Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 6: Aurora - Anh không ngại làm lại lần nữa
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:34
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng y tế trường cách chung cư Lam Huyên xa, lái xe chỉ mất chừng mười phút. Khi Ôn Ngôn xuống xe, Phó Lan Chước cũng bước xuống theo, tiện tay xách luôn túi đồ ăn từ băng ghế .
"Cầm nổi ?" Trước đó cô mua nhiều, cảm nhận , nhưng giờ thì nhận .
Ôn Ngôn gật đầu, đưa tay nhận lấy chiếc túi từ Phó Lan Chước. Quả thực nặng, quai túi siết tay đau. "Em đây, chào Phó ."
Phó Lan Chước khẽ "Ừ" một tiếng.
Ôn Ngôn che ô, xoay bước màn mưa. Cô nhanh chóng leo lên bậc thềm, tiến đến cửa quẹt thẻ bước .
Xuyên qua màn mưa giăng lối, chiếc Maybach với đường nét mượt mà tĩnh lặng đỗ trong chốc lát, hòa dòng xe cộ chạy khuất bóng.
...
"Wow! Sao mua nhiều đồ ăn thế Ngôn Ngôn? Có biến nha, nam sinh nào tặng đấy chứ??" Ôn Ngôn xách túi đồ ăn vặt về đến ký túc xá thì tình cờ đụng ngay Tiêu Tâm Nhụy mới từ nhà vệ sinh bước .
Ôn Ngôn thầm nghĩ cô nàng đoán chuẩn thế, nhưng miệng vẫn phủ nhận: "Không ... Tớ tự mua thôi... Cậu ăn chút gì Nhụy Nhụy, cứ chọn ."
"Có ! Chà, cái bánh kem việt quất với râu mực là món tớ thích nhất đấy, đắt lắm nha! Cậu đúng là tiểu phú bà mà Ngôn Ngôn, yêu quá mất hu hu." Tiêu Tâm Nhụy phấn khích nhặt lấy hai món.
Bị khen đến mức ngại ngùng, Ôn Ngôn cũng tự cảm thấy hời to từ chỗ Phó Lan Chước, còn đang "mượn hoa hiến Phật" nữa chứ. Chung Hữu Hữu đang ở giường, cô liền mang túi đồ qua cho cô nàng chọn.
"Khâu Tuyết vẫn về ?" Ôn Ngôn hỏi.
"À, tớ hỏi , về nhà."
"Không bảo tuần về ?" Chia đồ ăn vặt xong vẫn còn thừa nhiều, Ôn Ngôn xách túi đặt lên bàn học, cất tiếng hỏi.
Bởi vì cả Khâu Tuyết và cô đều đăng ký Hội sinh viên, ngày mai lịch phỏng vấn. Ban đầu Khâu Tuyết dự định tối nay về nhà, ở ký túc xá để chuẩn .
Tiêu Tâm Nhụy chép miệng: "Cậu bảo nhớ nhà, nên vẫn về. Dân bản địa thích thật đấy, về lúc nào thì về, chẳng bù cho bọn lặn lội xa xôi đến đây học, đợi đến kỳ nghỉ đông nghỉ hè mới về thăm nhà."
Từ trong rèm che, Chung Hữu Hữu thò đầu : " thế, Khâu Tuyết sướng thật, mấy đêm nay tớ nhớ nhà phát điên lên !" Cô nàng ôm chai sữa Ôn Ngôn cho để uống. Dù đ.á.n.h răng nhưng khát quá, đồ uống dâng tận miệng nên kiềm chế nổi.
Ôn Ngôn mang một mệt mỏi, lúc chỉ tắm rửa sạch sẽ leo lên giường. Cô đặt balo xuống, Tiêu Tâm Nhụy và Chung Hữu Hữu tán gẫu mà xen nhiều, lẳng lặng đến tủ quần áo lấy đồ ngủ.
Tắm xong bước , ngoài trời vẫn mưa rả rích. Tiêu Tâm Nhụy và Chung Hữu Hữu đều lên giường, ký túc xá chìm trong yên tĩnh. Ôn Ngôn liếc đồng hồ, sắp nửa đêm, cô lấy máy sấy từ trong ngăn kéo nhà vệ sinh sấy tóc.
Cuối cùng cũng xong xuôi việc khi ngủ, Ôn Ngôn rút sạc chiếc điện thoại đầy pin, rón rén leo lên giường. Trong ký túc xá, mỗi đều lắp rèm che ánh sáng, trông như bốn túp lều nhỏ tĩnh lặng. Cô xuống, ánh mắt lập tức thu hút bởi tập thơ "Tập chim lạc" ở đầu giường. Ôn Ngôn sấp, hai chân khẽ vắt chéo đưa lên cao, với tay lấy tập thơ.
Điện thoại rung bần bật, đang nhắn tin trong group năm nhất. Ôn Ngôn hạ cuốn sách xuống, cầm điện thoại lên xem, thấy đang hỏi địa điểm nhận sách mới ở . Lướt xong tin nhắn nhóm, cô chú ý thấy danh bạ WeChat thêm ba lời mời kết bạn mới. Nguồn đều từ group năm nhất, ảnh đại diện trông vẻ là nam sinh nhưng cô chẳng quen ai. Mấy ngày nay thi thoảng từ nhóm khối add Wechat, nhưng Ôn Ngôn từng đồng ý.
Đang định đóng trang , cô chợt liếc thấy một gợi ý kết bạn mới, đó ghi: [Người liên hệ trong danh bạ: Phó Lan Chước.]
Hàng mi Ôn Ngôn khẽ run.
Chắc là cô từng lưu điện thoại của đối phương nên WeChat tự động gợi ý.
Thực đó, cô đôi chút mong chờ Phó Lan Chước sẽ đồng ý nhận tiền chỗ đồ ăn vặt , như cô thể kết bạn WeChat với , nhưng từ chối.
Dù thì bây giờ hệ thống cũng gợi ý , cô chủ động kết bạn một chút chắc cũng quá đáng nhỉ?
Mà kết bạn thì chứ.
Đầu óc Ôn Ngôn bỗng chốc rối bời. Do dự hồi lâu, cô vẫn nhấn nút "Thêm".
Tên WeChat của Phó Lan Chước đậm chất nghệ thuật, là hai chữ "Uyên Ngưng", ảnh đại diện là một bức tranh sơn dầu. Ôn Ngôn phóng to lên xem thì nhận đây là bức "Cơn bão biển Galilee" của Rembrandt - vị họa sĩ nổi tiếng nhất Hà Lan.
Điện thoại rung lên một tiếng "Vù".
Ôn Ngôn thoát khỏi bức tranh, thấy Phó Lan Chước chấp nhận lời mời kết bạn.
Mũi chân khẽ cuộn , cô trở . Trong buồng rèm mờ tối, ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu sáng khuôn mặt trắng trẻo của cô.
[Chào Phó , em là Ôn Ngôn.]
Cô gửi dòng tin nhắn .
Uyên Ngưng: [Ừ.]
Ở đầu bên , Phó Lan Chước bước xuống xe, giao chìa khóa cho quản gia của căn biệt thự, ánh mắt khẽ rũ xuống.
Ảnh đại diện WeChat của Ôn Ngôn đáng yêu, là một cục bột hoạt hình mà tên. Nhìn chằm chằm một lúc, nhấn giữ để lưu dùng tính năng nhận dạng hình ảnh. Tín hiệu bên ngoài lắm, vòng tròn xoay nửa ngày mới hiện kết quả: Chiikawa, một nhân vật do họa sĩ Nhật Bản Nagano sáng tác.
Điện thoại rung, một tin nhắn mới hiện lên.
Chiết Mộc w: [Anh về đến nhà ? Tối nay phiền quá.]
[Vừa đến.] Phó Lan Chước trả lời.
Chiết Mộc w: [Anh về đến nơi là , hôm nay thực sự cảm ơn nhiều.]
Nói cũng gì sai, cô thực sự ơn . Ôn Ngôn tiếp tục gõ chữ: [Anh nghỉ ngơi sớm nhé, Phó .]
Trôi qua một lúc lâu mà Phó Lan Chước vẫn trả lời, Ôn Ngôn tưởng sẽ nhắn nữa. Cơn buồn ngủ cũng kéo đến, cô đặt điện thoại xuống chuẩn ngủ thì màn hình sáng lên.
Cái avatar tranh sơn dầu nhắn: [Có thể đổi cách xưng hô khác ?]
Ôn Ngôn cầm điện thoại lên, [Cách gọi của em vấn đề gì ạ?]
Uyên Ngưng: [Không vấn đề gì, nhưng thích.]
Chiết Mộc w: [Vậy em gọi là gì?]
Vài giây , bên mới nhắn :
[Tạm thời nghĩ , nhưng "chú" "Phó ", đừng gọi nữa.]
"..."
Có cảm thấy cô gọi thế già ? Ôn Ngôn lờ mờ nhận điều đó.
Chiết Mộc w: [Vâng, em hiểu .]
[Em cảm thấy cuộc sống đại học thế nào?] Phó Lan Chước đột ngột chuyển chủ đề.
Ôn Ngôn chằm chằm màn hình, đáp lời : [Tự do, thử thách, ẩn .]
Khung chat chìm lặng ngắn ngủi.
Uyên Ngưng: [Có vẻ em coi trọng "tự do", xếp từ lên đầu tiên.]
Anh đang tán gẫu với cô ? Ôn Ngôn ôm đầu gối, gõ chữ: [Em để ý thứ tự , nhưng đại học quả thực tự do hơn cấp ba. Tầm giờ ở trường cấp ba là ngắt mạng cắt điện .]
Uyên Ngưng: [Vậy thì hãy tận hưởng cuộc sống đại học của em cho .]
Ầm ầm, ngoài cửa sổ bỗng đ.á.n.h một tia sét.
Hàng mi Ôn Ngôn khẽ rung: [Vâng.]
Tám giờ sáng hôm , tại tòa Văn Nam, Đại học Thanh Hoa.
Ôn Ngôn đến từ sớm vì sáng nay buổi phỏng vấn của Hội sinh viên. Cô nhắm đến ban Tuyên truyền. Sau khi đến tòa Văn Nam điểm danh, cô của Hội sinh viên dẫn một phòng họp để chờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-6-aurora-anh-khong-ngai-lam-lai-lan-nua.html.]
Phía cô ba đang xếp hàng.
Khâu Tuyết vẫn tới. Sáng nay cô nàng dậy rõ sớm, đang bắt tàu điện ngầm để đến trường, giờ chắc vẫn đang đường.
Trong balo của Ôn Ngôn cuốn "Bá tước Monte Cristo", cô đang ôm sách thì một bóng chạy bước nhỏ vội vã lao tới, phịch xuống ghế trống bên cạnh. Ôn Ngôn ngẩng đầu lên.
Khâu Tuyết thở hồng hộc, tay cầm một gói sandwich và một hộp sữa.
"Phù, mệt c.h.ế.t tớ , may mà đến muộn." Khâu Tuyết kéo quai balo xuống.
"Giờ phỏng vấn của thông báo là tám rưỡi cơ mà?" Thấy bạn gấp gáp như , Ôn Ngôn tò mò hỏi.
" là tám rưỡi, nhưng lúc tớ điểm danh, đàn chị phía tớ chỉ còn một nữa thôi! Sắp đến lượt tớ .” Khâu Tuyết đáp.
"Chắc mấy xếp ai đó đến, nên tốc độ mới nhanh thế.” Ôn Ngôn suy đoán. Khâu Tuyết phỏng vấn ban Quyền lợi, khác với ban của cô.
Khâu Tuyết xé lớp nilon bọc bánh sandwich, cau mày than vãn: "Làm đây Ngôn Ngôn, tớ hồi hộp quá."
Thực cô mặn mà mấy với Hội sinh viên, là do bắt đăng ký. Bà bảo lên đại học tham gia nhiều câu lạc bộ, đặc biệt là Hội sinh viên để phong phú thêm cuộc sống đại học.
Ôn Ngôn cô bạn, nhẹ nhàng an ủi: "Đừng căng thẳng, các chị phỏng vấn chúng lát nữa, năm ngoái cũng trải qua y hệt thôi. Thực họ cũng chỉ hơn bọn một khóa."
Khâu Tuyết hít một thật sâu: "Cậu đúng, tớ thả lỏng mới ."
Ôn Ngôn khẽ mỉm : "Ừm."
lúc , hai bóng lướt qua cửa phòng họp, thu hút ánh của .
Khu trung tâm hội nghị của tòa Văn Nam dành riêng cho Hội sinh viên. Phòng họp lớn nhất ẩn sâu cuối hành lang, hai bên còn phân bố hơn mười phòng họp nhỏ. Họ đang đợi ở căn phòng ngoài cùng. Bức tường ngăn cách mỗi phòng họp với hành lang đều bằng kính trong suốt, từ trong thể xuyên ngoài.
Khâu Tuyết ghé sát tai Ôn Ngôn: "Hai nãy là Chủ tịch Hội sinh viên Giang Lộc Nhi và Phó Chủ tịch Cận Dạng đấy. Nhan sắc đỉnh cao thật! Tớ đồn hai họ là một cặp. Đọc diễn đàn trường thấy bảo nhà Giang Lộc Nhi giàu nứt đố đổ vách, bình thường ở ký túc xá , lái Porsche học thôi."
Ôn Ngôn Khâu Tuyết kể xong thì phía vang lên một tiếng cảm thán: "Đàn Cận Dạng trai quá mất!"
"Tớ Hội sinh viên là vì đấy."
" bạn gái , còn là Chủ tịch Hội sinh viên nữa. Cậu be bé thôi, kẻo vòng một cũng trượt bây giờ."
Khâu Tuyết cũng thấy mấy lời xì xầm phía , cô nàng nhếch môi với Ôn Ngôn: "Cận Dạng trai thì trai thật, nhưng chắc với Giang Lộc Nhi chỉ đây hình ảnh thôi chứ giám khảo . Chúng qua vòng hai mới mong gặp họ."
"Người tiếp theo, Khâu Tuyết! Ban Quyền lợi." Khâu Tuyết dứt nụ thì gọi tên. Cô nàng vội vàng dậy, đặt bữa sáng c.ắ.n dở lên chiếc bàn gấp nhỏ gắn kèm ghế.
Khâu Tuyết lâu thì đến lượt Ôn Ngôn. Ban đầu cô cứ ngỡ đợi ít nhất mười phút nữa, nhưng ba phía ngoài nhanh.
Đi thẳng căn phòng thứ ba tít phía trong hành lang - đó là phòng phỏng vấn của ban Tuyên truyền. Khi bước đến cửa, Ôn Ngôn loáng thoáng thấy tiếng phàn nàn cất lên từ bên trong.
"Hoặc là chẳng chuẩn gì xách mặt đến! Hoặc là ngại ngùng quá mức, hoặc là chẳng hứng thú tí gì với thiết kế hội họa. Hỏi hứng thú còn đến phỏng vấn ban Tuyên truyền, trả lời ? Trả lời là: 'Ồ ngại quá, em nộp nhầm ban'. Oh my god, ơn nghiêm túc một chút ?!"
Nghe cái giọng điệu đủ đối phương bực bất lực đến mức nào. Ôn Ngôn giơ tay, gõ cửa.
Bên trong lập tức im bặt. Nửa giây , một giọng vang lên: "Vào ."
Ôn Ngôn đẩy cửa bước .
Bên trong hai giám khảo, đều là nam sinh. Một đeo kính gọng tròn màu xám, đang cầm điện thoại nhắn tin.
"Chào... Ôn Ngôn." Nam sinh bên trái đẩy mạnh gọng kính sống mũi, kiềm chế nổi mà bật dậy khỏi ghế, cất giọng chào hỏi nữa: "Chào em! Ôn Ngôn! Chào em, chào em!!"
Thấy bên cạnh bỗng dưng hành động thất thường, giám khảo 2 hoang mang dời mắt khỏi màn hình điện thoại. Vừa ngẩng đầu lên, cũng sững sờ.
"Chào đàn em Ôn Ngôn! Lại đây, mau !" Cậu cũng phắt dậy, bàn tay run rẩy chìa về phía Ôn Ngôn.
Khóe môi Ôn Ngôn khẽ cong lên, cô đưa tay : "Chào hai ."
...
Tại phòng họp 401.
Giang Lộc Nhi đang vắt vẻo đùi Cận Dạng, miệng ngậm kẹo mút. Một tay cô lướt điện thoại, tay xoắn xuýt vờn quanh chiếc cúc áo cổ Cận Dạng. Vờn qua vờn một hồi, chiếc cúc áo cởi bung , bàn tay hư hỏng liền luồn trong.
Cận Dạng vẫn chăm chú camera giám sát phỏng vấn màn hình máy tính, tỏ vẻ chút rung động. Một lát , dường như kiềm chế nữa, nắm chặt lấy cổ tay Giang Lộc Nhi.
Nghe cô kêu lên một tiếng "Á", buông tay. Giang Lộc Nhi rút que kẹo mút hết sạch từ trong miệng ném thùng rác bên cạnh, quơ quơ điện thoại mặt Cận Dạng: "Vi Lăng nhắn tin cho em, một nữ sinh cực kỳ xinh đến phỏng vấn ban Tuyên truyền. Để em xem thử đến mức nào mà cô dùng từ khoa trương thế."
Cận Dạng nhướn mày.
"Anh đấy, nhỡ thật nẫng mất thì ." Cô định dậy thì Cận Dạng ôm eo kéo giật .
"Đợi .” giọng lạnh lùng.
Giang Lộc Nhi c.ắ.n môi, thừa cái tên cầm thú chịu nổi trêu chọc.
Cạch một tiếng, cô thấy Cận Dạng dùng điều khiển từ xa khóa trái cửa phòng họp.
Khâu Tuyết đang ôm máy tính bảng cày phim Mỹ, mãi mới thấy Ôn Ngôn bước . Cô nàng tháo tai , ấn tạm dừng nhét máy balo: "Ngôn Ngôn, ?? Các chị hỏi những gì ?"
Ôn Ngôn ngờ Khâu Tuyết ngoài đợi , bởi vì buổi phỏng vấn của cô kéo dài lê thê. Hai vị giám khảo hỏi cô hơn chục câu hỏi, tiêu tốn ngót nghét gần nửa tiếng.
"Hỏi nhiều lắm.” Ôn Ngôn thấy khát, rút bình nước từ ngăn bên hông balo .
Khâu Tuyết gật gù: "Thảo nào lâu thế. Tớ ngoài từ mười lăm phút , thấy ở đây là đang phỏng vấn. Rõ ràng tớ thì thể , nhắn tin cũng thấy rep."
Ôn Ngôn uống hai ngụm nước, ừ một tiếng.
"Họ hỏi cái gì mà đến tận hơn mười câu, thế thì khó quá !" Khâu Tuyết lắc đầu, tỏ vẻ cam tâm: "Nhớ hồi đầu nhận tờ rơi của Hội sinh viên, đàn chị phát tờ rơi cho tớ nhiệt tình như lửa , cứ nằng nặc bảo tớ Hội trải nghiệm. Trùng hợp , giám khảo hôm nay của tớ là chị ! hôm nay gặp thì mặt chị lạnh như tiền, nghiêm túc cực kỳ! So với nhiệt tình như lửa hôm nọ cứ như hai khác ! Tớ suýt họ vặn vẹo cho phát , vị giám khảo còn thậm chí còn nghiêm túc hơn!"
Ôn Ngôn ngập ngừng thôi. Hai vị giám khảo của cô chẳng nghiêm túc chút nào, chỉ là ánh mắt quá đỗi nóng bỏng, cứ tranh đặt câu hỏi. Cô đành lảng: " dù cũng xong . Lúc tớ , họ bảo 18 giờ hôm nay sẽ kết quả. Nếu đỗ thì ngày mai sẽ phỏng vấn vòng hai."
Khâu Tuyết bĩu môi: "Tớ mong là tạch cho xong, chả trải qua kiểu phỏng vấn thế thêm nào nữa. Chỉ là một cái Hội sinh viên thôi mà, gì ghê gớm , như thẩm vấn tội phạm bằng."
Cô nàng dứt lời, khóe mắt liếc thấy hai bóng xuất hiện ở cuối hành lang, lập tức im bặt.
"Thôi, cứ cho tớ đỗ . Cận Dạng trai nhường , chắc chắn là mồi nhử để lừa bọn Hội sinh viên .” cô hạ giọng thì thầm với Ôn Ngôn.
Ôn Ngôn đầu , đầu tiên cô chú ý Cận Dạng, mà là Giang Lộc Nhi bên cạnh. Bởi lẽ Giang Lộc Nhi cũng đang hướng ánh mắt về phía .
Cô mặc một chiếc váy dài màu hoa hải đường, mái tóc uốn lượn sóng xõa sang một bên vai, vùng xương quai xanh ửng đỏ. Khoảnh khắc chạm mắt, cô nàng nháy mắt trái với Ôn Ngôn một cái.
"..."
Ôn Ngôn e dè mỉm đáp .
...
"Tại hết! Bề ngoài thì đạo mạo, bên trong thì đúng là tên lưu manh thối tha, bắt nạt em màng cảnh. Nếu thì em bắt chuyện với !" Bóng lưng Ôn Ngôn khuất, Giang Lộc Nhi giậm chân Cận Dạng một cái.
Cận Dạng đút hai tay túi quần, hờ hững hỏi: "Bắt chuyện gì."
Giang Lộc Nhi vỗ cái bốp : "Em thật với nhé, thực em là hệ song tính đấy. Nhìn thấy đại mỹ nữ là hai chân bước nổi luôn. Xin Phó Chủ tịch Cận, em di tình biệt luyến ..."
Cận Dạng lười cô nàng ăn hàm hồ, dứt khoát cúi đầu bịt miệng cô . "Anh ngại nữa ." Giọng nhạt nhòa nhưng mang đậm tính uy hiếp.