ống quần lên.

"Để tớ tự cho." Cô định giơ tay lấy lọ nước muối sinh lý thì Chung Hữu Hữu nhanh tay giật lấy: "Cứ để tớ cho Ngôn Ngôn!"

Chung Hữu Hữu cẩn thận đúng các bước sơ cứu mà Thiệu Đình Dục , sát trùng vết trầy xước đầu gối cho cô.

Mặc dù vết thương nặng, nhưng hoạt động mạnh sẽ miệng vết thương toạc đau nhức, nên trò cướp ghế coi như cô "bỏ cuộc chơi". Đám Giang Lộc Nhi cũng ở tịt trong nhà ngoài nữa. Họ kéo luôn cả Cận Dương và Thiệu Đình Dục phòng chơi board game cùng cô cho vui.

Chiều hôm đó, Phó Lan Chước kẹt cứng trong đống cuộc họp nên cũng thời gian soi camera, việc cô thương. Vừa tan họp, đám bạn chí cốt là Hạ Liên lôi kéo ăn tối ở club.

Đám bạn rủ rê nhiều báo bận trốn biệt tăm, thì khó mà từ chối.

[Anh ơi, bọn em cũng bắt đầu ăn đây . Tối nay ăn BBQ, thơm phức luôn.] Lúc cô nhận tin nhắn bảo đến club tụ tập bạn bè, cô liền chụp một bức ảnh lò nướng BBQ rực lửa t.h.ả.m cỏ gửi cho xem.

chén xong một xiên tôm sú nướng, hương vị ngon xoắn lưỡi.

Uyên Ngưng: [Ừ, mấy giờ các em tan tiệc? Lát qua đón em.]

Chiết Mộc w: [Chắc tầm 8 rưỡi ạ. xe buýt của trường mà, cần cất công đến đón .]

Uyên Ngưng: [ đến đón, nhớ em.]

Đọc dòng tin nhắn , hàng mi cô khẽ run rẩy. Cô gõ phím đồng ý: [Dạ ~ Thực em cũng nhớ .]

[Sticker cọ cọ.]

Thoắt cái bảy rưỡi tối. Bữa nhậu của Phó Lan Chước và đám Hạ Liên vẫn thấy dấu hiệu tàn tiệc. Lâu lắm hội em nối khố mới dịp tụ tập đông đủ, ai cũng nốc đẫy rượu. Vốn dĩ định kiêng rượu, nhưng Hạ Liên cứ ép lên ép xuống mấy , đành nâng ly. Cả cái hội bạn nối khố từ thuở cởi truồng tắm mưa, ai kiêng nể . Anh mà chối thì y như rằng đứa nhào lên tận nơi chuốc cho say lử cò bợ. Cận Bắc Tiêu, Thiệu Bình Thanh, cả Trần Tây Trạm với Khúc Hoắc Ngôn cũng mặt. Ai nấy đều đang "hăng máu" c.h.é.m gió ầm ĩ. Chút rượu bụng, cũng ngà ngà say. Liếc đồng hồ, cất lời: "Tao xin phép rút nhé, còn việc."

"Ấy chuồn! Chỗ rượu còn cưa đôi cơ mà." Hạ Liên giữ rịt lấy tay .

Anh gạt tay bạn : "Để bữa khác ."

"Lại còn bữa khác, tụi mày đứa nào cũng kêu bận bận bận, còn mấy cái bữa khác nữa?" Hạ Liên đảo mắt một vòng. Quanh cái bàn thằng nào thằng nấy một lũ dại gái, yêu nhấc máy gọi một tiếng là vứt cả em chạy mất dép. Chỉ Hạ Liên là tỉnh táo, nhất quyết kéo phịch xuống ghế: "Không mày tính trốn hẹn hò với con bé yêu đấy chứ?"

"Tao bảo mày , yêu đương đừng mà bám dính lấy quá! Mấy cái đứa ranh con vắt mũi sạch , tiền bạc với tụi nó chẳng nghĩa lý gì, cái bọn nó cần là cảm giác mới lạ kích thích cơ!"

Chân mày khẽ giật giật. Thực bám dính lấy Ôn Ngôn 24/7 chứ, khổ nỗi bận cày cuốc công việc, cô bận dùi mài kinh sử, hai bên mặn nồng tính chẳng bao nhiêu thời gian.

"Mày bỏ tay ." Giọng lạnh nhạt. Vừa xong thì Khúc Hoắc Ngôn cũng phắt dậy, bật chặn luôn cánh tay còn của : "Lâu lắm mới gặp mày, đống rượu cạn thì mày đừng hòng cắp đ.í.t ."

"..."

Lúc họng giọt nào thì còn dễ ăn dễ , rượu bụng đám bạn thành lũ du côn khó đối phó. Anh kẹp chặt giữa hai bên, đành bật bất lực. Chẳng còn cách nào khác, móc điện thoại nhắn tin cho cô.

[Bé cưng ơi, nhờ Dư Khả đến đón em nhé.]

[Đám bạn lâu ngày gặp, cứ ép uống rượu mãi, rút lui .]

Tài khoản bé con hoạt hình nhanh chóng nhắn : [Dạ . Thực cũng cần nhờ chị Dư Khả đến đón , em chung xe buýt với bọn Lộc Nhi về trường cũng mà.]

[Anh lâu lắm mới tụ tập bạn bè mà, cứ chơi thoải mái , đừng lo cho em. Em ở đây với bọn Lộc Nhi cũng vui lắm á.]

Anh cụp mắt, dòng tin nhắn cuối cùng của cô gái nhỏ.

[Được .]

[Mua cái nào.]

Nhìn dòng tin nhắn , thích thú vô cùng, khóe môi khẽ nhếch lên, gõ phím đáp trả: [Mua.]

Chợt nhớ điều gì, nhắn thêm: [Có uống rượu đấy?]

Anh thoát ứng dụng WeChat, mở một phần mềm khác lên soi camera ngoài vườn. Nhìn một vòng là bắt ngay bóng dáng cô đang cạnh ba cô bạn cùng phòng. Gần đấy thấy tăm thằng con trai nào lởn vởn. mà trong tay cô đang cầm một cái chai gì đó. Anh phóng to màn hình, là một chai bia Trappist Westvleteren.

Chiết Mộc w: [Dạ , thế. em chỉ uống một chút xíu thôi nha.]

Anh bắt đầu thấy hối hận xanh ruột. Biết thế đừng cho con nhóc Giang Lộc Nhi cái mật khẩu hầm rượu tầng hầm.

Cơ mà cô bé của nhấp môi tí rượu, cái miệng dẻo kẹo như bôi mỡ hơn hẳn ngày thường.

[Uống ít thôi đấy.] Anh gõ tin nhắn.

[Dạ .] Cô ngoan ngoãn đáp lời.

Anh dán mắt camera, quả nhiên cô chẳng lừa . Đặt chai bia xuống bàn, cô nhoài lấy một xiên cánh gà nướng ăn ngon lành.

Nghe tiếng Trần Tây Trạm gào tên , mới chịu cất điện thoại.

...

Thấy ừm một tiếng, cô cứ đinh ninh là chị Dư Khả sẽ đến đón nữa. Nào ngờ đến tám rưỡi tối, cô nhận điện thoại của Dư Khả báo xe đỗ ở cổng biệt thự. Lúc cô đang Giang Lộc Nhi túm tay lôi khỏi biệt thự. Trong sân đỗ đầy xe buýt, thế nên con Cullinan đen nhánh trông nổi bật hẳn lên. Cô đành chào tạm biệt Giang Lộc Nhi dắt ba cô bạn nhắm hướng xe Cullinan mà tiến.

Dư Khả đợi sẵn cạnh xe, dáng dong dỏng cao thẳng. Thấy cô dắt theo hẳn ba "vệ tinh", Dư Khả tinh ý gập luôn cái bệ tỳ tay ở hàng ghế để nới rộng gian, đó ân cần mở cửa ghế phụ cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-55-felicity-em-con-dang-tuoi-an-tuoi-lon-ma.html.]

Tiêu Tâm Nụy giật giật gấu áo Chung Hữu Hữu: "Lại gặp bà chị ngầu đét ! Chị khí chất bá cháy luôn á."

"Lại còn Cullinan nữa chứ. Ôi ơi... Rolls-Royce Cullinan! Em đến đây!!"

Chung Hữu Hữu gật gật đầu lia lịa.

Ba cô nàng nhảy chân sáo lên xe theo đuôi Ôn Ngôn.

Vào trong xe, cô nhắn tin báo cáo : [Anh ơi, chị Dư Khả đến , em lên xe nhé.]

Uyên Ngưng: [Được.]

Hàng chục con mắt xe buýt cứ trố chằm chằm chiếc Cullinan. Dư Khả nhạy bén nhận , kéo luôn kính cửa sổ lên che kín bưng ánh soi mói. Thiệu Đình Dục đang chỉ đạo lên xe buýt giữ trật tự, cũng liếc mắt theo chiếc Cullinan khuất dần.

Gân xanh thái dương nảy tưng tưng.

Trên đường về trường, trừ Dư Khả ôm vô lăng, cả bốn cô nàng đều gà gật buồn ngủ. Khâu Tuyết dựa vai Tiêu Tâm Nụy ngáy o o. Xe dừng khu KTX Lam Huyên của trường, Dư Khả mới đ.á.n.h thức mấy cô dậy.

Liếc cô một cái, Dư Khả vòng ghế mở cửa.

Cô tháo dây an , xách túi bước xuống.

Ba cô bạn phía cũng lục đục tỉnh ngủ lóc cóc xuống theo. Tiêu Tâm Nụy càu nhàu Khâu Tuyết ngủ rớt dãi ướt nhẹp cả tay áo .

Ánh mắt mấy cô chợt sững , thu hút bởi một bóng cách đó xa. Cô cũng nhận , vội túm chặt quai túi xách.

Phó Lan Chước chờ gốc cây hoa đào từ bao giờ chẳng . Gió đêm tháng ba vẫn mang theo lạnh. Anh chỉ khoác độc một chiếc áo gió mỏng tang màu đen, vạt áo gió thổi bay phần phật. Cành đào trĩu xuống mang theo cơ man là nụ hoa phớt hồng. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, những nụ hoa tỏa một quầng sáng mềm mại như nhung.

Một nửa chìm trong bóng tối, nửa còn ánh đèn hắt ánh sáng lột tả rõ đường nét khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng sương giá. Ánh mắt xoáy chặt cô.

Cô lúp xúp chạy tới: "Anh."

Tiêu Tâm Nụy và Khâu Tuyết tủm tỉm . Tiêu Tâm Nụy gọi với theo: "Ngôn Ngôn, bọn tớ lên nha!"

Cô ngoái đầu gật đầu.

Chung Hữu Hữu đẩy lưng Tiêu Tâm Nụy. Ba cô nàng rảo bước lên cầu thang khu ký túc xá. Dư Khả cũng nán thêm, xe lái vụt .

Cô dừng bước mặt . Gần thế cô mới ngửi thấy mùi rượu nồng nặc phả từ , hòa quyện với mùi nước hoa hương gỗ thông quen thuộc. Cô ngước mắt , hai bên má ửng đỏ. Đây là đầu tiên cô thấy bộ dạng lúc say của . Đang mải miết soi , giang tay kéo tuột cô lòng: "Về đấy ."

Cô cong khóe môi: "Sao đến tận trường em thế , nhậu với bạn nữa ạ?"

Anh rúc mặt cổ cô hít lấy hít để mùi hương dịu ngọt, siết c.h.ặ.t t.a.y thêm một chút: "Nhậu với bọn nó thêm cả tiếng đồng hồ là tận tình tận nghĩa lắm ."

Cô áp má khuôn n.g.ự.c vạm vỡ của , thở nồng nặc mùi rượu quyện cùng hương thơm nam tính lạnh lùng. Cô khẽ hỏi: "Anh uống nhiều rượu lắm đúng ?"

"Ừm, đêm nay quá chén."

Cô làu bàu: "Anh còn dặn em uống ít thôi cơ mà, thế mà nốc đẫy ."

Nói xong cô thấy thương . Ngày thường bận bịu tối tăm mặt mũi, tối nay xả láng một bữa cũng . Cô ôm chặt eo : "Uống thì cũng uống . Tối nay về nhớ ngủ một giấc cho nhé."

Sao mà cô bé của ngoan ngoãn thế cơ chứ. Anh đẩy cô một chút, nâng cằm cô lên chăm chăm đôi mắt đen láy trong veo vô tội, cúi khóa chặt môi cô.

Giờ sảnh ký túc xá vắng hoe chẳng lấy một mống . vắng thì vắng chứ chốc nữa khéo qua. Bị đè hôn vài giây, cô né mặt , kéo tay chui tọt lùm cây rậm rạp gần đó. Cô kiễng chân lên chủ động hôn môi , vòng tay qua cổ ôm chặt lấy .

Nụ hôn của thêm phần bạo liệt, tách môi cô mạnh bạo càn quét.

Đây là đầu tiên hai hôn lén lút trong trường mà trong xe ô tô. Tim cô đập rộn ràng như trống vỡ.

Bất thình lình tiếng sột soạt, hóa là một con mèo hoang nhảy phốc từ lùm cây ngoài, kêu "meo" một tiếng rõ to. Cô giật b.ắ.n , còn tâm trí để hôn hít với nữa. Nụ hôn của cũng phần thô lỗ, đụng trúng vết thương ở khuỷu tay cô. Cô nhăn nhó rụt cổ .

Anh nhận điều bất thường, nhíu mày cô: "Sao thế?"

Cô im thin thít, nhưng tay xoa xoa khuỷu tay . Lúc mới vỡ lẽ, cất giọng: "Tay thế?"

Cô đành thành thật khai báo: "Bị thương ơi. Lúc chơi game đụng trúng."

Quả nhiên sắc mặt lập tức đổi, sa sầm u ám. Hàng chân mày nhíu chặt, trầm giọng: "Để xem."

Cô im lặng để mặc xắn tay áo lên. Nhìn thấy miếng băng cá nhân to đùng dán khuỷu tay, mặt càng khó coi hơn. Cô vội vã phân bua: "Không , chỉ trầy xước chút da thôi ạ."

Lòng dâng lên một nỗi ân hận tột cùng. Đáng lẽ tối nay nằng nặc đón cô mới , để đến nông nỗi mới cô gái của thương.

Anh im lặng thả tay áo cô xuống: "Đứa nào đụng em? Cố tình đúng ?"

"Làm gì ạ, chỉ là vô tình thôi. Tụi em chơi trò cướp ghế, tranh căng quá thôi." Cô đáp.

Anh chằm chằm cô: "Còn chỗ nào thương nữa ?"

Còn đầu gối nữa cơ, nhưng cô đáp: "Không còn ạ..."

xót xa.

Anh chẳng dám hôn cô nữa, sợ đụng vết thương. Anh nắm tay cô dắt băng ghế đá hình chữ nhật gần đó. Anh xuống nhấc bổng cô đặt lòng .

Chỗ cây cối rậm rạp khuất nẻo, trời đang mùa xuân nên lùm cây cũng muỗi. Cô ngó nghiêng ngoài, yên tâm trong lòng , vòng tay ôm lấy cổ .

Trong lòng lúc bực bội vô cùng. Anh nhận thể chấp nhận nhiều chuyện: chấp nhận việc cô tiếp xúc quá gần gũi với khác giới, giờ càng thể chấp nhận việc cô xây xát tổn thương. Thà vết thương đó còn hơn. Tâm trạng , cơn thèm t.h.u.ố.c nổi lên, luồn tay túi định rút điếu xì gà, sờ đến cái bật lửa thì bắt gặp ánh mắt đen lay láy của cô. Động tác khựng , nhét điếu xì gà túi. Cô lên tiếng: "Anh hút thì cứ hút , cất ?"

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên bầu má phúng phính của cô: "Em còn đang tuổi ăn tuổi lớn mà?"

"..."

Cô phì : "Em trưởng thành nha, chắc tịt cao nữa ."

Thảo nào chẳng bao giờ hút t.h.u.ố.c mặt cô. Nếu đầu tiên xe thấy hộp xì gà thì cô tưởng là trai ngoan đụng đến khói thuốc.

"Thôi, mùi t.h.u.ố.c lá hôi lắm." Giọng khàn khàn.

Ở nhà , Hứa Gia Lệ và Giang Lộc Nhi đều chúa ghét mùi t.h.u.ố.c lá. Mỗi bố là Phó Diệp Xuân thèm thuốc, nhăn nhó chê bai, thế là bố chui vườn ban công nhả khói chứ chẳng bao giờ dám hút trong nhà. Cho nên đinh ninh là bọn con gái ai cũng ghét mùi khói thuốc.

"Bình thường hút nhiều ạ?" Cô hỏi.

"Không nhiều." Anh đáp: “Thực hồi tiểu học hút , hồi đó hư lắm. Sau thì cai . Bắt đầu , áp lực công việc lớn quá nên thi thoảng mới một điếu."

Cô nhớ mang máng từng kể hồi bé ông nội "cải tạo". Hóa ngày xưa cũng là một thiếu niên nổi loạn bất cần. Cô nhịn phì : "Em tò mò thật, hồi bé trông sẽ như thế nào."

Anh cũng bật . nụ nhanh chóng vụt tắt, nắm chặt lấy cổ tay cô, ánh mắt trượt xuống vị trí vết thương. Yết hầu khẽ động, dặn dò: "Tối nay về đừng tắm nhé, dính nước là vết thương mưng mủ lên đấy."

"Vâng..." Cô ran: "Cơ mà tắm thì khó chịu lắm, hôm nay em chơi game đổ cả mồ hôi đây ."

"Không cũng chịu, cố mà nhịn." Giọng nghiêm túc.

bĩu môi: "Thôi ."

Anh chằm chằm cô, hôn thêm cái nữa nhưng ráng kìm , chỉ giơ tay véo má cô.

Ai ngờ cô tự nhiên ngứa mũi hắt xì liên tọi hai phát: "Át xì! Át xì!"

Hắt xì xong cô lấy tay xoa xoa mũi.

Tối nay ngà ngà say nên quên mất khái niệm thời gian. Bây giờ cũng muộn lắm , gió ngoài trời lạnh buốt. Anh bế cô đặt xuống đất: "Em về ký túc xá , ngoài lạnh."

Cô nhào tới chen giữa hai chân , vòng tay ôm cổ : "Không , em ở cạnh thêm lúc nữa."

Hơi thở nặng nề, vòng tay ôm siết lấy vòng eo thon nhỏ của cô. Nét mặt đầy kiềm chế, chỉ đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi mềm mại của cô phắt dậy, bước khỏi băng ghế đá: "Khuya , về ."

Cô sáp ôm lấy .

Ánh mắt tối sầm . Anh nâng cằm cô lên hôn cô nữa, thì cạy mạnh hàm răng cô, đầu lưỡi đảo cuồng dã trong khuôn miệng bé nhỏ.

thấy ngứa mũi, cố nhịn hắt , nụ hôn của cho choáng váng đầu óc.

Có tiếng chuyện văng vẳng vọng , mới chịu buông cô , véo má cô thêm cái nữa: "Về ."

"Kẻo ốm đấy."

Anh cẩn thận kéo áo khoác cho cô.

 

Loading...