Pháo Hoa Và Sao Trời - Chương 01: Ba người thiếu một
Cập nhật lúc: 2026-09-09 17:01:56
Lượt xem: 1
Không gian rộng hơn hai trăm mét vuông trong studio chụp ảnh lúc lạnh ngắt như tờ, đến mức tưởng như luồng gió lạnh thổi tạt qua khiến nổi cả da gà. Tiếng quạt thông gió chạy rì rì trần nhà, những bớt sự tĩnh lặng, mà trái càng bầu khí thêm ngột ngạt.
Bình thường thì một buổi chụp concept theo phong cách quyến rũ, gợi cảm chỉ vẻn vẹn ba : Nhiếp ảnh gia, mẫu và một đứa trợ lý lăng xăng chạy vặt. hôm nay, bộ ba bỗng khuyết mất nhân vật cốt cán.
Tần Thi chôn chân ở góc phòng, hai tay ôm khư khư chiếc hộp đựng phụ kiện như đang bám chặt lấy cái phao cứu sinh cuối cùng. Đầu cô cúi gằm, để mặc cho cặp kính cận dày cộp trễ xuống tận sống mũi, che khuất gần hết gương mặt trắng bệch vì hoảng hốt. Thân mảnh khảnh co rúm trong chiếc áo sơ mi rộng thùng thình. Nuốt khan một cái, đôi môi hình trái tim khẽ mấp máy:
“Anh... … ơi…”
Người đàn ông đang vắt chéo chân chiếc sô pha bọc da giữa phòng chẳng thèm buồn ngẩng đầu lên. Ánh sáng xanh từ màn hình chiếc Mac hắt ngược lên gương mặt góc cạnh, sắc sảo đến vô tình. Khoác chiếc sơ mi đen tuyền, Thẩm Xuyên tháo lỏng cúc cổ áo, hờ hững sắn cổ tay áo lên.
“Nói .” Anh xuống chiếc đồng hồ đeo tay, dường như đang âm thầm đếm từng giây.
Sự thong dong của đối phương khiến Tần Thi hồn xiêu phách lạc. Mười đầu ngón tay cô bấu chặt mép hộp các-tông đến mức m.á.u như ngưng chảy, trắng bệch cả một mảng.
“Chị Stella…” Cô nhắm tịt mắt, lấy dũng khí xong mới xổ một tràng: “Hôm nay chị đến ạ. Chị mới nhắn em là lúc lên xe vô tình ngã, bộ móng mới gãy mất tiêu, tâm trạng chị , sưng cả mắt . Chị nhờ em với ... ơi, thông cảm cho chị nha…”
Giọng cô cứ nhỏ dần, nhỏ dần chìm nghỉm cái im lặng c.h.ế.t chóc trong studio.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây trôi qua dài như cả thế kỷ.
Cạch.
Tiếng máy ảnh va chạm với mặt bàn kính truyền đến khẽ. trong bầu khí căng thẳng , nó chẳng khác nào một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, khiến trái tim Tần Thi nhảy ngoài lồng ngực.
“Gãy móng tay?”
Thẩm Xuyên dậy, cái bóng trùm lên cô gái nhỏ bé chỉ cao đến n.g.ự.c . Đôi mắt đen sâu thăm thẳm của phẳng lặng như mặt hồ. Thay vì giận dữ chuyện mẫu bỏ ngang buổi chụp, gã nhiếp ảnh gia chỉ chăm chăm dò xét, khinh khỉnh xuống con bé trợ lý chủ bỏ .
“Lý do . Đã đến thì cứ theo trao đổi từ mà . Nhắn Stella cọc và bù ba trăm phần trăm cho , ngay bây giờ.”
“ ơi chị bảo là nhập viện truyền nước , chị m…”
“ quan tâm.” Thẩm Xuyên cắt ngang. “Cho đến khi nhận bồi thường, cô ở đây. Nếu thì liên lạc với Stella bằng cách nào? Cô bao giờ chịu liên lạc riêng ?”
Tần Thi c.h.ế.t trân như khúc gỗ. là Stella chỉ chịu trao đổi công việc thông qua trợ lý, vì ghét kì kèo và hết bảng điều khoản và tiền nong dài dòng.
“Em… em…”
Tần Thi lắp bắp. Đối diện với khí thế bức của Thẩm Xuyên, hốc mắt cô bất giác đỏ hoe. Đôi chân theo bản năng lùi một bước, dáo dác tìm đường trốn chạy.
Vốn dĩ chỉ là một con bé trợ lý quèn, mới ngày đầu tiên đẩy bia đỡ đạn cho sếp. Còn lúc ở nhà thì cha quản thúc nghiêm ngặt từng li từng tí. Từ nhỏ đến lớn, dù là với lạ thì cô cũng một hai , nhẹ nhàng, năng nhỏ nhẹ. Bước chân cái nghề chạy vặt cho siêu là giới hạn nổi loạn lớn nhất mà cô dám , dám lấp l.i.ế.m với phụ là thực tập ở một công ty bảo hiểm. Nói chừng, chỉ cần Thẩm Xuyên to tiếng cho một câu thì cô sẽ oà tại chỗ.
ngay lúc cô chuẩn mếu máo chắp tay năn nỉ, giọng trầm trầm đầy của gã nhiếp ảnh gia bỗng vang lên:
“Có hứng thú với chụp ảnh ?”
“Dạ?” Tần Thi chớp mắt hoang mang.
Thẩm Xuyên bước đến, dừng ngay mặt cô, cách sát sạt chỉ chừng nửa bước chân. Mùi hương gỗ tuyết tùng nồng ấm quyện với tiêu cay nhàn nhạt tỏa , xộc mũi Tần Thi.
Ánh mắt sắc như d.a.o cạo, quét một đường từ đỉnh đầu xuống tận gót chân đối phương. Mái tóc búi củ tỏi rối bù như mới ngủ dậy. Cặp kính cận dày cộp hằn cả viền lên sống mũi. Chiếc áo kẻ ca rô rộng lụng thụng như thể cô đang mượn tạm đồ của một khổng lồ, phối với chiếc quần bò phom . Nhìn chung là thẩm mỹ tệ hại đến x.úc p.hạ.m . Quả thực, lấy một điểm nào thể vớt vát nổi một từ “”.
Có điều, đôi mắt Thẩm Xuyên vốn quen thấu đường nét qua ống kính. Anh vẫn bắt cái cổ tay trắng ngần, nhỏ nhắn xinh xinh tay áo. Dù lớp áo rộng thùng che khuất, vai con bé vẫn mở rộng tự nhiên, cái cổ vươn cao kiêu hãnh và sống lưng thẳng tắp như thiên nga. Và hết... là cái vành tai đang đỏ gay đỏ gắt, đỏ như rỉ m.á.u đến nơi.
“Tiền thuê studio trả . Đèn và bối cảnh cũng dựng xong xuôi hết cả.” Thẩm Xuyên khom xuống một chút, thầm thì nhẹ như gió: “, cực kỳ, cực kỳ ghét lãng phí công sức.”
“Vậy… …” Tần Thi quýnh quáng lắp bắp, cố thụt đầu để tránh thở của phả tai: “Để em giúp dọn…”
“Không mượn.” Thẩm Xuyên cắt ngang, bàn tay khẽ nhấc lên.
Tần Thi nhắm tịt hai mắt, lùi về vì sợ đánh. , Thẩm Xuyên chỉ chạm gọng kính cận của cô, tháo phắt và ném lên ghế sô pha.
Khi mở mắt , thế giới của Tần Thi tức thì nhòe . Mọi thứ chung quanh đều trở nên mờ mờ ảo ảo, duy chỉ khuôn mặt điển trai, sắc sảo cùng ánh mắt hờ hững của đàn ông sát rạt là rõ nét.
Mắt Thẩm Xuyên chợt ánh lên một tia kinh ngạc. Mất cái kính cận, đôi mắt to tròn của cô bé trợ lý rơm rớm một tầng nước ướt át, ngơ ngác và vô tội đến mức đáng thương.
“Stella đến, cô mẫu .” Anh hất hàm về phía phòng đồ.
“Dạ?” Tần Thi suýt thì c.ắ.n lưỡi, vội vã đưa tay quơ quạng đòi kính. “Anh khùng hả? Em tạo dáng ? Đến selfile em còn ngại thì… thì… mà cái đồ đó hở lắm, em mặc !”
“Thù lao trả gấp đôi so với Stella. Chụp xong sẽ chuyển khoản cho em.” Thẩm Xuyên thản nhiên đưa điều kiện, như thể gấp đôi chỉ là tiền tiêu vặt.
đối với Tần Thi, hai từ “gấp đôi” chẳng khác nào sấm nổ trong đầu. Bàn tay nhỏ bé bất giác bấu chặt mép áo, môi mím đầy do dự.
Tiền.
Cái thứ mà Tần Thi hụt hụt , thiếu thốn trăm bề, và cũng là chiếc chìa khóa duy nhất giúp cô tồn tại ở thành phố Kinh Dương - Trung tâm quyền lực, chính trị, hành chính của cả nước.
Tin nhắn báo học phí kỳ mới réo mấy bữa nay, chỉ còn đầy hai tuần nữa là đến hạn chót. Số tiền Tần Thi lén lút tích cóp từ những tháng ngày đầu tắt mặt tối chạy vặt, bưng bê, chân trợ lý quèn,... mãi vẫn thấm tháp so với cái khoản nợ khổng lồ . Mà cô thì dám mở miệng xin xỏ ba . Trong mắt họ, con gái học hành cho lắm cũng chỉ để gả cho rảnh nợ. Cái tấm bằng đại học đối với họ, danh giá đến cũng chẳng bằng ngu ngốc, an phận thì chồng nó mới thương, mới yêu.
Mỗi khi Tần Thi về nhà, đôi tai nhồi nhét đầy những lời hăm dọa rằng sẽ tống cổ cô về quê, lấy chồng để c.ắ.n tiền sính lễ xây nhà mới cho em trai lấy vợ. Ban đầu, Tần Thi chỉ đinh ninh đó là những lời dọa dẫm để cô ý mà học, chơi bời lêu lổng. ngày qua ngày, những lời cứ lặp lặp nhiều đến mức… bố chỉ cần mở miệng, cô hốt hoảng kiếm cớ chạy ngoài trốn.
Nhỡ một ngày họ thật sự đuổi Tần Thi đường, nhỡ một ngày họ nhẫn tâm ép cô thôi học…
Thì ít nhất, Tần Thi cũng dắt lưng một khoản để tự thuê lấy một căn trọ che mưa che nắng. Còn chi trả học phí, sinh hoạt phí và... đầu tiên trong đời, còn cúi đầu, khúm núm cầu xin sự cho phép của bất kỳ ai để điều .
Mà cái khoản thù lao béo bở ngay mắt bằng cả mấy tháng trời còng lưng chân chạy việc. Một cơ hội từ trời rơi xuống thế , đời nào chuyện gõ cửa thứ hai.
Tần Thi c.ắ.n chặt bờ môi , răng ghim làn da mềm như tìm một chỗ bấu víu cuối cùng. Một là những quy tắc, giáo điều trói buộc cô suốt hai mươi mấy năm trời. Còn bên là cái đích đến tự do… nhưng đủ gan chạm tới.
Lồng n.g.ự.c cô phập phồng lên xuống dữ dội, tựa hồ cơn giông đang gào xé bên trong.
Cuối cùng, Tần Thi hít một thật sâu để nén nỗi sợ hãi đang dâng lên họng. Chỉ một thôi. Ít nhất, tự tự cứu lấy cuộc đời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phao-hoa-va-sao-troi/chuong-01-ba-nguoi-thieu-mot.html.]
Nhìn thấy bờ môi c.ắ.n chặt sắp bật cả máu, cùng ánh mắt đang dậy sóng dữ dội của Tần Thi, gã nhiếp ảnh gia chỉ nhếch mép nhạt:
“Cho em ba phút.” Anh thong thả xoay , rảo bước về phía chiếc chân đèn đang đặt sẵn giữa phòng: “Không thì cứ đó mà chờ Stella liên lạc . Còn bản thể xa đến mức nào, thì đồ.”
Không còn ép sát, Tần Thi ngẩng cao cổ, liếc cánh cửa đang khóa, dòm bóng lưng thong dong của gã đàn ông đang nhởn nhơ điều chỉnh luồng sáng của dàn đèn. Và , bàn tay đang bấu chặt lấy gấu áo sơ mi cũng từ từ buông lỏng.
“Dạ... em nhận.”
Tần Thi dứt khoát phắt , thẳng phòng đồ.
Trong buồng chật hẹp, cô gần như c.h.ế.t lặng khi thấy mảnh vải đỏ móc áo. Nó chỉ mỏng mà n.g.ự.c và lưng đều khoét sâu. Còn mặc , hai tay Tần Thi vội vã áp lên đôi gò má đang nóng bừng bừng. Cái mảnh dẻ run bần bật như cầy sấy, như thể gió thổi cũng ngất luôn.
Cái thứ mặc ... khác gì mặc cơ chứ?
là cô chọn nổi loạn một trong đời, cốt cũng vì tiền nong. ngặt nỗi, khi cái ranh giới chỉ còn cách đúng một lớp quần áo, nỗi sợ hãi dâng trào đến buốt cả hai bên thái dương.
Ngay lúc cô đang đấu tranh tư tưởng dữ dội, hết cởi cúc áo cài , thì một tiếng gõ cộc cộc cất lên. Theo đó là cái giọng
“Làm cái gì mà lề mề thế? Hay ngủ ở trong đó luôn ?”
Lồng n.g.ự.c Tần Thi nảy thót một cái. , khi nhớ thù lao gấp đôi cùng cái cái vẻ khinh khỉnh, đầy thách thức của Thẩm Xuyên, cô thẳng tay giật bộ váy xuống.
“Mặc thì mặc! Anh dám chụp thì dám mặc.”
Mạnh mồm là thế nhưng môi Tần Thi hề phát âm thanh nào cả.
Cô cởi bỏ bộ đồ rộng như bao bố, luống cuống tròng chiếc váy lụa đỏ dứt khoát kéo rèm, bước thẳng ngoài.
Cái khoảnh khắc Tần Thi bước , thứ trong mắt Thẩm Xuyên tưởng chừng như ngưng đọng. Anh đang chân đèn, tay cầm máy đo sáng để chuẩn cho buổi chụp. từ lúc ngước lên , cử động của bỗng chốc khựng nửa giây.
Dưới ánh đèn, chiếc váy lụa đỏ rượu ôm lấy những đường cong mềm mại của Tần Thi. Nước da vốn trắng ngần, vì ánh sáng cực mạnh của dàn đèn flash càng trở nên lung linh, mê hoặc. Hai sợi dây mỏng manh như tơ vắt chéo qua tấm lưng trần, tôn lên xương cánh bướm mong manh và rãnh lưng sâu mềm mại. Đã , thiếu cặp kính cận, cặp mắt tròn xoe cứ mơ màng, trong khi hàng mi dài run rẩy mãi thôi.
“Em xong .”
Tần Thi e dè đan chéo tay ngực. Trông cô hệt như một con mèo yếu ớt, đầu bước phơi ánh mặt trời.
“Em…” Thẩm Xuyên nheo mắt, yết hầu trộm trồi sụt cổ áo buông lơi, trong khi nét mặt vẫn vô cảm như một pho tượng đá. “... khoanh tay để xin phiếu bé ngoan ?”
Anh nhíu mày, dời mắt khung ngắm máy ảnh. Ngón tay chai sần nhấn nút, tách một tiếng.
“Em... em tạo dáng…” Tần Thi xua xua tay, mặt đỏ lựng lên như tôm luộc: “Anh chỉ cho em chứ, em mẫu chuyên như chị Stella?”
“Ờ…”
Thẩm Xuyên tặc lưỡi đặt máy ảnh sang một bên. Anh nhàn nhã bước dài về phía phông chụp.
“Anh… …” Tần Thi ôm lấy ngực, lùi bước nhưng gót chân chạm tấm phông nền ở .
Thẩm Xuyên dừng ngay sát mặt cô, lệnh:
“Bỏ tay xuống.”
“Không… ngại lắm…” Tần Thi bướng bỉnh lắc đầu nguầy nguậy.
Nhìn bộ dạng nhát gan còn lì lợm , khoé môi Thẩm Xuyên chợt cong lên.
“Thả lỏng. Chụp ảnh thôi, c.h.ế.t .”
Chẳng thèm đôi co thêm, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn .
Cái chạm khiến Tần Thi cảm giác một luồng điện chạy dọc theo sống lưng. Cô rùng một cái, từ từ buông thõng tay xuống.
“Vai của em độ mở tự nhiên.” Thẩm Xuyên , trượt tay từ cổ tay Tần Thi lên đến bả vai trần. “Bây giờ chỉ cần bớt gồng cao lên là .”
Ngón tay cái của ấn nhẹ bờ vai đang gồng cứng xuống.
Hơi thở nhẹ bẫng của gã nhiếp ảnh gia phả vành tai đang đỏ lựng lên của Tần Thi. Mọi tiếp xúc đều vì công việc, quang minh chính đại, chẳng chút gì là cợt nhả sàm sỡ. Ngặt nỗi, chính cái bộ dạng đàng hoàng, nghiêm trang như một vị giáo sư lớp, coi tấm cô như một pho tượng thạch cao cần uốn nắn, khiến Tần Thi bí bách và ngượng ngùng thấu trời.
“Lưng đủ thẳng , thả lỏng hơn một chút. Còn hông đẩy nhẹ .”
Bàn tay rời khỏi vai Tần Thi, trượt dọc theo rãnh lưng trần mịn màng. Có lẽ, cái lạnh từ da thịt khiến cô rụt cổ , Thẩm Xuyên liền thu tay. Thay đó, nâng cằm Tần Thi lên, ép cô đối mặt với .
“Nhìn , ống kính.” Anh kiên nhẫn dặn dò, chân mày giãn . Ngón tay cái ma sát nhè nhẹ chiếc cằm thanh tú. “Đừng rụt cổ, rảnh để chụp một con rùa .”
Lời khiêu khích dường như đ.á.n.h thẳng lòng tự ái và khao khát nổi loạn sâu thẳm của Tần Thi. Cô thèm trốn tránh nữa. Ép thở dồn dập xuống, “con mèo cận” cố nhớ về những mẫu tạp chí và bắt đầu tạo dáng.
Qua khung ngắm của máy ảnh, Thẩm Xuyên bất giác nín thở. Động tác bấm máy khựng mất vài giây. Ánh mắt dời xuống xuống bàn chân trần của cô.
Dưới ánh đèn, Tần Thi kiễng cao bàn chân trần mặt sàn. Mu bàn chân cong vút, tạo thành một đường vòm cao tới mức kinh ngạc. Vì rõ ràng…chuyện đại đa mẫu cách nào . Muốn thực hiện trơn tru như , ít nhất trải qua hàng ngàn giờ luyện tập. Dưới gấu váy đỏ đang lay động, phần đùi và bắp chân thon gọn chuyển động nhịp nhàng khi cô xoay . Trọng tâm cơ thể giữ thăng bằng vững vàng, uyển chuyển như sự ngượng ngùng đó từng tồn tại.
Tách. Tách. Tách.
Đôi mắt Thẩm Xuyên dường như sáng lên, gật gù khen ngợi:
“Rất . Đánh mắt sang bên trái một chút, thử tỏ buồn một chút xem?”
Âm thanh bấm máy liên tục vang lên trong studio. Từng tiếng, từng tiếng một như những nhát búa gõ thẳng lớp vỏ ngoan ngoãn bao bọc Tần Thi suốt hai mươi mấy năm. Và đầu tiên, cô gái vẫn luôn cúi đầu tất cả … ngẩng mặt thẳng.
_________________
Chú thích:
Chụp ảnh concept (concept photography): Chụp ảnh theo chủ đề, phong cách lên ý tưởng . Sẽ bao gồm trang phục, bối cảnh, ánh sáng, cách tạo dáng và biểu cảm. Đội ngũ việc tùy theo độ chuyên nghiệp của studio.
Selfie: Ảnh tự chụp, thường bằng điện thoại hoặc máy ảnh thể điều khiển từ xa.
Studio: Không gian chuyên dụng để chụp ảnh hoặc phim. Thường trang hệ thống đèn, phông nền và các thiết hỗ trợ nhằm kiểm soát ánh sáng và bối cảnh.
Đèn flash: Thiết phát ánh sáng mạnh trong thời gian ngắn khi chụp ảnh.