Phần 2: Livestream Bắt Chước Gây Án: Xin Chú Ý, Tôi Chỉ Diễn Một Lần - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-08-22 01:41:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đọc những dòng bình luận, Hồ Mãn khẳng định chắc nịch: “Cô chắc chắn là chuyện. Mẹ cô lúc đó đang mang thai, bất tiện, Lâm Chân chín tuổi chắc chắn trợ thủ giúp che giấu.”

 

“Ngọn lửa bùng lên quá đột ngột, chỉ kịp bế con nhảy qua cửa sổ thoát . Lúc đó chúng khói hun đến tổn hại sức khỏe, em trai em gái của con cũng vì thế mà còn nữa.” Giang Tú Cầm đến đây, mũi kim tay khẽ khựng , bà thở dài một tiếng cúi đầu: “Lúc đó xảy quá nhiều chuyện, con hoảng sợ, sốt li bì mấy ngày liền nên nhớ rõ.”

 

Diệp Tang Tang nhân lúc Giang Tú Cầm nghỉ tay, nhẹ nhàng mở lời để bắt đầu cuộc trò chuyện .

 

Tin tức về vụ hỏa hoạn khiến cô chút bất ngờ. Cô rũ mắt suy tư, ngước Giang Tú Cầm dò hỏi: “Mẹ nguyên nhân gây cháy ạ?”

 

“Hồi đó chúng thuê một căn phòng đơn. Hàng xóm dùng bếp lò xách tay đốt bằng than tổ ong. Lò tắt nên họ mang ngoài mồi lửa . Ai ngờ lửa táp lớn quá, bén tấm ga trải giường đang phơi bên cạnh. Thời đó cửa sổ nhà nào cũng bằng gỗ chống cháy, nên lửa lan trong nhanh.”

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

Giang Tú Cầm kể đến đây, sâu thẳm trong đôi mắt hiện lên vẻ xót xa hiếm thấy.

 

“Bọn họ ích kỷ lắm, cố tình đặt bếp lò sát về phía nhà vì sợ khói hun phòng họ lúc nhóm lửa . Tấm ga trải giường cũng là của nhà , thế là phòng chúng cháy .” Giọng bà mang theo sự phẫn nộ đan xen nét bất lực. Nhớ chuyện cũ, bà chỉ buông tiếng thở dài đầy chua xót.

 

Những hàng xóm khi phát hiện cháy vội vàng bỏ chạy thoát , chẳng thèm gọi hai con lấy một tiếng.

 

Lâm Chân khi còn nhỏ, bà thì đang m.a.n.g t.h.a.i mệt mỏi nên ngủ từ sớm.

 

Đến khi phát hiện thì căn phòng ngập chìm trong khói đen đặc quánh.

 

Cửa lửa phong tỏa, bà đành liều mạng bế Lâm Chân nhảy từ tầng hai xuống.

 

Lâm Chân dọa cho phát ốm, đứa con trong bụng bà cũng giữ . Thêm đó, Lâm Kiến Tiên tình nghi là tên cướp của g.i.ế.c , họ hàng bạn bè đều xa lánh con bà.

 

Gia đình hàng xóm gây hỏa hoạn sớm bỏ trốn biệt tăm, bà thậm chí tìm bắt đền cũng .

 

Quãng thời gian đó, Giang Tú Cầm nếm trải muôn vàn đắng cay, đến giờ vẫn là một ký ức khắc cốt ghi tâm. Số tiền đóng viện phí ít ỏi mang theo cũng cạn sạch. Khoảng thời gian đó, bà dắt díu Lâm Chân mặt dày xin tá túc trong lều bạt của khác suốt nửa tháng trời.

 

Bị hắt hủi hết đến khác, vất vả lắm bà mới xin chân rửa bát ở một quán ăn nhỏ. tin bà là vợ của Lâm Kiến Tiên, ngay trong ngày hôm đó họ liền thanh toán tiền công đuổi bà .

 

Cuối cùng, bà đành xin ở một công trường xây dựng, nơi bận tâm cũng chẳng thèm dò hỏi xuất , hai con mới đường sống.

 

“Lúc đó nếu tình cờ gặp công trường đang tuyển thợ phụ, chắc hai con cũng sống nổi.” Nét mặt Giang Tú Cầm giãn đôi chút: “Bây giờ thì , con học hành đến nơi đến chốn, tìm công việc đàng hoàng, ngày tháng cuối cùng cũng dễ thở hơn một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phan-2-livestream-bat-chuoc-gay-an-xin-chu-y-toi-chi-dien-mot-lan/chuong-20.html.]

 

Diệp Tang Tang gật đầu, khẽ : “Mọi chuyện sẽ lên thôi ạ.”

 

Cuộc sống quá đỗi khổ cực, nên Lâm Chân mới ôm lòng oán hận đến ?

 

Hận Lâm Kiến Tiên tại cướp bóc, hận gây họa cao chạy xa bay, để đống đổ nát cho hai con gánh chịu.

 

Thế nhưng, điều Diệp Tang Tang bận tâm là một khía cạnh khác. Cô Giang Tú Cầm cất giọng: “Chuyện hỏa hoạn năm xưa, chắc đó chỉ là sự trùng hợp ? Còn... Lâm Kiến Tiên, rốt cuộc ông như thế nào, tại cướp bóc?”

 

Nhà dột còn gặp mưa rào, chỉ là cơn mưa trút xuống quá đỗi tàn nhẫn.

 

Tàn nhẫn đến mức nếu hai con bỏ mạng, cảnh sát tìm lấy khẩu cung cũng chẳng còn ai.

 

Giang Tú Cầm mở máy hát, đem những tâm sự chôn giấu nơi đáy lòng giãi bày hết thảy, coi như một cách để giải tỏa nỗi uất ức.

 

Lâm Kiến Tiên đợi đến sáng hôm , khi vụ án xảy mới khỏi nhà.

 

Hắn từ chập tối hôm . Lúc chỉ báo là ngoài việc, bảo hai con cứ ngủ sớm, lấy xe đạp .

 

Thời bấy giờ xe máy thể dùng để chở khách, Giang Tú Cầm cứ đinh ninh chạy xe ôm kiếm thêm chút đỉnh.

 

Bà còn nghĩ nhỡ nửa đêm về bụng đói, nên phần sẵn cơm nước đậy điệm bàn.

 

Ngờ đến sáng hôm vẫn thấy bóng dáng . Đến chiều thì tin vụ cướp táo tợn, cảnh sát ập đến tận nhà dò hỏi xem .

 

Cảnh sát rời thì buổi tối liền xảy hỏa hoạn.

 

“Ông ngoài ạ?”

 

Diệp Tang Tang nhíu mày, sự trùng hợp dường như vượt quá mức bình thường.

 

Giang Tú Cầm ngẫm nghĩ một hồi lâu khẽ lắc đầu: “Lúc đó chỉ dặn dò ông sắp tới hạn đóng học phí cho con và tiền thuê nhà, cả nhà ăn uống sinh hoạt, bảo ông cố gắng việc chăm chỉ một chút.”

 

Sực nhớ điều gì, Giang Tú Cầm ngẩng đầu Diệp Tang Tang: “Lúc đó hình như ông lầm bầm , ông sẽ đòi. chắc đúng , cũng thể là nhầm.”

Loading...