Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 9: Aurora - Bởi vì anh muốn ở cạnh em

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:37
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Ngôn sững sờ, nhưng dường như chút do dự, cô chạy chậm tới kéo cửa ghế phụ chui tọt trong.

Nhìn bên ngoài, sắc mặt Phó Lan Chước sa sầm đến đáng sợ. Đám thanh niên xăm trổ cau mày, nhưng vẻ ngổ ngáo ngang ngược ban nãy bay biến sạch. Trên mặt chúng hiện rõ sự kiêng dè, ánh mắt dán chặt Phó Lan Chước.

Phó Lan Chước lạnh lùng vòng qua ghế lái, kéo cửa xe.

"Rầm" một tiếng, cửa xe đóng .

Ôn Ngôn đặt chiếc túi tote lên đùi. Vì kéo kín khóa nên điện thoại rơi , lăn rãnh của bệ tỳ tay ở giữa. Cô định nhặt thì một bàn tay thon dài, trắng trẻo vươn tới nhặt giúp, đưa cho cô.

Ôn Ngôn khẽ mím môi, nhận lấy: "Cảm ơn ."

Phó Lan Chước nửa lời, trầm ngâm cài dây an .

Không khí yên ắng đến kỳ lạ, dường như một lớp sương lạnh bao phủ. Ôn Ngôn nhận thấy Phó Lan Chước ngoài một lúc, mới dời tầm mắt sang cô: "Cài dây an ."

"Dạ..." Ôn Ngôn chậm chạp gật đầu. Lúc cầm lấy dây an , cô kìm bật hỏi: "Anh... định đưa em về trường ?"

"Chứ nữa?" Phó Lan Chước ngoài: “Anh thể để em về một ."

Nói xong, trực tiếp nổ máy khởi động xe.

Ôn Ngôn chằm chằm khuôn mặt , nét mặt lộ rõ đang kìm nén một sự bất mãn đến cực điểm đối với những kẻ ngoài .

gì thêm, ngoan ngoãn cúi đầu cài dây an .

Chiếc Bentley đen tuyền phóng vút , bỏ mấy gã xăm trổ ngẩn ngơ chằm chằm đuôi xe một lúc lâu.

Dãy biển xe vip khiến sự kinh ngạc lan dần từ đáy mắt khắp khuôn mặt bọn chúng.

"Anh... Phó, cũng ở khu , tan ạ?" Ôn Ngôn lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Vì trụ sở công ty Phó Lan Chước cũng ở khu CBD nên cô mới đoán .

Hơn nữa, cô cũng đổi cách xưng hô với .

"Ừ." Phó Lan Chước khẽ đáp.

Xe chạy một quãng xa, nhưng quai hàm Phó Lan Chước vẫn căng cứng, hề nới lỏng chút nào. Con cũng trở nên ít .

Bởi vì đang nghĩ, nếu đêm nay kiên nhẫn đợi bên ngoài thì Ôn Ngôn sẽ đối mặt với tình cảnh gì.

"Tối nay em đến khách sạn Thụy Hanh Lợi để dự tiệc giao lưu của Hội sinh viên trường. Tiệc tàn muộn nên em bến xe buýt đợi."

Anh hỏi, nhưng để tìm chủ đề câu chuyện, Ôn Ngôn chủ động giải thích.

"Anh ."

"Dạ?"

Không gian xe thoáng chìm yên lặng.

Phó Lan Chước giấu giếm: "Anh xem WeChat của cháu gái , Giang Lộc Nhi, Chủ tịch Hội sinh viên trường em."

"Trong ảnh em."

"..."

Ôn Ngôn ngoảnh sang , thầm nghĩ "mật phục" bên ngoài khách sạn chờ cô đấy chứ...

thấy điều đó quá đỗi vô lý.

Chắc chỉ là tình cờ gặp thôi.

"Thật... thật trùng hợp, chị Giang là cháu gái ." Giọng Ôn Ngôn chút gợn sóng, vì đó cô rõ mối quan hệ giữa Giang Lộc Nhi và Phó Lan Chước .

"Sao em cùng bạn học trong trường về?" Phó Lan Chước hỏi.

"Em... đến tháng.” Ôn Ngôn vân vê mép váy: “Bụng khó chịu."

"Thế bây giờ đỡ hơn ?" Phó Lan Chước hỏi.

"... Vâng, đỡ nhiều ạ."

Những cột đèn đường bên ngoài cửa sổ lướt qua vun vút. Ánh sáng chiếu trong xe, sáng tối chớp tắt nhịp nhàng. Hai cánh tay Phó Lan Chước đặt hờ vô lăng, lúc tỏ lúc mờ trong luồng sáng tranh tối tranh sáng.

Anh khẽ nhíu mày, với Ôn Ngôn: "Sau đừng chơi về muộn thế nữa. Con gái con đứa một , nguy hiểm lắm."

Quả thực Ôn Ngôn bao giờ chơi về khuya đến mức . Không khí buổi tiệc quá nhiệt, dự kiến 9 giờ kết thúc mà cuối cùng kéo dài đến tận 10 giờ mới tàn.

Hàng mi Ôn Ngôn rũ xuống chớp lên. Cô ngoảnh sang Phó Lan Chước: "Anh lo lắng cho em ?"

Đường cong xương hàm sắc lẹm của Phó Lan Chước cứng đờ, căng hơn cả lúc nãy. Anh trầm giọng đáp cô: "Ừ."

Ôn Ngôn khẽ c.ắ.n môi.

...

Chiếc Bentley đen tuyền lao lên đường cao. Bên là dòng sông xe cộ cuồn cuộn chảy, đèn hậu nối đuôi thành một dải sáng rực rỡ, miên man trải dài về phía .

Rè rè rè—

Trong n.g.ự.c Ôn Ngôn truyền đến những tiếng rung liên tiếp. Cô cúi đầu mò điện thoại trong túi tote , là cuộc gọi của Tiêu Tâm Nhụy.

Ôn Ngôn bắt máy.

"Alo?"

"Ngôn Ngôn, còn về? Sắp đến giờ đóng cửa ký túc xá đấy!" Tiêu Tâm Nhụy hỏi.

"Tớ đang đường về , đang... xe, chắc mười rưỡi là đến trường.” Ôn Ngôn đáp.

Ngày nghỉ cuối tuần, trường sẽ đóng cửa lúc 11 giờ.

"Ừ, thế thì . À mà Ngôn Ngôn, lúc về tạt qua cửa hàng tiện lợi sảnh mua hộ tớ hộp mì tôm nhé? Tớ tắm rửa xong xuôi , lười đồ xuống mua quá. Chiều tớ ăn ít, giờ đói rã ruột ."

Ôn Ngôn nhớ dạo Tiêu Tâm Nhụy đang giảm cân, chắc ban chiều cố tình ăn no, nhưng cuối cùng vẫn thắng nổi cơn đói.

"Được .” Ôn Ngôn đồng ý: “Không thành vấn đề."

"Cậu quá Ngôn Ngôn! Yêu , moah moah moah. Mua cho tớ loại bò chua cay nha hi hi."

"Ừ."

"À còn nữa Ngôn Ngôn, tớ kể chuyện . Hôm nay một nam sinh add WeChat tớ, tớ thấy add từ group chat khối nên accept luôn. Ai dè hỏi tớ bạn cùng phòng của Ôn Ngôn ? Tớ bảo , trò chuyện một lúc. Cậu đoán xem thế nào, nhờ tớ cầu nối cua đấy! Tớ lướt qua Moments của , nhan sắc cũng tàng tàng thôi nên tớ từ chối thẳng thừng . chuyện tớ thấy cần với một tiếng. Haizz, tớ chả dám tùy tiện đồng ý kết bạn nữa ."

Trong xe tĩnh lặng, Ôn Ngôn chợt siết nhẹ lòng bàn tay, nắm chặt lấy chiếc điện thoại đang áp tai. Cô cuộc trò chuyện giữa cô và Tiêu Tâm Nhụy, Phó Lan Chước thấy gì .

"Tớ .” Ôn Ngôn đáp lời, hàng mi chớp khẽ: “Cậu đúng đấy Nhụy Nhụy."

Tiếng động cơ xe gầm gừ trầm đục, cảnh đêm bên ngoài xé rách thành một dải tranh trừu tượng đang chuyển động, vứt thứ ở phía .

Sự căng cứng khuôn mặt Phó Lan Chước dường như thoáng chùng xuống.

Anh khẽ liếc Ôn Ngôn.

...

Ánh đèn đường hắt quầng sáng vàng cam nhạt nhòa trong đêm. Dãy nhà ký túc xá chung cư Lam Huyên của trường Thanh Hoa chìm trong tấm màn đêm đen như mực.

Chiếc Bentley chầm chậm tiến khu ký túc dừng hẳn.

Phó Lan Chước tháo dây an , góc nghiêng khuôn mặt hắt lên ánh sáng lờ mờ từ bảng điều khiển, sắc nét vô cùng.

"Đến ."

Giọng trầm ấm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-9-aurora-boi-vi-anh-muon-o-canh-em.html.]

Ôn Ngôn cúi đầu định tháo dây an nhưng chiếc chốt kim loại kẹt chặt. Cô chăm chú tìm nguyên nhân, dùng n.g.ự.c ấn mạnh một cái mới tháo . Khi ngẩng lên, thoảng thấy mùi hương gỗ thông thanh mát, Phó Lan Chước đang rướn về phía cô.

Trong khoảnh khắc, hai gò má nóng ran.

"Tháo ?" Phó Lan Chước hỏi cô.

"Dạ..."

Ôn Ngôn chằm chằm .

Phó Lan Chước gì thêm, thu ghế lái vươn tay đẩy cửa xe.

Ôn Ngôn cũng xách túi xuống theo.

"Cảm ơn . Anh về ." Vừa xuống xe, Ôn Ngôn ôm khư khư chiếc túi tote ngực, gió đêm lùa thổi tung mái tóc đuôi ngựa.

Phó Lan Chước vòng qua đầu xe, bước đến mặt cô: "Chẳng em còn mua mì gói cho bạn cùng phòng ?"

"..."

Anh thấy hết .

" ạ... cửa hàng tiện lợi gần lắm, bên là tới, chốc lát là mua xong thôi.” Ôn Ngôn đáp.

"Cùng nhé, cũng đang mua bao thuốc.” giọng Phó Lan Chước khàn khàn.

Ôn Ngôn bắt đầu tự biên tự diễn trong đầu, liệu kéo dài thêm chút thời gian ở cạnh cô .

Thế mà cô hy vọng là như .

"Vâng."

Ôn Ngôn nhận lời, cùng Phó Lan Chước thong thả tản bộ về phía cửa hàng tiện lợi.

Tuy là ngày nghỉ cuối tuần nhưng trời khuya lắm , sinh viên trong khu ký túc vắng teo. Trong cửa hàng tiện lợi ngoài thu ngân cũng chỉ lác đác hai đang mua đồ.

Trong đợt học quân sự, Ôn Ngôn khá nổi tiếng trong trường. Có thể cô chỉ vài bạn trong khoa hoặc cùng phòng, nhưng nhiều sinh viên trong trường mặt cô. Một nữ sinh đang mua đồ trong cửa hàng thấy cô bước liền ngoái chằm chằm mấy .

Bên cạnh Ôn Ngôn còn một đàn ông trưởng thành, phong thái đỉnh đạc, điển trai ngời ngời. Ánh mắt tò mò của cô gái tự nhiên cũng quét qua Phó Lan Chước.

Ôn Ngôn đến quầy bày bán mì ăn liền, đảo mắt tìm kiếm vị bò chua cay mà Tiêu Tâm Nhụy thèm khát. Thấy Phó Lan Chước lững thững phía , cô ngoái đầu : "Anh mua t.h.u.ố.c lá ?"

Phó Lan Chước đang quầy đồ ăn vặt. Chiếc áo khoác đen bó gọn bờ vai phẳng lỳ, tạo nên sự đối lập tinh tế với gian chật chội , nhưng vì tựa kệ trưng bày bánh mì dâu tây màu hồng phía mà vô tình mềm vẻ góc cạnh lạnh lùng. Anh cất lời: "Không vội, đợi em mua mì xong ."

Hàng mi cong vút của Ôn Ngôn rung nhẹ. Ánh mắt cô chạm đôi mắt sâu thẳm của Phó Lan Chước, cất tiếng hỏi: "Sao đợi em?"

Câu hỏi khiến Phó Lan Chước vẻ lúng túng, sắc mặt thoáng đơ .

Ôn Ngôn vẫn dán mắt rời.

Đợi mãi thấy trả lời, Ôn Ngôn khẽ cong ngón tay, xoay về phía kệ đồ trong cùng, tiện tay nhấc một hộp bánh quy.

Khóe mắt loáng thoáng thấy Phó Lan Chước bước tới bên cạnh, và trả lời câu hỏi của cô: "Sao á?"

"Bởi vì ở cạnh em."

Gương mặt Ôn Ngôn đỏ bừng bừng.

Cửa hàng tiện lợi vắng tanh, hai cô gái nãy cũng thanh toán xong rời . Ôn Ngôn bóp chặt túi bánh quy trong tay.

Thấy vành tai cô ửng đỏ, Phó Lan Chước cau mày, vươn tay nhặt luôn một gói bánh quy kệ.

"Không mua mì gói ? Lại thèm bánh quy ?"

Ôn Ngôn gật đầu, xoay .

"Em tìm thấy loại mì bò chua cay mà bạn em thích."

Lượn một vòng vẫn thấy. Cửa hàng nhỏ quá, chủng loại mì tôm cũng phong phú.

Phó Lan Chước cô: "Thế em hỏi bạn em xem, đổi vị khác ?"

Ôn Ngôn ừ một tiếng, lấy điện thoại trong túi tote , gọi cho Tiêu Tâm Nhụy.

"Ái chà!! Không Ngôn Ngôn, mua vị gì tớ xơi vị đấy. Khuya khoắt thế mua nhanh về nhé!" Tiêu Tâm Nhụy qua điện thoại, vẻ cũng thấy phiền Ôn Ngôn, sợ cô về muộn ký túc.

Cúp máy, Ôn Ngôn khu vực để mì tôm, tiện tay nhón bừa một hộp.

"Hay là mua hộp ? Anh ăn thử , vị cũng lắm." Phó Lan Chước chìa hộp mì vị tôm cá viên .

Ôn Ngôn sững . Không ngờ Phó Lan Chước đường đường là tổng tài mà cũng ăn mì gói. Cô cứ đinh ninh một vị sếp lớn như ngày nào cũng ăn đồ Tây sang chảnh cơ.

"Trông vẻ ngon đấy." Ôn Ngôn nhận lấy, ôm lòng. Một tay ôm mì, một tay cầm bánh quy, cô hỏi Phó Lan Chước: "Anh mua gì ?"

Phó Lan Chước quét mắt một vòng cửa hàng: "Anh lấy chai nước."

Ôn Ngôn gật đầu, về phía tủ lạnh.

Phó Lan Chước theo cô, cũng nối gót.

Ôn Ngôn kéo cửa tủ lạnh, lạnh phả thẳng mặt. Cô dồn hộp mì và gói bánh một tay, tay thò tủ định lấy chai sữa chua thì một bàn tay xương xẩu, rõ ràng từng đốt ngón tay vươn tới ấn chặt lấy vách kính ngăn tủ.

"Chẳng đang đến tháng ? Còn uống đồ lạnh ?" Giọng Phó Lan Chước trở nên trầm khàn.

"Mai để đến sáng mới uống..." Ôn Ngôn lấp liếm.

Trước đây cô từng đau bụng vì uống đồ lạnh , dĩ nhiên dám liều mạng uống tiếp nữa.

Phó Lan Chước thò tay lấy một chai sữa hạnh nhân tầng cao nhất của tủ: "Uống cái , mang hâm nóng . Dưới tầng ký túc xá bọn em chắc lò vi sóng dùng chung chứ."

"Em dị ứng với hạnh nhân." Ánh mắt Ôn Ngôn dán chặt chai sữa hạnh nhân tay .

"Dị ứng ?" Phó Lan Chước để chai sữa hạnh nhân chỗ cũ: “Ngoài hạnh nhân còn dị ứng món gì nữa?"

"Hạt óc chó, lạc, hạt dẻ, cả hạt dưa nữa."

Khóe môi Phó Lan Chước khẽ nhếch: "Cái list dị ứng của em... cũng đặc biệt gớm."

"Sao thế ạ?" Ôn Ngôn sang .

Phó Lan Chước lùi : "Em là đầu tiên dị ứng với các loại hạt dinh dưỡng đấy."

Hàng mi Ôn Ngôn khẽ chớp, cô liếc mắt trong tủ lạnh, lướt nhanh một vòng vươn tay lấy gói sữa tươi nguyên chất Sơn Hoa: "Em mua loại , loại hâm nóng ."

Phó Lan Chước ậm ừ, tiện tay nhặt lon Coca.

"Để em mời nhé."

Khi tiến về quầy thu ngân để thanh toán, Ôn Ngôn rút thẻ sinh viên , với Phó Lan Chước.

Phó Lan Chước cô, từ chối: "Được."

Bước khỏi cửa hàng, bóng đêm càng thêm tĩnh mịch. Phó Lan Chước đưa tay xem đồng hồ, giục: "Gần mười một giờ , em về phòng ."

Ôn Ngôn gật gù: “Dạ."

"Nhớ kỹ, hộp sữa hâm nóng mới uống đấy." Phó Lan Chước nhíu mày, quên dặn dò Ôn Ngôn.

"Em mà..." Ôn Ngôn chợt thấy Phó Lan Chước giống hệt một vị phụ đang dặn dò con gái cưng.

"Cái tặng ." Ôn Ngôn đưa gói bánh quy tay cho Phó Lan Chước.

Phó Lan Chước thoáng khựng .

Dưới ánh đèn đường, khuôn mặt sắc sảo và rực rỡ của Ôn Ngôn phủ một lớp ánh sáng dịu nhẹ. Vài lọn tóc mai bay lòa xòa trong gió đêm, hai bên má cô ửng hồng.

Đáy mắt Phó Lan Chước hiện lên một tia căng cứng.

 

Loading...