Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 60: Felicity - "Bé cưng, tập trung một chút nào."
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:41:41
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sinh nhật của Ôn Ngôn trùng ngày thứ Sáu. Hôm là thứ Bảy, cô nghỉ học lên lớp. Trải qua một đêm "lăn lộn" tơi bời, cô ngủ một giấc thật dài, mãi đến trưa mới lờ mờ tỉnh dậy. Phó Lan Chước thì thức giấc từ lúc tám giờ sáng. Anh thư phòng mở họp video trực tuyến với mấy vị cổ đông trong tập đoàn. Xong việc, còn tự tay giặt sạch chiếc áo hai dây và áo sơ mi của cô, tiện thể gom luôn đống quần áo của tống máy giặt.
Bình thường mấy việc giặt giũ đều do giúp việc lo liệu, lâu lắm động tay . Thế mà sáng nay mấy việc vặt vãnh với vẻ mặt vô cùng hưng phấn, tâm trạng tươi rói cả buổi sáng.
Trong đêm qua, Ôn Ngôn mơ liên tục ba giấc mộng, giấc ngủ sâu kéo dài. Khi mở mắt , cô cảm thấy vùng eo và hai bắp đùi nhức mỏi. Cố nán giường thêm một lát, cô mới ôm chầm lấy chăn dậy.
Phó Lan Chước trong phòng, chắc hẳn dậy từ sớm. Cô liếc đồng hồ, trời đất, mười hai giờ rưỡi trưa !
Vừa tỉnh dậy thấy bụng sôi réo rắt.
Cô thò chân xuống giường, xỏ dép lê, cầm remote mở rèm cửa. Bầu trời bên ngoài âm u, thấy ánh nắng, vẻ sáng nay mưa một trận. Ánh sáng quá chói chang, hắt thẳng phòng. Phía chân trời xa xa, một dải cầu vồng mờ ảo vắt ngang. Chợt cô thấy...
Ngoài ban công đang phơi mấy bộ quần áo...
Cô bước ban công. Đồ lót của cô đang tung bay phấp phới trong gió. Liếc sang bên , một chiếc quần lót nam màu xanh xám cũng đang phơi ở đó. Chiếc quần to gấp đôi của cô...
Hóa sáng nay bao nhiêu việc. Lúc ở trong phòng tắm đêm qua, đang cặm cụi giặt đồ cho cô chứ vệ sinh?
Khóe môi cô giật giật, hai má ửng hồng. Cô vội lưng bước nhà, tiến thẳng đến phòng để đồ trang phục.
Căn phòng để đồ lộng lẫy xa hoa như ở Vịnh Tần Thủy biệt thự ở Minh Thành, nhưng thiết kế theo sở thích của cô. Tông màu chủ đạo là xanh nhạt, điểm xuyết những vì lấp lánh. Trần nhà là một mái vòm tròn chạm khắc họa tiết hoa văn tinh xảo, điểm xuyết những chiếc đèn trần nhỏ xinh. Bốn bức tường bao quanh là những dãy tủ quần áo mang phong cách cổ điển châu Âu. Ở góc phía Đông đặt một tấm gương soi hình giọt nước, bên cạnh là chiếc ghế đôn êm ái hình quả bí ngô.
Bên trong tủ là la liệt quần áo đủ bốn mùa, từ đồ ngủ, đồ lót cho đến trang phục chơi. Đồ nam cũng , nhưng chỉ chiếm một phần ba diện tích, phần lớn còn đều là đồ của cô.
Mặc dù căn hộ mua cho cô, nhưng lúc nhờ thiết kế, cô nhắc khéo nên sắm thêm đồ cho . Anh ngoan ngoãn theo. Tiền thì cứ thích vung tay quá trán, cô cố tình chọn thêm vài bộ đồ đôi cho hai đứa.
Cô lấy một bộ đồ lót , cẩn thận chọn một bộ cánh phù hợp với thời tiết mát mẻ hôm nay. Vệ sinh cá nhân, đồ xong xuôi, cô bước xuống lầu.
Vừa xuống đến tầng một, mùi khét lẹt xộc thẳng mũi. Kèm theo đó là tiếng bát đĩa loong coong. Ánh mắt cô hướng về phía đảo bếp. Trời ạ, Phó Lan Chước đang đeo chiếc tạp dề màu nâu, hì hục xào nấu cái gì đó.
Có vẻ như kỹ năng nấu nướng của khả quan cho lắm. Anh đang bếp, đầu cúi gằm, tập trung cao độ, cô xuống lầu và đang ngay phía . Nhìn thùng rác cạnh đảo bếp, cô tá hỏa khi thấy cơ man nào là nguyên liệu ném bỏ. Trong đó một cục đen thui thùi lụi chẳng rõ hình thù. Mặt bàn cũng bày bừa lộn xộn.
Cô chằm chằm chiếc chảo tay . Trong chảo là một con cá cháy đen thui. Anh đang cầm cán chảo, định trút "tác phẩm" t.h.ả.m họa của thùng rác. lúc , bắt gặp ánh mắt đen láy, tròn xoe của cô.
Bầu khí đóng băng mất hai giây.
"Anh ơi, đang nấu ăn ?" Chẳng hiểu cô thấy mắc . Dáng vẻ lóng ngóng, vụng về của lúc khác hẳn với phong thái điềm tĩnh, đĩnh đạc thường ngày. ngẫm cũng thôi. Anh lúc nào cũng kẻ hầu hạ, sống trong nhung lụa, nhà thì cả tá giúp việc. Như từng , bát mì trường thọ hôm qua mới là đầu tiên tự tay bếp.
Anh bước tới, trút gọn con cá cháy khét thùng rác, điềm nhiên đáp: "Anh định nấu bữa trưa cho hai đứa ."
Cô sáp gần : " nấu ăn ."
Anh khẽ nhếch mép: "Cuộc sống mà, luôn cần những trải nghiệm mới mẻ chứ."
"Dù cho thất bại cả chục chăng nữa?" Cô lém lỉnh tiếp lời.
"..."
Cố nhịn , cô vòng tay ôm chặt lấy cánh tay : "Anh ngoan quá, hôm nay đích xuống bếp nấu ăn cho em nữa nè."
Anh thể đợi cô ngủ dậy cả hai ngoài ăn nhà hàng. Thế mà cặm cụi hì hục trong bếp cả buổi trời, chắc hẳn mang đến cho cô một sự bất ngờ nữa đây.
Anh cúi cô: "Anh đang định món cá hồng xíu cho em."
Bởi cô từng khen lấy khen để món cá hồng xíu do chính tay bác gái Hai nấu, và cô cũng thích món .
Nghe đến "cá hồng xíu", bụng cô bỗng réo lên biểu tình. Nhìn chiếc chảo trống tay , cô đề nghị: "Để em phụ một tay nhé."
"Em đợi ? Có đói lắm ?" Anh quan tâm hỏi.
Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Dạ ."
Tối qua "hành" cho tơi tả, dù ngủ bù một giấc dài, vẫn lo cô đói. Anh : "Em húp tạm bát cháo lót ."
Anh đặt chảo xuống, bước đến nồi cơm điện, ấn nút mở nắp. Một mùi thơm hải sản nức mũi tỏa . Cô tò mò bước tới nhòm trong.
Anh cũng đăm đăm nồi cháo: "May quá, nồi cháo trông cũng hồn."
Toàn bộ công thức nấu ăn đều học lỏm mạng. món cá hồng xíu vẻ "khó nhằn" nên vẫn thành công.
"Thơm quá ơi." Cô hít hà.
Nồi cháo hải sản do đích Phó Lan Chước nấu, trông cũng hấp dẫn phết.
Anh lấy một chiếc bát và cái thìa, múc một bát đầy ự, nhưng đưa cho cô mà bưng thẳng bàn ăn: "Em ăn cháo , để tiếp tục chiến đấu với món cá."
Anh chu đáo lấy thêm một chiếc thìa sứ nhỏ cho cô. Cô theo gót , hỏi nhỏ: "Anh chợ từ mấy giờ thế? Mấy giờ dậy ?"
"Anh dậy lúc tám giờ, ngoài mua đồ lúc mười một giờ.” đáp.
"..."
Tám giờ sáng dậy .
là Phó Lan Chước, lúc nào cũng tràn trề sinh lực.
Hai má ửng hồng, cô cúi đầu nếm thử thìa cháo, trong lòng khấp khởi mong đợi. khi cháo chạm đầu lưỡi, cô nhăn mặt. Nhạt thếch!
Cô sững .
"Sao hả em, cháo ngon ?" Anh hỏi.
"Ngon lắm ạ." Cô ngước : “ mà... hình như quên bỏ muối thì ?"
Lúc mới sực nhớ , đúng là lúc nấy nấu cháo hề nêm nếm gia vị. Anh sợ nêm chuẩn tay mặn: "À ừ, để lấy muối."
Cô gật gật đầu.
Rất nhanh, cầm lọ muối , xúc một xíu muối rắc bát cháo của cô. Cô dùng thìa khuấy đều, múc thêm một thìa đưa lên miệng. Cô tít mắt: "Giờ thì ngon bá cháy luôn."
"Em chắc chứ?" Anh đặt lọ muối xuống bàn.
"Vâng.” cô bưng bát cháo dậy, múc một thìa đưa tận miệng : “Không tin nếm thử xem."
Anh há miệng ăn muỗng cháo cô đút. Hương vị cũng đến nỗi tệ, thể chấp nhận . Ánh mắt dừng đôi gò má ửng hồng, căng mọng của cô: "Em cứ từ từ ăn cháo , xử lý nốt món cá."
"Anh cũng ăn gì mà, húp miếng cháo cho ấm bụng."
"Anh đói." Nói xong, lưng về phía bếp đảo.
Cô ngoái theo bóng lưng . Đành lủi thủi húp cháo một . Tâm trạng cô lúc vô cùng thoải mái, hai bàn chân đung đưa nhịp nhàng gầm bàn.
Sau khi xem xem video hướng dẫn món cá hồng xíu, đúc kết một bài học xương máu: Thất bại là thành công, cứ kiên trì ắt sẽ ngày . Lần , theo từng bước trong video một cách tỉ mỉ. Cuối cùng cũng kiểm soát ngọn lửa. Thay vì mùi khét lẹt, từ chảo bốc lên một mùi thịt cá thơm lừng.
Cô "xử" xong bát cháo, bụng cũng ấm lên đôi chút. Cô lò dò bước tới bếp đảo xem trổ tài.
Lúc nấu ăn trông cũng bảnh bao phết, toát lên một vẻ quyến rũ riêng. Dầu mỡ trong chảo sôi xèo xèo, tỏa mùi thơm nức mũi. Anh sang cô, : "Trong nhiều khói dầu lắm, em ngoài chơi đợi một lát, nấu xong gọi."
Cô vòng tay ôm eo từ phía : "Không chịu , em đây xem nấu cơ."
Khóe môi khẽ nhếch lên: "Em nấu ăn ?"
"Cũng tút chút ạ, nhưng em thể học mà.” cô đáp.
Từ bé đến lớn, cô ít khi bắt cô xuống bếp. Bà , lo toan việc nhà, chỉ dặn cô chú tâm việc học là đủ.
Ánh mắt dán chặt chảo cá, nét mặt nghiêm túc hẳn lên: "Em cần học , cứ để lo khoản ."
Anh vốn chẳng nhiều thời gian rảnh rỗi để ba cái việc lặt vặt . nếu là nấu cho cô ăn, sẵn sàng bếp, cho dù quá trình đó gian nan một chút.
Câu của khiến cô cảm động vô cùng, cô kiễng chân đặt một nụ hôn nhẹ lên má . Anh ôm cô lòng và trao cho cô một nụ hôn thật sâu, nhưng sợ hỏng con cá thứ hai, đành cố kìm nén, rắc thêm chút hành lá chảo.
"Sắp xong em.” .
"Vậy món tiếp theo là gì, để em phụ nhặt rau, thái rau nhé." Cô nhiệt tình đề nghị.
"Không cần em." Anh gạt .
Anh thực sự cô động móng tay bất cứ việc gì. cô vẫn khăng khăng: "Em rảnh rỗi thế cũng chán lắm."
Vẫn ôm chặt lấy eo , cô đang cẩn thận lật mặt cá. Sợ dầu mỡ b.ắ.n trúng cô, thấy trong đáy mắt cô lấp lánh sự mong đợi, đành nhượng bộ: "Lát nữa sẽ món thịt bò xào củ mài. Củ mài gọt vỏ, rửa sạch , chỉ còn thái thôi."
"Dạ, để đó em lo.” cô rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-60-felicity-be-cung-tap-trung-mot-chut-nao.html.]
Cô buông eo , bước về phía thớt. như lời , hai củ mài trắng muốt gọt vỏ sạch sẽ gọn thớt. Cô rửa tay, cầm d.a.o lên. Lúc cầm chiếc tạp dề đến, cẩn thận khoác lên cô.
Đợi thắt xong dây lưng, cô bắt đầu hì hục thái củ mài. Anh quan sát một lúc, chảo vớt cá đĩa.
Cô thái cẩn thận, nhanh cũng chậm. Liếc sang bên cạnh, cô thấy thịt bò thái sẵn, ướp gia vị gọn gàng trong một chiếc bát sứ trắng.
Hoàn thành xong món cá, bước đến bên cạnh cô. Anh giành lấy con d.a.o mà chỉ đó, ngắm dáng vẻ ngoan ngoãn, đảm đang của cô lúc thái rau, khóe môi bất giác cong lên một nụ tươi rói.
"Sắp xong ơi.” cô .
"Cứ từ từ thôi em, vội."
Sau khi cô thái xong hai củ mài, mới tiến tới gạt hết một chiếc bát lớn, bưng cả bát củ mài và bát thịt bò gần bếp.
Vẫn đeo chiếc tạp dề đôi, cô sáp gần : "Nấu hai món là đủ ạ, hai đứa ăn nhiều."
Đã thế còn cả một nồi cháo hải sản to đùng nữa.
"Chắc đủ em. Anh định thêm món trứng xào cà chua. Món đơn giản lắm, hai mặn một nhạt cho cân bằng." Anh rót dầu ăn chảo.
Trứng xào cà chua, món thì cô thích mê. Hồi còn ăn ở căn tin trường, cô gọi món lắm. là món dễ thật. Cô ngó sang đảo bếp, thấy mấy quả cà chua đỏ mọng lăn lóc, vẻ như rửa. Cô bước tới: "Dạ, để em rửa cà chua cho."
Anh liếc cô một cái, đồng ý: "Được thôi."
Ban đầu tính nấu hẳn bốn món cơ, nhưng xem tình hình khả quan cho lắm. Món cá hồng xíu "ngốn" của kha khá thời gian. Nấu ba món là hợp lý nhất, nấu nhiều quá cá nguội hết mất ngon.
Lúc rửa cà chua, cô liếc thấy bên cạnh còn cả cà rốt, khoai tây, rau chân vịt và cả cà tím nữa.
Anh mua đồ ăn rõ nhiều.
Thế là chiều nay hai cơ hội bếp "múa chảo" cùng . Nghĩ đến viễn cảnh đó, lòng cô ngập tràn niềm vui.
Rửa sạch cà chua, cô mang thớt thái nhỏ.
Thái một nửa, mùi thịt bò xào củ mài thơm lừng xộc thẳng mũi, đ.á.n.h thức giác quan, khiến cô thèm thuồng nuốt nước bọt.
Rút kinh nghiệm từ , xào nấu cẩn thận hơn, may mà cháy xém. Món khá trơn tru. Cô thái xong cà chua, đang đập trứng bát, bưng bát trứng gần động viên : "Trông ngon lắm nha , chắc chắn là tuyệt cú mèo."
Anh liếc đĩa thịt bò xào củ mài. Củ mài xào quá lửa nên màu sậm, dầu ăn cũng cho ít. Nhìn tổng thể đĩa thức ăn chẳng vẻ gì là "hấp dẫn" cả. Thế mà cô nhóc vẫn ngớt lời khen ngợi, tâng bốc lên tận mây xanh. Anh khỏi bật .
Dù cũng mất thời gian, thôi thì đành "tạm chấp nhận" .
Tiếp theo là món trứng xào cà chua. Món quá đỗi quen thuộc, càng dễ. Chẳng mấy chốc món ăn thành, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp gian bếp.
"Woa, là thấy thèm ."
Đây là thứ ba cô khen đấy. Lúc nãy lúc đang đảo đều thức ăn trong chảo, cô cũng khen ngợi ngớt lời. Anh nhận cô gái nhỏ đích thị là một chuyên gia "thổi phồng", nhờ những lời khen cánh của cô mà hăng say nấu nướng hẳn lên.
Ba đĩa thức ăn nóng hổi cuối cùng cũng bày biện tươm tất. Cô và cùng bưng thức ăn bàn.
Anh lấy hai bộ bát đũa, cả hai bàn ăn. Vừa cầm bát lên, cả hai đều nhận gì đó sai sai.
Sau một hồi loay hoay trong bếp, cái dày của cũng bắt đầu lên tiếng biểu tình. Tiếng réo sôi bụng của cô rõ mồn một. Cô gắp một miếng cá cho miệng, nhịn thốt lên: "Anh ơi, hình như quên nấu cơm thì ."
"Ừ." Anh cũng mới nhận .
"..."
Mấy món mặn mà cơm trắng ăn kèm thì quả là phí của giời, cảm giác cứ thiêu thiếu thế nào . cô nhanh chóng lấy tinh thần, nhớ vẫn còn nồi cháo hải sản: "Không , cháo hải sản mà, ăn cháo với thức ăn mặn cũng ngon chán."
Sắc mặt vẫn bình thản: "Ừ, cũng ."
Anh dậy, tới rút phích cắm nồi cơm điện bưng cả nồi cháo bàn.
Anh múc hai bát.
Thưởng thức thức ăn mặn cùng cháo mang một hương vị riêng, còn lãng phí. Cô gắp liền hai miếng thịt bò, khuôn mặt hồng hào rạng rỡ hẳn lên: "Anh ơi, món nào cũng ngon tuyệt cú mèo, ăn đưa cơm... nhầm, đưa cháo lắm luôn."
Anh cô, khẽ thở dài: "Từ mai sẽ đưa em ngoài ăn, hoặc là thuê một cô giúp việc đến nấu ăn cho em."
Bữa ăn quả thực khổ cái dày của cô gái nhỏ .
Nghe đến đoạn "thuê giúp việc", cô suýt chút nữa thì sặc, cố nuốt vội miếng trứng trong miệng, xua tay lia lịa: "Dạ , cần thuê giúp việc ạ. Bình thường em ở ký túc xá mà, thỉnh thoảng hai đứa tự nấu nướng thế vui mấy."
Cô sực nhớ đến căn biệt thự xa hoa của ở Minh Thành, nuôi cả một đống giúp việc mà phần lớn thời gian đều vắng.
Lãng phí quá thể đáng.
Dù thì điều đó cũng tạo công ăn việc cho khá nhiều .
Anh húp hai ngụm cháo, khóe môi khẽ nhếch lên. Việc cùng bếp nấu nướng đúng là một trải nghiệm thú vị và mới mẻ. Anh hướng ánh mắt về phía khuôn mặt xinh của cô: "Được , lời em ."
"Vậy em rèn luyện tay nghề nấu nướng thêm mới ."
Việc nấu ăn chiếm khá nhiều thời gian. Anh là "cá kiếm" cả tỷ bạc mỗi giây. Cô : "Anh nấu ăn thế là ngon lắm , đừng tạo áp lực cho bản quá."
Anh lúc nào cũng bận rộn tối mắt tối mũi, chẳng đến bao giờ cô mới thưởng thức bữa ăn do chính tay nấu như hôm nay. Với cô, khoảnh khắc hiện tại là quá đỗi mãn nguyện .
Những lời khen ngợi chân thành của cô như tiếp thêm sinh lực cho . Ban đầu còn thấy mấy món nấu "thảm họa", mà thoáng chốc đ.á.n.h bay một bát cháo. Anh dậy múc thêm bát nữa.
Thấy nồi cháo vơi khá nhiều, chỉ múc nửa bát ghế.
Sức ăn của cô bằng , ăn xong bát cháo hải sản là bụng no căng, thêm đó là một đống thức ăn mặn nữa. Cô nồi cháo, : "Chỗ cháo còn 'xử lý' nốt giúp em nhé."
Cô xoa xoa cái bụng căng tròn: "Em no quá ."
Cô gắp nửa khúc đuôi cá cho bát, ăn thêm chút cá.
Anh đáp: "Anh cũng hòm hòm ."
Anh đụng đến nồi cháo. Đợi cô xác nhận là thể ăn thêm nữa, ý định nhường phần cháo cho , mới lên múc sạch sành sanh phần cháo còn .
Cô no ứ ự. Đảo mắt một lượt, công nhận hai "chiến đấu" cũng ác liệt thật, ba đĩa thức ăn to bự mà chén sạch bách. Cô buông đũa xuống , vì ăn thêm chắc sẽ "ợ " mất, đó chống cằm ngắm "tiêu diệt" nốt phần còn .
"Ăn đồ ăn do chính tay nấu, cảm giác khác biệt lắm ?" Cô hỏi .
Anh ngẩng lên cô, mỉm : "Ừ."
Mấy món hương vị chỉ ở mức "chữa cháy", nhưng ăn cùng cô gái nhỏ, khẩu vị của bỗng chốc trở nên dễ dãi lạ thường, ăn món gì cũng thấy ngon miệng.
Ăn xong, cả hai cùng dậy dọn dẹp bát đĩa. Dù bữa ăn là do tự tay nấu, cũng chẳng hề nề hà việc phân chia công việc nhà, ôm trọn luôn cả khoản rửa bát. Cô nhàn rỗi việc gì , bèn ban công tưới cây.
Thực thuê giúp việc theo giờ, mỗi ngày đều đến dọn dẹp nhà cửa và chăm sóc cây cối, chỉ là ở qua đêm thôi.
Cô nhận thấy mấy chậu hoa ngoài ban công đang khoe sắc rực rỡ, nở rộ cái nắng hè oi ả. lúc , những đám mây tản , nhường chỗ cho những tia nắng vàng ấm áp chiếu rọi xuống. Cô ngước mắt lên .
...
Rửa bát xong xuôi, cả hai đều thời gian rảnh rỗi. Anh vốn dĩ một buổi tiệc xã giao buổi chiều, nhưng dứt khoát hủy bỏ để đưa cô ngoại ô cưỡi ngựa.
Cô đang uể oải vì nhức mỏi, nhưng bữa trưa thì thấy khá hơn. Đến trường đua ngựa, tâm trạng cô vô cùng phấn khích, cùng dạo hai vòng quanh t.h.ả.m cỏ xanh mướt, chỉ cưỡi nước kiệu nhẹ nhàng chứ phi nhanh.
Trời chiều chuyển mây đen, đổ mưa lâm râm. Hai đành nán trường đua ngựa, rủ chơi điện t.ử g.i.ế.c thời gian. Trời nhá nhem tối mà mưa vẫn ngớt, họ quyết định ở qua đêm tại trường đua.
Đêm đó, "" cô thêm nữa.
Lần , còn vội vã, cuồng nhiệt hơn cả hôm qua.
Cô tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, đất trời như nghiêng ngả, chao đảo. Trong lúc đê mê, cô chợt nhớ đến đống thức ăn thừa bỏ phí lúc chiều. Bám chặt lấy bờ vai săn chắc của , cô thỏ thẻ: "Anh ơi, đống thức ăn thừa đó lãng phí quá."
Anh đang bận rộn " ", lưng rịn một lớp mồ hôi mỏng, khuôn mặt đỏ bừng vì d.ụ.c vọng, giọng khàn đặc: "Thức ăn gì cơ?"
Cô đung đưa theo từng nhịp điệu của , tiếng rên rỉ vô thức thoát từ cổ họng, cô đáp: "Mấy món nấu hồi chiều ạ."
Anh vẫn đang say sưa hôn cô, lúc còn tâm trí mà trò chuyện. Hơi thở phả nóng rực bên tai cô: "Bé cưng , tập trung một chút ."
Nhịp độ của bỗng chốc dồn dập, quá nhanh và quá mạnh. Cô bấu chặt lấy bờ vai , đôi mắt ướt đẫm lệ.
Đồ tồi.
Bây giờ cô mới thấy đúng là một tên tồi tệ.
Cảnh vật xung quanh rung lắc dữ dội, thứ nhòa trong tầm mắt. Cô bật nức nở.
Tiếng mưa bên ngoài mỗi lúc một lớn hơn, dường như cả thế giới đang chìm trong màn nước ẩm ướt.